Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Chương 2

"Hạ Khuynh… Hạ Khuynh" Phó Tự Hỉ không ngừng gọi hắn, chỉ mong hắn có thể buông tha cô.

 

Hạ Khuynh tiếp tục thưởng thức một trận mới thu tay lại, ngẩng đầu lên hỏi: "Sét đánh, sợ sao?"

 

cô nức nở gật gật đầu.

 

Thấy bộ dáng này của cô hắn lại lần nữa nhéo nhéo da mặt cô, sau đó nhanh chóng buông lỏng thân thể cô trong chăn bông một chút, mới dắt cô đi vào phòng.

 

Lúc này Phó Tự Hỉ mới phát hiện chân hắn đi có chút khập khiễng, thật sự không ngờ tới.

 

Hạ Khuynh thấy cô chăm chú nhìn chân hắn, rất bình tĩnh nói ra. "Phó Tự Hỉ, em có phải rất đắc ý hay không? Tôi nói em là đồ ngốc, kết quả chính mình lại trở thành thằng què?"

 

cô lắc lắc đầu, cô tuy là sợ hắn, nhưng cũng không vui sướng khi thấy người gặp họa. "Đau sao?"

 

Ngốc quả nhiên lại hảo tâm.

 

"hiện tại không đau. Ban đầu rất đau, đau đến nỗi…tôi đã tưởng không thể đứng lên được nữa." hắn nửa nói giỡn, nắm lấy tay cô, thịt thịt, thật sự ấm áp.

 

Phó Tự Hỉ chậm rãi đi phía trước, phối hợp với tốc độ của hắn, thỉnh thoảng trộm nhìn xuống chân trái của hắn.

 

"Đưa cho tôi cái khăn." Sau khi dẫn cô vào phòng, Hạ Khuynh bỏ lại một câu, bước ra khỏi phòng, ở phòng khách tìm kiếm một hồi, cũng không tìm thấy ngọn nến nào.

 

Nhìn điện thoại của cô nằm trên tủ ti vi, hắn tới cầm lấy thấy điện thoại đã tắt, đoán chừng không còn pin, vì thế hắn lại trở vào phòng.

 

Trở về thấy cô vẫn còn đang ngơ ngác đứng tại chỗ, hắn không khỏi nhíu mày, "Đưa cho tôi cái khăn. Tôi muốn tắm rửa."

 

hắn từ nhà chính đi qua chỉ muốn nhìn cô một chút, đi qua trấn an, cho nên cũng không nghĩ tới quần áo tắm rửa gì cả. Ai ngờ vừa nhìn thấy cô liền không khống chế được, lại dọa cô sợ hãi.

 

Phó Tự Hỉ giống như đột nhiên tỉnh ngộ, khoác chăn, mò mẫm trong tủ quần áo, có vẻ càng buồn cười. cô ở ngăn tủ tìm kiếm nửa ngày, buồn bực, hắn vì sao muốn tắm rửa ở trong phòng cô, nhưng cô không dám hỏi.

 

"Em còn muốn tìm ở đó đến bao giờ?" Thấy cô gái này nửa ngày vẫn chưa tìm được, Hạ Khuynh không kiên nhẫn nói.

 

cô ủy khuất tiếp tục tìm, rốt cục tìm được cái khăn, rút ra đưa cho hắn, mắt cũng không dám nhìn thẳng vào hắn.

 

Hạ Khuynh cũng không cần tìm thứ gì để chiếu sáng, đơn giản mò mẫm vào phòng tắm, cửa cũng không đóng, nương theo ánh sáng bên ngoài đem quần áo ướt đẫm trên người cởi ra, tùy tiện dùng nước ấm dội xuống, tắm xong liền quấn khăn đi ra.

 

"Ngủ." hắn đi đến bên giường ra lệnh.

 

Phó Tự Hỉ ban nãy vẫn đứng cạnh tủ quần áo, cúi đầu, ngơ ngác không phản ứng.

 

"Hửm?" Giọng nói hắn phát ra, cô liền sợ tới mức tay chân luống cuống bò lên giường, đem chăn trên người một lần nửa đắp kín mít, sau đó ôm lấy gấu bông ở đầu giường, đưa lưng về phía hắn, gắt gao nhắm mắt lại.

 

Hạ Khuynh cũng thấy mệt, chân thật sự rất mỏi, thuận thế nằm ở bên cạnh thân thể cô, cách chăn kéo cô lại.

 

"Được rồi, Phó Tự Hỉ, đừng sợ. Ngoan ngoãn ngủ đi. Tôi sẽ không bắt nạt em." hắn dán vào lưng cô, đem cả người cô giam giữ trong lòng ngực.

 

cô nghe lời này xong, do dự mở mắt, quay đầu nhìn hắn.

