Long Phượng Tình Trường

Chương 116: Hậu ký: 1

Sử sách Thiên tộc ghi lại, đế vị thay đổi nhiều lần nhất chính là ba vị con trai của tiền đế Tiễn Nghiêu bệ hạ .

 

Tiễn Nghiêu bệ hạ trời sinh tính tình phong lưu, cơ thiếp lúc sinh thời đều là người xuất chúng, nhưng chỉ có ba người con có thể xứng với đế vị.

 

Đại vương tử Nhạc Kha. Nhị vương tử- tiền thái tử điện hạ Lăng Xương vàTam vương tử Đồng Sa.

 

Tiền thái tử điện hạ Lăng Xương bị Thiên Đế Tiễn Nghiêu phạt xuống A Tỳ Đại Thành hối lỗi, sau khi rời khỏi đế vị thì để cho người huynh trưởng cùng cha khác mẹ là Nhạc Kha kế vị Thiên Đế, thế nhưng chỉ qua mấy tháng, vị này ngay cả ngai vàng bảo thạch của Thiên Đế trong Cần Đức Điện kia cũng chưa từng vướng bận, liền từ quan mà đi, vứt bỏ đế vị như bỏ đôi giày cũ, cũng chẳng biết tung tích nơi nào.

 

Theo lời đồn đãi của đám thị đồng canh giữ Tước La Điện, tiền thái tử Lăng Xương cùng Tiền đế Nhạc Kha đều bị thua trước vị công chúa ngờ nghệch của tộc Tu La nên mới đánh mất đế vị. Lời đồn đãi này đã bị Thiên Đế đương nhiệm Đồng Sa nghe được, ngài vô cùng giận dữ, xử phạt thật nặng những thị đồng này.

 

Thế nhưng, chờ đến khi những người liên can đều giải tán hết thì ngài mới ở trong thư phòng đấm mạnh một quyền xuống ngự án, nghiến răng nghiến lợi thì thầm: “Tiểu ngốc điểu, thủ đoạn của ngươi rất hay!”

 

Đám tiểu tiên đồng này nói rất đúng, hai vị huynh trưởng của hắn đều bị thua trước vị công chúa ngờ nghệch của tộc Tu La.

 

Nhị vương huynh Lăng Xương thì không cần nói, đến chết cũng không hối cải.

 

Ban đầu lúc bắt tiểu ngốc điểu này lên thiên đình chẳng qua là để nàng ta làm một quân cờ, kiềm chế Tu La Vương, làm sao biết tiểu ngốc điểu này vẩy nước quét nhà cũng rất có bộ dáng, thời gian dài thế nhưng lại đi vào trong mắt của Nhị ca, ngoài sáng trong tối đều che chở cho nàng. Cuối cùng rốt cuộc là ai kiềm chế ai, chỉ sợ ngay cả Nhị ca cũng không thể nói rõ…

 

Về phần Đại vương huynh Nhạc Kha, đêm đó bị hắn lập mưu, khiến cho tiểu ngốc điểu tự mình rời đi, đợi đến lúc mọi người phát hiện, Nhạc Kha đã ngất trong vòng tiên chướng, sau đó được Ti Dược Thần Quân chẩn đoán bệnh, chính là lao lực quá mức, tổn thương đến tiên nguyên.

 

Lúc Thiên Đế Nhạc Kha bị thương tiên nguyên dưỡng thương thì ngoại trừ Ti Dược Thần Quân nhiều lần gặp mặt thì ngoại thần chưa từng được diện kiến. Chỉ có một lần, hắn nhịn không được xông vào, thấy huynh trưởng đau bệnh nằm trên giường mây, dáng vẻ ủ dột thất hồn lạc phách, không khỏi lạnh lùng châm biếm nói: “Chẳng qua chỉ là một con ngốc điểu, có gì quý hiếm đâu?”

 

Khi đó vị tiền đế bệ hạ bệnh lâu ngày này bình tĩnh liếc nhìn hắn chừng một khắc, mới cười nhạt: “Tam đệ chưa rơi vào tình chướng, sao biết sự kỳ diệu của ngốc điểu?”

 

Tình chướng…Tình chướng…Hắn tức giận nóng nảy nói: “Huynh cũng biết là tình chướng, nhưng vẫn cố ý làm vậy, chẳng lẽ đã quên hết những ủy thác của phụ đế rồi sao?”

