Mật Mã

Chương 3

Edit: Tiểu Ngạn

 

“Em đang trốn tôi?”

 

“Không phải.”

 

“Em đang trốn tôi.”

 

“Tôi nói là không phải.”

 

“Em chính là đang trốn tôi.” Gã lộ ra nụ cười hi hi ha ha cường điệu.

 

Cô buồn bực ở trong trung tâm mua sắm dừng lại, quay đầu nhìn gã nói, “Nói với anh không phải chính là không phải! Muốn nói vài lần nữa anh nghe mới hiểu được à?”

 

“Nếu không phải, vậy sao hôm qua ở siêu thị em vừa nhìn thấy tôi đã bỏ chạy?”

 

“Tôi không nhìn thấy anh.” Cô mặt hơi đỏ, quay đầu, bỏ lại câu phủ nhận này, vội vàng đẩy xe mua sắm đi về phía trước.

 

Không thấy được mới là lạ!

 

Gã nhướn mày, buồn cười đuổi theo, tay vừa tùy ý cầm ít một ít đồ quăng vào trong xe mua sắm của cô, vừa sắc mặt thản nhiẻn nói: “Thế sao? Vậy hôm kia ở trong nội thành, cách đây ba ngày, ở chợ, em cũng không nhìn thấy tôi?”

 

“Đúng.” Cô mặt không đỏ, không thở gấp nói:”Tôi không thấy được.”

 

“Thì ra là như vậy.” Gã giả vờ làm bộ dạng đã hiểu, tay cầm lấy lọ nước tương nghiên cứu, miệng hỏi :”Em đã không trốn tôi, vậy khi nào thì chúng ta tiếp tục?”

 

“Tiếp tục?” Cô đột nhiên dừng bước, quay lại mắt mở to, vẻ mặt kinh hoảng, “Tiếp tục cái gì?!”

 

“Đương nhiên là chuyện bị phá hỏng hôm đó.” Gã nhe răng cười, đem nước tương đặt vào trong xe, lại vươn tay lấy thâm mấy gói mì ăn liền để vào trong xe mua sắm của cô.

 

“Tối hôm đó không có chuyện gì bị phá hỏng cả!” Cô cố nhịn mặt đỏ lên, xoay người rời đi, thấy gã lại muốn quăng một gói rong biển to vào, cô không nhịn được bước nhanh đi, không muốn cho gã để vào. “Này, anh không có xe mua sắm riêng sao? Không cần đem mấy thứ đều để ở xe của tôi!”

 

“Tôi sợ em lại trốn, chưa kịp đẩy xe, đừng nhỏ nhen như vậy.” Chân gã dài, vẫn là dễ dàng bỏ được món đồ vào trong xe mua sắm của cô, gã lại kéo lại chủ đề cũ, “Tối hôm đó dĩ nhiên có chuyện bị phá hỏng.”

 

Trừng mắt nhìn trong xe càng ngày càng chất nhiều đồ của gã, lửa giận trong cô cũng ngày càng lớn, nhưng cô không thoát khỏi gã, lại không muốn cùng gã tiếp tục nói đến cái đề tài kia, chỉ đành im lặng, cố gắng coi như không nhìn thấy gã, lại tăng nhanh tốc độ mua sắm, hận không thể đem những thứ cần thiết bỏ vào trong xe.

 

Ai biết tên kia cũng không chịu buông tha cho, cô thì giống như chạy để đảy xe, cả người cũng là mệt đến không thở nổi, gã cũng vẫn là một bộ dáng thoải mái, hơn nữa còn lộ ra nụ cười, mở miệng nói: “Ôi, em đi mua đồ luôn nhanh và chính xác vậy sao?”

 

Đừng để ý đến gã! Đừng để ý đến gã! Đừng để ý đến gã! Đừng để ý đến gã! Đừng để ý đến gã! –

 

“Ôi, tôi cũng rất thích ăn mỳ Ý, em biết nấu nướng sao?”

