Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 48: Cô thật là thơm

Chương 48: Cô thật là thơm
Lệ Sâm cắn răng, lúc trước anh còn nguyện ý cho cô đi tìm người có dị năng hút máu, bây giờ nghe nói cô đối với người đàn ông khác cảm thấy hứng thú, Sao anh lại cảm thấy trong lòng buồn cực kỳ!
Thành ca tiến lên phía trước hai bước, cố ra vẻ thận trọng nói: "Các người tới rất đúng giờ."
Đây cũng không phải là dạ tiệc quý tộc gì, Lệ Sâm nhìn chỗ ở của Thành ca rõ ràng đã trang trí một phen, trong nội tâmkhông khỏi cười nhạo một tiếng.
"Cũng không nên để cho mọi người chờ lâu."
Thành ca dẫn Lệ Sâm cùng Nam Ca đi vào bên trong, còn giống như vô tình hỏi một câu: "Còn không biết nên gọi anh là gì đây?"
"Lệ Sâm." anh nhàn nhạt nói tên mình.
"A, Lệ Sâm." Thành ca lại nheo mắt lại nhìn về phía Nam Ca, một buổi trưa không gặp, cô gái này giống như lại càng xinh đẹp hơn. Nghĩ đến sau này mình có được cô gái như vậy, nội tâm Thành ca có một trận kích động."không biết rõ cô gái bên cạnh anh với anh là quan hệ như thế nào."
Lệ Sâm hơi không nhịn được nói: "Nữ nhân của tôi." Mắt Thành ca sáng lên, quả nhiên anh ta đoán không sai.
Nam Ca vẫn luôn không nói lời nào nhưng mà thanh đao sau lưng lại vững vàng dựng thẳng.
một đường đi vào trong phòng, Nam Ca phát hiện bên trong này cũng không có dạ tiệc gì, ngược lại là bày biện rất nhiều ghế ngồi.
Cảnh tượng này ngược lại làm cho cô thoải mái không ít, dù sao những thứ thức ăn của con người kia cô cũng không ăn được. Ngược lại sắc mặt Lệ Sâm lại lạnh xuống vài phần.
Sau khi ngồi xuống, Thành ca còn sai người khác đưa cho hai người bọn họ hai chén nước, nhưng mà hai người ai cũngkhông uống.
Nam Ca nhớ tới đôi chị em hôm nay bị mang đi kia, trong lòng giống như là có một vướng mắc nhìn về phía Thành ca hỏi: "Tô Phương cùng Tô Hiển đâu?"
Thành ca nghe giọng Nam Ca, mặc dù lạnh lùng nhưng mà cái giọng này anh ta càng ưa thích!
Vì vậy anh ta nhân nhượng khác thường nói: "Bọn họ không nhớ lâu, còn đang bị nhốt đâu. Lát nữa hai người có thể nhìn thấy bọn họ."
không biết rõ vì sao Nam Ca cảm thấy bộ dạng tươi cười của Thành ca hơi vặn vẹo, không biết làm thế nào, cô không để ý giải thâm ý trong nụ cười của anh ta nên chỉ ngậm miệng không nói lời nào.
Lệ Sâm ngồi ở bên cạnh Nam Ca, Thành ca phát hiện không khí xung quanh người này đè nén, tâm tình không tốt.
Nhưng mà anh ta vô tình cười cười: "Lệ Sâm, anh cảm thấy cái căn cứ nhỏ này của chúng tôi như thế nào?"
Lệ Sâm nhàn nhạt nhìn anh ta: "Chỗ này cũng gọi là căn cứ?"
Thành ca từ trong giọng nói Lệ Sâm chứa đầy khinh bỉ, lập tức ngồi ngay ngắn lại: "Sao chưa tính là căn cứ? Chúng ta tụ tập bên trong, có người có dị năng thực lực cũng rất mạnh mẽ!"
Lệ Sâm vừa mới phát hiện ra ánh mắt Thành ca đối với Nam Ca mang tính xâm lược. Mặc dù từ một góc độ đàn ông mà xem, phải nói hiện tại Nam Ca thay đổi trở nên rất đẹp, nhưng cô là Zombie, kết quả này sẽ không bao giờ thay đổi.