 

Vị nam tử đã nhập nghiệp chướng kia cũng có ba phần buồn rầu day day thái dương: “Khi đã lụy tình, biết làm sao đây? Tam đệ tuổi còn quá nhỏ, sao có thể hiểu được?”

 

Trong lòng hắn âm thầm cười lạnh: sao đệ lại không hiểu chứ?

 

Năm ấy, Nhị ca dẫn theo hắn đi đến ám doanh bí luyện U Minh Thiết Kỵ ở Đông Hải, hắn cảm thấy luyện binh buồn tẻ vô vị, lại ngại U Minh Thiết Kỵ này quỷ khí dày đặc, một mình rời khỏi doanh trại đi chơi nên đã quen biết công chúa Hồng Ngạc của Giao Tộc.

 

Vị tiểu công chúa ấy tóc bạc mắt lam, hồn nhiên rạng rỡ, khi gặp thiếu niên xa lạ cũng không hề e ngại, ngược lại rất bạo dạng quát: “Thiếu niên nhà ngươi từ nơi nào đến, thế nhưng dám xông vào vùng đất của Giao tộc?”

 

Lúc đó nàng là tiểu công chúa được Giao vương cưng chiều nhất, hắn cũng là đứa con út được Thiên Đế cưng yêu, đều cùng tồn tại trong trời đất, cũng không hề biết rằng từ đấy về sau vận mệnh trêu đùa, nửa đời vô vọng.

 

Khi đó hắn đã gặp qua vô số tiên tử các tộc nhưng chưa từng thấy ai có mái tóc màu bạc và đôi mắt màu lam, chỉ cảm thấy đôi mắt ấy như màu sóng biếc, sáng như ánh ngọc lưu ly, bất giác lúc ấy trong lòng chợt sinh tình, có lẽ là đã rơi vào trong tình chướng rồi, bình sinh hiếm khi dịu dàng ôn hoà, thế nhưng lúc này lại bỏ qua dáng vẻ vương tử của Thiên tộc, chỉ mong dỗ dành để tiểu công chúa này vui vẻ.

 

Nhị ca ở Đông hải luyện binh hai tháng, trước khi rời đi, hắn đã khó khăn nói lời chia ly với Hồng Ngạc.

 

Tiếng ca của Giao nhân là thứ âm thanh đẹp nhất trên đời, nước mắt Giao nương kết tụ thành trân châu chính là báu vật vô giá của thế gian, nhưng những thứ ấy cũng không sánh bằng ảo thuật lợi hại của Giao nhân.

 

Lúc sắp chia ly, hắn luôn năn nỉ Hồng Ngạc thi triển pháp thuật để cho hắn thấy được uy thế ảo thuật của Giao nhân, sau một lúc lâu, Hồng Ngạc quả thật giống như nụ hoa lấp lánh, hé lộ hai nhụy hoa, đôi gò má đỏ ửng lên, xấu hổ lúng túng nói, mình từ trước đến nay không thích học ảo thuật, bây giờ cũng không hề tu luyện.

 

Thấy hắn lộ ra vẻ mặt thất vọng, cô gái khờ dại thuần khiết không đành lòng nên né tránh Giao binh thủ vệ, lén đưa hắn vào Điển Tịch Lâu trong thành San Hô của Giao tộc để chứng minh mình không nói dối. Ở trong lâu hắn nhìn thấy xung quanh đều là những giá sách cao lớn, điển tịch được xếp trên giá cao ngất đến mái nhà thì cảm giác có vài phần mê muội.

 

Hắn vẫn nghĩ Giao tộc tựa như đám man di thiếu văn minh nơi thế gian, ngoại trừ dịu dàng trìu mến với Hồng Ngạc, nhưng nội tâm thì trước nay vẫn luôn khinh miệt người trong tộc nàng.

 

Thiên tộc cao cao tại thượng đứng đầu vạn tộc, con của Thiên Đế thống lĩnh bát hoang lục hợp cửu châu luân hồi, hắn có lý do xem thường các tộc khác.

 

Đối với thiếu niên cùng mình vui chơi, trong lòng thiếu nữ cũng không hẳn chưa từng lo lắng. Ở chung hai tháng, chỉ có vào thời khắc này, nàng nở nụ cười đắc ý không hề che giấu, tiện tay rút ra hai quyển điển tịch thật dày, có chút dũng cảm nhét vào trong lòng thiếu niên: “Tặng ngươi!”