 

Cô thiếu chút nữa đem mấy bao mỳ Ý trả lại trên giá, sau đó trong một phần ngàn của giây quyết định tên dã nhân đáng ghét này không đáng để cô phải bỏ đi món ăn mà cô yêu thích nhất.

 

Còn giấy vệ sinh, nước rửa chén, nước sốt cà chua, sữa chua cùng bình xịt côn trùng!

 

Đúng, bình xịt côn trùng! Có lẽ cô có thể dùng được với con muỗi siêu lớn đang theo đuôi ở phía sau kia!

 

Nghĩ đến đây, tâm trạng của cô nhất thời khá hơn rất nhiều, lập tức điều khiển xe mua sắm vòng một góc chín mươi độ, nhanh chóng tiến về phía đồ dùng gia đình.

 

“Em muốn mua dầu gội đầu sao? Tôi thích mùi hương mà em đang dùng, đó là của hãng nào vậy?

 

Cô không mở miệng, không quay đầu lại, cố gắng đi về phía trước!

 

“Tình yêu, ít nhất em hãy nói cho tôi biết, vì sao chúng ta không thể tiếp tục được?”

 

“Vì đó là sai lầm!” Cuối cùng cô cũng không nhịn được dừng lại gào với gã.

 

Trời ạ, gã nhất định không chịu buông tha cho sao?

 

Cô tức giận mắt nhìn gã, quả thật không thể tin được sự việc cũng đã trôi qua một tuần, mà gã này vẫn còn không chịu buông tha cho sai lầm nhất thời lúc đó của cô.

 

“Tôi không thấy đó là sai lầm, tôi cũng cảm thấy thật sự với em đó cũng không phải là sai lầm, cảm giác rất tốt.” Gã lộ ra răng nanh trắng bóng, vẻ mặt tươi cười tới gần cô, “Tôi biết em cũng ham muốn, phản ứng mãnh liệt tối hôm đó của em có thể dùng để phát điện.”

 

Trời ạ, chỗ này là cửa hàng lớn đấy! Tên dã nhân đang suy nghĩ cái gì vậy? Gã nói như đang đứng trước micro vậy!

 

“Tôi biết phản ứng mình, anh không cần phải lớn tiếng như vậy.” Trong giây lát cô đỏ mặt, xấu hổ nhìn quan sát hai bên xung quanh xem có ai khác không, lại nhất thời bị gã làm cho lui về phía sau liên tục, cho đến lùi đến cạnh giá để đồ, thấy không có chỗ để lùi, cô nhanh chóng trừng mắt nhìn gã, “Trời ạ, tôi còn thậm chí không biết tên của anh!”

 

“Cảnh Dã.” Hai tay của gã để ở trên giá, bao quanh người cô, cúi đầu lộ ra nụ cười vô lại đối với cô, “Tôi gọi là Cảnh Dã. Được rồi, bây giờ em đã biết.”

 

Nhìn gã bộ dáng “Ok, giờ không thành vấn đề, chúng ta bao giờ thì lên giường?”, cô vừa thấy xấu hổ, vừa muốn nhấc chân đá gã.

 

“Trời ạ, trong đầu của anh ngoài ham muốn tình dục, không có gì khác sao?”

 

Gã nhìn thoáng qua phía trước, suy nghĩ rất nhanh, sau đó cúi đầu nhìn cô, khóe miệng cong lên, nói ngắn gọn: “Tạm thời không có.”

 

Nói xong, gã cúi đầu xuống hôn cô.

 

Cô thật sự không thể tin được!

 

Càng khiến cô không thể tin được là, ngay lúc này đây đầu của cô, tế bào toàn thân của cô lại giống như người nguyên thủy vui vẻ nhảy múa quanh đống lửa.

 

Đáng ghét, thế này thì hơi quá….

 

“Thấy không, cảm giác đúng mà.” Gã rời khỏi môi cô, chạm vào trán cô, khẽ cười nói.

