Khe Hở Hạnh Phúc

Chương 7

Lã Mặc Ân cho rằng lần này mình sẽ nhận được thư Tồn Ngải ngay, cho rằng Tồn Ngải sẽ phấn khích đến mức không thể viết thư, trực tiếp gọi điện thoại quốc tế về, cho rằng lần này điều mình chờ đợi không phải là những nơi mới mẻ, mà chính là bản thân Tồn Ngải, nhưng…dường như anh sai lầm rồi. Chẳng những không có đáp án hay người, ngược lại là cơn đau đến tan nát cõi lòng.

 

Bảy giờ tối, Mặc Ân đi trên một con đường ở Đài Bắc, cúi đầu, nhìn mặt đường nhựa, âu phục màu xám, cặp tài liệu màu đen, gương mặt màu xám, anh màu xám, cuộc đời của anh màu xám, tất cả đều là xám xịt.

 

Đáy lòng một lần nữa nhớ đến lá thư của Tồn Ngải, từng câu từng chữ dằn xé nghiến nát tim gan anh, cảm giác đó một lần nữa ùa đến.

 

Anh, em đã cố gắng hết sức mình để khiến mình vui vẻ, anh cũng phải để chính mình vui vẻ, được không?

 

Lần này em đi Australia, mua thật nhiều thứ. Người ta nói tiêu xài tiền có thể khiến tâm trạng tốt hơn, em làm theo, cho dù vừa lòng nhưng không hiểu sao người vẫn cứ phập phồng không yên. Anh biết không, em đặc biệt mua vài tấm lông dê, có cậu trai cười hỏi em: “Chị định mở shop chăn bông à nha.”

 

Em đã gặp được gấu koala thực sự, không giống như ở vườn bách thú Đài Bắc, nhìn mấy em gấu lười biếng ngủ khì cách một lớp thủy tinh.

 

Lông của koala cưng cứng nham nhám, hoàn toàn khác biệt với mấy chú koala bông mềm mềm trong tiệm đồ chơi Reid, em hơi thất vọng một chút xíu, còn muốn bắt mấy nhóc kia ôm vào ngực thuyết giáo một trận.

 

Em còn đi thăm Nhà hát Opera Sydney, đây là một công trình kiến trúc được xây dựng trên biển, hướng dẫn viên du lịch giải thích luôn miệng. Bước lên trên đó, em cảm thấy như đang bước trên boong thuyền, cứ chìm chìm nổi nổi. Nhưng phải nói một điều rằng Nhà hát cực kỳ đẹp, kiến trúc hình buồm no gió rất đặc thù khiến em vô cùng bội phục khả năng sáng tạo của nhà thiết kế. Lúc mua vé tham quan cũng đúng lúc có người diễn tập, em xem những con người ấy biểu diễn âm nhạc đầy tự tin, đầy hưng phấn trên sân khấu với nét mặt tập trung mê say, khiến em không nhịn được mà phải vỗ tay tán thưởng thật to.

 

Anh, em hiểu chúng mình không thể trách người lớn, em cũng hiểu được đau khổ cùng bất đắc dĩ của họ. Sau khi đến Mỹ, giữa lúc nói chuyện với nhau, mẹ lần lượt kể cho em nghe một vài câu chuyện. Mẹ giải thích cho em hiểu, sự lựa chọn của bà có bao nhiêu là bất lực cùng không cam lòng. Bản thân tình yêu không có đúng sai, đúng sai ở chỗ thời gian, ở địa điểm, ở thân phận.

 

Mẹ không nên yêu một người đàn ông đã có gia đình, đã có con cái, mà bố không nên chìm trong tình cảm bất chợt mà lãng quên trách nhiệm.

 

Anh trai của em vẫn là tuyệt vời nhất. Anh có lý trí, có định lực, mặc dù tình yêu của hai đứa mình đẹp là thế, anh vẫn còn có thể nhớ được thân phận của chúng ta không thích hợp, quả quyết đẩy em đi. Mặc dù vô tình, nhưng lại cho em một không gian mới, một tầm nhìn mới, là anh chầm chậm dẫn đường em bước, làm quen với một thế giới không có anh…

 

Nhưng anh, anh nói thật chăng? Anh thật sự nguyện lòng cùng em làm Dương Quá Tiểu Long Nữ? Thật sự nguyện lòng vì em mà từ bỏ Đức mẹ? Thực sự nguyện lòng vì em mà chuẩn bị nhiều thật nhiều nến cùng pháo bông?

 

Lén nói cho anh nghe, lúc đọc đến những dòng chữ ấy, em đã khóc.

 

Anh có nhớ chiều hôm đó, có nhớ bệnh viện bên cạnh Mc Donalds hay không?

 

Nếu những lời đó, lúc ở thời điểm ấy anh nói cho em nghe, em sẽ liều lĩnh, sẽ ích kỷ lao vào vòng ôm của anh, cho dù điều đó sẽ gây bao nhiêu rắc rối cho anh, cho dù sẽ làm anh khổ sở đau thương, em đều phải cố gắng giữ lấy từng chút không gian chúng mình ở bên nhau.

 

Chỉ tiếc một điều, buổi chiều ngày ấy đã cách chúng ta xa lắm, xa không với tới nữa, xa đến mức em đã quên, quên vị nước mắt chảy xuống má cùng vị hamburger nuốt vào miệng.

