Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 164: Biểu lộ tâm ý rõ ràng

Chương 164: Biểu lộ tâm ý rõ ràng
Hít sâu một hơi, Lệ Ngạn ở trong lòng liên tục tự nói với mình, khôngthể sốt ruột, phải từ từ giải thích. Nhưng mà vừa nhìn thấy Tần Mộ Yên, cậu vẫn nhanh chóng truy vấn: "Chẳng lẽ em không biết người ở phía ngoài đã sớm xem chúng ta thành một đôi? Tối hôm qua dì Thẩm cũng ở đây, dì ấy nếu mà không đồng ý thì em sẽ cùng anh ở mộtphòng sao?"
"A?" Tần Mộ Yên còn duy trì trạng thái đại não chưa load kịp. Vì sao lời Lệ Ngạn nói, cô ấy một câu cũng không nghe rõ chứ? Lúc này mà côcòn đần độn giải thích: "Người ngoài có phải đã hiểu lầm cái gìkhông..."
"anh thấy em mới là người hiểu lầm ấy!" Lệ Ngạn cắn răng, trực tiếp ởtrên môi cô cắn một cái: “Lúc này thì em biết rồi chứ?"
Tần Mộ Yên che cái miệng nhỏ nhắn lại, con mắt trượt tròn trông càng giống một con thỏ nhỏ bị chấn kinh: "Học trưởng... anh sao lại... Đâykhông đúng..."
"Có cái gì không đúng hả?" Lệ Ngạn nghiêm túc nói với Tần Mộ Yên: "Mặc dù anh không có cha mẹ, anh trai duy nhất cũng rất ít ở bên cạnh anh nhưng mà anh ấy đã giáo dục qua. không thể lấy tình cảm ra chơi đùa. Nếu như không phải là bởi vì thích em, sao anh có thể quan tâm chăm sóc em như vậy?"
Tần Mộ Yên hiển nhiên vẫn không quá tin tưởng, dù sao khoảng khắc này giống như là từ trên trời rơi xuống một cái bánh bao lớn vậy, trực tiếp đập cô đập đến hôn mê luôn rồi: "Trước kia lúc ở đại học, em thậtsự không biết là học trưởng anh thích em..."
"Tình cảm cảm của con người là luôn thay đổi." Lệ Ngạn đưa mắt nhìn đôi mắt cô, để cho cô cảm giác được tâm ý của mình. Kiên định như thế, chắc chắn như thế: "Nếu như tận thế không đến, có lẽ sau khi kết thúc trao đổi sinh anh sẽ trở lại thượng kinh. Mà em ở trong trí nhớ của anh chỉ là một em gái khóa dưới nhu thuận...Tận thế đến, phát sinh nhiều chuyện như vậy. Tim của anh cũng không phải làm từ tảng đá, động tâm với em lẽ nào rất khó hiểu?"
Tần Mộ Yên chỉ ngây ngốc gật đầu, Lệ Ngạn nhịn không được bật cười.
"Học trưởng ưu tú như vậy, em không biết là anh sẽ thích em... Em cũng không phải là người có dị năng..." Phần tình cảm này để cho côquá quý trọng, trong khoảng thời gian ngắn này cô thật sự không thể tin được.
Lệ Ngạn cưỡng bách cô nhìn vào mắt mình, nói từng chữ với cô: "Trước kia anh cũng không phải là người có dị năng. Tiểu khói, em phải tin tưởng bản thân mình, em ở trong lòng anh chính là người ưu tú nhất. Tình cảm không phải là nhìn xem ai xứng hay không, mà là có thích hay không. Em đã thích anh, anh cũng thích em, chúng ta như thế nào lại không thể ở cùng một chỗ chứ?"
Lệ Ngạn nhướn mày: "Hay là em không muốn?"
Tần Mộ Yên làm sao có thể không muốn! cô chờ đợi ngày này, đã chờthật lâu thật lâu lắm rồi! Vì vậy cô mạnh mẽ đụng ngã Lệ Ngạn, nước mắt cũng rơi ở trên áo sơmi của anh, khiến da thịt anh cảm nhận được những giọt nước nóng rực kia: "Em nguyện ý! Nguyện ý mà!"