 

Cô chỉ có thể dùng hai mắt phủ sương mù nhìn gã.

 

Nhìn cô vẻ mặt mờ mịt, khuôn mặt luôn luôn tái nhợt cũng đỏ ửng, gã không nhịn được lại cúi xuống phủ lên cánh môi mềm của cô, lần này gã phải dùng hết sức của bản thân mới dừng lạ được, nhưng khi gã ngẩng đầu, cô lại sát vào.

 

“Khụ, tình yêu à, tôi rất muốn tiếp tục.” Gã lộ ra vẻ tươi cười đắc ý, đem tay cô đặt lên trên cổ gã kéo xuống, nhẹ giọng nhắc nhở, “Nhưng mà nơi này không được, tôi sợ sau khi tỉnh lại em sẽ làm thịt tôi.”

 

Sau khi dùng sức đã vào xương ống chân của gã, hàng xóm đáng yêu của gã đã nổi giận đùng đủng bỏ lại xe tạp hóa bỏ đi.

 

Shit, một đá này của cô thật là hết sức!

 

Nhìn bóng dáng cô đi xa, tuy Cảnh Dã ôm chân đau đến nhe răng trợn mắt, vừa mắng thô tục bất nhã, vừa không nhịn được ý cười trên mặt.

 

Đáng chết, gã thật sự càng ngày càng thích cô nàng này.

 

Khi mới gặp cô, gã chỉ cảm thấy bộ dạng cô coi như là dễ nhìn, thân hình gầy gò toàn xương giống như chỉ gió thổi qua sẽ đổ, nhưng vẻ mặt lạnh lùng cùng ngôn từ trào phúng khiến cho gã một bụng tức giận.

 

He he, ai biết gã đánh bậy bạ, phát hiện dưới tòa núi băng này cất giấu một toàn núi lửa siêu cấp.

 

Cho tới bây giờ gã chưa từng gặp qua phụ nữ nào có phản ứng mãnh liệt như cô, cảm giác như thế thật thú vị.

 

Tuy gã cũng từng hoài nghi có phải do mình lâu lắm không chạm vào phụ nữ, nhưng nụ hôn vừa rồi, đã khiến cho gã có thể trăm phần trăm xác định chuyện tối hôm đó không phải do tự gã ảo tưởng ra.

 

Nghĩ đến đây Cảnh Dã nhếch miệng cười, tâm tình vui vẻ, vừa huýt sáo, vừa đẩy xe mua sắm đến quầy tính tiền.

 

Cạch cạch phập phập phập phập cạch cạch–

 

Đáng chết, đáng chết, đáng chết, đáng chết, đáng chết, đáng chết–

 

Cầm dao thái, Ô Hiểu Dạ liều mạng băm tỏi nằm trên thớt gỗ đã sớm vụn nát.

 

Cạch cạch phập phập phập phập cạch cạch–

 

Đáng chết, đáng chết, đáng chết, đáng chết, đáng chết, đáng chết–

 

Đã băm tỏi xong, cô lấy củ gừng ra, lại tiếp tục hung hăng năm chúng nó.

 

Cạch cạch phập phập phập phập cạch cạch–

 

Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc –

 

Đã băm xong gừng, cô từ ở tầng chót của tủ lạnh lấy ra đồ ăn Hàn Quốc, sau khi cắt xong nguyên liệu, sau đó lại xử lý rau hẹ cùng cà rốt, mộc nhĩ, cùng với thịt đã sớm băm xong, mới đưa chúng vào trong hai cái bát innox, bỏ thêm dầu vừng, muối ăn, tỏi giã trộn đều, chia lam đồ ăn Hàn Quốc ăn cùng rau hẹ và thịt băm.

 

Đợi sau khi chuẩn bị xong thịt băm, một bụng cơn tức của cô mới tiêu hóa bớt, khi hết giận, cô cũng rơi vào trong vực sâu uể oải không đáy.

 

Mọi việc sao có thể biến thành như vậy?