Ánh mắt Thành ca giống như là muốn ngấp nghé bảo bối của mình, làm anh hận không thể một phát súng kết liễu anh ta.
Nhưng mà Lệ Sâm ở lại, vốn chính là có tâm tư dò xét tình huống, còn có cứu đôi chị em kia. Cho nên lúc này tận lực trầm tĩnh nói: "Cho nên sao?"
Thành ca vỗ tay một cái, ha ha cười: "Tôi thật sự thưởng thức dạng người ngay thẳng như anh! Thực không dám đấu diếm, tôi nhìn hai người cũng là có người bản lĩnh, không bằng các người ở lại đây với chúng tôi? Về sau anh chính là cánh tay phải của căn cứ này."
Nam Ca không khỏi nghĩ đến Trần Bạch Kiêu, người kia hẳn là lãnh đạo của căn cứ thượng kinh đi? Nhìn một chút người ta khí độ phi phàm, nhìn lại một chút Thành ca này...
một cái thị trấn nhỏ cũ rách, một đám điêu dân cộng thêm một người lãnh đạo tự đại. anh ta cũng không biết xấu hổ nói đây là căn cứ? Nam Ca, một con Zombie còn không thèm thừa nhận đâu!
Lệ Sâm lại không trực tiếp cự tuyệt, chỉ hỏi: "anh cũng biết rõ, nếu muốn chúng tôi ở lại các ngươi sẽ phải trả giá những thứ gì."
Thành ca cười đến con mắt cũng không thấy nữa, còn đi tới gần nhỏ giọng cùng Lệ Sâm nói: "Cái mà căn cứ khác có thể cho là cái gì nha? Đơn giản chính là vật tư cùng người có dị năng bảo vệ mà thôi. Căn cứ của chúng tôi cũng không giống thế!"
Nam Ca nghĩ thầm, người này còn thật sự đem mình trở thành lãnh đạo?
"Có cái gì không giống?" Lệ Sâm hỏi lại.
Thành ca ý tứ sâu xa cười cười, lập tức cùng Nam Ca nói: "Còn đợi lát nữa mới có thể ăn cơm, không bằng cô đi xung quanh đây đi dạo trước? Đàn ông chúng tôi còn có chuyện phải nói."
Từ khi Nam Ca ngồi xuống liền lặng yên không một tiếng động cảm nhận một lần, xung quanh đây có không ít người có dị năng, cô còn cảm nhận được vị trí Tô Phương cùng Tô Hiển.
Dù sao cô cũng không có hứng thú với ăn cơm nên đứng lên nói với Lệ Sâm: "Vậy tôi đi ra ngoài trước."
Lệ Sâm gật đầu, trong mắt tràn đầy ân cần: "Đừng đi xa quá."
Nam Ca khụ một tiếng. cô chưa từng quên lúc ở thôn mỏ đá, bản thân vụng trộm chạy trốn thiếu chút nữa là rơi xuống vách núi.
"Biết rồi."
Nhìn cô rời đi đầu cũng không quay lại, Thành ca cuối cùng cũng thả lỏng nói với Lệ Sâm: "Tôi cũng không cần cùng anhquảng cáo gì, để cho anh trực tiếpkiểm tra hàng luôn."
Lệ Sâm đang cảm thấy không giải thích được. Kiểm hàng? trên thị trấn nhỏ này của anh ta có vật gì tốt?
thì nhìn thấy Thành ca phẩy tay, ngoài cửa liền xuất hiện một đám người đi tới, còn là một đám con gái.
Những cô gái này đều mặc đồ rất ít, cũng cẩn thận trang điểm qua. Mười mấy tuổi đến ba mươi mấy tuổi đều có, tư sắc cònkhông sai.
Thành ca cười tủm tỉm, ánh mắt từ trên người các cô gái quét qua còn cho các cô ngồi ở hai hàng ghế trống kia.