 

Anh, thật xin lỗi, em không trở về được, bởi vì em cùng một người khác đã chung một sinh mệnh, chung một thể xác, anh ấy không thể rời khỏi em, em cũng không thể rời khỏi anh ấy, sức mạnh nào cũng không thể tách chúng em ra được nữa, nhất định chúng em phải đi cùng nhau đến điểm cuối cùng của con đường.

 

Anh, thật xin lỗi, thật xin lỗi. Là em thay lòng đổi dạ. Thật xin lỗi, là em đã nói những lời ‘thiên trường địa cửu’ ấy quá dễ dàng. Thật xin lỗi, là em không thể nắm tay anh, cùng anh đi dạo trên bờ biển xinh đẹp. Thật xin lỗi, là em không còn tư cách làm Tiểu Long Nữ của anh nữa.

 

Nếu Chu Li Uy vẫn là một cô gái tốt trong nhận định của anh, nếu cô í vẫn chưa từ bỏ ước mơ có được anh, nếu hai người vẫn có thể làm bạn tốt của nhau, thì cứ hãy tùy theo lòng mình, tùy theo ý mình, cứ để mọi chuyện xảy ra tự nhiên. Thử xem xem, hai người có thể tạo ra lửa không?

 

Em gái Tồn Ngải.

 

Bất tri bất giác, bước chân Mặc Ân vô thức đến bệnh viện mà Tồn Ngải nhắc đến trong thư. Đi thêm vài bước, anh tới trước tiệm Mc Donalds, đẩy cánh cửa với ánh điện sáng nhấp nháy vào bên trong, chọn một bánh burger gà. Anh nhớ ngày hôm ấy, chọn món xong, mình ngồi ở… Tìm được rồi, vị trí ở chỗ rẽ cầu thang, nơi đó không có ai.

 

Cầm lấy phần ăn của mình, anh đến chỗ cả hai đã từng ngồi.

 

Mặc Ân ngồi xuống, mở hộp giấy ra, đổ khoai tây chiên vào bên trong, lại cẩn thận dùng khăn giấy giữ lấy miếng hamburger. Vươn tay, muốn đưa cho Tồn Ngải, ngẩng đầu lên, mới phát hiện ra, bọn họ đã… vật đổi sao dời.

 

Mặc Ân nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, một cuộc họp chuẩn bị bắt đầu ở văn phòng luật.

 

Anh cố gắng khiến bản thân mình thật bận rộn để mình trông giống như bình thường, thậm chí ngay cả ăn cơm cũng không cho phép mình ăn ít đi một phần.

 

Ngày Tồn Ngải chuyển đi, sau khi ép cô hứa với mình, đi rồi phải giữ gìn sức khỏe, phải bình thường mà sống. Anh không dám yêu cầu cô phải vui vẻ, bởi vì anh hiểu được, đây gọi là ép buộc, là làm khó. Lúc ép Tồn Ngải, anh cũng hứa với cô, sẽ giữ gìn bản thân mình thật tốt.

 

Bởi vậy, Lã Mặc Ân phải ‘tốt lắm.’

 

Tiếng di động vang lên, Mặc Ân bắt máy.

 

“Lã Mặc Ân… tôi biết, tôi mới vừa đi ra khỏi phòng bệnh, đã gặp qua đương sự, chụp ảnh và lấy bệnh án của bệnh viện, các cậu chuẩn bị hồ sơ đi, lần này tôi phải kiện chồng của bà ấy đến chết.”

 

Tên đàn ông đáng chết, lại có thể động tay động chân với một người vợ trói gà không chặt, chỉ bởi vì bà không chịu trắng tay, tự động ly hôn. Lần này, nếu anh không đào ra một nửa giá trị tài sản của đối phương cùng quyền nuôi con, cái tên Lã Mặc Ân sẽ tự động xóa sổ trong giới luật sư.

 

Lúc cất điện thoại, Mặc Ân chợt nhớ tới Tồn Ngải, thuận tay tìm số điện thoại của cô Trữ gọi qua. Vang hơn mười tiếng mới có người nhận.

 

“Alo, Đường Công Quán xin nghe, xin hỏi ai ở đầu dây bên kia?”

 

(Đường Công Quán là một khu chung cư cao cấp ở Tứ Xuyên.)

 

“Cô Trữ, là cháu, Mặc Ân.” Cô Trữ là người duy nhất có thể biết tình hình gần đây của Tồn Ngải để báo cho anh.

 

“Mặc Ân, cháu có khỏe không?”

 

“Cháu ổn lắm, Tồn Ngải thế nào ạ? Cô ấy khỏe không?”

 

Tồn Ngải không chịu liên lạc với anh, cũng không sử dụng điện thoại nữa. Mặc Ân đoán, có thể là cô giận vì quyết định của anh, tức giận vì anh đã thu xếp hành lý cho cô, tức giận vì chính tay anh đã đẩy cô rời khỏi, càng giận hơn là anh lại đưa cô đến sân bay, muốn cô về Mỹ.

 

Nhưng, ngoại trừ việc kéo dài khoảng cách, Mặc Ân không thể tìm ra phương thức nào để khiến hai người không quấn lấy nhau. Cả hai là nam châm, chỉ cần trong phạm vi lực từ sẽ tự động hút chặt.

 

“Yên tâm, Tồn Ngải khỏe lắm, chẳng qua là không đi làm việc. Cô nghĩ như vậy cũng tốt, để tinh thần con bé ổn định rồi nói sau.”

 

“Nếu có thể, cô hãy động viên cô bé tìm việc để làm, có chuyện làm phân tâm một chút mới không để ý những chuyện vụn vặt nữa.” Đây là điều anh đã thể nghiệm.