Lệ Ngạn ôm cô, một lần này trao cho cô một nụ hôn đầy đủ.
Làm rõ tâm ý xong, hình thức chung đụng của hai người cuối cùng cũng khác trước kia. Lệ Ngạn ở xế chiều hôm đó còn mang Tần Mộ Yên đi gặp Thẩm Cầm Nhã. Hơn nữa còn để cho hai mẹ con khônggian đơn độc nói chuyện. Lệ Ngạn biết rõ Tần Mộ Yên rất hiểu chuyện, cho nên cũng không có dặn dò cô ấy cái gì.
Tại tận thế, mỗi ngày đều có người chết đi. Hoặc là vì bệnh tật, hoặc là vì Zombie, hay là bởi vì đói quá. Có vài người hôm nay có thể nhìn thấy, có khả năng ngày mai đã vĩnh viễn xa cách. Cho nên có khúc mắc gì lắng đọng đến bây giờ, cũng nên dùng một viên thuốc khoan dung đối mặt.
cô ấy với Thẩm Cầm Nhã là người thân, sao có thể không tiếc nuối buông bỏ nhau chứ. Quả nhiên, Tần Mộ Yên cùng Thẩm Cầm Nhã ở trong phòng nói chuyện rất lâu, mãi cho đến trời tối cô ấy mới đi ra. Lệ Ngạn nhìn thấy mắt cô lại sưng, không khỏi bắt đầu đau lòng.
Thẩm Cầm Nhã đi theo phía sau tình huống cũng không thể tốt hơn so với cô bao nhiêu. Nhìn hai mẹ con thân mật như thế, Lệ Ngạn liền biết hai người đã gỡ bỏ được vướng mắc cùng hiểu lầm.
Thẩm Cầm Nhã nhìn thoáng qua hai người trước mặt đang nắm tay nhau, Tần Mộ Yên vốn có chút ngượng ngùng, muốn rút tay về nhưng mà Lệ Ngạn lại không thả ra.
không kiêu không nịnh nhìn về phía Thẩm Cầm Nhã, Lệ Ngạn nghiêm túc: "Dì Thẩm, cháu đối với tiểu Khói là thật lòng, xin dì đồng ý cho chúng cháu ở cùng một chỗ. Về sau cháu nhất định sẽ chiếu cố tiểu Khói thật tốt."
Thẩm Cầm Nhã hài lòng nhìn Lệ Ngạn, có một thanh niên tốt đến thế, bà cảm giác bản thân qua vài năm nữa là có thể về hưu rồi.
"Chuyện của các con, tiểu Khói ở trong phòng đã nói với ta, ta tin tưởng ánh mắt con bé." nói xong, Thẩm Cầm Nhã còn vỗ vỗ bả vai Lệ Ngạn, giống như là hoàn thành chuyện gì đó rất quan trọng: "Từ nay về sau, tiểu Khói liền giao cho con rồi."
Lệ Ngạn đứng nghiêm, hắng giọng đáp ứng: "Vâng ạ!"
Tần Mộ Yên rúc vào bên cạnh Lệ Ngạn, mặt mày như vẽ.
Chuyện Lệ Ngạn cùng Tần Mộ Yên ở cùng một chỗ rất nhanh truyền khắp toàn bộ cơ sở chính. Tuy nhiên mọi người biết được cái tin tức này, phản ứng đầu tiên đều là: Bọn họ không phải là đã sớm ở cùngmột chỗ rồi sao?
Phản ứng thứ hai là: Xem ra căn cứ chúng ta lại muốn nghênh đón hôn lễ thứ hai rồi.
Lệ Ngạn xác thực muốn cùng Tần Mộ Yên kết hôn. Có Lệ Sâm Nam Ca tổ chức hôn lễ thế kỉ trước đó, cậu cũng không thể quá bủn xỉn.
Nhưng... Tài nguyên tại tận thế rất thiếu thốn, cậu muốn sưu tầm được nhiều đồ như vậy cũng cần thời gian rất lâu. Cho nên sau đó, khi giải quyết nhiệm vụ Lệ Ngạn vẫn luôn xông lên trước. Cậu là mộtngười thức tỉnh dị năng đợt sau nhưng tiến bộ thật sự rất nhanh.