Cuối cùng Lệ Sâm cũng hiểu ra mấy cái ghế này là chuẩn bị cho ai.
"Đây là ý gì?" Lệ Sâm mặc dù đã đoán được một chút, nhưng thật sự là anh không tin nổi... Nhân tính của đám người này đãvặn vẹo như thế.
Thành ca lúc này cũng chú ý tới, Lý Tình vậy mà lại ở giữa đám con gái, giờ phút này không nháy mắt nhìn chằm chằm vào Lệ Sâm.
"anh thấy mấy cô gái này như thế nào?" Thành ca khen ngợi các cô: "Đây đều là những người xinh đẹp nhất căn cứ, hơn nữa loại hình nào cũng có. anh muốn mảnh mai hay là đầy đặn, căn cứ đều có thể thỏa mãn anh."
nói xong Thành ca còn muốn vỗ bả vai Lệ Sâm nhưng lại bị ánh mắt anh trừng trở về.
Trong lòng Thành ca lộp bộp một tiếng, chủ yếu là ánh mắt Lệ Sâm thật đáng sợ, trong khoảng thời gian ngắn anh ta cũngkhông biết nên nói cái gì mới tốt.
Lúc sau lại nghĩ, bên trong này đều là người của mình, mình còn cần phải sợ Lệ Sâm chỉ có một mình?
Vì vậy anh ta lại cười rộ lên: "anh cũng đừng cảm thấy kinh ngạc. Sau tận thế, đàn ông như chúng ta, như thế nào cũng phải hưởng thụ một lần. anh xem, chỗ này của tôi cung cấp phục vụ có phải so với căn cứ khác cao cấp hơn nhiều?"
Thành ca còn chỉ vài cô gái trong đám người nói: "Các cô ấy đều đã có chồng, nhưng mà anh biết vì sao các cô ấy ngồi ở đâykhông? Đều là chồng các cô ấy đưa tới, anh nói xem, người ta đều không để ý thì anh còn để ý cái gì."
Lệ Sâm giận đến không thể kìm lại được. May mắn Nam Ca đã bị dụ đi, nếu không để cho cô nhìn thấy những thứ này, thậtsự là... làm bẩn mắt cô!
Thành ca thấy Lệ Sâm chỉ nhìn mình chằm chằm cũng không nói chuyện, vẻ mặt bí hiểm. anh ta nghĩ thầm, chẳng lẽ là động lòng rồi?
Cũng đúng, đàn ông không phải đều thích thứ này sao? Nhìn cô bạn gái của anh ta kia cũng là da thịt mềm mịn, nếu mà anhta thật sự ở lại, về sau mọi người còn có thể cùng nhau chơi đùa nha.
"Nghĩ sao rồi, có phải rất mê người hay không?" Thành ca cười đến vô lại, duỗi duỗi tay liền có hai cô gái uốn éo vòng eo điqua.
Mạt thế mới đi qua không đến hai tháng mà đám người nơi này đã mất hết tính người rồi.
Thành ca liếc nhìn Lý Tình một cái, coi như bán cho cô ta một cái nhân tình: "Còn không phục vụ khách quý đi."
Lý Tình cực kỳ mừng rỡ, nở nụ cười sáng lạn đi tới. Chỉ hận không thể trực tiếp dán vào người Lệ Sâm.
Nhưng mà không đợi cô ta đến gần, Lệ Sâm giống như là trốn bệnh dịch nói: "Cách xa tôi một chút."
Tay Thành ca vốn còn đang sờ soạng trên người hai cô gái kia, nghe vậy cũng tức giận nhìn về phía Lệ Sâm: "anh có ý gì?"
"Đây mới là lời tôi phải hỏi anh mới đúng." anh khinh bỉ quét một vòng qua đám con gái kia, cuối cùng đưa ánh mắt rơi trênmặt Thành ca: “anh nói đây là... Dạ tiệc?"