 

“Được, cô sẽ nói chuyện với con bé. Mặc Ân, vậy còn cháu, cháu có ăn được ngủ ngon, giữ gìn sức khỏe không?”

 

Đối với Mặc Ân, bà rất có lỗi.

 

Anh không ổn, nhưng anh có thể tiếp tục chống cự, gật đầu nói: “Cô đừng lo lắng cho cháu, chỉ cần cô chăm sóc cho Tồn Ngải thật tốt là cháu đã cảm kích lắm rồi.”

 

Nghe nói như thế, bà Trữ ở đầu dây bên kia nghẹn ngào. Đứa trẻ này… vẫn xem Tồn Ngải là trách nhiệm của mình như trước…

 

“Cứ vậy đi. Cháu ngắt máy trước, còn việc phải làm nữa.”

 

“Được, cháu nhất định phải giữ gìn sức khỏe nhé.”

 

“Cháu sẽ, hẹn gặp lại cô sau.”

 

Ngắt điện thoại, bước chân Lã Mặc Ân hướng đến đại sảnh bệnh viện. Vì không để chính bản thân mình quá nhớ Tồn Ngải, anh cố gắng nhét mọi công việc vào đầu.

 

Thất thần. Đó… là Tồn Ngải sao?

 

Lã Mặc Ân sải bước dài đến cô gái bên kia, bước chân của cô gái ấy hơi lảo đảo, mà anh không nghĩ tới mình lại thấy Tồn Ngải ở đây, không phải cô đang ở Mỹ sao?

 

“Tồn Ngải.” Anh gọi cô.

 

Cô gái chần chờ một lát, sau đó lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước. Cô không tin vào tai mình nữa.

 

“Tồn Ngải.” Mặc Ân gọi to hơn.

 

Lần này, Tồn Ngải rõ ràng dừng lại một chút, sau đó chậm rãi quay đầu. Lúc hai ánh nhìn gặp nhau, cảm xúc như trào lên đột ngột, không còn nghĩ ngợi được gì, cô lao vào lòng anh.

 

Mặc Ân tức điên, tức đến mức không còn gì diễn tả được. Giận cô không đi Mỹ, về bên cạnh người thân mình, giận cô khiến chính bản thân mình khổ sở như vậy. Giận vì trời đã nóng đến như vậy cô còn gói mình lại như cái bánh chưng. Giận khuôn mặt anh nuôi tròn tròn trắng trắng lại trở nên tái xanh khó coi. Giận cằm của cô… băng gạc trắng gai mắt.

 

Mặc Ân đẩy cô ra, nhìn cô đầy giận dữ. Anh thật sự muốn dùng âm giọng lớn nhất để quát lớp sương mờ dưới đáy mắt cô một trận.

 

“Anh…” Tồn Ngải thấy anh đang tức giận, ngập ngừng, rồi cắn môi, vô cùng tủi thân.

 

Tất cả lửa giận hoàn toàn bay sạch khi vừa nghe giọng nói yếu ớt kia vang lên, thôi được rồi… Anh không để ý đến nữa, đi thẳng ra ngoài, cầm di động gọi điện.

 

“Thư ký Lâm, giúp tôi hủy cuộc họp chiều nay.”

 

“Anh…” Cô không đuổi kịp bước chân của anh.

 

Mặc Ân đi tới cửa mới phát hiện cô còn chưa theo kịp, nhanh chóng xoay người, đi đến trước mặt cô. “Vì sao không theo kịp?”

 

Lắc đầu, Tồn Ngải nhíu mày. “Anh, anh đang tức giận đó.”

 

“Đúng, anh đang tức giận.” Anh cho rằng cô đang ở Mỹ, có mẹ, có một đám người thân chăm sóc để ý đến, ai biết cô còn ở đây, hơn nữa lại biến mình thành chó hoang.

 

“Đừng tức giận với em, được không?” Tồn Ngải hơi nhắm mắt, dường như muốn khóc.

 

Cả hai cùng đi đến tiệm Mc Donalds sát cạnh bệnh viện, gọi một burger gà, thêm Coca cùng khoai tây chiên, đi đến vị trí ở nơi rẽ cầu thang, ngồi xuống.

 

“Ăn!” Ngữ khí của Mặc Ân cực kỳ tệ, tuy rằng cơn tức trong bụng đã biến mất, cầm lấy giấy ăn, thay cô lau nước mắt còn vương khóe mi. Không thể nhìn cô đau lòng được.

 

Anh vẫn quan tâm đến cô, đúng không?

 

“Thực xin lỗi, em hẳn là đi Mỹ, nhưng em không muốn rời anh quá xa, như thế sẽ khiến em sợ hãi. Vì sao em lại xui xẻo như vậy? Có phải em đã làm sai chuyện gì không, hay là tâm địa của em quá xấu xa? Cử đầu tam xích hữu thần linh, thần linh quyết định thay thế ánh trăng trừng phạt em…

 

Câu đầy đủ 舉頭三尺有神明,欺什麼。Ngẩng đầu ba tấc có thần linh – lừa dối làm gì. Đây là lời dạy của Phật.

 

Ngửa đầu nhìn lên ba thước (75 cm) là có thần minh chứng giám.

 

Nghe giọng nói khe khẽ như vậy, ai có thể giận dữ với cô được đây? Mặc Ân thở dài, mở hộp hamburger ra, đổ khoai tây chiên lên nắp hộp, dùng giấy ăn cẩn thận bọc một góc hamburger, đưa đến tay cô.