 

Cô thật không dám tin mỗi lần gã vừa hôn cô, cô liền rơi vào trạng thái háo sắc vô cùng.

 

Đem bột mỳ cán mịn trên bàn ăn, lại lấy ra vỏ bánh sủi cảo, cô vạn phần bất lực ngồi trên ghế, không có tâm tình tiếp tục làm vỏ bánh sủi cảo, chỉ có thể ngẩn người nhìn đống nguyên liệu ở trên bàn.

 

Được rồi, cô thừa nhận dáng người tên kia rất quyến rũ, bộ dạng tuy không phải rất đẹp trai, cũng có chút dễ coi, nhưng mà, nhưng mà… Nói như thế nào đây, cô cũng chỉ mới quen gã có vài ngày mà! Cô không tin mình lại nông cạn đến mức trông mặt mà bắt hình dong (nhìn vẻ bên ngoài đoán tính cách), cũng không tin tưởng cái chuyện quỷ quái tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, hơn nữa tình huống bây giờ của cô cơ bản không cókhả năng cùng người nói chuyện yêu đương —

 

Cô uể oải đưa tay lên che mắt kêu lên một tiếng, sau đó, một suy nghĩ trong đầu đột nhiên xuất hiện.

 

Trời ạ, sẽ không phải tác dụng phụ của thí nghiệm năm đó chứ?

 

Ý nghĩ này chợt lóe lên rồi biến mấy khiến trong lòng cô giật mình, cô ngẩng đầu nhìn bức tường trước mặt, sặc mặt lập tức tái đi.

 

Không thể nào! Không thảm đến mức như vậy đi? Cô cũng chưa phải chưa từng nhìn thấy đàn ông!

 

Đúng vậy, đúng là như vậy, những người đàn ông này lại không hôn cô!

 

Trời ạ, vậy chỉ có tên kia hôn thì cô sẽ biến kẻ háo sắc, hay là tất cả đàn ông đều như vậy?

 

Loại khả năng đáng sợ này khiến sắc mặt cô càng tái nhợt, chỉ nghĩ thôi đã khiến cô đau đầu muốn chết.

 

Nếu thật sự là như vậy thì phải làm sao bâu giờ? Cô phải làm thế nào để có thể xác định? Chẳng lẽ muốn cô đi trên đường lớn tùy tiện kéo một chàng trai nào đó hôn thử sao?

 

Tiếng nhạc dễ nghe của chuông cửa vang lên, cô đột nhiên tỉnh táo, xác định dã nhân kia tuyệt đối không hiểu được việc ấn chuông cửa, cô vốn không muốn đi mở cửa, nếu chuông cửa vang, người bên ngoài chắc chắn không phải gã.

 

Tuy không biết người bên ngoài là ai, nhưng cô rất mừng có cơ hội đem suy nghĩ khiến cô đau đầu quăng sang một bên, cô vội vàng đứng dậy đi mở cửa.

 

“Hi.” Phong Thanh Lam mặc quần đùi áo phông đứng ở cửa nhìn cô, trong tay cầm theo một túi đồ lớn, “Đại tinh tinh nói chị để quên đồ này, lão ý muốn em mang lên cho chị.”

 

Đại tinh tinh?

 

Hiểu Dạ vừa nghe, thiếu chút nữa bật cười, tên gọi này thực sự rất thích hợp với tên kia.

 

Nhìn túi đồ trên tay cô bé, cô nhíu mày, tên kia xem ra còn chút lương tâm, lúc trước cô tức giận quay đầu bỏ đi, vốn tưởng ngày mai lại phải đi mua một lần nữa.

 

“Cám ơn, bao nhiêu tiền?” Cô mở cửa ra, tay nhận lấy túi đồ, cô lấy ví muốn trả tiền.

 

“Không cần, lão nói lão không tính toán, dù sao cũng không bao nhiêu tiền.” Cô bé bĩu môi.