 

Từ trước đến nay hắn văn dốt võ nát, việc này cần hắn phải lãng phí nhiều thời gian ăn chơi phóng túng để tập trung nghiên cứu luyện tập quyển tịch gần mà xa kia. Nhưng trước nụ cười thỏa mãn giống như tâm nguyện đã được đền bù của Hồng Ngạc, hắn đã nói không nên lời. Mặc cho cô gái nhỏ nhắn ấy kéo hắn, lẻn ra khỏi Điển Tịch Lâu.

 

Điển tịch Giao tộc bị trộm, ảo thuật bị lộ ra ngoài, con trai của Thiên Đế lại biết được ảo thuật, đây là chuyện mà đến chết Giao vương vẫn không thể nào lý giải được. Suy cho cùng, vấn đề lớn bằng trời ấy với đứa con gái nhỏ chẳng qua chỉ là một tiểu tiết nhỏ nhặt chẳng đáng nhắc đến.

 

Đợi đến khi Lăng Xương gặp lại hắn, trong lòng hắn chẳng những ôm điển tịch ảo thuật của Giao tộc mà trong ngực còn cất giấu giọt nước mắt nóng hổi đang dần dần lạnh đi, hóa thành hạt châu của Hồng Ngạc. Eo lưng còn thắt dây lưng gấm do chính tay công chúa Giao tộc dệt– trên mặt hãy còn nụ cười khờ dại ngẩn ngơ.

 

Tiểu tử ngốc chưa từng trải qua chuyện đời, trong lòng ôm lễ vật mà người yêu tặng, mặc dù mình cũng không thích, rồi lại bị người yêu lén tập kích, trên môi đến nay còn lưu lại cảm giác mềm mại thơm hương ấy, có thể bơi thẳng về ám doanh của U Minh Thiết Kỵ mà không bị lạc đường đã xem như là chuyện vĩ đại rất tài giỏi rồi.

 

Nhị ca đánh giá việc này là: “Đệ rơi vào tình chướng rồi!” Nhiều lần thám thính, cuối cùng biết được hắn mến công chúa Giao Nhân, nét mặt vừa kinh ngạc vừa tức giận.

 

Lúc ấy hắn cũng không cảm thấy được mình làm sai, chỉ gân cổ ngang ngạnh. — Nhị ca đã đính ức, đã có người trong lòng, vì sao vẫn không thể hiểu được tâm tình của hắn?

 

Chuyện này khiến hắn cảm thấy khó hiểu, cổ vũ Nhị ca lên núi Đan Huyệt lén nhìn Nhị tẩu tương lai.

 

Lăng Xương cũng có vài phần động tâm với đề nghị này, dù sao cũng chưa từng gặp mặt, lúc ấy còn trẻ, ý nghĩ chợt nảy lên, liền cố ý định việc hôn nhân này, đợi đến lúc tuổi lớn hơn một chút, cũng đã phát giác có chút không ổn. Nhưng là một thái tử Thiên tộc thì nhất ngôn cửu đỉnh, há có thể tùy tiện đổi ý?

 

Kết quả đương nhiên không tốt lắm. Tuy rằng hai người giả trang tướng mạo của nam tử điểu tộc, nhưng công chúa Phượng tộc sống trong thâm cung, phòng vệ của Phượng Tê Cung lại rất nghiêm ngặt, bình thường người ngoài rất khó bước vào. Hắn bắt lấy một tiểu tiên đồng quần áo rách nát đang rửa mặt bên dòng suối, hỏi: “Ngươi có biết khi nào công chúa Phượng tộc ra khỏi cung không?”

 

Tiểu tiên đồng ngẩng khuôn mặt bị đánh đến tím bầm sưng phù lên, nụ cười tựa như mang theo vài phần giễu cợt nói: “Công chúa Phượng tộc tôn quý vô cùng, tương lai là thái tử phi của Thiên tộc, đương nhiên phải ở trong Phượng Tê Cung tu thân dưỡng tính, học tập lễ nghi, làm sao có thể ra khỏi Phượng Tê Cung?” Đôi đồng tử màu đen còn trong suốt hơn cả dòng suối, hàm răng trắng tinh, giọng nói cũng thanh thúy ngọt ngào giống như cắn trúng trái cây giòn rụm, giọng nói trẻ con như vậy sao có thể đi kèm với nụ cười giễu cợt chứ?