 

“Em cũng chưa ăn cơm sao?”

 

Nói xong, anh nắn nắn đôi má gầy đi thấy rõ của Tồn Ngải. Chỉ chưa được bao lâu, cô đã khiến chính mình thành như vậy, nếu hai tháng sau gặp lại, có phải cô sẽ thành một bộ xương?

 

“Ừm, em ăn không vô.” Tồn Ngải cắn một miếng gà chiên. Quả nhiên vẫn là vấn đề ở chỗ anh. Chỉ cần anh ở đây, cái gì cũng thành ngon.

 

“Tại sao ăn không vào?”

 

“Bởi vì anh không ở nhà.” Tồn Ngải nhìn anh, dưới ánh mắt ấy, cô không thể không cúi đầu xuống.

 

Ai nói anh không ở nhà, chỉ là, không ở nhà cô.

 

“Cho nên em không làm gì? Không đi làm, không tìm việc, không ra ngoài, không ăn cơm, em có biết như vậy rất dễ đổ bệnh không, đổ bệnh rồi… Đúng rồi, vì sao em lại đến bệnh viện? Bị bệnh gì phải không? Chỗ nào trên người không thoải mái? Không, cằm em có băng gạc… Em lại ngã? Lại là giày cao gót gây họa.”

 

Lần thứ tư, lần thứ tư cô ngã sấp xuống, hơn nữa mỗi lần ngã đều phải vào bệnh viện. Giày cao gót chết tiệt.

 

Tồn Ngải không muốn khóc, nhưng hai ba vấn đề liên tiếp anh đặt ra, khiến nước mắt cô chảy xuống.

 

“Bác sĩ nói, đầu của em có vấn đề.” Nói xong cô vừa khóc vừa cười. “Không cần bác sĩ nói em cũng biết đầu em có vấn đề rồi, bằng không vì sao mỗi một ngày, mỗi một giờ, mỗi một phút, mỗi một giây đều nhớ đến anh.”

 

Chỉ là rất nhớ, cô mới không ăn không ngủ, biến chính mình thành bộ xương khô? Nếu biết vậy sẽ không ép cô rời khỏi nhà, nếu sớm biết rời khỏi anh, cô sẽ không sống nổi, nếu sớm biết cả hai người là cùng chung một sinh mệnh, anh làm sao có thể vứt bỏ cô được!

 

Lã Mặc Ân nhíu mày. Chúa Trời hẳn là không nên dùng phương thức như thế này thử thách con người. Anh cho rằng chỉ cần đẩy cô đi đủ xa, thật chậm rãi, tình cảm rồi thay đổi, từ tình yêu biến thành tình anh em. Anh cho rằng chỉ cần một thời gian không gặp nhau không thấy nhau, lý trí sẽ bắt đầu làm chủ tư duy, Tồn Ngải sẽ từ từ hiểu được, trên thế giới này không phải chỉ có tình yêu là đáng giá để ca tụng.

 

“Tồn Ngải, em không thể như vậy.”

 

Lời vừa nói ra, Mặc Ân biết chính bản thân mình sai rồi. Lý trí là tính chất đặc biệt của anh, không phải Tồn Ngải. Không có anh bên cạnh, có thể nào miễn cưỡng cô sống một cuộc sống bình thường.

 

“Em biết mà.”

 

Cô biết hẳn là nên tách nhau ra thật xa mới không liên lụy đến người khác. Cô hiểu được chính mình là một gánh nặng, hẳn là anh nên tránh càng nhanh càng tốt. Cô rõ ràng biết đầu mình có bệnh, mà căn bản, việc mình sinh ra là sai lầm lớn nhất cuộc đời.

 

Nhưng mà… nhưng mà cô thương anh. Rất yêu, yêu đến khắc vào xương vào thịt, yêu đến khi trái tim vỡ thành hai nửa vẫn không thể khống chế được tình cảm lan tràn như cỏ dại ấy.

 

Cắn một miếng hamburger, không nhai đã nuốt vào bụng. Thức ăn trong dạ dày cô muốn ‘làm phản’, cô cũng không xen vào. Bây giờ Tồn Ngải chỉ có thể trông nom được trái tim kia còn nhảy trong lồng ngực mình. Nó đang kháng cự, nó đang giãy dụa, nó muốn tìm một đường sống, nhưng mỗi một cánh cửa đều bị bịt kín, đều bị ngăn lại. Nó trốn không thoát. Nó trốn không xong. Nó bị nhốt lại.

 

“Em phải đi làm, em phải tìm một việc gì đấy để phân tâm đầu óc. Trong cuộc đời có rất nhiều chuyện tốt đẹp, không phải chỉ có một mình tình yêu.”

 

Nước mắt trượt dọc xuống má cô. “Đã không có. Mất đi anh, trong cuộc đời em chỉ còn lại những chuyện xấu xí.”

 

“Sẽ không, em phải tin tưởng anh. Khắp mọi nơi trong cuộc đời này đều tồn tại kỳ tích, chỉ cần em mở hai mắt ra nhìn, sẽ tìm được chuyện khiến chính mình vui vẻ.”

 

“Em đang nghiêm túc, trong cuộc đời em đã không còn kỳ tích.”

 

Cố chấp của cô khiến người khác phải nghiến răng nghiến lợi.

 

“Em… em đi vòng quanh thế giới đi, anh sẽ mở cho em một tài khoản, bên trong có đủ tiền, cho em đi du lịch khắp nơi. Em hãy đi đi, đi làm một cuộc phiêu lưu mạo hiểm em thích nhất, chỉ cần nhớ viết thư cho anh là được.” Nếu đã không có cách nào vui vẻ vì tình yêu, thì như vậy, khiến giấc mộng cô trở thành hiện thực thật vui vẻ.