 

cô cảm thấy hắn so với trước kia không giống nhau, đột nhiên nghĩ đến hắn có phải hay không bởi vì chân không tốt, cũng giống như cô bị người ta bắt nạt.

 

Bị cô nhìn một hồi, Hạ Khuynh nhịn không được dùng cái trán cọ cọ lên trán cô, "Phó Tự Hỉ, tôi là ai?"

 

"Hạ Khuynh a ~!" PhóTự Hỉ nhẹ nhàng nói.

 

Hiếm khi nào Hạ Khuynh thân mật ôn hòa, làm cho cô đêm nay lần đầu tiên cảm thấy an tâm.

 

không cần sợ sấm sét, không cần sợ hắn.

 

"Ừ, ngoan. Ngủ đi."

 

Hạ Khuynh nghĩ, vẫn nên chờ mưa nhỏ hơn rồi trở về. Tuy rằng vẫn còn là mùa hè, nhưng sau cơn mưa râm mát, hắn ở đây nằm không có chăn như vậy thật sự là tự tìm khổ.

 

Phó Tự Hỉ vẫn rối rắm về cái chân của hắn, ôm tâm lý an ủi hắn, ngập ngừng mở miệng nói: "Anh không phải là người què. Tôi… không phải là đồ ngốc."

 

"Em có ngủ hay không?" hắn liếc cô một cái.

 

cô kéo kéo chăn bị hắn đè nặng, "Chăn là phải đặt ở bên trên"

 

"Tôi thích ngủ như vậy. Em nếu không ngủ, tôi không thèm quản em nữa," hắn tức giận nói.

 

Cả người hắn gần như trần trụi, không dám dùng chung một cái chăn với cô, chỉ sợ bộc phát thú tính.

 

Tuy rằng hắn cảm thấy mình ở trạng thái thanh tỉnh sẽ không nảy sinh dục vọng gì với Phó Tự Hỉ.

 

Duy nhất có một lần chính là hắn uống rượu.

 

hắn cùng Khổng Minh Dao cãi nhau ầm ỹ, cô ta bỏ hắn một mình đi Tô Châu vui vẻ.

 

Buổi tối hắn cùng Chu Phi Lương uống vài chén rượu, về nhà chỉ muốn nhanh chóng đi ngủ, cô ta lại gọi đến.

 

Khổng Minh Dao là một vưu vật (bảo vật) trời sinh, ở trong điện thoại cũng mê hoặc hắn được.

 

Dưới ảnh hưởng của rượu, Hạ Khuynh đã lập tức bốc hỏa, hắn gác máy điện thoại, đi xuống dưới lầu, thấy Phó Tự Hỉ và Phó Tự Nhạc ở cửa phòng bếp không biết đáng nói gì đó, cười đến rất phô trương.

 

hắn tức thì cảm thấy khát vọng trong người càng thiêu đốt mãnh liệt.

 

Phó Tự Nhạc phát hiện hắn, giả vờ chào hỏi hắn, rồi lôi kéo Phó Tự Hỉ đi vào trong phòng bếp, đóng cửa.

 

hắn thầm mắng một tiếng. Nếu không phải có Phó Tự Nhạc, khả năng hắn thật sự sẽ kéo Phó Tự Hỉ vào phòng làm thật.

 

Người còn chưa đi tới ngoài cửa, Khổng Minh Dao lại gọi điện thoại tới nữa, làm nũng nói là vừa nãy chỉ đùa giỡn hắn, kỳ thật cô đã trở lại. hắn nghe hiểu ám chỉ của cô, cũng không khách khí, liền lái xe đến chỗ cô ta.

 

Về sau hắn cũng thực kinh ngạc chính mình lại đối với Phó Tự Hỉ sinh ra dục vọng.

 

Lúc ấy Phó Tự Nhạc cũng ở đó. cô đích thực là một đại mỹ nhân, ngũ quan tinh xảo khéo léo, dáng người tinh tế. Lúc các cô vừa được đưa đến, hắn đối với cô tương đối kinh diễm, nhưng về sau lại cảm thấy đùa giỡn Phó Tự Hỉ thú vị hơn, cũng không còn hứng thú đối với cô.

 

Phó Tự Hỉ và cô ngoại trừ cái miệng giống nhau, những cái khác cũng không quá giống, ngũ quan so với Phó Tự Nhạc kém hơn không ít, hơn nữa phỏng chừng là vì thời gian dài ăn ăn ngủ ngủ lại không hoạt động trí não, dáng người có vẻ đầy đặn chút.

 

Nhưng hắn thực xác định là, làm cho chính hắn khó có thể khống chế được chính là Phó Tự Hỉ, mà không phải Phó Tự Nhạc.

 

Cuối cùng hắn cho bản thân một lời giải thích là do uống rượu, đầu óc mơ hồ không tỉnh táo.

