Kiếp Này Đã Định Rồi

Chương 6-3

Rất lâu sau đó, có người mở miệng ẩn ẩn mang hận ý nói:

 

“ Bộ dáng đẹp mắt cũng vô dụng! Mẫu thân hắn xuất thân từ kỹ viện, cha mẹ không người mai mối không sính lễ, liền quan hệ bất chính sinh ra hắn, nghe nói Chúc Chí Tĩnh năm đó đáng thương bị kỹ nữ lừa tài lại lừa sắc, trước khi đi thi có cuốn lấy da thịt với kỹ nữ kia, kết quả ở nữa đường liền bị bệnh. Tóm lại nha, thân thế của hắn như vậy ai mà chả biết, ai dám đem khuê nữ gả cho hắn? Ta thấy hắn phải chịu kiếp cô độc rồi. “

 

Nam nhân tuấn mỹ, nếu mình không thể sở hữu, thì rốt cuộc cũng sẽ độc thân. Các nàng nghĩ như thế. Vài vị phụ nhân gật đầu. Không chiếm được, thì cứ gạt bỏ đi, mọi người đều không có phần.

 

“ Nếu hắn có một phần tài sản của Chúc lão gia mà nói, có lẽ khả năng còn có người nguyện ý nương thân cho hắn. Nhưng mà ta xem ra, địa vị của hắn ở Chúc gia liền cũng chẳng khác người hầu cho lắm, không có phần của hắn đâu. “

 

“ Dù có thú thì cũng không đến lượt các khuê nữ nhi trong sạch, hắn có thể đi mua một người nha! Cho dù hắn không có tiền lấy lòng, hắn cũng có thể học theo phụ thân năm đó ấy, lừa gạt lấy một kỹ nữ đem về thôi! “ Có người cho rằng Chúc Tắc Nghiêu sẽ không độc thân cả đời.

 

“ Vậy cũng phải là Chúc lão gia chấp nhận mới được. Các ngươi đương nhiên, Chúc lão gia không cho phép con cháu nhà mình ra vào nơi phong nguyệt. Có thể bước vào cửa nhà Chúc gia, thế nào cũng phải là một thân trong sạch mới được chấp nhận. “

 

Điểm này, mọi người cũng hiểu được.

 

Phụ nhân trẻ tuổi lúc trước chủ trương Chúc Tắc Nghiêu phải độc thân đắc ý nói:

 

“ Thì đó, Chúc Tắc Nghiêu không thể thú được thê tử, sẽ không ai được nhận hắn đâu. “

 

Có một phụ nhân hơn năm mươi tuổi đột nhiên thở dài…

 

“ Nhớ năm kia Chúc Chí Tĩnh là một vị công tử nhã nhặn anh tuấn, bao nhiêu nữ nhân toàn thành đều nghĩ mọi biện pháp để nhìn lén hắn, cũng không quản hắn nhà nghèo tay trắng, mỗi ngày thầm nghĩ xem hắn có hay không thỉnh bà mối đến trong nhà cầu hôn… Thế nào cũng không nghĩ đến hắn về sau lại lưu lại bại danh như vậy? “

 

Lời nói tiếp theo đều là đối lập xưa và nay của Chúc gia, cùng vớ đối diện mê hoặc cảm thán, trong khoảng thời gian ngắn cũng không còn tiếp đón Lâu Điềm, đối với thân thế Lâu Điềm tạm thời cũng mất đi hứng thú, làm cho Lâu Điềm có thể lẳng lặng lắng nghe đủ loại chuyện này kia của Chúc Tắc Nghiêu.

 

… Thì ra, đồn đãi về thân thế của hắn là như vậy. Này kia, là thật sao?

 

Tuy rằng vô cùng rõ ràng, nhưng trực giác Lâu Điềm lại cảm thấy có gì đó không đúng. Nàng có dự cảm, giả như hôm nay nàng nguyện ý nghe chính Chúc Tắc Nghiêu hình dung về thân thế của hắn, thì cũng sẽ không có loại cảm giác nào khác.

 

Người bên ngoài nói thế, sự kiện liên quan mà người ta nói, nếu đều là nhất trí, không có gì không trùng khớp, vậy cũng thật kỳ quái.

 

Hắn… muốn che giấu việc gì? Hay là bảo vệ cái gì?

 

Sự thật, sẽ càng thêm không chịu nổi sao?

 

Nếu nàng có thể hiểu được thứ ý nghĩa nhất của Điềm Tĩnh cư đối với Chúc Tắc Nghiêu, vậy hết thảy mọi bí ẩn có lẽ có thể giải khai dần được những manh mối quan trọng nhất rồi.

 

Sẽ có một ngày nàng biết được sao?

 

Mà nàng cùng… hắn, về sau sẽ như thế nào đây?