 

“Nếu có một ngày, em đi mệt rồi có thể trở về không?”

 

“Có thể, đợi đến lúc ấy, chúng mình sẽ trở thành anh em thực sự, anh vẫn thương em, cưng chiều em. Em sẽ là đứa em gái nhỏ yêu anh trai của em, luôn quý trọng ngưỡng mộ anh như trước.”

 

Nghe nói, tình yêu sẽ bình phục. Nghe nói, tình yêu chỉ là một cảm giác thoáng qua ngắn ngủi. Nếu những người kia không phải lừa gạt, như vậy, bọn họ sẽ đi đến một ngày nào đó, rồi gặp lại nhau, khi đó tình cảm gia đình đã chiếm phần lớn trong cảm xúc của cả hai.

 

“Nếu đến lúc đó, tình cảm của em vẫn không phải là em gái đối với anh trai thì sao?”

 

Tồn Ngải khiến anh khó xử. Cô rất hư, nhưng mà cô còn có thể hư bao lâu? Có thể tiếp tục tùy hứng là chuyện xa xỉ đến cơ nào.

 

“Anh đây đành phải… kiếm thật nhiều thật nhiều tiền đưa em vào vũ trụ vậy.” Mặc Ân thử nói đùa, lại khiến nước mắt cô chảy ra. Đau lòng, anh vươn tay chạm đến gương mặt cô, chạm đến miếng gạc trắng xóa, nói sang chuyện khác, “Sao lại bị thương thế này?”

 

“Giày cao gót lại chuốc họa.”

 

“Ngày mai anh mang đi mua giày thể thao.”

 

“Không được, cái giày đó không thể mang với đồ vest được.” Tồn Ngải chu miệng lên.

 

“Có liên quan gì, cho dù thế nào em vẫn là đẹp nhất.” Thở dài, Mặc Ân nắm tay cô, hỏi: “Tồn Ngải… đi vòng quanh thế giới, được không?”

 

Giữa lớp nước mỏng mờ mờ trong mắt, cô gật đầu đồng ý. Là nên rời đi, đi cho đến khi đủ xa, đi cho đến khi cô không còn là gánh nặng của anh nữa. Ký sinh trùng nên tách khỏi, để cây đại thụ này được sống tiếp. Và sống tốt.

 

“Ngoan, nơi đầu tiên muốn đi là nước nào? London nước Anh, hay là Paris Pháp?”

 

“Em muốn về Mỹ trước, thăm mẹ.”

 

“Được, vậy thì về Mỹ, nhưng trước khi xuất phát hãy chuyển về đi.”

 

Phong thư này, Mặc Ân kéo dài hai tuần đằng đẵng mới trả lời.

 

Nói đến cùng, anh vẫn để tâm, để ý tới việc một người đàn ông khác xuất hiện trong cuộc đời Tồn Ngải, để ý tới việc đối phương đã trở thành một người cùng chung sinh mệnh, để ý đến việc anh vẫn còn ở nơi đây chờ đợi, mà chiếc diều bay cao kia, đã lãng quên đường về nhà.

 

Đây không phải là điều mình muốn hay sao?

 

Anh muốn cô theo đuổi hạnh phúc của mình, anh muốn cô xem mình là một người anh trai thực sự, là anh nói trong cuộc đời này, khắp nơi đều có kỳ tích xuất hiện, anh nào có thể quay đầu, thống hận cái kỳ tích ấy?

 

Trải qua hai tuần lễ lắng đọng, Mặc Ân ép chính mình dùng thân phận anh trai, gửi lá thư này đi.

 

Em gái, anh rất vui vẻ, bởi vì em cố gắng khiến chính mình vui vẻ.

 

Australia vừa nghe đã nghĩ đất nước kia thực sự rất tuyệt vời, có lẽ anh nên đi thử một lần xem sao.

 

Anh thực rất mừng, trong cuộc đời của em đã tìm được một lối ra mới, cũng rất mừng khi có một người đàn ông khác làm bạn với em. Tình cảm mà sức mạnh nào cũng không thể chia tách hai người, em phải thật quý trọng nó.

 

Nếu có cơ hội mặc vào chiếc váy cưới em đã nhìn thấy ở gần điện Versailles Paris, hãy nhớ, mời anh đến tham dự hôn lễ của em. Dù sao anh cũng là anh trai em, là một trong những người đàn ông yêu thương em nhất, biết chưa?

 

Đọc thư, thấy em vẫn chưa viết những lời này, anh đột nhiên rất nhớ biểu cảm khi ghen của em. Là ghen tuông ấy. Có biết dáng vẻ mỗi lần bảo vệ tình yêu của em đáng yêu đến bao nhiêu không? Có phải là bởi vì bên cạnh đã có người khác nên cũng muốn đẩy anh ra ngoài bán thật nhanh?

 

Không cần đâu, anh biết phương hướng mà mình muốn đến, em đừng lo lắng cho anh.

 

Gần đây anh trở về trường Đại học một chuyến, gặp vài giáo sư. Bọn họ vẫn giống như thời đó, tinh thần sáng láng khi lên lớp, vẫn thường rủ nhau chơi đùa cùng mấy con cá trong hồ liễu rủ. Trong thư viện, mỗi một bàn vẫn là một sinh viên chiếm cứ như cũ.