 

Đêm nay hắn không uống rượu, nhưng cũng không dám mạo hiểm.

 

Phó Tự Hỉ nghi hoặc nhìn hắn một cái, không thèm nói lại, tâm tình thoải mái, rất nhanh đi vào giấc ngủ.

 

Đợi cô ngủ, Hạ Khuynh mới chuẩn bị đứng dậy rời đi, lại nghe thấy tiếng đập cửa truyền đến.

 

"Tự Hỉ. . ." Dì Quan lo lắng gọi, hôm nay quá bận, chưa kịp chăm sóc Phó Tự Hỉ. Phó Tự Nhạc vừa mới gọi điện nói di động Phó Tự Hỉ không liên lạc được, vì thế bà vội vàng giao việc cho người khác, chạy nhanh lại đậy.

 

Hạ Khuynh nhìn cô bé trong lòng, thấy cô vẫn như cũ an ổn ngủ, liền cũng không quan tâm.

 

Dì Quan tưởng rằng Phó Tự Hỉ trước lúc sét đánh đã ngủ, mà cô mỗi khi ngủ đều không dễ tỉnh, sau khi gọi vài tiếng mà không thấy đáp lại, liền yên tâm về phòng mình.

 

Hạ Khuynh chờ dì Quan đi rồi mới bước vào phòng tắm, lấy quần áo ướt đẫm lần nữa mặc vào, chậm rãi trở về nhà chính.

 

Đêm nay hắn thực sự là điên rồi mới tự làm khó mình như vậy!

 

Từ sau đêm giông tố này vài ngày, tuy là mưa dầm kéo dài, nhưng cũng không hề có sét đánh, cầu dao bị đứt cũng đã sửa xong, Phó Tự Hỉ cũng không dám đem chuyện ngày đó sau khi mất điện Hạ Khuynh đến nói cho Phó Tự Nhạc, Phó Tự Nhạc cũng không phát hiện điều gì khác thường.

 

Hạ Khuynh và Phó Tự Hỉ cũng lại như lúc trước không gặt mặt.

 

Giữa trưa hôm nay, trên bàn cơm Hạ Khuynh nói với Lương San buổi tối sẽ đi ra ngoài họp mặt cùng bọn Chu Phi Lương, Lương San đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói: "Con trai, đám bạn bè kia của con có ai độc thân hay không?

 

"Chu Phi, chắc thằng nhóc đó còn độc thân. Những người khác con không biết." hắn trả lời như vậy, nghĩ rằng, độc thân hay không và bạn giường là hai chuyện khác nhau.

 

Lương San nghe đến đây thích thú. "Đứa nhỏ Tự Hỉ này nha, cũng đã đến tuổi, con có thể tìm đối tượng giúp nó hay không."

 

"không." hắn thiếu chút nữa là cắn chiếc đũa, dừng một chút nói: "Mẹ, bọn họ là người như thế nào, sao có thể coi trọng loại con gái như cô ta?"

 

"Loại con gái thế nào? Mẹ xem tướng mạo Phó Tự Hỉ thật phúc khí, con xem đám bạn kia rồi tìm người có lý lịch đáng tin cậy cho mẹ."

 

Hạ Khuynh cảm thấy cần phải sửa lại một chút: "Đó là mặt béo, không phải phúc tướng." thật không thể tưởng tượng được, mẹ là như thế nào nhìn ra Phó Tự Hỉ có tiềm chất câu rùa vàng? cô ta có thể gả đi ra ngoài đã là cảm ơn trời đất lắm rồi.

 

"nói thật với con. Lần này con hãy dẫn Phó Tự Hỉ ra ngoài mở mang một chút. Con nghĩ xem, ngày thường con bé luôn ở nhà, cũng không có dịp gặp được chàng trai nào thích hợp."

 

"Xem cái gì chứ, cứ để cho cô ta tự chọn người yêu rồi kết hôn là được mà."

 

"Cái thằng nhóc này! Tự Hỉ là một cô gái tốt, mẹ nghĩ, chờ con bé kết hôn, từ nhà chúng ta xuất giá, mẹ sẽ làm cho con bé được nở mày nở mặt."

 

Lương San vẫn luôn thích cô bé này, chỉ ngại Hạ Khuynh nghịch ngợm gây sự không chịu nghe lời.

 

Lúc trước có nghe dì Quan nói Phó Tự Hỉ lúc còn bé đầu bị đụng, không giống so với người bình thường, bà còn tưởng là cái loại chảy nước miếng, lôi thôi lếch thếch, ai dè sự việc hoàn toàn không phải như vậy, cô sạch sẽ, nhu thuận, ngoan ngoãn lại có lễ phép, chỉ là tư duy không phát triển giống người bình thường. Dì quan nói trước kia cô bé có bộ dáng rất thông minh lanh lợi, về sau đầu bị đụng nên mới trì độn không ít, thật sự đọc sách không được, mới nghỉ học.

