Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 155: Lại vào miệng cọp (2)

Lục Thiếu Du chửi thầm trong bụng:

– Tổ cha nó, năm nay lão tử phạm thái tuế sao? Mới thoát ma trảo lại bị bắt!

Lục Thiếu Du không hiểu, năm nay không phải năm bổn mạng của hắn, sao chuyến này xui xẻo hết sức. Đột nhiên bị người ta bắt, Lục Thiếu Du không biết xảy ra chuyện gì.

Lục Thiếu Du cảm giác vài luồng linh lực phong tỏa kinh mạch huyệt đạo, hắn ngạc nhiên thầm nghĩ:

– Linh lực? Là Linh Giả?

Lão nhân áo đen là Linh Giả sao? Lục Thiếu Du vận dụng Âm Dương Linh Vũ quyết lén luyện hóa vài luồng linh lực, thứ này không làm khó được Lục Thiếu Du.

Thời gian chậm rãi trôi, một ngày sau Lục Thiếu Du rốt cuộc luyện hóa xong mấy cấm chế linh lực trong người. Lão nhân áo đen rất mạnh, luyện hóa xong mấy linh lực này khiến hắn cảm giác linh lực trong đầu mình mạnh hơn một chút.



Lục Thiếu Du luyện hóa xong cấm chế linh lực, vết thương trên người cũng lành tám phần nhưng hắn không dám nhúc nhích. Trực giác cho Lục Thiếu Du biết lão nhân áo đen tuyệt đối không dễ chọc, sơ sẩy một cái là hắn sẽ mất mạng. Khí thế từ người lão nhân áo đen mạnh hơn bất cứ cường giả nào Lục Thiếu Du đã thấy.

Lục Thiếu Du nhìn lén lão nhân áo đen. Tóc dài màu đen, dáng người mảnh khảnh, ánh sáng đen đặc bao bọc toàn thân lão.

Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm lão nhân áo đen, thầm nghĩ:

– Linh Giả.

Lục Thiếu Du không nhìn thấu đẳng cấp tu vi của lão nhân áo đen nhưng lão có thực lực mạnh nhất trong những người hắn đã gặp.

Lão nhân áo đen thở hắt ra:

– Phù!

Lão nhân áo đen vụt ngoái đầu nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt sắc bén làm hắn rùng mình. Mắt lão nhân áo đen như nhìn thấu linh hồn Lục Thiếu Du.

Lão nhân áo đen nhìn Lục Thiếu Du đăm đăm, nói:

– Tiểu tử giỏi, không ngờ có thể lén giải trừ cấm chế của ta, nhưng chút thủ đoạn của ngươi không lừa được ta đâu.

Lòng Lục Thiếu Du chìm xuống, cực kỳ ngạc nhiên. Thực lực của lão nhân áo đen quá khủng khiếp, thật sự nhìn thấu được hắn.

Lão nhân áo đen ném một viên đan dược cho Lục Thiếu Du, đôi mắt không cảm xúc nói:

– Bên cạnh ta cần có người sai khiến, nuốt đan dược này vào hoặc ta giết ngươi.

Lục Thiếu Du sửng sốt, đan dược này chắc không phải thuốc bổ, nếu nuốt xuống sẽ rất rắc rối.

Lão nhân áo đen nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm, lạnh lùng nói:

– Ta không có kiên nhẫn, trước khi ta còn chưa mất kiên nhẫn ngươi tốt nhất đừng khiêu chiến sức chịu đựng của ta.

Lục Thiếu Du liếc qua lão nhân áo đen, hắn biết lão không như nữ nhân độc ác kia, hắn không có cơ hội từ chối hay trốn thoát, trừ phi muốn chết.

Lục Thiếu Du mỉm cười nói:

– Ta uống.

Lục Thiếu Du bỏ ngay đan dược vào miệng, năng lượng quái dị lập tức lan tràn trong kinh mạch tán đi tứ chi. Lục Thiếu Du cảm giác rõ ràng năng lượng kỳ dị dán chặt tứ chi của hắn.

Lão nhân áo đen lên tiếng:

– Ngươi đã nuốt Phệ Huyết Hóa Cốt đan, trong vòng một năm nếu không có thuốc giải kinh mạch của ngươi sẽ đứt từng khúc mà chết. Ta không tin ai có thể giải độc đan do ta luyện chế. Hãy nhìn lòng bàn tay của ngươi, nếu muốn chết thì tùy thời rời đi, nếu không muốn chết vậy hãy ngoan ngoãn nghe lệnh ta.

Lục Thiếu Du nhìn lòng bàn tay, bên trong có một đốm đen cỡ hột đậu, hắn thật sự trúng độc. Lục Thiếu Du thầm hoảng, không biết lão nhân áo đen nói thật hay giả.

Lục Thiếu Du nói:

– Muốn ta làm gì cứ nói, nhưng ta làm sao biết lúc đó lão có cho ta thuốc giải không? Nếu lão không cho chẳng phải ta chết chắc? Dù sao cũng chết, cần gì chịu lão khống chế?