 

Quả nhiên là hắn đã nghĩ quá nhiều rồi.

 

Hắn rất nhanh phát hiện ra tiên đồng này thì ra là một tiểu tiên tử, chắc là có đôi chút bướng bỉnh nên đánh nhau với đám tiểu tử đến quần áo cũng rách nát, mặt sưng to như đầu lợn, nhưng nụ cười vẫn sáng lạn, quả thực rất giống nụ cười của Hồng Ngạc khi nàng đứng sau rừng san hô, nét cười rạng rỡ khiến cho đáy biển u ám cũng sáng bừng lên.

 

…Ý nghĩ này cũng thật quá hoang đường, hắn xa cách Hồng Ngạc chỉ khoảng mấy ngày, tâm thần ngẩn ngơ nên lúc này mới có suy nghĩ đó.

 

Hai huynh đệ nhanh chóng quay về.

 

Nhiều năm sau, vận mệnh trêu đùa tráo trở, cảnh ngộ của huynh đệ hai người đã khác trước, ngẫu nhiên nhớ lại đến chuyến đi đến núi Đan Huyệt năm ấy cũng cảm thấy hơi ngọt ngào vui vẻ.

 

Sau đó Nhị ca thấy nhất thời không thể làm tiêu tan đi suy nghĩ trong đầu hắn, đành phải lấy phụ đế ra làm ví dụ.

 

Tỷ như, ban đầu cho dù thích mẫu thân hoặc là đối với vị Côn Lôn trắc phi nương nương đã mất kia có lẽ có đôi chút thật tình, nhưng năm dài tháng rộng, bên cạnh có đàn oanh oanh yến yến vờn quanh, phai nhạt tình cũ luôn là chuyện khó tránh khỏi.

 

Quá mấy ngày … lại qua mấy ngày nữa, có lẽ đệ sẽ quên mất vị công chúa Giao tộc kia cũng không chừng…

 

Nhưng không một từ ngữ nào có thể khuyên giải an ủi hết. Từ đó về sau, mỗi lần Nhi ca đến ám doanh U Minh Thiết Kỵ lại luôn không chịu dẫn theo hắn đi cùng. Không có ý chỉ của phụ đế, hắn cũng không thể tùy ý hạ giới, nghĩ lại, tình cảnh của hắn cũng không khác gì vị Vương tẩu trong Phượng Tê Cung kia.

 

Những đêm xa cách nhớ nhung tưởng niệm, bị giày vò như thế nào, mùi vị ấy sao hắn lại không rõ chứ?

 

Nhưng hai vị huynh trưởng này cũng thật khiến hắn thất vọng. Dường như mang theo sự giận dữ, hắn chất vấn: “Đại vương huynh, cho dù huynh đối với con ngốc điểu kia tình thâm nghĩa trọng, nhưng cũng không được coi nhẹ sự phó thác của phụ đế, dáng vẻ này thật giống như tiểu cô nương?” Đường đường là con trai Thiên Đế, lơi là chức phận coi nhẹ trách nhiệm, chẳng qua chỉ vì một nữ tử, truyền đến tai người trong tộc, không khỏi sẽ trở thành chuyện khiến người khác chê cười.

 

Lời nói này của hắn không hề mang ý khích lệ tiền Thiên Đế bệ hạ kia, Đại vương huynh Nhạc Kha vốn bị bệnh một thời gian đột nhiên hai mắt phát sáng, sắc bén như chim cắt, bình tĩnh hỏi: “Hay là Tam đệ muốn ngai vàng Thiên Đế này?”

 

“Ngai vàng Thiên Đế ai mà không muốn chứ?” Hắn trả lời như vậy, nghĩ thấy Đại vương huynh ắt sẽ giận dữ, nào ngờ y lại thở phào một cái, như trút được gánh nặng, phẩy phẩy tay, bảo hắn lui ra.