 

Hiểu Dạ nghe thế không khỏi nhíu mày, biết là tên kia cố ý, cô mới không cần thiếu tên kia chút tiền. Không muốn làm cô bé khó xử, cô lại không kiên trì, quyết định đem tiền này nhét phong bì, nhét dưới cửa nhà tên kia.

 

“Vậy…chị nói có vấn đề có thể tới hỏi chị.” Cô bé có chút không chắc chắn mở miệng.

 

Thấy vẻ mặt cô bé có chút cứng ngắc không được tự nhiên, Hiểu Dạ biết cô bé sợ mình từ chối cô bé.

 

“Vào đi.” Cô cầm theo đồ xoay người, “Chị đang làm vỏ bánh sủi cảo.”

 

Cô trở lại ngồi xuống bàn ăn, cô bé cũng theo tới.

 

“Ngồi đi.” Hiểu Dạ nhìn cô bé một cái, “Chị có thể gọi em là Tiểu Lam không?”

 

“Vâng.” Cô bé ngồi đối diện cô, tò mò nhìn nguyên liệu trên bàn.

 

“Sao vậy? Em còn đau sao?” Tình thời gian, nguyệt sự của cô bé hẳn là đã qua rồi mà?

 

Sợ cô bé xấu hổ, Hiểu Dạ vừa ở bên làm vỏ bánh sủi cảo, vừa mở miệng giống như nói chuyện phiếm.

 

Cô bé lắc đầu, yên lặng nhìn cô làm bánh sủi cảo, qua một lúc, mới nhỏ giọng nói: “Băng vệ sinh của em đã dùng hết rồi, em định tự mình đi mua, nhưng mà em vừa đến, không biết đi nơi nào, em sợ lần sau không đủ dùng, chị có thể… mua giúp em không?”

 

Hiểu Dạ nhìn, không nghĩ tới việc này, cũng khó trách cô bé này lại đến tìm cô, mà không nói trực tiếp với dã nhân kia.

 

“Được, không thành vấn đề.” Cô mìm cười, “Buổi chiều em có việc sao? Nếu không có việc gì, chúng ta đến nội thành đi, em có thể đi mua luôn những thứ cần thiết.”

 

Tiểu Lam nghe vậy nhẹ nhàng thở phảo, hai tay đang nắm chặt cũng thả lòng buông ra, cô bé nhìn cô gái tươi cười trước mặt, không tự chủ cũng nở một nụ cười, “Á…Cám ơn.”

 

“Không cần khách sao, kia cũng không có gì.” Hiểu Dạ đem gói tốt năm túi bánh sủi cảo, nhìn cô, không suy nghĩ nhiều, cô mở miệng hỏi: “Em đã ăn cơm chưa? Có muốn cùng chị ăn bánh sủi cảo không?”

 

Lời vừa ra khỏi miệng, cô đã bị chính mình làm sợ hãi, cô biến bản thân không nên cùng người khác quan hệ quá nhiều, nhưng cô bé này vừa quật cường lại yếu đuối khiến lòng người thương xót, cô thật sự không biện pháp tỏ ra cứ mặc kệ.

 

“Em…sẽ không…”

 

Tuy cô bé lắc đầu, trong mắt khó nén được sự vui mừng cùng khát vọng khiến cô quyết định, mặc kệ sau này như thế nào, cho dù ngày mai cô sẽ rời đi, cũng không có nghĩa là ngày hôm nay cô sẽ không thể đối tốt với cô bé này một chút, hơn nữa cô ở đây đã vài tháng cũng chưa có việc gì…Có lẽ…Giờ đây cô thật sự có thể sống yên ổn…

 

Tuy biết kia là hy vọng xa vời, nhưng trong tận sâu đáy lòng cô vẫn không nhịn được có một ngọn lửa hi vọng nhỏ bé bùng lên.