 

Mà đóa mẫu đơn màu trắng tuyết viền hồng lặng lẽ theo bình theo ngã xuống dòng nước đang di chuyển, lúc chìm lúc nổi, cùng triền miên theo dòng nước, xoay tròn nhìn đẹp làm sao…

 

“ Chúng ta đến Điềm Tĩnh cư. “ Bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc, mặt trời cũng đã lặn về hướng tây. Lâu Điềm nói với Bảo Tâm như vậy.

 

“ Nhưng mà tiểu thư… đã hoàng hôn rồi… “ Trễ như vậy mà còn đi vào trong đó không tốt lắm đâu? Trong lòng Bảo Tâm lo lắng.

 

“ Đi xem đi, không ngại. “ Giọng điệu Lâu Điềm ôn hòa mà kiên định..

 

Bảo Tâm nào còn dám nói gì, đành phải đem xe ngựa chạy tới phương hướng của Điềm Tĩnh cư. Nàng chỉ có thể đánh ngựa đi nhanh chút, không cần đến buổi đêm mới đi đến được chỗ ấy, trăm ngàn đừng “ may mắn “ nhìn thấy cái dị tượng mà người bình thường “ vô phúc “ nhìn thấy. Nàng mới không giống Lệ Nhân ngu ngốc táo bạo, trời không sợ, đất không sợ đến đần độn.

 

Rất nhanh đã đi vào Điềm Tĩnh cư, sắc trời cũng đã tối hẳn.

 

“ Tiểu thư, tên thủ vệ gã sai vặt kia không ở đây! “ Bảo Tâm nhảy xuống xe ngựa, khắp nơi đều không thấy người.

 

“ Khóa cửa rồi sao? “ Lâu Điềm ở trong xe ngựa hỏi.

 

Bảo Tâm đi qua nhìn, cửa lớn đúng là khóa cửa rồi, nàng thử đẩy hai bên trái phải của cánh cửa…

 

“ A, tiểu thư, cánh cửa bên trái không có khóa, khép lại giống như chỉ ngăn lại kẻ đập cửa ở một bên, gã sai vặt này đúng là sơ ý, lại có cách khóa cửa như vậy. “ Tay cầm lấy cái thẻ trúc rồi đẩy ra, nghĩ rằng đợi lát nữa sẽ có ý tốt mà giúp bọn họ khóa kỹ lại.

 

Bảo Tâm đi đến bên cạnh để đỡ tiểu thư xuống. Lâu Điềm nói:

 

“ Ngươi ở lại trông coi xe ngựa, ta đi vào một chút. “

 

“ Như vậy sao được! Tiểu thư, ngươi đợi chút, ta đem xe ngựa gửi ở khách điếm chỗ ngã rẽ bên kia, sẽ lập tức trở lại, người đừng đi vào trước nha! “ Bảo Tâm khẩn trương nhanh chóng đưa xe ngựa đến một quán trà nhỏ ở chỗ ngã rẽ cách đó mấy trượng.

 

Lâu Điềm cách tấm lụa trắng nhìn sự kích động của nàng, cười cười, cũng nghĩ đến mình là một chủ tử bốc đồng thế nào, nếu ngày sau Bảo Tâm chưa già mà đầu đã bạc, thì nhất định cũng là do lỗi của chủ tử nàng gây ra.

 

Được rồi, tỉnh táo xong, nàng liền… đi vào trước.

 

Cửa lớn “ lạch cạch “ bị đẩy ra, sắc trời đã sắp tối hoàn toàn, cảnh sắc cũng không còn nhìn thấy rõ ràng, nhìn vật gần đó cũng không được. Nàng thong dong đi dọc theo hành lang gấp khúc, rất nhanh đã đi đến giữa đình, sắp có thể nhìn thấy được cây tương tư…

 

“ Tiểu thư! “ Bảo Tâm kinh hoảng gọi lên, ở cửa không nhìn thấy người, gấp đến mức phải thi triển thi công tiến vào, lập tức đã đến trước mặt chủ tử.

 

“ Gấp cái gì chứ, thật là dọa người. “ Lâu Điềm vỗ vỗ ngực.

 

“ Sao lại không chờ nô tỳ chứ! “ Bảo Tâm nhỏ giọng lẩm bẩm bất mãn, “ Bên trong tối như vậy, có chút đèn mới nhìn thấy được nha! Chúng ta trước tiên cứ đốt đèn đã. “ Tay nàng mang theo một cái lồng đèn trắng xưa cũ, là tạm thời mua được ở quán trà nhỏ, vẻ ngoài thoạt nhìn thật không còn dùng được, nhưng tạm thời chỉ còn có thể tìm được cái này.

 

“ Tiểu thư, người chờ nô tỳ một lát, đừng đi trước nha. “

 

Lâu Điềm gật đầu, liền dựa vào một thanh trụ dọc theo hành lang, một thân áo trắng theo làn gió đêm khẽ bay nhè nhẹ như tiên tử. Gió lớn, Bảo Tâm vẫn không đốt cháy lên được, đành phải tìm một nơi không có gió thổi đến mà ngồi xổm xuống đốt lửa. Cách cách cách cách cách cách, cố gắng đánh viên đá lửa.