 

Hắn nói muốn ngai vàng, chẳng qua chỉ là thuận miệng nói dỗi thì đúng hơn. Trời mới biết hắn từ nhỏ đã không thích đọc sách, cũng chưa từng chịu giáo dục nghiêm khắc để chuẩn bị cho ngai vị, vì là đứa con nhỏ nhất, không có phiền não của việc kế vị, lại được phụ đế Tiển Nghiêu và mẫu hậu sủng ái nhất, Nhị ca Lăng Xương nói hắn kiêu căng nhưng thật ra, ngược lại thì rất đúng với câu “không học vấn không nghề nghiệp ăn chơi trác tang”. Nhưng Nhị ca từ trước đến nay luôn được phụ đế coi trọng, luôn tránh xa nhi nữ tình trường, Đại vương huynh Nhạc Kha được ủy thác trọng trách thế nhưng đều bị ngốc điểu làm cho thất hồn lạc phách, hoàn toàn không chịu trách nghiệm đảm đương, thật khiến hắn tức giận.

 

Nhưng mà có đôi khi, giải thích còn mệt mỏi hơn so với không giải thích.

 

Hắn im lặng xoay người rời đi.

 

Không lâu sau, đến khi thành Tu La truyền ra tin tức công chúa Tu La sắp tổ chức đại hôn, Thiên Đế bệ hạ bệnh lâu ngày nằm trên giường nghe nói sắp hồn phi phách tán cũng khỏe lại, ngay lúc hắn nghĩ Đại vương huynh đã thoát khỏi tình chướng giống như mình lúc trước, nào ngờ ngày thứ hai Thiên Đế đã mất tích, chỉ để lại một phong thư truyền vị cho hắn.

 

……………….

 

Vị công chúa Tu La bị hắn gọi là tiểu ngốc điểu kia, hiện nay đang tân hôn cùng vị hôn phu ngọt ngào tình cảm, có khi nghe thấy tiếng thét của Tu La Vương từ trong cung điện vang vọng xa xa lên tận không trung. Tên xảo quuyệt Nhạc Kha có thể dễ dàng đoạt đi phân nửa lực chú ý của con gái, tựa hồ từ nhỏ đã không hợp với vị Tu La Vương dũng mãnh bất phàm rộng rãi độ lượng này, mới trước đây còn cùng ông tranh vợ, khi trưởng thành lại giành con gái với ông, quả thật không có nửa khắc yên tĩnh.

 

Mọi người bên cạnh đều bị dáng vẻ nhã nhặn lịch sự của tên tiểu từ này lừa gạt, còn tưởng Vương anh minh nhà mình gần đây giở tính trẻ con cáu kỉnh, chỉ có ông hiểu rõ dụng tâm hiểm ác của tên tiểu tử này, chính là muốn khiến ông hoàn toàn trở thành một người cô độc.

 

Tu La Vương Nhiếp Phần cả đời quang minh, gặp bọn đạo chích đều dùng một quyền tiêu diệt, duy nhất đụng phải vị tiền Thiên Đế bệ hạ này thì đành bó tay chịu trói.

 

Kẻ mà lúc còn nhỏ đã giả dối vô lại, vô liêm sỉ, nghĩ ra đủ thứ để thu hút sự chú ý của Bích Hoàng, ngày thành thân mặc dù không ngắn, nhưng thế giới ngọt ngào của hai người chung quy vẫn phải gắn liền với tên tiểu tử dính như hồ keo, vứt cũng không vứt được, khiến ông phiền não gấp bội. Sau đó ông lấy lý do kẻ này là đứa trẻ không có cha mẹ dạy bảo, xưa này chỉ được cưng chiều sợ rằng sẽ hư hỏng nên rốt cục thành công đá hắn vào doanh trại tiên phong của tộc Tu La để đánh đấm rèn luyện, lúc này ông mới có những ngày tháng thanh tịnh.

 

Chẳng qua quá khứ trong nháy mắt dường như vẫn chưa trôi xa, ông từ trong giấc mộng thê lương dài đằng đẳng tỉnh lại, Loan nhi tìm về còn chưa đến ngàn năm, tên tiểu tử này liền chường mặt mang theo hai vò rượu tìm tới cửa.