 

Nhìn cô gái kia, cô lộ ra nụ cười, “Không sao, chị dạy cho em, rất đơn giản, đến đây nào…”

 

****

 

“Nơi này cách nội thành rất gần, đi hết đường này qua cây cầu kia chính là khu trung tâm, về sau em có thể tự mình đi xe đạp qua.” Vừa lái xe chở Phong Thanh Lam đến khu phố trung tâm, Hiểu Dạ vừa chỉ đường cho cô bé biết đường.

 

“Em không có xe đạp, em cũng không lái xe.”

 

“Em không đi xe đạp?” Hiểu Dạ kinh ngạc nhìn cô bé một cái.

 

“Không ạ.” Cô bé lắc đầu, “Em trước kia ở Đài Bắc, không có chỗ học lái xe, mẹ cũng không yên tâm cho em đi xe đạp ra ngoài.”

 

“Vậy em đi học như thế nào?”

 

“Mẹ em sẽ lái, nếu mẹ không rảnh, em tự mình đi xe bus cùng tàu điện ngầm.”

 

“Nơi này của chúng ta không có xe điện ngầm, xe bus cũng có nhưng rất ít, tuy về sau trường của em cũng rất gần, đi bộ là có thể đến, nhưng mà không có xe đạp muốn đi chỗ khác cũng không có phương tiện.” Hiểu Dạ suy nghĩ một chút, “Vậy đi, dù sao bây giờ em vẫn còn đang nghỉ hè, lát chúng ta đi mua xe đạp, chị sẽ dạy em.”

 

“Trên người em không có nhiều tiền như vậy.”

 

“Đừng lo lắng, chị có.”

 

Tuy không muốn thêm phiền toái cho người ta, nhưng lại thật sự muốn có một chiếc xe của riêng mình, Phong Thanh Lam vụng trộm nhìn cô gái đang lái xe một cái, cắn môi phân vân một lúc, mới nhẹ giọng nói: “ Cám ơn, em nhất định sẽ trả lại cho chị.”

 

Hiểu Dạ cũng không định cầm tiền của cô bé này, nhưng cô biết lòng tự trọng của đứa bé này rất cao, cho nên cũng không mở miệng từ chối, chỉ tươi cười.

 

Sau khi mang cô bé đi mua băng vệ sinh, Hiểu Dạ lại thuận tiện cùng cô bé đi mua ít đồ lót, còn có một số đồ mà một cô gái cần phải có.

 

Đã rất lâu không có đi dạo phố, cô dường như đã quên mất thú vui khi được chọn lựa, mua đồ gì đó.

 

Mấy tháng qua, mỗi lần đến nội thành, cô luôn quay về vội vàng, mua thật nhanh, rất ít khi dừng lại, lần này cùng cô bé này mua quần áo cùng trang sức, dẫn cô bé ăn chút gì đó, giống như những năm tháng không lo nghĩ đó, tuy cô vẫn không thể hoàn toàn buông lỏng xuống, nhưng cùng người đi dạo phố, loại hoạt động bình thương này, vẫn khiến cho cô không hiểu sao thấy cảm động.

 

***

 

“Này này, tiểu quỷ, sớm như vậy cháu muốn đi đâu?”

 

Liên tục vài ngày thấy cô bé mỗi buổi sáng bỏ chạy nhanh như chớp không thấy bóng người, hôm nay sáng tinh mơ Cảnh Dã đã chờ ở phòng khách, vì sợ bận việc mà quên mất, gã còn đặc biệt ghi ở tay để nhắc nhở chính mình.

 

He he, quả nhiên là gã đã đợi được.

 

Phong Thanh Lam cứng đờ, ngẩng đầu nhìn đại bổn ngưu kia (con trâu đần =.=), rồi lại cúi đầu thắt chặt đôi giày cô bé đang mang.

 

Đã quen cô bé không muốn hé răng, gã cũng không để ý, chỉ mang theo chén sữa đến trước mặt cô bé, “Muốn đi ra ngoài cũng được, trước uống hết sữa, ăn xong bữa sáng rồi lại đi, miễn cho mẹ cháu trách tôi nuôi cháu thành da bọc xương.”

 

Sữa?