 

Lương San đau lòng cho Phó Tự Hỉ, cũng thật bởi vì cô là một cô bé tính tình im lặng biết nghe lời. Nếu không phải vì Phó Tự Hỉ thân phận có khác, bà thật muốn đem Phó Tự Hỉ rước vào nhà chính.

 

Hạ Khuynh thả đôi đũa, lấy khăn tay xoa xoa miệng, nói: "Mẹ, cô ta cũng không phải con gái mẹ, Phó Tự Nhạc còn chưa lo lắng chị gái mình không gả đi được, mẹ hao tốn tâm tư làm cái gì."

 

"thật sự là, chỉ dẫn ra ngoài làm quen vài anh chàng, cứ ở trong nhà suốt, tuổi xấp xỉ với con bé cũng chỉ có con. Lựa chọn quá ít. "Lương San tỏ ra uy nghiêm của người mẹ, "Cứ quyết định như vậy đi. Buổi chiều mẹ kêu Phó Tự Hỉ lại đây nói một chút."

 

"..."

 

đi ra ngoài chơi còn phải mang theo một cục nợ, thực xúi quẩy.

 

Lúc Phó Tự Hỉ bị gọi tới tình trạng không rõ lắm, đại khái biết được phu nhân bảo thiếu gia mang cô đi ra ngoài gặp người.

 

cô khó hiểu muốn đi ra ngoài gặp ai chứ, Lương San kéo cô vào phòng, ở trên mặt cô lau cái này cái kia, đưa cho cô chiếc váy đã chuẩn bị.

 

Phó Tự Hỉ ở trong nhà cơ bản đều là quần áo thể thao, váy vừa lên thân, cảm thấy trước ngực, sau lưng, hạ thân đều lạnh lẽo, lo lắn nói: "Phu nhân, con vẫn thích mặc quần."

 

Lương San nắm tay cô, nhìn một vòng thực vừa lòng. "Mặc váy vào trong thật xinh đẹp, Tự Hỉ không hổ là phấn nộn đáng yêu, diện lên thật đẹp." Ý tưởng của bà là nên tốt kheo xấu che nha.

 

Khi Lương San dẫn Phó Tự Hỉ đến thư phòng, Hạ Khuynh đang ngồi trên xe lăn đọc sách, thời điểm nhìn thấy Phó Tự Hỉ có chút kinh ngạc.

 

cô mặc một chiếc váy màu xanh lam đơn giản, bởi vì quanh năm không phơi nắng, làn da thực trắng. Toàn thân phối hợp với đồ trang sức trang nhã, làm cho khuôn mặt nguyên bản hơi mập liền có vẻ đường nét rõ ràng. Sau đó, vốn là bộ ngực đầy đặn lại càng nhô lên, hắn cảm thấy quần áo kia sắp không chống đỡ được vật tròn trịa sống động đó.

 

Hạ Khuynh tầm mắt dừng ở trên người Phó Tự Hỉ vài giây liền dời đi, tiếp tục đọc sách.

 

Phó Tự Hỉ thấy hắn, đột nhiên nhớ tới ngày ấy hắn ôn hòa cùng cô nằm trên giường, so với sự lãnh đạm trước mắt hoàn toàn bất đồng.

 

Đối mặt với thái độ không thèm nhìn của con trai, Lương San cũng không nói gì. "Con trai, như thế nào."

 

Hạ Khuynh mắt cũng không nhìn lên một cái, "Con còn một giờ nữa mới đi."

 

"Mẹ còn chưa kịp chuẩn bị giày, vừa vặn thừa dịp lúc này, con mang Tự Hỉ đi mua đôi giày, rồi lại đến gặp bọn họ." Lương San là muốn tự mình mang Phó Tự Hỉ đi mua giày, nhưng Hạ Hàm Thừa buổi tối có xã giao muốn bà cùng tham gia, lại nghĩ con mình ánh mắt cũng không kém, liền đem nhiệm vụ này giao cho hắn.

 

Hạ Khuynh lúc này mới nhìn về phía cô, "Mẹ đi đi. Đợi lát nữa để chú Hoắc đưa bọn con đi được rồi."

 

Lương San dặn dò xong liền đi lên lầu chuẩn bị trang phục và đạo cụ cho chính mình.

 

Phó Tự Hỉ đứng ở cửa thư phòng, cảm giác Hạ Khuynh trước mắt đang nhìn chằm chằm cô xem xét lại làm cho cô sợ hãi, "Thiếu gia, tôi… đi xuống tìm chú Hoắc."

 

"không vội." hắn buông sách xuống, tháo kính mắt.

 

"Phó Tự Hỉ, đóng cửa lại, lại đây."

back top