 

Đi dạo trong vườn trường, thời gian dường như tạm dừng. Những người giống nhau, bầu không khí giống nhau, cảnh vật như những ngày xưa cũ, tựa hồ giây tiếp theo, em sẽ chạy tới anh từ đằng xa xa, níu lấy cánh tay áo của anh, không kiêng kị gì mà lớn tiếng gọi, “Anh, em ở trong này.”

 

Chỉ là như vậy, toàn thế giới đều biết em là em gái của anh, có một giáo sư thường hay trêu chọc anh như thế này: “Em gái của em giống như mấy học sinh nữ mười lăm tuổi, sáng sủa hoạt bát, còn em sao lại kín đáo thâm trầm như thế?”

 

Không sai, có lẽ so với em, anh già đi nhiều lắm, làm cái gì cũng đi một bước nghĩ ba bước, vừa suy nghĩ sâu xa lại lo lắng nhiều chuyện, loại tính cách này khiến cho anh đối với chuyện không chắc chắn thì lại đứng yên tại chỗ.

 

Nói cho em biết một bí mật nho nhỏ, lúc ấy, trong lớp chúng mình có một đứa con trai muốn theo đuổi em. Cậu ta hỏi anh chuyện của em, biết anh đáp lại thế nào không? Anh cho cậu ta một nắm đấm.

 

Có nhớ hay không khi đó em thường hay oán giận, vì sao anh có nhiều cô gái theo đuổi như vầy, còn em chẳng có ai ngó ngàng?

 

Công bố đáp án đây, mấy thằng con trai có ý tứ với em đều bị anh bí mật xử lý.

 

Sao thời gian có thể trôi nhanh đến như vậy? Chỉ chớp mắt một cái, một Trữ Tồn Ngải béo ú khiến anh muốn đá văng đi lại lớn lên, trở thành một cô gái xinh đẹp người gặp người thích. Cô bé bắt đầu biết trang điểm, sẽ mang giày cao gót, [tuy rằng giày cao gót này luôn đối nghịch với em, nhưng nói thật, giày cao gót thực sự khiến hai chân Tồn Ngải nhà chúng ta vừa dài vừa đẹp hơn], lúc đi trên đường có rất nhiều ruồi bọ nhìn lom lom, [may mắn là anh trai cô bé lại rất biết cách đập ruồi], sau đó là bây giờ… có một người đàn ông không thể chia lìa chờ đợi cạnh em, em có thể tưởng tượng được tâm trạng của anh sao?

 

Anh rốt cuộc hiểu được, vì sao trên đời này mọi người cha đều không vừa mắt người yêu con gái mình.

 

Tồn Ngải, đừng lo lắng cho anh, anh sẽ điều chỉnh tâm trạng của mình, thử thừa nhận người đàn ông em yêu sâu đậm kia. Anh là người yêu ai yêu cả đường đi, đối với anh ta sẽ có thiện ý. Cho nên, em phải cho anh nhiều thông tin mới được.

 

Anh ta tên gì, học gì, làm nghề gì? Gia đình anh ta có bình thường hay không, có bà mẹ chồng hay ngược đãi con dâu hay không? Hai người quen biết nhau như thế nào? Anh ta yêu em nhiều hơn một chút hay là em thương nhiều hơn vài phần? Nếu có thể, đưa cho anh trường anh ta học cùng tên công ty, anh lên mạng kiểm tra xem người đàn ông này có năng lực lo lắng chu toàn cho cuộc sống của Tồn Ngải hay không.

 

Tóm lại, cho dù như thế nào thì hãy nhớ kỹ lời anh nói. Anh muốn em hạnh phúc, muốn em vui vẻ.

 

Anh trai Mặc Ân.

 

Đóng máy tính lại, Mặc Ân hiểu được những lời này đã đi ngược lại với trái tim của mình, nhưng chẳng sao cả, chỉ cần Tồn Ngải của anh vui vẻ là tốt rồi! Chỉ cần nghĩ tới như vậy, anh sẽ khiến mình vui vẻ. Mặc Ân muốn Tồn Ngải được thuận lợi, anh muốn cô bình an, anh muốn cô hạnh phúc vui sướng. Chỉ cần cô ổn, anh sẽ tốt lắm.

 

Tồn Ngải lại chuyển về nhà họ Lã, vé máy bay cũng đã đặt trước, thời gian là hai tuần nữa. Mặc Ân thay cô đặt vé khoang thương gia, cũng xin nghỉ dài hạn hai tuần ở văn phòng luật. Điều này khiến cho mọi người phải rớt kính mắt, nhưng anh không hề đau lòng mấy bạn nhân viên kia dù chỉ là một chút.

 

Hai tuần lễ này, anh muốn từng phút từng giây, lúc nào cũng ở bên cạnh Tồn Ngải.

 

Ban ngày, Mặc Ân mang cô đi mua quần áo mua giày dép, tất cả đều là quần áo giày dép nhẹ nhàng phù hợp với những chuyến du lịch. Anh mang cô đi ăn hết nhà hàng này đến nhà hàng khác, anh muốn cô nhớ thật kỹ hương vị của Đài Loan, và đồng thời, nhớ được người đàn ông ở Đài Loan này.

 

Ban đêm, cả hai nằm ở trên giường anh, thức trắng đêm nói chuyện. Mặc Ân nói về lý tưởng chí hướng của mình, Tồn Ngải nói mình thực sự rất muốn làm cô dâu của anh. Anh đề ra kế hoạch mười năm, nói mình sẽ kiếm đủ tiền cho hai người dùng đến già.