 

Khi đó trong thành Tu La vang vọng tiếng cười đùa hào hứng, nơi nơi đều là tiếng chúc mừng, mọi người đang chuẩn bị đại hôn của công chúa. Tên tiểu tử nhà Thôi Phục, ông nhìn thấy hắn từ nhỏ đến lớn, bộ dáng tính tình cũng coi như trong ngàn vạn người tộc Tu La mới chọn được một người, so với Hùng Lực tính tình đôn hậu cứng nhắc thì hắn đối với nữ tử có vài phần thoải mái hào phóng hơn, cho dù mang danh có chút phong lưu nhưng trong mắt ông cũng có thể xem là có nề nếp.

 

Lúc thủ vệ cửa thành tiến đến bẩm báo, ông vỗ án thư, tức giận nói: “Xách tiểu tử kia lại đây cho bổn vương. “Hắn lừa gạt tiểu công chúa nhà mình rời khỏi nhà, lại khiến cho con bé dầm mình trong mưa to khóc lóc trở về nhà, ông đã hận không thể đập nát Phù Vân Điện của Thiên giới, vạn lần cũng không ngờ hôm nay tên tiểu tử này lại to gan lớn mật tự mình mò đến cửa.

 

Thủ vệ cửa thành nghĩ Vương nhà mình đã tức giận đến đầu óc lú lẫn mới muốn hắn xách người đến. Người ấy không phải ai khác mà chính là Thiên Đế bệ hạ tôn quý hiện đang đứng đầu các tộc, nếu xách đến không biết có khơi màu chiến tranh giữa hai tộc, dẫn đến phá hủy hôn sự của công chúa hay không, nên không khỏi do dự. Cũng may Thiên Đế bệ hạ bị gọi là ‘tên tiểu tử’ kia rất phối hợp, hoàn toàn không chống cự, khoanh tay chịu trói, ôm hai vò rượu ngoan ngoãn để vị đại hán này xách vào trong Thất Diệp Đường.

 

Trong Thất Diệp Đường, Tu La Vương ngồi trên vương tọa cao cao, mắt hổ trừng lớn, ánh mắt sắc bén tựa như đao quét qua quét lại trên gương mặt của vị Thiên Đế bệ hạ đương nhiệm, chỉ thấy gương mặt của hắn luôn hi hi ha ha tươi cười văng nước bọt về phía mình, nhịn không được hừ hai tiếng bằng giọng mũi: Ánh mắt Loan nhi bị sao vậy? Phu quân bản thân lựa chọn lại là một tên tiểu tử không mặt không da, thật khiến người ta đau lòng mà!

 

Ngày ấy Nhạc Kha nghe công chúa Tu La công chúa sắp gả cho Ma Lạc con trai của Thôi Phục trọng thần trong tộc Tu La, sợ Tu La Vương không chịu đồng ý cho hắn vào tthành. Hiện giờ có thể bình yên đứng ở trên Thất Diệp Đường nên đã nhẹ nhàng thở ra một hơi.

 

Hắn rất hiểu Tu La Vương, luôn luôn khinh thường thủ đoạn, đối với kẻ địch quá mức chính khí nghiêm nghị như thế, mới đón đầu đã ra sức đánh thật không phải là thượng sách, chắc chắn sẽ thua. Lại nói, đánh chính diện với Tu La Vương, bất kể thắng hay thua thì chỉ sợ trong lòng tiểu ngốc điểu sẽ có khúc mắc. Việc này chỉ có cách đánh đòn tâm lý mới là thượng sách. Trong lòng hắn âm thầm tính kế, hiếm khi chú trọng cấp bậc lễ nghĩa, trịnh trọng thi lễ với Tu La Vương, không ngờ người đàn ông ngồi trên vương tọa kia lạnh lùng nói: “Thiên Đế bệ hạ hành lễ với bổn vương, thật sự bổn vương không dám nhận!” Người cũng chẳng hề động, thản nhiên nhận lễ này.

