Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian

Chương 19: Mặt người dạ thú

Bác sĩ phụ trách trước đây của Long Tuấn Hạo, con người cả đời chỉ yêu mỹ nhân, ôn văn nhĩ nhã (lịch sự, tao nhã), ngọc thụ lâm phong, bác học đa tài (học rộng tài cao), bân bân hữu lễ (nho nhã lễ độ), thiên hạ vô song, cử thế nan tầm (hiếm thấy trên đời), nổi danh tiện nhân Hà Thiên Phàm đã trở lại, không chỉ trở lại mà còn dẫn theo một người về tới.

 

Người nào đó không thèm để ý hình tượng, mang theo một vết bầm tím nhỏ xíu nơi khóe mắt, vừa xuất hiện liền bổ nhào vào trước bàn làm việc của Lê Hiên khóc lớn, “Viện trưởng, xem như tôi van anh, Tiểu Lam đáng thương lắm, hãy để cho cậu ấy vào đây ở đi!”

 

Lê Hiên khó xử nói, “Đây là người mà hôm qua cậu thay tôi đi dự buổi giao lưu ở bên ngoài rồi mang về đó hả? Cậu xác định là cậu ta có thể lo liệu tiền viện phí sao?”

 

Hà Thiên Phàm vung tay quẹt nước mắt một cái, sau đó tiếp tục khóc ròng nói, “Tôi trả.”

 

Lê Hiên gật đầu, nhưng vẫn có vẻ thật khó xử nói, “Nhưng như thế thì tôi lại phải tuyển thêm bác sĩ y tá rồi, chuyện này cũng tốn khá nhiều tiền của đấy. Cậu biết mà, nơi này trả tiền lương rất cao, dù sao đến đây là phải hầu hạ đại gia a.”

 

Hà Thiên Phàm nhìn ánh mắt thành khẩn của Lê Hiên, chịu đựng xúc động muốn hung hăng đánh cho anh ta một trận, một lần nữa lau nước mắt, nghẹn ngào nói, “Tôi trả.”

 

Lê Hiên vui mừng gật đầu, tiếp tục đánh giá người trước mặt, lại nghĩ, lão bà nhà mình vừa mới mua máy bay trực thăng với mượn tiền bọn cho vay nặng lãi, sau đó khó xử mở miệng lần nữa, “Cậu vốn là bác sĩ phụ trách của Vương gia, nếu giờ lại chuyển sang chăm sóc cho Tiểu Lam nhà cậu, giống như có chút không quá…”

 

Hai chữ “thích hợp” còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì nước mắt của Hà Thiên Phàm đã ào ào tuôn ra như thác đổ, tốc độ chà lau của anh ta cũng theo không kịp tốc độ nước mắt lan tràn. Người nào đó siết chặt hai tay, gần như bi phẫn rống to, “Lão tử sẽ không lấy tiền lương, thế này đã được chưa!” Trái tim nhỏ bé đều nát bấy, rơi rụng đầy trên đất, một đồng tiền lương đều không có còn phải bỏ tiền ra, ngay cả một nhân viên tình nguyện cũng không bằng, làm sao có thể sống qua thời buổi này a a a!

 

Lê Hiên yên lặng rút một tờ giấy đưa cho Hà Thiên Phàm, quay đầu lại phân phó trợ lý đi làm thủ tục, đem số tiền nên thu vào đều thu, rồi mới nhanh nhẹn nắm chặt lấy tay con người đáng thương trước mặt, dùng ngữ khí chân thành pha chút trách móc nói, “Cậu xem, tất cả mọi người đều là bạn bè, cậu có việc gấp tôi tất nhiên phải ra tay giúp đỡ rồi, khách khí cái gì nha, thật sự là…” Lời còn chưa nói xong đã vội vàng nhảy dựng lên, “Ghế là để ngồi, không phải để khiêng thế đâu, ngoan, nghe lời, buông ra, mau thả xuống đi, a a a, cứu mạng a, giết người rồi ——”

 

.

 

Long Tuấn Hạo đang ngồi trong phòng ngủ, đối mặt với một đống tư liệu, nghiên cứu cách chế tạo thuốc nổ, cái gì kali nitrat a lưu huỳnh a, nhìn xem vô cùng chăm chú, vừa nghe thấy tin tức này lập tức nhảy bật lên, cầm lấy tay của y tá vừa nói chuyện, “Cái gì? Ngươi nói tiện nhân kia dẫn theo người về? Còn vì người này mà bị Lê Hiên trấn đi một đống tiền, không hề oán hận? Thật sự là không hề có một câu oán hận nào sao?”

