Kiều Tàng

Chương 23

 

Cứ như vậy một chốc, Thôi Hành Chu đột nhiên có chút hâm mộ Thôi Cửu, tuy chỉ là là một thương nhân nghèo túng, lại cưới một nữ nhân thất tiết.

 

Thế nhưng điều mà Liễu nương tử này nói đến, hết thảy cũng không hoàn toàn chính xác nhưng cũng không phải sai lầm, thậm chí còn thoải mái nhàn nhã hơn, thắng làm vua thua hầu nhà.Lúc này ngước mắt lên nhìn nữ tử bên giường, bím tóc dài của nàng vắt bên tai, lộ ra nụ cười hết sức linh động, dịu dàng, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy sức dống giống như chứa cả bầu trời đầy sao...Nàng mất trí nhớ cũng tốt, sẽ không còn nhớ việc tao ngộ bẩn thỉu tại ổ trộm cướp, đợi xong chuyện, hắn sẽ thưởng cho nàng chút bạc, nàng muốn tái giá hay vào miếu am, tùy theo nàng thôi...Nghĩ đến đây, cơn say chếnh choáng lần nữa vọt tới.

 

Thôi Hành Chu khép kín đôi mắt, vậy mà ngủ liền một mạch.Hắn không lo lắng nữ tử này sẽ hành thích, nếu nàng muốn, lúc trước đã có vô số cơ hội, hoặc giống như lời Triệu Tuyền nói, một nữ tử được cứu ra từ bên trong ổ trộm cướp, nàng cảm kích hắn còn không kịp, tội gì phải trợ Trụ vi ngược[3], muốn thay tặc tử làm chuyện thiêu thân lao đầu vào lửa?[3] nghĩa là giúp vua Trụ làm những điều tàn ác, bạo ngược.

 

Ðời nhà n, vua Trụ vốn là một vị hôn quân vô đạo; cho nên người nào giúp y làm những điều độc ác tức là người ấy “trợ Trụ vi ngược”.Đến ngày thứ hai, nắng sớm vừa lên, Thôi Hành Chu mở mắt ra, nhìn Miên Đường nằm trong ngực mình ngủ say, trong nội tâm càng thêm chắc chắn nàng là một nữ tử ôn nhu lương thiện.Nhưng nếu không phải say rượu, chắc chắn là hắn sẽ không ngủ cùng nữ tử này một đêm.Tuy danh tiết của nàng đã bị hao tổn, nhưng về sau cũng còn muốn tìm người để phó thác cả đời, nếu sự tình trong ốc trạch lan truyền ra ngoài, con đường tái giá của nàng nhất định càng thêm gian khổ.Nhưng nếu lấy chồng ở xa, đi đến nơi khác, chắc là không đáng ngại...Thôi Hành Chu từ trước đến nay là người biết kiềm chế, chuyện cao hứng đi ra ngoài giống như đêm qua, rất ít khi xảy ra.Mỗi sáng, hắn luôn luôn đánh một bộ quyền cước để thả lỏng gân cốt, nhiều năm qua, trừ khi có việc bận, rất ít khi gián đoạn việc này.Hôm nay dậy sớm, hắn tự nhiên muốn luyện một bộ trong sân.Bởi vì không phải ở bãi luyện võ, Thôi Hành Chu chỉ chọn một bộ đoản quyền diễn luyện một phen, vóc dáng cao ngất, khí vũ bất phàm, từng quyền sinh phong uy mãnh, nhìn qua rất đẹp mắt.Đợi Miên Đường tỉnh lại, không thấy quan nhân nằm bên gối, liền xuống đất đi giày hướng song cửa sổ nhìn ra bên ngoài.Cách cửa sổ, nàng trông thấy Thôi Cửu đánh quyền thu thế, thân mặc áo mỏng, bộ dáng mồ hôi đầm đìa.Áo mỏng ướt đẫm, đó có thể thấy được quan nhân mặc dù rất gầy, nhưng có cơ bắp, dáng người cũng không hề giống như bộ dáng gà luộc của thư sinh đâu!Từ trước đến nay nàng vẫn thích võ hơn thích văn.