Thí nghiệm của Diệp Thiệu tiến triển càng ngày càng thuận lợi, nhưng vẫn còn có chút người, mặc kệ tiêm vào bao nhiêu lần thuốc vẫnkhông có biện pháp thức tỉnh dị năng.
Diệp Thiệu cùng Tần Mộ Yên là một người trong số đó. Tuy nhiên hai người hiện tại đã xem nhẹ nó rồi, chênh lệch trong lòng cũng khôngphải là rất lớn.
...
Nước ngoài, một người đàn ông tóc vàng mắt xanh ngồi ở trong phòng làm việc rộng rãi, nghe trợ thủ báo cáo các hành động và tiến trình trong căn cứ.
Athur, người lãnh đạo cao nhất của căn cứ quốc gia M, đồng thời cũngđã tới gần vị trí Chủ tịch liên minh vài quốc gia.
Giống với Lệ Sâm, anh ta tỉnh lại sau Vĩnh Dạ đã là người có dị năng cấp sáu. Tuy nhiên anh ta không giống như là Lệ Sâm ẩn giấu thực lực thời gian dài như vậy. anh ta rất nhanh đã lợi dụng ưu thế của bản thân, mở rộng căn cứ quốc gia M ở trong tay mình.
Giờ phút này, thời gian Lệ Sâm cùng Nam Ca kết hôn đã qua một năm.đã hơn một năm, anh ta cũng liên tục hướng ra phía ngoài khuếch trương bản đồ của chính mình.
Tận thế trong mắt người bình thường là sự khủng bố, nhưng mà ở trong mắt Athur lại giống như là rượu ngon khiến anh ta khát vọng.
Ở trước tận thế, anh ta vốn dựa vào dầu mỏ và vũ khí phát tài, cũngđã là thủ lĩnh tổ chức khủng bố làm người ta nghe tin mà sợ mất mật. Bộ đội đặc chủng chết trong tay anh ta không biết rõ có bao nhiêu người rồi.
Mà sau tận thế, tổ chức khủng bố của anh ta cũng trở thành tướng tài đắc lực. hiện giờ Athur được người khác tôn trọng cùng kính sợ, có thể quang minh chính đại hoạt động. Chuyện này tại lúc trước khi tận thế xảy ra, muốn nghĩ cũng không dám nghĩ.
Tóm lại, tại đây thực lực chính là hết thảy. Athur đã thay da đổi thịt, bởi vì tính tình tuyệt đối ngang ngược, ai cũng không dám đối địch vớianh ta. Nhưng mà từ trước cho tới nay, vẫn có chuyện khiến anh tathật là bận tâm.
anh ta đã phái không ít người đi hỏi thăm tung tích người đàn ông kia, nhưng một chút tin tức cũng không có. Lúc này trợ thủ đang báo cáo cho anh ta, là chiến tích của căn cứ Bắc Hải tại Hoa Hạ.
Hoa hạ có diện tích lãnh thổ bát ngát, điểm này không thể nghi ngờ. Bắc Hải ở trước tận thế lại là đô thị đệ nhất, rất đông nhân khẩu cho nên đối phương dạng này, muốn giải quyết thì rất khó khăn.
Nhất là vào nửa năm trước, toàn bộ thực vật trên địa cầu cũng bắt đầu biến dị. Trước kia nhân loại chỉ cần đề phòng Zombie cùng động vật biến dị, hiện giờ ở ven đường tùy tiện một cây cỏ nhỏ cũng có khả năng ngậm độc tính. Chuyện này khiến hành động giải quyết Zombie của các quốc gia thay đổi trở nên cực kỳ gian nan.
Hơn nữa, một năm trước, tài nguyên các nơi cũng không thiếu thốn giống như bây giờ. hiện giờ coi như là quốc gia M, cũng đã là trứng chọi đá.
Các quốc gia thực sự hy vọng có thể tìm kiếm nguồn năng lượng mới, đến duy trì sinh mệnh nhân loại.
nói đến Bắc Hải của Hoa Hạ, một địa phương khiến mọi người ngẫm đến đã cảm thấy khủng bố như vậy. Người trợ thủ giờ phút này thế nhưng nói hoạt động giải quyết của căn cứ đó đã tiến hành đến giai đoạn kết thúc!