 

Y tá không rõ vì sao ánh mắt của Vương gia lại sáng ngời như thế, chỉ sững sờ gật đầu, “Đúng vậy, thủ tục nằm bệnh đều đã làm xong, phòng bệnh cũng đã chuẩn bị, bây giờ người đang ở tiểu viện phía đông.”

 

Long Tuấn Hạo lập tức xoay người bước đi, lúc này Cô Thần lại từ ngoài tiến vào, thế là hai người đụng vào nhau. Cô Thần lập tức ôm cậu vào lòng, xoa xoa bóp bóp một trận, sau nụ hôn nồng nhiệt lần trước, Long Tuấn Hạo liền đá anh ra khỏi phòng, hỏi lý do thì nhận được câu trả lời “Sợ khó giữ được trinh tiết”, hại anh mấy ngày nay chỉ có thể nhìn không thể ăn. Cô Thần hỏi, “Đi đâu thế? Sao lại vội vã như vậy?”

 

“Đi xem mỹ nhân, tất nhiên là gấp a,” Long Tuấn Hạo kéo lấy tay anh, chạy như bay về phía đông viện, “Tiện nhân kia vốn yêu thích mỹ nhân, người khiến cho hắn có thể làm được thế kia tuyệt đối không kém!”

 

Cô Thần bất đắc dĩ cười cười, chỉ có thể đi theo cậu. Bạn nhỏ Sở Kiên đang đi dạo trong tiểu viện, thấy hai người hối hả bay qua trước mặt mình liền cảm thấy thú vị, lập tức đuổi theo, mà đồng chí Thúc Văn đang phơi nắng trong tiểu viện, ánh mắt đảo qua chợt thấy một bóng dáng quen thuộc bay ngang, lập tức ngồi thẳng dậy, “Ố, ồ, phu quân?”

 

Tùy tùng của cậu sợ chủ tử nhà mình lại chẳng may gặp độc thủ đều loi nhoi khuyên nhủ, “Gia, ngài nhìn lầm rồi, đấy không phải là Vương gia.”

 

Thúc Văn lập tức trợn mắt nhìn, “Sao lại không phải, chẳng nhẽ ngay cả nam nhân của mình, ta đều không nhìn ra ư?”

 

“…”

 

Đồng chí Thúc Văn lập tức đẩy ra cả đám người đang ngẩn ngơ hỗn độn, nghĩa vô phản cố chạy theo, lưu lại một chuỗi dài thanh âm ngân nga trong gió, “Phu quân~ từ từ, đợi luân gia một chút a a a~”

 

Long Tuấn Hạo lập tức run rẩy, vừa chạy vừa hỏi Cô Thần, “Ngươi có biết rõ mọi chuyện không? Tiện nhân kia cùng vị tiểu mỹ nhân đó sao lại biết nhau?”

 

Cô Thần gật đầu, “Tôi có nghe bác sĩ Hà nói.”

 

Ánh mắt Long Tuấn Hạo lập tức hiện lên vẻ bát quái (có thể hiểu là nhiều chuyện, bà tám:>), hướng anh ngoắc ngoắc ngón tay, “Đến, nói cho đại gia nghe, đại gia có trọng thưởng.”

 

Cô Thần dở khóc dở cười, chỉ có thể từ từ giải thích. Thì ra Lê Hiên thấy Hà Thiên Phàm liên tục nghỉ phép lấy lương rất chi là đau lòng, liền bảo anh ta tham dự một buổi giao lưu khi thương thế đã gần như khỏi hẳn. Buổi giao lưu này diễn ra tại trung tâm thành phố, sau đó Hà Thiên Phàm nhận lời mời của người bạn đến thăm một viện an dưỡng gần đó, cũng nhân tiện chỉ điểm vài thứ. Khi hai người đang ngồi trên ghế đá ở hoa viên tán gẫu, anh bạn kia đang nói chuyện giữa chừng thì thấy người bên cạnh bỗng dưng giật mình bất động, sau đó bên tai truyền đến tiếng tí tách rất rõ ràng, anh ta vốn là thấy dưới đất bỗng dưng xuất hiện một bãi chất lỏng trong suốt mới cứng ngắc ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hà Thiên Phàm đang nhìn chằm chằm về một chỗ ở phía trước, không hề nhúc nhích, miệng há thật to, nước miếng rầm rầm chảy xuống mặt đất.

 

Anh bạn kia chỉ có thể che mặt, yên lặng rút một tờ khăn giấy đưa qua, Hà Thiên Phàm máy móc cầm lấy, tiếp tục ngẩn người.