Thành ca đầu tiên là sững sờ một cái, sau đó lập tức bật cười: "Đương nhiên! Nhưng đây chỉ là món ăn khai vị! Tôi cảm thấy, đến lúc dạ tiệc anh nhất định sẽ thích!"
hiện tại tâm tư giết người Lệ Sâm đều có, nửa điểm đều cười không nổi chỉ cảm thấy thị trấn này lạnh lẽo cực kỳ.
Sau một hồi, Thành ca mới nghe được anh nói: "Chỉ sợ làm anh thất vọng rồi, tôi đối với dạng tiệc này, một chút hứng thú cũng không có."
...
Sau khi Nam Ca từ trong nhà đi ra cũng cảm giác được có không ít người đang nhìn cô, cảm giác của cô đã nhạy cảm hơnkhông ít. Thời điểm cô nghiêm mặt thật sự chính là một mỹ nhân lạnh lùng.
Dùng vài thủ đoạn nhỏ và mấy lần tăng tốc, cô đã cắt đuôi được mấy người đi theo cô. Sau đó lập tức đi đến chỗ nhốt Tô Phương.
thật ra nói là nhốt cũng chỉ là một cái phòng cũ rách, bên ngoài bị khóa lại.
Loại khóa này đối với người có dị năng hệ phong thì chỉ cần một lưỡi dao gió là mở được, nhưng mà Tô Phương thuộc hệ thủy nên cô bó tay hết cách.
hiện giờ cô không nhìn thấy Tô Hiển, không biết rõ tình huống bây giờ của Tô Hiển như thế nào rồi, lại không biết vận mệnh của mình sẽ là cái gì. cô trốn ở góc tường ôm đầu gối, chỉ hy vọng Thành ca quên mất cô.
Đột nhiên cửa truyền đến tiếng khóa bị bổ ra, Tim Tô Phương đều nhảy vọt lên đến cổ họng rồi. Ai biết thời điểm cửa mở racô nhìn thấy lại là một cô gái mặc trang phục rằn ri.
cô gái này, cô cũng có ấn tượng. Hôm nay người đàn ông của cô ấy còn cứu mình cùng Tô Hiển.
Nghĩ đến mình nhu nhược đến việc nói cảm ơn đều chưa từng, cô xấu hổ cúi đầu.
Nam Ca đem thanh đao thả lại vào trong vỏ còn quay đầu nhìn cái khóa kia một cái. Nghĩ thầm, cũng quá không chắc chắn mà.
Khi đi vào cô vẫn không quên đóng kỹ cửa lại, lúc từ trên cao nhìn xuống Tô Phương, Nam Ca ý thức được hình như mìnhkhông có lời gì hay để nói cùng cô gái này.
Tô Phương cũng không nói chuyện, hai người cứ giằng co như vậy nửa ngày, Nam Ca vậy mà lại ngồi xuống.
cô dựa vào cực kỳ gần, Tô Phương chỉ cảm thấy bên cạnh có cảm giác mát mát truyền đến. Nhưng mà coi như là cô muốn dịch đi cũng không được, bởi vì lúc này cô còn đang dựa ở góc tường đây.
Nam Ca hơi chịu không được dụ hoặc của máu Tô Phương, người có dị năng hệ hỏa đều có vị máu có hương vị nóng hừng hực, mà hệ thủy đem lại cảm giác thuần khiết hơn nhiều, nhẹ nhàng mà sung sướng.
Cứ ngồi ngửi như vậy, đôi mắt Nam Ca đã xuất hiện một tia máu đỏ sậm, cô còn tiến lại gần cổ Tô Phương tham lam hít thậtsâu.
Đó cũng không phải là hô hấp mà chỉ là cảm nhận mùi máu ở trong thân thể cô ấy một lần.
Ừm, hương máu ngửi thơm như thế khẳng định là ăn càng mĩ vị.
Tô Phương quả thực là bị dọa ngốc rồi. Đây là... Xảy ra chuyện gì? một cô gái, thế mà dán vào cổ mình hít lấy hít để.
Trời ơi, đầu cô đã không nghĩ được gì rồi!
không đợi cô hỏi có phải là cô nghĩ nhiều hay không, Nam Ca cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói còn hơi khàn khàn: "cô thật là thơm."

back top