 

Đến lúc đó, nếu cô vẫn không tìm được anh chàng nào tốt hơn so với anh, thì hãy trở lại, nơi này có một người anh trai luôn yêu thương nuông chiều cô không để đâu cho hết, giống như lúc trước.

 

Tồn Ngải hoài nghi hỏi: “Nếu anh tìm được một cô gái tốt hơn em kết hôn, nếu chị dâu ghen tị với em thì làm sao bây giờ?”

 

Mặc Ân không chút nghĩ ngợi trả lời, “Anh đây liền đổi cho em một chị dâu mới.”

 

“Không chút nghĩ ngợi” của anh thỏa mãn Tồn Ngải, cô dựa vào ngực anh, cười nói: “Tiêu rồi, em rất giống cô em chồng biến thái.”

 

Anh nhéo nhéo mũi cô, cười bảo: “Không sao hết, anh thích em biến thái.”

 

“Em cảm thấy mình rất thiệt thòi đó.”

 

“Thiệt ở chỗ nào?”

 

“Muốn tìm một cô gái tốt hơn em rất đơn giản, nhưng mà tìm một người đàn ông tốt hơn anh của em lại khó khăn kinh khủng, số lượng của em ít hơn số lượng của anh, không công bằng chút nào.”

 

Mặc Ân bật cười, cào cào tóc cô cho rối. Anh nghĩ, đồ ngốc, ở lòng anh, không có cô gái nào tuyệt vời hơn cô cả.

 

Hai người đều cho rằng hai tuần lễ là rất lâu, nhưng không nghĩ tới mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, chỉ trong nháy mắt, hai tuần đã lướt qua ngón tay. Tồn Ngải vốn chỉ chuẩn bị một vali hành lý nho nhỏ, bởi vì anh cuồng mua sắm, bỗng chốc tăng đột ngột thành bảy. Anh lo cô mang đi không nổi, trực tiếp ký gửi vận chuyển.

 

Ngày Tồn Ngải đáp máy bay, chỉ mang theo một cái túi xách nho nhỏ.

 

Đến lúc phải xuất cảnh, cô không muốn đi, mười ngón tay nắm chặt như dính lại, không thể tách rời.

 

Tồn Ngải nhìn anh không hề chớp mắt, muốn khắc vào đầu mình hình ảnh của anh sâu thật là sâu. Mặc Ân cũng nhìn cô, nhưng anh nhìn là nhìn Tồn Ngải từ bé đến lớn, từng chút một, thực cẩn thận. Là đứa bé thích ăn kẹo mút, là cô gái thích trữ đồ ăn vặt, là cô gái luôn đi cùng anh hết việc này tới nơi khác. Làm sao có thể nhanh như vậy, duyên phận bọn họ đã hết.

 

Bên nhau không phải là việc rất đơn giản sao? Cha mẹ con cái có thể bên nhau, người yêu bạn bè có thể ở bên nhau, thầy cô học sinh bên nhau, đồng nghiệp cấp trên bên nhau, không một người nào không ở bên người khác cho dù là thích hay không thích, chuyện đơn giản như vậy, vì sao chỉ có họ không làm được?

 

Mặc Ân không phàn nàn không oán hận, anh tin tưởng mọi việc đều do con người, nhưng chuyện này lại cho anh học cách oán trời trách đất.

 

“Anh, anh phải sống tốt, phải hạnh phúc, phải thực hạnh phúc.” Những lời chia tay lại nói ra, không biết đã nói bao nhiêu ngàn câu chia ly, nhưng cô vẫn muốn nói tiếp.

 

“Chỉ cần em có bản lĩnh khiến chính mình hạnh phúc vui vẻ, anh sẽ làm được.”

 

“Anh, anh phải ăn uống đầy đủ, vận động đầy đủ, giữ sức khỏe thân thể mình cho tốt đó.”

 

“Nói cái này, hẳn là em nên tự dặn mình, không phải dặn anh.”

 

Cũng không tự nghĩ lại ba tháng vừa qua là ai khiến mình người không ra người, quỷ không ra quỷ. May là hai tuần này anh cũng nuôi lên được một chút.

 

“Em sẽ mà, em cũng phải có đủ thể lực mới có thể đi vòng quanh thế giới được. Vậy anh…”

 

“Anh biết, anh cũng phải có đủ thể lực để kiếm nhiều tiền, dành nhiều tiền, cho em đi khắp nơi trên thế giới.”

 

“Anh, anh nuôi ký sinh trùng này có mệt hay không?”

 

Mặc Ân nhéo mặt cô, cười bảo: “Em không phải là ký sinh trùng của anh, mà chúng ta cộng sinh. Chúng ta cùng tốt với nhau, như kiến và rệp vậy. Kiến bảo vệ rệp, rệp tiết nước mật cho kiến dùng.”

 

“Em không thích so sánh này, hơn nữa em cũng không tiết mật.”

 

“Vậy…được rồi, tựa như cha và con vậy. Thân là cha, vất vả dưỡng dục con, con chỉ cần cười ngọt ngào với cha, cha sẽ cảm thấy thỏa mãn. Mà cha chính là động lực để con hướng về phía trước, mà cha chính là chiếc ô tốt nhất của con.”

 

“Em cũng không thích cha và con.”

 

Tồn Ngải là một cô gái khó chiều, cái này không thích, cái kia không yêu, cũng không nghĩ lại anh của cô là luật sư chứ không phải tiểu thuyết gia, sao có thể thuận miệng mà tìm được từ chuẩn xác để hình dung.