 

Một y tá đi ngang qua, mỉm cười cùng anh ta chào hỏi, “Viện trưởng, đang nói chuyện phiếm cùng bệnh nhân à?”

 

Anh bạn quay sang nhìn người ngồi bên cạnh, cứng ngắc gật đầu.

 

Y tá kia ồ lên một tiếng, “Bệnh nhân này trông lạ quá, là mới chuyển đến sao?”

 

Anh ta lại cứng ngắc gật đầu lần nữa, “Hôm nay mới đến.”

 

“Ah, khó trách nha… Bộ dạng nhìn cũng không tệ, đáng tiếc thần kinh lại không bình thường a…” Y tá lại nói thêm vài câu sau đó mỉm cười bước đi. Anh bạn kia nhìn nhìn tảng đá bên cạnh, lại nhìn vũng nước bên chân, rốt cuộc nhịn không được hỏi, “Cái kia, bác sĩ Hà… Nếu không thì… anh cũng ở lại đây? Tôi giảm giá cho anh 80%.”

 

Long Tuấn Hạo cười đến lăn qua lăn lại trên mặt đất, ôm bụng ai ai kêu đau, “Sau đó thì sao? Tiện nhân kia liền đem người bắt về hả?”

 

Cô Thần bước qua dìu cậu, cười đáp, “Đúng vậy, cậu không phải đang định đi xem sao?”

 

“Đúng thế, đi, đi xem.”

 

Cô Thần tiếp tục cười nói, “Gia, ta nói xong rồi, ngươi muốn thưởng cái gì đây? Ngủ chung sao?”

 

Long Tuấn Hảo thoáng lảo đảo một cái, suýt chút nữa té ngã, vịn lấy lan can, run run rẩy rẩy tiếp tục bước đi, “Cái này… Ngày sau lại nói?”

 

“Ngày ——” Cô Thần nghiền ngẫm kéo dài giọng, “…sau?” (nguyên văn “ngày sau” là “nhật hậu”, ý của bạn Vương gia là bảo hôm khác, còn bạn Cô Thần cố tình tách ra là bảo sau khi hết ngày, tức là buổi tối. Mình đoán thế =)))

 

Long Tuấn Hạo lại vấp chân, lần này triệt triệt để để ngã xuống, vô cùng đau đớn nện tay vào mặt đất, “I hate tiếng Trung.”

 

Phía sau Sở Kiên lập tức chạy tới, nắm chặt lấy một tay của cậu, “Phu nhân, ngươi làm sao vậy? Sinh bệnh rồi hả?”

 

Long Tuấn Hạo đang muốn mở miệng thì Thúc Văn đột nhiên chạy tới, đẩy Sở Kiên ra, hét ầm lên, “Hồ ly tinh, ai cho phép ngươi sờ tay phu quân ta? Dám câu dẫn nam nhân của ta, ta đánh chết ngươi ngao ngao ngao!”

 

Long Tuấn Hạo lại vung tay nện đất, “I hate viện an dưỡng!”

 

Cô Thần, “…”

 

Mấy phút đồng hồ sau, trải qua bao nhiêu gian nguy trắc trở, đoàn người cuối cùng cũng đi đến đích, chỉ thấy trong một góc nhỏ của phòng bệnh có một người đang ngồi, bộ dáng quả thật là vô cùng xinh xắn đáng yêu, khiến cho người ta vừa nhìn đã thích, chẳng trách tiện nhân kia chịu đau bỏ tiền.

 

Lúc này, trước mặt cậu ta có ba người ngồi cạnh nhau, xếp theo thứ tự từ trái qua phải là Sở Kiên, Long Tuấn Hạo, Thúc Văn. Ba người cùng nhìn chằm chằm vào cậu ta, chớp chớp mắt, người kia cũng yên yên tĩnh tĩnh nhìn bọn họ, cả căn phòng nhất thời im ắng đến có thể nghe được tiếng kim rơi.

 

Long Tuấn Hạo cắn cắn ngón tay, chịu đựng, lại chịu đựng, rốt cuộc vẫn không thể chịu thêm được, “Kỳ thật… Ngươi là cây nấm đúng không? Nhất định là cây nấm đúng không?”

 

Cô Thần vốn đang nghiêng người tựa vào trên khung cửa, vừa nghe thấy lời này lập tức ôm bụng trượt xuống đất, khẽ cười ra tiếng.

 

Sở Kiên nghi hoặc, “Cây nấm?”

 

Thúc Văn dùng ngữ điệu giống như đúc lặp lại, “Cây nấm?”

