Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong

Chương 42

Mặc thẳng nam lòng phiền muộn nghĩ rằng, cuộc đời Tiểu Bạch hẳn là đã vào đến thiên đường, đáng tiếc thiên đường chẳng nuôi heo, Tiểu Bạch chính đang cầm hộ khẩu thiên đường sống tháng ngày địa ngục.

 

Địa ngục của hoạ sĩ là không có mắt, địa ngục của nhà soạn nhạc là không có tai, địa ngục của hủ nữ là thấy nam nam không còn thấy tình cảm mãnh liệt dâng trào.

 

Tiểu Bạch không chịu nổi tịch mịch ở công ty KL nỗ lực làm việc, chăm chỉ công tác, đằng nào có về nhà cũng chỉ chơi dài, liền một tuần làm thêm đủ sáu ngày, phấn đấu trở thành nhân viên gương mẫu, “chiến sĩ thi đua”.

 

“Tiểu Bạch … Ngươi đâu cần lo anh ta sa thải chứ.” Lã Vọng Nguyệt nói, “Không cần phải … làm việc như phát cuồng thế đâu.”

 

Tiểu Bạch thò đầu khỏi chồng văn kiện, “Nhưng không làm việc thì làm gì?”

 

“Nói cũng phải…” Lã Vọng Nguyệt lẩm bẩm, “Ngươi chẳng qua mắc chứng mất hứng tạm thời, chờ vài ngày sẽ ổn thôi.”

 

“Ai…” Tiểu Bạch dài giọng than, tiếp tục cần mẫn “cày cuốc”. Cũng không biết có phải do bà “Ghét cong” ngự tỷ kia nguyền rủa, Tiểu Bạch đột nhiên không còn hứng thú với nam nam, dẫu không phải đảo 180o thành ghét , nhưng đã không còn cảm xúc mạnh mẽ như xưa.

 

Tối hôm nào đó, Tiểu Bạch vô tình nhớ lại chuyện tổng tài ngày ấy bắt gặp bạn cùng Tiểu Thụ, bóng lưng cô đơn của tổng tài khiến Tiểu Bạch bỗng run lên như tắm trong gió lạnh, Tiểu Bạch xoay người liền bị đụng vào cửa, trước mắt sao bay tới tấp, đầu ong một tiếng, Tiểu Bạch囧 rồi.

 

Tỉnh lại rồi không sưng không tấy, di chứng duy nhất là xem GV mà ngủ gà ngủ gật.

 

Lã Vọng Nguyệt nói, đó là do dây thần kinh nào đó trong đầu Tiểu Bạch bị dời chỗ, đòi Tiểu Bạch đập thêm lần nữa, Tiểu Bạch đụng tiếp đầu đầy xanh tím, từ heo lười bỗng thành ong mật cần lao.

 

Cố Nhã nghe xong tin này ở nhà cười đến nửa ngày, Tiểu Hòa càng kích động hỏi Tiểu Bạch va phải chỗ nào, muốn đem trạch nữ Cố Nhã đụng đầu một cái trở thành bình thường.

 

Thông tin Tiểu Bạch “mất trí” cứ thế mà truyền tới bên tai Mặc Duy Chính.

 

Mặc Hoành Uyển mỉa mai cười nói, “Ai… Xem ra cũng không phải thích GAY thật nhỉ. Ắt là ở công ty ta lấy lý do này ngụy trang cho cái sự lười, đi ăn máng khác là liều sống liều chết làm việc.”

 

Mặc Duy Chính nghe xong lòng bất mãn, nhưng nói cũng không nói nên lời.

 

Một buổi tối, trước lễ tình nhân trong truyền thuyết còn một tuần, BLOODY MARY đã bắt đầu sắp xếp ghế tình nhân, Cố Nhã chỉ biết ở nhà lăn qua lăn lại, chỉ đành dựa vào quân cứu viện Tiểu Bạch cần cù.

 

“A…” Tiểu Hòa nhìn Tiểu Bạch cảm thán thốt lên, há hốc miệng hồi lâu không cách nào khép vào được, Tiểu Bạch thừa hiểu ý của hắn, đại khái là “Heo cách ba ngày, đào mắt ra nhìn” (1) .

 

“Sẽ ổn, sau này sẽ ổn.” Tiểu Bạch nhìn bộ dạng của giật mình Tiểu Hòa, chỉ e hắn thực sự muốn đào mắt ra nhìn mình, vội vàng giải thích, “Chỉ là tạm thời thôi.”

 

“Có muốn tìm một đạo sĩ tới không?” Tiểu Hòa đánh giá Chu Tiểu Bạch nói, “Tôi nghi là trúng tà rồi?”

 

Tiểu Bạch sửng sốt, bỗng nhớ lại lần kia bị tổng tài vác tống ra ngoài phòng bạn cũng từng nói thế, đột nhiên nghĩ hình bóng tổng tài hệt như nam diễn viên trong GV đang dần khuất xa phía chân trời, “Không sao đâu… Không chừng mai ngày kia là ổn rồi.”

 

Tiểu Hòa kì thực mong muốn Tiểu Bạch càng duy trì càng tốt, phải biết quân cứu viện cần lao còn cóp sức khỏe như Tiểu Bạch đích thực hiếm thấy, huống hồ lại không đòi tiền.

 

Tiểu Bạch giúp bày biện bố trí lại hết đâu đấy xong xuôi đã sắp tới nửa đêm, quán bar cũng trở nên náo nhiệt, rất nhiều cặp tình nhân trẻ lục tục kéo tới, Tiểu Bạch nhìn một đôi nam nữ xứng hợp không hiểu sao càng xem càng thuận mắt, vừa vặn lại đi vào một đôi nam- nam trông dung tục dữ tợn, Tiểu Hòa hất đầu nói với Tiểu Bạch, “Kìa, sở thích của cô!”