Trong đầu Lục Thiếu Du suy nghĩ đủ khách. Có lẽ Nam thúc có thể cứu hắn, Nam thúc không yếu hơn lão nhân áo đen. Trong ngọc giản Nam thúc đưa có nhiều giới thiệu về độc đan và cách giải độc, nhưng không có giới thiệu về Phệ Huyết Hóa Cốt đan.

Lão nhân áo đen lạnh lùng liếc Lục Thiếu Du:

– Ngươi muốn mặc cả với ta?

Ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du, khí thế vô hình bao phủ hắn.

Ngực Lục Thiếu Du như bị búa đập, linh hồn trong đầu bị ức chế, không khí nặng nề, càng vùng vẫy áp lực càng lớn như muốn xé nát hắn ra. Lục Thiếu Du toát mồ hôi ròng ròng.

Lục Thiếu Du nói:

– Nếu lão thích ỷ lớn hiếp nhỏ thì ta không lời nào để nói, lão cứ giết ta đi.

Lục Thiếu Du ỷ vào lão nhân áo đen khống chế hắn tức là có chuyện muốn hắn làm, sẽ không thật sự giết hắn.

Cơ mặt lão nhân áo đen co giật, hỏi:

– Ngươi không sợ chết?

Lục Thiếu Du nói:

– Sợ, có ai không sợ chết? Tiểu gia chưa sống đủ. Nhưng trước khi xác định có mạng sống tiếp không tiểu gia không muốn bị người khống chế, như vậy chẳng bằng sớm chết đi.

Trán Lục Thiếu Du chảy mồ hôi ròng ròng, hắn cắn răng ngước đầu lên.

Lão nhân áo đen nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm, cười to bảo:

– Ha ha, ỷ lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu, điều này vốn không có gì đáng trách. Thế giới này là cường giả làm vua, ngươi nói những lời này là nhảm nhí. Kẻ yếu chết sẽ không có ai đồng tình, người thắng làm vua, người thua làm giặc, chẳng lẽ ngươi không hiểu điều đó?

Lão nhân áo đen tiếp tục bảo:

– Nhưng thấy tiểu tử nhà ngươi có ngạo cốt, không giống loại tham sống sợ chết. Ta bảo đảm khi ta lành vết thương sẽ giải độc giúp ngươi, Thôi Hồn Độc Suất ta đây chưa đến mức lừa tiểu quỷ nhà ngươi.

Uy nhiếp vô hình biến mất, Lục Thiếu Du thoải mái hơn hẳn:

– Ta tin lão. Nói đi, muốn ta giúp lão làm chuyện gì?

Lão nhân áo đen nói:

– Ta cần ngươi tìm một loại dược liệu cho ta, tên Long Tu Thảo. Ta cần luyện chế đan dược.

Lục Thiếu Du kinh ngạc nói:

– Long Tu Thảo?

Long Tu Thảo thường là dược liệu luyện chế đan dược tứ phẩm trở lên. Có khi đan dược ngũ phẩm, lục phẩm cũng sẽ dùng Long Tu Thảo. Tuy không phải dược liệu chính nhưng giá trị của Long Tu Thảo rất cao, giá trên hai vạn kim tệ. Lục Thiếu Du không có Long Tu Thảo, cũng khó ra ngoài tìm kiếm.

Lục Thiếu Du nói:

– Long Tu Thảo không dễ tìm, chút thực lực của ta nếu đi ra tìm dược liệu dù có gặp Long Tu Thảo cũng không lấy về được.

Lòng Lục Thiếu Du chìm xuống. Long Tu Thảo mặc dù khó tìm nhưng trong túi không gian của nam nhân thủ lĩnh cao to Bạo Lang dong binh đoàn vừa lúc có một gốc, và còn các dược liệu, kim tệ khác, tổng gái trị khoảng mười vạn kim tệ, trong đống đó thì Long Tu Thảo quý nhất.

Lão nhân áo đen đưa hai viên đan dược cho Lục Thiếu Du, một viên khí độc đan, một viên thuốc giải:

– Ngươi biết khá nhiều, nhưng ta cần có Long Tu Thảo luyện chế đan dược. Đây là khí độc đan, lúc gặp nguy hiểm ngươi hãy bóp nát nó, sẽ không ai dám đuổi theo ngươi. Đây là thuốc giải, ngươi nuốt một viên sẽ không trúng độc.

Lục Thiếu Du nhận lấy đan dược:

– Long Tu Thảo khó tìm, không chừng trong một năm ta cũng không tìm được. Ta sẽ tìm cách đi các dong binh đoàn mua nó thử xem, nhưng ta không có đủ kim tệ.

Lục Thiếu Du có sẵn Long Tu Thảo nhưng trực tiếp đưa cho Thôi Hồn Độc Suất thì lỗ to, hắn không bao giờ làm chuyện lỗ vốn.

Thôi Hồn Độc Suất nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm, ném một viên đan dược cho Lục Thiếu Du, mùi thuốc đậm đặc tràn ngập trong sơn động.

back top