 

Long Tuấn Hạo không thèm để ý đến hai kẻ ngu ngốc bên cạnh, nhìn chăm chú vào người trước mắt, hứng thú nghiên cứu thể hiện rất rõ ràng, mà người kia lại không hề mở miệng, hắn cũng không để ý, kiên nhẫn chờ đợi.

 

“Kỳ thật…” Qua thật lâu sau, người ở trong góc mới yếu ớt mở miệng, ba người lập tức chấn động, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm vào cậu ta, chỉ nghe người này chậm rãi nói, “Ta không biết các ngươi…”

 

Long Tuấn Hạo gật đầu, hai người còn lại cũng gật đầu theo.

 

“Kỳ thật…” Người nọ tiếp tục yếu ớt nói, “Các ngươi cũng không biết ta…”

 

Lại gật đầu lần nữa.

 

“Kỳ thật,…” Người nọ vẫn dùng ngữ khí như cũ nói, “Ta chính là một cây tiểu nấm hương.”

 

Cô Thần vừa mới đứng lên, lúc này lại trượt xuống dưới.

 

“…” Long Tuấn Hạo nói, “Đó không phải là cây nấm sao! Bản vương đoán đúng rồi!”

 

“Không phải cây nấm!” Người nọ trừng mắt nhìn hắn, “Là nấm hương! Nấm hương! Ngươi là đồ không có văn hóa!”

 

“Hỗn láo —— nấm hương lớn mật, dám sỉ nhục bản vương không có văn hóa!” Long Tuấn Hạo phẫn hận đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống chỉ huy hai kẻ ngu ngốc còn lại, “Đến nha, phân phó người chuẩn bị, tối nay chúng ta ăn nấm hương nướng!”

 

Khi Hà Thiên Phàm trở về liền thấy bảo bối của mình đang bị một đám người vây quanh làm nhục, quần áo bị lôi kéo xốc xa xốc xếch, trong phòng còn phát ra tiếng kêu đến tê tâm liệt phế của bảo bối nhà anh “Không được!” cùng tiếng của vị Vương gia nào đó “Không được cũng phải được!” khiến anh như gặp kích thích, gào to, “Các người đang làm gì đó!” Hà Thiên Phàm vội vàng xông vào, ôm bảo bối vào lòng, cũng nhanh chóng chỉnh trang lại quần áo cho cậu, dịu dàng an ủi, “Ngoan, không có việc gì rồi.”

 

“Bọn họ…” Người nọ khóc thút thít, đứt quãng nói, “Bọn họ muốn ăn nấm hương nướng!”

 

Hà Thiên Phàm sững sờ gật đầu, “Nấm hương ăn thật ngon a, rất dinh dưỡng.”

 

“Không được a,” người nọ lập tức khóc thành tiếng, thê thiết vô cùng, “Ta chính là nấm hương a a a!”

 

“…” Hà Thiên Phàm nhìn nhìn làn da lộ ra bên ngoài của cậu, nuốt nuốt nước miếng, “Kỳ thật a,” Anh ta chậm rãi mở miệng, “Kỳ thật tôi cũng muốn ăn nấm hương…”

 

“…” Long Tuấn Hạo nói, “Ngươi thật sự không thẹn với hai chữ tiện nhân.”

 

Hà Thiên Phàm nhanh chóng ném bọn họ ra ngoài, “phanh” một tiếng, đóng cửa lại, tiếp theo từ bên trong lập tức truyền ra một tiếng kêu, “Không được ăn ta a a a!”

 

Long Tuấn Hạo nhìn cửa phòng vô cùng đau đớn nói, “Cầm thú! Ngươi quả thực là mặt người dạ thú!” Sau khi mắng to một hồi liền quay đầu bước đi, Cô Thần nhịn không được hỏi, “Đêm nay tôi vẫn không thể đến phòng cậu ngủ sao?”

 

“Không thể, hệ số nguy hiểm quá cao.”

 

“…”

 

“Ta trở về đây.” Long Tuấn Hạo lười biếng nói, ngay cả đầu cũng không quay lại, nghĩ thầm rằng, nơi này tuyệt đối không thể ở lâu, một đám người điên cộng thêm một tên bác sĩ phụ trách lúc nào cũng muốn ăn mình, hắn vẫn là nên tiếp tục nghiên cứu thuốc nổ thôi.

 

Cô Thần nhìn cậu đi xa, chậm rãi đến phòng Viện trưởng, đi thẳng vào vấn đề, “Tra xong tư liệu về người kia chưa?”

 

“Còn đang điều tra,” Lê Hiên nói, “Bất quá tôi đã gọi điện hỏi thăm qua, cậu ta vừa vào viện không lâu đã bị Hà Thiên Phàm bắt gặp.”