 

Cùng thời gian đó, có một bóng người lén lút phát hiện cánh cửa của Điềm Tĩnh cư không được khóa cửa cẩn thận… Nghe nói bên trong có rất nhiều trang sức đồ đạc đáng giá… Hì hì cười mờ ám, gặp trái phải không có người, thân thể liền chợt lóe tiến vào.

 

Tuy rằng thật anh dũng tiến vào căn quỷ trạch nổi danh Vĩnh Xương Thành, nhưng hắn vẫn tiến từng bước, tạm ngừng ba cái, rồi lại run rẩy năm cái, đi cả buổi rồi mà vẫn còn cọ sát đứng cách cửa lớn của địa phương này không xa, miệng thì thào nhớ kỹ:

 

“ Hừ! Kha lão tam ta mạng vốn thối rửa, chỉ sợ không còn tiền gỡ vốn, không còn quỷ hay không quỷ gì nữa! Dù sao… dù sao cũng chỉ là một nữ quỷ, nữ nhân thôi, làm gì có sức lực nào? Nếu thực có can đảm để đi dọa đại gia ta, làm cho đại gia phải nổi giận, bất kể nàng quỷ hay là không quỷ, trước hiếp rồi nói sau… “ Lời nói đe dọa để lấy thêm can đảm vừa xong thì đột nhiên lại cảm thấy lạnh run!

 

Xào xạt…

 

Một trận gió thổi qua, Kha lão tam đứng phía sau ván cửa chậm rãi nghe thấy một tiếng “ xào xạt “, sau đó lại vang lên tiếng “ xào xạt “…

 

“ Là gió, chỉ, chỉ, chỉ là gió, không phải sợ… “ Hắn nói với chính mình như vậy, lại không có can đảm quay đầu lại xem. Sau đó một trận gió khác lại thổi tới, động tác duy nhất của hắn chính là… liều mình chạy về phía trước!

 

“ Vù vù vù! “ Cuối cùng đã chạy xa khỏi cánh cửa kia, Kha lão tâm ôm một thanh trụ ở hành lang ho khan mãnh liệt. “ Mụ nội nó, không có gì việc làm lại đi thù dọa chính mình! Trời vừa mới tối thì làm sao có quỷ được chứ? Quên đi, mặc kệ nó, chạy nhanh vơ vét một ít thứ mới rồi chạy lấy người mới là chính sự… dọa! “ Giọng nói lại nghẹn ở yết hầu một lần nữa!

 

Có… có người… Là, là người thật sao? Nữ nhân mặc đồ trắng… Khắp nơi đều… ở chỗ cây tương tư! Không, không, không thể nào? Có phải hắn nhìn lầm màn vải thành một người không?!

 

Hai tròng mắt Kha lão tam thiếu chiếu nữa đẩy ra ngoài, tay màu đen giống như đã nặng thêm ngàn cân chậm rãi nâng lên, nghĩ muốn lau mắt, lại bởi vì tay đang run mà hạ xuóng, ngón tay thẳng đứng hướng vào mắt mình….

 

Ngón cái cùng ngón giữa dựng đứng chỉa về hai mắt trái phải!

 

“ Ai da! “ Đau quá! Nước mắt Kha lão tam chảy ròng ra rồi dừng lại uốn quanh ở hai mắt! Tầm mắt của hắn trở nên mơ hồ không thôi, chờ nước mắt không chảy nữa, hắn lại tăng thêm can đảm, nỗ lực nhìn lại, tốt lắm, không có cái gì cả! Cái gì cũng không có, mới vừa rồi là hắn hoa mắt… dọa sợ! Có quỷ hỏa!

 

Không chỉ có nữ tử áo trắng xuất hiện, lại còn xuất hiện thêm ma trơi! Lòe lòe nhấp nháy, rõ ràng rồi lại khẽ tắy… “

 

“ Éc… “ Hắn muốn thét chói tai! Muốn ghào thét! Muốn té xỉu! Nhưng giờ phút này hắn giống như bị một cái tay giữ chặt lấy cái gáy của mình, chỉ có một phát ra tiếng động éc éc éc, hai mắt mở lớn nhìn con quỷ ở phía xa, hoàn toàn không còn cách nào khác…

 

Thật sự có quỷ! Điềm Tĩnh cư thật là một quỷ ốc! Qủy kia, quỷ kia… Ơ bay lên! Đi theo con ma trơi!

 

Hai chân lập tức xụi lơ như bùn, đũng quần phía dưới cũng đã là một mảnh ướp nhẹp thôi thối! Kha lão tam co quắp ngồi dưới đất, độ cao của lan can che đi tầm mắt của hắn, ông trời rũ xuống lòng thương, dạy hắn không cần nhìn… dấu vết của con quỷ kia nữa…

 

Sau đó, hắn rốt cuộc cũng may mắn ngất xỉu mà trôi qua!

 

back top