Athur mạnh mẽ trợn to hai mắt, thân thể cũng thoát khỏi trạng thái lười biếng, ngồi thẳng trên ghế: "Cậu lập lại lần nữa? Bắc Hải đã tiến hành giai đoạn kết thúc sao?"
"không sai." Trợ thủ kia cũng cảm thấy cực kỳ không thể tưởng tượng nổi, nhưng dù sao vệ tinh của các quốc gia cũng không phóng ra. Bọn họ lấy được tin tức rất ít, chỉ có thể khô cằn mà tỏ vẻ: "Chúng ta lấy được là tin tức xác thực."
Ánh mắt Athur nóng rực, anh ta nhớ tới loại thuốc trước kia anh ta khiến người ta mang từ Hoa Hạ về. nói đến đây, thuốc kia quả thực là đồ tốt. Thế nhưng có thể để cho người bình thường thức tỉnh thành người có dị năng, chỉ là thuốc mà bọn họ pha trộn cho cân đối khôngcó hiệu qủa tốt như thuốc mang về từ Hoa Hạ. Cũng may đã hơn mộtnăm, số lượng người có dị năng trong đội ngũ cũng thay đổi khổng lồ hơn.
Trợ thủ thấy Athur không nói lời nào, cứ tiếp tục báo cáo: "Hơn nữa phương diện thuốc của họ, hiện giờ tỷ lệ kích thích thuốc đem lại thành công đã là 99%..."
"Vậy mà có thể cao như thế?"
"Đúng vậy, hơn nữa căn cứ Thượng Kinh cũng truyền đến tin tức, bọn họ tại một tháng trước đã bắt đầu giải quyết được chuyện phóng vệ tinh ra. Hôm nay đúng lúc là ngày bọn họ muốn phóng vệ tinh."
Vệ tinh! Athur nghe được hai chữ này, quả thực cũng muốn vui mừng chảy nước mắt.
Cuối cùng cũng không cần dùng trạm radio đến tiến hành truyền bá tin tức, cuối cùng cũng không cần chụp cái điện báo phiền lòng kia! Nếu như có vệ tinh, bọn họ có thể tiến hành trò chuyện cùng video!
Athur đứng lên, đi từng vòng trên mặt đất: "Cậu đi giám thị tình huống phóng vệ tinh, có biến cố gì lập tức tới hồi báo."
"rõ!"
"Đúng rồi " ở lúc trợ thủ muốn đi ra ngoài, Athur còn hỏi một câu: " Hành tung biệt hiệu D, đã tra như thế nào rồi?"
Mặt trợ thủ lộ vẻ khổ sở: "Vẫn không có tin tức. Trưởng quan, anh ta có phải đã chết hay không..."
"Coi như là anh ta đã chết, thứ đó cũng không thể biến mất được. Tiếp tục điều tra." Athur bởi vì trước tận thế có mạng lưới tình báo, đại khái hiểu rõ thứ trong tay biệt hiệu D là cái gì, anh ta nhất định phải lấy được thứ đó mới được.
Chờ sau khi trợ thủ rời khỏi đây, anh ta liền ở trong phòng lo lắng chờ tin tức vệ tinh phóng lên không trung.
Thời gian trôi qua từng giây, anh ta cảm thấy dị thường gian nan. thậtvất vả hai giờ sau trợ thủ mới gõ cửa, còn mang tới một cái máy tính: "Trưởng quan, quá tốt rồi! Vệ tinh phóng ra thành công! Đường dây của căn cứ chúng ta vẫn luôn hoàn hảo, có thể tìm tòi tín hiệu vệ tinh!"
Trợ thủ đem máy tính bày ra trên bàn, lưu loát mở máy. Đợi đến khi máy móc vận chuyển, ở phía trên nhanh chóng đánh hai cái liền hiệnra trực tiếp tình huống căn cứ Thượng Kinh phóng vệ tinh.
Đây là gửi cho toàn bộ thế giới, các tài nguyên khác thì cần quyền hạn mới có thể đạt được.
Vốn chỉ là muốn thử hệ thống thôi, ai biết lại nhìn thấy một ngườikhông thể tưởng được ở trên màn hình!

back top