 

Cô Thần nhíu mắt lại, “Thật trùng hợp.”

 

“Muốn biết tình hình cụ thể còn phải đợi thêm một thời gian nữa.”

 

Cô Thần gật đầu, đang muốn nói chút gì đó bỗng nghe xa xa truyền đến một tiếng nổ tung, trợ lý hốt hoảng chạy vào, “Là từ chỗ Vương gia truyền đến.”

 

Hai người liếc nhau, lập tức phóng như bay về tiểu viện của Long Tuấn Hạo.

 

“Cái này… Cái này…” Cô Thần run rẩy vươn tay, cố gắng khống chế thanh âm của mình, Lê Hiên sớm đã cười ngã ngửa ở một bên, sau nửa ngày vẫn chưa thể đứng lên.

 

Chỉ thấy trên bãi cỏ trong tiểu viện xuất hiện một cái hố lớn, mà đầu sỏ gây tội đang ngồi xổm ở bên cạnh, một thân đầy bùn đất, mặt mũi đen thui như than, tóc dựng thẳng đứng, trên đó còn có khói tỏa ra, thật sự là vô cùng thê thảm.

 

“Cậu… cậu kiếm đâu ra nguyên vật liệu?” Cô Thần rốt cuộc run giọng hỏi.

 

Long Tuấn Hạo ô ô vài tiếng, chậm rãi mở miệng, mỗi chữ thoát ra cũng kèm theo một làn khói, khiến cho người nào đó vừa thấy lại tiếp tục cười lăn lộn, “Thuốc nổ, nguyên liệu dễ tìm…”

 

“Vậy sao cậu không biết trốn? Lỡ nổ chết thì sao!?” Cô Thần tiếp tục kích động rống lên, sau lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh, ngẫm lại liền thấy sợ.

 

Long Tuấn Hạo sụp sụp vai, “Ta đã bỏ chạy rồi, nhưng đợi cả buổi không thấy nổ, tưởng là thất bại nên mới chạy về,” nói xong lại khóc lên, “Ai biết nó liền nổ a, đúng là làm ta sợ muốn chết mà a a a!”

 

Cô Thần bất đắc dĩ, kéo cậu lại gần, cẩn thận nhìn một chút, thấy không có bị thương mới lôi người vào phòng tắm, trước khi đi vẫn không quên phân phó người ném một đống đồ kia đi, khiến Long Tuấn Hạo thấy mà đau lòng.

 

“Đáng đời.” Cô Thần ném một câu, đi chuẩn bị nước ấm, rồi trở lại giúp cậu cởi quần áo, thân thể Long Tuấn Hạo còn đang run rẩy, Cô Thần khen, “Không tệ, còn biết sợ, đáng giá khen ngợi.”

 

“Nói nhảm,” Long Tuấn Hạo cậy mạnh nói, “Bản vương cũng không phải có tấm thân bất tử a!”

 

“Vậy mà cậu còn dám nghịch thuốc nổ.”

 

“Ta chẳng phải là vì muốn trốn khỏi nơi này hay sao?” Nếu không phải vì vậy, hắn như thế nào lại lâm vào cảnh ngộ này? Long Tuấn Hạo càng nghĩ càng giận, quay đầu bước đi, dưới chân lại bỗng nhiên bước hụt, lập tức ngã nhào về phía trước.

 

Cô Thần vội vàng ôm lấy cậu từ phía sau, xoay người từ trên không, hai người cùng ngã vào trong bồn tắm, Long Tuấn Hạo nằm ở trên người Cô Thần, hắn theo bản năng muốn đứng dậy, không ngờ đầu gối lại tựa vào giữa hai chân Cô Thần, hắn càng giãy giụa, con ngươi Cô Thần càng trầm xuống, sau đó hắn cảm thấy eo mình bị người nắm lấy, bên tai truyền đến thanh âm quen thuộc, có chút khàn khàn, “Đừng nhúc nhích!”

 

Cả khuôn mặt Long Tuấn Hạo cùng đập vào trong nước, hắn vội vàng ngẩng đầu, vẫy vẫy nước trên mặt, dần dần lộ ra làn da vốn có, Long Tuấn Hạo cách tầng tầng bọt nước nhìn Cô Thần, chạm phải tầm mắt của y.

 

Con ngươi Cô Thần rất thâm thúy, đang nhìn chằm chằm vào hắn, không hề nháy mắt.

 

Long Tuấn Hạo nuốt nuốt nước miếng, hắn đột nhiên có cảm giác phi thường… phi thường không tốt.

back top