 

Bản thân nàng vốn dĩ rất thích luyện võ, nhưng bây giờ tay chân bị thương nên không có khí lực, vì thế nàng đành phải từ bỏ không nghĩ đến việc này nữa.Không nghĩ đến là phu quân cũng thích luyện võ, đánh ra nhìn cũng không tệ lắm, khiến Liễu Miên Đường nhìn mà lòng ngứa ngáy không chịu được.Phu quân ra một thân mồ hôi nóng, thùng tắm vừa mua rốt cục cũng có thể phát huy được tác dụng.Lý ma ma hiểu thói quen của chủ tử, không cần Miên Đường phân phó, đã sớm chuẩn bị nước nóng, điều hòa nhiệt độ nước trong thùng tắm, còn không biết từ đâu lấy tới hương lộ.Ở bên này, sau khi Thôi Hành Chu luyện võ xong, liền thong dong tiến vào phòng.Miên Đường rửa mặt xong, đem bím tóc dài cởi ra, vắt lên vai chậm rãi chải chuốt.Ngủ một đêm, tóc đen dài như thác nước ban đầu bởi vì tết bím tóc mà trở nên gợn sóng mê ly, mang theo vẻ phong tình của vũ nương Tây Vực, cánh tay ngọc ngà chải đầu càng thêm duyên dáng, eo nhỏ dưới tóc dài như ẩn như hiện, mang theo chút ý vị chọc người.Thôi Hành Chu một bên lau mồ hôi vừa lúc đi vào, chẳng biết vô tình hay cố ý nhìn mấy lần Liễu nương tử đang chải tóc mây.Liễu Miên Đường cảm thấy mình tay chân quá vụng về, không có Lý ma ma hỗ trợ, tóc đều chải không xong.

 

Nàng ngoẹo đầu, hướng về phía quan nhân không hảo ý cười cười.

 

Bờ môi đỏ thẫm không điểm mà đỏ, nổi bật lên hàm răng trắng như trân châu...Bốn mắt vừa chạm, Thôi Hành Chu quay đầu không nhìn nữa, sau đó đi vào gian nhỏ ở phòng trong, để Lý ma ma phục thị tắm rửa.Liễu Miên Đường thấy hắn tiến vào, trong lòng thở dài nhẹ nhõm.Nàng rất sợ phu quân gọi nàng đi vào phục thị, lúc nhìn hắn luyện võ, nàng đã mặt đỏ tim run kịch liệt, nếu phải thân cận phục thị tắm rửa...Chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy mặt nóng đến có thể rán trứng!Thừa dịp chủ tử ngâm mình, Lý ma ma tay chân lanh lẹ mà chuẩn bị tốt cơm canh.Điểm tâm chú trọng ít nhưng tinh xảo, Lý ma ma chuẩn bị mấy đ ĩa thức ăn bày bàn tinh mỹ.Ngoại trừ một chén nhỏ trứng mặn thịt nướng ra thì còn có thịt khô xào đậu cô-ve, canh tôm bùn chưng trứng, càng không thiếu củi cải chấn trạch chí bảo của Thôi gia ở phố bắc, phối hợp cháo, cũng có thể tạm nuốt xuống.Đợi đến khi hai người ngồi đối diện, cùng nhau dùng ăn điểm tâm, Liễu Miên Đường mới nhấc lên chuyện khai trương cửa hàng trong nhà, Thôi Hành Chu một bên uống cháo một bên hững hờ mà nói:“Loại chuyện này, nàng làm chủ là được, ta gần đây muốn cùng sư phụ mới bái nghiên cứu kỳ đạo, chỉ sợ khó mà chiếu cố những thứ này.”Kiểu người vì đánh cờ mà thoái thác không chăm lo sinh ý gia đình, phàm là từ mồm người bên ngoài nói ra, đều là kẻ không để ý chính nghiệp, là hoàn khố đệ tử, không bị lão bà mắng đến máu chó phun đầy đầu mới là lạ!Thế nhưng lúc này ngồi trước mặt Miên Đường là nam nhân ôn nhã, anh tuấn bức người, nhìn đôi mắt ôn lương, thâm thúy, không để ý tới nhân gian tục vật mà nói lập tức trở nên hợp tình hợp lý.Miên Đường cũng cảm thấy để phu quân làm người thanh cao đi chải vuốt tiền tài, có chút quá làm khó hắn.Huống chi hắn ở trong kinh thành có nhiều cửa hàng như vậy mà cũng hỏng hết, đủ thấy là hắn không có thiên phú kinh doanh.Đã như vậy, cần gì phải khó xử phu quân?Dù sao nàng cũng rảnh rỗi, đem những chuyện vụn vặt này giải quyết, đợi đến khi chải vuốt rõ ràng, lại giao cho phu quân kinh doanh là ổn.Vợ chồng vốn là nhất thể đồng tâm, làm sao có thể chia rõ ngươi rõ ta? Nghĩ đến phu quân trước kia như thế nào trông nom mình bệnh nặng, loại chân tình sống chết không rời không bỏ, đủ để cho Miên Đường nhớ mãi.Cho nên nghe Thôi Cửu nói kiểu này, Miên Đường lập tức đáp ứng: “Đã như vậy, việc khai trương cứ giao cho ta là được.

 

Không biết phu quân ở chỗ này có thân hữu gì không, đến lúc đó mời bọn họ tới cổ động cũng tốt.”.

back top