 

Tiểu Bạch vốn cũng chỉ thấy hứng thú với trai đẹp, càng không nói giờ trước mắt xuất hiện là một đôi hại cả tầm nhìn, lòng đã thấy ghét, vừa xoay đầu liền gặp Mặc Duy Chính đang tiến vào.

 

Ánh mắt Mặc Duy Chính cũng lộ vẻ sửng sốt, nhưng chỉ gật đầu chào.

 

Tiểu Bạch bỗng có chút xấu hổ, cảm giác hệt như sau lưng chồng gặp người yêu cũ , cười gượng gật đầu đáp lại, “Chào tổng tài…”

 

Mặc Duy Chính nhìn Tiểu Bạch trong tay còn cầm khăn lau, nhìn bạn trong mắt quả thực không còn sức sống vốn có, không biết là vui mừng hay cô đơn, nhạt nhẽo nói một câu, “Ở công ty khác làm cho tốt nhé…”

 

Tiểu Bạch ngây ngốc gật đầu, đột nhiên nhớ tới lúc bạn còn bé khi cho chó nhà mình nuôi đi thường xoa đầu nó, nói, “Lông xù à, tới nhà khác phải nghe lời đấy…”

 

Tiểu Hòa thấy không khí khó xử, vội hỏi Mặc Duy Chính, “Này, hôm nay rảnh sao, vẫn như cũ?”

 

“Ừm.” Mặc Duy Chính lên tiếng, quay đầu hỏi Tiểu Bạch, “Đã quen chưa?”

 

“Tốt tốt…” Tiểu Bạch bắt đầu liệt kê những điều vui sướng ở công ty KL, “Đường truyền tốc độ cao, cho phép tôi down GV xem, trưa có thể ăn McDonald…”

 

Mặc Duy Chính nhấp một ngụm rượu, ngữ điệu chua cay như ly Bloody Mary trong tay, “Kỳ thực yêu cầu của cô cũng không cao…”

 

Nghe hắn nói vậy, Tiểu Bạch bĩu mổi, “Không phải chứ, cả chút yêu cầu nhỏ nhoi ấy tổng tài cũng đâu có cho!” Chỉ là giờ có người cho Tiểu Bạch lại không sao tiêu hóa nổi.

 

Mặc Duy Chính trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mở miệng, “Nếu giờ tôi cho phép?”

 

Tiểu Bạch từng ở trên giường trở lăn lộn mấy vòng, nhớ tới Ngô Tam Quế vì Trần Viên Viên bị đoạt mà nổi giận hàng Thanh, ngẫm nghĩ nếu trả Trần Viên Viên lại cho Ngô Tam Quế, hắn có lẽ không làm phản nữa? Không có đâu!

 

Trần Viên Viên của Ngô Tam Quế hắn biết đâu đã thành Trần Viên Viên của người khác mất rồi?

 

Đây là về phương diện tinh thần, Tiểu Bạch cũng như vậy, lòng tự trọng đã bị tổn thương, ngựa hay không ăn cỏ nhai lại, có thấy heo ăn cám hâm lại bao giờ?

 

Vì vậy Tiểu Bạch ở quán bar cương quyết đáp lời tổng tài, “Tổng tài, tôi giờ không thích nam nam nữa, cho tôi cũng chẳng cần.” Sau đó vỗ PP lủi mất.

 

Mặc Duy Chính ngày trước từng tưởng có thể dùng sức hấp dẫn của bản thân mê hoặc Tiểu Bạch, đáng tiếc Tiểu Bạch chỉ quan tâm BL.

 

Mặc Duy Chính hôm nay trông cậy vào sức hấp dẫn của BL mê hoặc Tiểu Bạch trở lại, đáng tiếc Tiểu Bạch đã đụng hỏng đầu.

 

Tiểu Hòa nhìn Mặc Duy Chính bị Tiểu Bạch để lại một câu rồi quăng ở quán bar, nói, “Sớm biết thế này xưa kia hà tất làm vậy.”

 

“Ngươi khỏi cần nói mát.” Mặc Duy Chính xem thường nói.

 

“Ta nghe Cố Nhã nói Tiểu Bạch bị bà chị BH (2) của ngươi chọc mà chạy?” Tiểu Hòa cười nói.

 

“Chắc là vậy.” Mặc Duy Chính cũng không biết nói ra sao.

 

“Con gái sợ nhất bị ăn khổ của mẹ chồng với bà cô.” Tiểu Hòa như rất có kinh nghiệm nói, “Ngươi xem Cố Nhã đâu có nói chuyện với mẹ ta nhiều, mà đã ở xa nhau thì chẳng có vấn đề gì, ngươi cũng đâu có sống chung với chị, cũng nên nói rõ với Tiểu Bạch chứ!”

 

“Nói cũng đúng, tính ra chị của ta cũng chẳng ảnh hưởng gì…”

 

“Vậy vấn đề là ngươi rồi.” Tiểu Hòa nói, “Cẩn thận để lâu, vốn là của mình cũng mọc cánh mà bay mất đấy!”

 

“Cô ấy làm gì có cánh!” Mặc Duy Chính bực bội nói.

 

Tiểu Hòa cười không đáp, trong quán bar đương phát bài hát của Trương Thiều Hàm, giọng nữ xa xôi hát rằng, “Em biết, em vẫn có một đôi cánh vô hình, đưa em bay…”

 

“Khụ!” Mặc Duy Chính sặc lên, buông ly xoay người định đi, Tiểu Hòa gọi với theo, “Valentine ta để lại cho ngươi một bàn tình nhân nhé!”

back top