 

“Vậy em thích cái nào?”

 

“Em thích làm cô gái anh yêu nhất, cho dù em ngu ngốc, cho dù em là gánh nặng, cho dù sự tồn tại của em chỉ khiến anh vất vả, nhưng mà, anh chỉ thích mình em, không thích người khác.”

 

Anh bình tĩnh nhìn cô.

 

Ngu ngốc, cô đã thành cô gái ấy từ lâu rồi, đây không phải là so sánh mà là sự thật. Thở dài, cay đắng của anh sao chịu nổi cô trêu chọc như thế.

 

Tồn Ngải vươn hai tay, ôm anh thật chặt. “Anh, có phải nếu có một ngày em coi anh là anh trai thực sự, em sẽ được trở về?”

 

“Đúng.”

 

“Có phải chỉ cần em học được cách không ghen tuông với cô gái ở cùng anh, em sẽ được ở cạnh anh vòi vĩnh mọi thứ.”

 

Không phải, không có người con gái khác. Nhưng anh nói: “Ừ.”

 

“Có phải chỉ cần lúc em mệt mỏi, mệt mỏi vô cùng, chỉ muốn khóc, vai anh vẫn để em dựa vào?”

 

“Đúng.”

 

“Có phải cho dù em là em gái ruột của anh, người con gái anh để tâm tới nhất vẫn là em?”

 

Câu nói này, cô đã nghe anh chấp nhận không biết bao nhiêu lần, bây giờ lại lấy ra một lần nữa để nhắc nhở. Đã nói rồi, Tồn Ngải là một cô gái rất khó chiều.

 

“Ừm.” Mặc Ân ôm thân thể cô vào trong lòng, không thèm để ý đám người đang đi đến gần đang dùng ánh mắt gì để nhìn mình.

 

Tiếng thông báo nhắc nhở truyền từ loa, cô nên xuất cảnh để lên máy bay, nhưng cho dù đã chuẩn bị hai tuần lễ, cô vẫn không thể thu phục được trái tim mình.

 

“Anh, anh có thể đừng quên lời nói ngày hôm nay được không?” Giọng Tồn Ngải dồn dập.

 

“Sẽ không.” Giờ khắc này, Mặc Ân cũng phát giác tay mình cũng không thể buông ra được. Anh còn tưởng rằng hai tuần lễ đã đủ vừa lòng, nhưng ai có thể hiểu được, chia tay chính là tra tấn kinh khiếp nhất của loài người.

 

“Anh có thể đừng quên anh từng rất yêu em không?”

 

“Sẽ không.”

 

“Anh có chờ em đi rồi sẽ không để tâm đến em nữa?”

 

“Sẽ không. Hãy nghe anh nói! Thời gian không còn nhiều lắm, em phải nhớ kỹ, ăn no ngủ ngon, phải nhớ viết thư cho anh, đừng tiết kiệm tiền dùm anh, nếu muốn mua, hãy đi rút tiền.”

 

“Được.”

 

Loa lại thông báo, Mặc Ân cùng cô đến cửa xuất cảnh.

 

“Em không được tức giận với cô Trữ, phải nhớ hiếu kính cô, nuôi em lớn như vậy, thực không dễ dàng.”

 

Tồn Ngải nở nụ cười. Anh nuôi cô, cũng không thiếu so với mẹ. “Em biết rồi.”

 

“Em phải ở chung với dượng thật ngoan, đừng có làm cách mạng gây ồn ào gia đình, anh cũng không nuôi ra một phần tử hảo nghịch.”

 

“Em không có hư như vậy?”

 

“Có quên mang gì không? Thiếu gì thì gọi điện thoại cho anh, anh gửi qua cho em.”

 

“Có, có một hành lý không mang.” Cô đang cười, nhưng cổ họng nghẹn lại.

 

“Hành lý gì?” Mặc Ân nhíu mày. Kiểm tra nhiều lần như vậy sao vẫn có thể thiếu được?

 

“Là Lã Mặc Ân. Hành lý gì em cũng không cần mang theo, chỉ cần mang theo anh, đến nơi nào cũng sẽ ổn.”

 

Rõ ràng là một câu nói ngọt ngào, nhưng không biết tại sao, đáy lòng Mặc Ân cứ nghẹn đắng, trong mắt lại xuất hiện màu đỏ rất khả nghi. Anh buông lỏng tay Tồn Ngải, gạt những sợi tóc lòa xòa trước trán cô. “Hành lý này, em không thể muốn, anh cũng không thể gửi cho em được.”

 

“Vì sao không được?”

 

“Bởi vì từ bây giờ trở đi, em phải học được cách độc lập.”

 

“Em ghét độc lập.” Tồn Ngại giậm chân.

 

“Không còn cách nào khác, thanh niên trưởng thành đều phải tự học cách độc lập.” Nói xong, anh nhẹ nhàng đẩy Tồn Ngải qua cửa kiểm soát.

 

Một cánh cửa đóng lại, đóng lại tình yêu của cô. Anh ở bên trong cửa, cô ở bên ngoài cửa. Từ nay về sau, cô cũng phải đóng cửa trái tim mình, không đem anh trở thành người thương yêu nhất…Rất khiêu khích đó nha, nhưng là một tay anh đẩy cô ra, ép cô nhận lấy cuộc chiến này.

 

Ánh mắt lưu luyến không dứt trên người anh, cô cắn chặt môi dưới, nhẹ nhàng mà nói một tiếng vĩnh biệt.

back top