 

Trong lòng hắn cười thầm, trên mặt lại có chút giấu giếm, cực kỳ cung kính quỳ xuống đất, đầu tiên là vô cùng đau đớn nhớ lại chỗ sai trái của mình trước kia, ví dụ như đêm tân hôn Tu La Vương quấn quít lấy tân nương thì hắn cố ý bày trò đùa dai lại đổ lỗi vì tuổi còn nhỏ, dại dột chẳng hiểu chuyện vân vân, tiếp theo cảm nhận sâu sắc chuyện tự mình bắt cóc con gái cưng của Tu La Vương là một chuyện xấu xa, tỉnh lại tự trách, tổng kết lại chuyện này là vì khó kìm lòng nổi, không muốn xa cách với người trong lòng, lại nhỏ mấy giọt nước mắt cá sấu, chảy nước mắt tỏ vẻ đau khổ, tuy rằng Thanh nhi hiểu lầm hắn, nhưng nếu nàng đã lựa chọn nam nhi vĩ đại Ma Lạc, thiết nghĩ Ma Lạc khẳng định có thể mang lại cho nàng cuộc sống hạnh phúc. Lại trịnh trọng nói rõ, lần này đến chỉ là muốn phân trần rõ ràng thù xưa oán cũ trước kia với Tu La Vương, tiện thể chúc mừng đại hôn của công chúa Tu La, nỗi lòng tan nát tinh thần rã rời, lần cuối cùng tận mắt nhìn người mình yêu mặc hỉ phục. . . . . .

 

Tu La Vương có trái tim nhân hậu anh minh thẳng thắn khẳng khái . . . . . Tu La Vương vô số lần đối mặt với bọn đạo chích chưa từng nương tay, nay đôi mắt dịu dàng trái tim nhịn không được mà sụp đổ một mảnh nhỏ…

 

Tuy rằng chỉ một mảnh nhỏ, nhưng đủ để Nhạc Kha có cơ hội chen vào, dùng ngữ điệu cực kỳ cung kính và dáng vóc tiều tụy mà mấy vạn năm chưa từng thể hiện trước mặt ông, thỉnh cầu: “Nhạc Kha tự biết trước đây mình ngu dốt, nhiều lần khiến Tu La Vương khó xử, nay đã hoàn toàn tỉnh ngộ, cố ý từ chỗ Bách Hoa Tiên Tử của Thiên giới lấy hai vò Bách Hoa Tửu đến bồi tội với Tu La Vương …”

 

Mọi người đều biết, ngoại trừ ái nữ Thanh Loan, Tu La Vương Nhiếp Phần còn có một nhược điểm chí mạng, đó chính là rượu.

 

Bách Hoa Tửu của Bách Hoa Tiên Tử chính là rượu ngon số một trên trời dưới đất, nhưng vì Thiên giới và tộc Tu La từ trước đến nay không hợp, cho nên rượu ngon này Tu La Vương cũng chỉ mới nghe tiếng mà thôi.

 

Thiên Đế Nhạc Kha và Tu La Vương vui vẻ nâng cốc.

 

…….

 

Hôm đó, người hầu cung tỳ luôn canh giữ trong Thất Diệp Đường đều được cho lui ra ngoài. Gã người hầu bị đuổi ra cuối cùng nhớ lại, lúc ấy hai người đều tự nâng một vò Bách Hoa Tửu, ngồi trên bậc thềm bằng gạch vàng của Thất Diệp Đường, dường như cạn ly tiêu tán thù hận.

 

Chỉ có Phương Trọng núp sau bóng tối cười trộm mới biết được, đêm đó trong Thất Diệp Đường đã xảy ra chuyện gì.

 

Tuy rằng Nhạc Kha từng chính miệng thừa nhận với tân nương tử rằng đã hạ dược tên Ly Hồn với Tu La Vương, nhưng tiểu ngốc điểu đang đắm chìm trong ngọt ngào này tuyệt không biết, ngày đó sau khi Tu La Vương uống hết vò rượu thì thần trí có chút không rõ ràng, Nhạc Kha lại dùng chú ngữ hỗ trợ, chỉ chờ đến khi ánh mắt của Tu La Vương lộ ra nét ngây ngốc thì tiểu tử kia mới thu tay.

 

Phương Trọng đứng ở phía sau rèm bên hông điện, nín thở nhìn ánh mắt Nhạc Kha phát sáng đầy hứng khởi, đầu tiên là ở vỗ vỗ hai cái trên đầu nhạc phụ tương lai, kế đó liếc nhìn xung quanh rồi nghiêm trang, thầm thì nói: “Quả là một người thành thật!” Khiến nàng thiếu chút nữa cười ra tiếng.

 

… Đây có được xem là lời khen ngợi khá đặc biệt?

 

Sau đó lại nghe hắn dường như buồn rầu vạn phần nói: “Đáng tiếc người thành thật quá cứng nhắc, rõ là muốn chết!”

back top