 

“Cháu không phả là đứa trẻ ba tuổi!” Phong Thanh Lam chán ghét nhìn chất lỏng màu trắng ngà kia.

 

“Không bảo cháu uống một thùng, còn ì èo gì nữa, uống nhanh!” Gã lên tiếng cảnh cáo cô bé.

 

Liếc nhìn đại bổn ngưu kia một cái, thẫy gã như là kẻ ác, biết gã sẽ không dễ dàng buông tha cho mình, sợ gã lại gào rú càm ràm, cô bé nhìn qua cái cốc, tập trung, liền uống hết một hơi, sau đó dung lực đem cái chén trả lại cho gã, rồi lập tức xoay người bỏ chạy.

 

“Này, tiểu quỷ, đừng chạy, cháu còn chưa ăn sáng mà!” Gã đuổi theo ra đến cửa, ở cầu thang gào rú,

 

“Chú nấu cái gì cũng đều cháy khét, khó ăn muốn chết!” Cô bé chạy tới lầu hai quay đầu lại làm mặt quỷ với gã. “Cháu mới không cần ăn cái bữa sáng như thế, chú dám ép cháu ăn, cháu sẽ đi tố cáo chú ngược đãi trẻ em!”

 

“Tiểu quỷ thối, biết nấu ăn cho cháu còn chê! Cẩn thận không tôi đem cháu quẳng đến trại tị nạn đấy!” Gã trừng mắt nhìn tiểu quỷ cắm đầu chạy dưới lầu gào to, mắt ngước lên nhìn thấy một chiếc chân trắng non rút về ở trên chỗ rẽ cầu thang, gã vội vàng quay về, hai ba bước đi nhanh lên phía tầng bốn, thò đầu liền nhìn thấy cô nàng kia đang mang ba lô hẳn là muốn ra ngoài, bây giờ đang bước đi nhẹ nhàng.

 

Cảnh Dã nhướn mi, chưa cho cô nàng kia cơ hội bỏ trốn, mở miệng kêu lên: “Tình yêu à, chào buổi sáng, đã ăn bữa sáng chưa?”

 

Chết tiệt, đáng ghét!

 

Hiểu Dạ cứng đờ, ở trong lòng âm thầm mắng hai tiếng, quyết định xoay người, dùng tốc độ nhanh nhất vượt qua gã.

 

“Chào buổi sáng, tôi đã ăn, cám ơn anh đã quan tâm hỏi thăm.” Cô vịn tay cầu thang cúi đầu, bước đi nhanh hơn, không nhìn gã.

 

Ai ngỡ gã cứ đứng ở chỗ giữa cầu thang, một chút lùi ra cũng không có, cô muốn xuống lâu, như thế nào cũng cần phải vượt qua gã.

 

Cô nắm chặt tay thành nắm đấm, tiếp tục cúi đầu, “Xin lỗi, làm ơn cho đi qua được không?”

 

“Xin lỗi, em là đang nói với tôi sao?”

 

“Vô nghĩa, không phải anh thì là ai?”

 

“Ừa, không biết được, có thể là con kiến, hoặc là chân của tôi, hoặc là tiểu đệ đệ của tôi –”

 

Gã dám ám chỉ cô đang nhìn chằm chằm vào cái kia!

 

Cô thở mạnh, tức giận ngẩng đầu lên nhìn gã, “Anh anh anh – anh là đồ con gián hạ lưu!”

 

“Có lẽ tôi hạ lưu, nhưng tôi tuyệt đối thành thực.” Gã nhướn đôi mày rậm, tuyệt không để ý nhe răng cười, kiêu ngạo nói: “Nếu em cũng thành thật với bản than mình, sẽ thừa nhận em cũng muốn tôi.”

 

“Cho dù đàn ông trên thế giới này chết sạch, cũng không tới phiên anh!” Nàng nội trận lôi đình, đẩy gã ra, đi qua bên người gã.

 

Cảnh Dã vui vẻ nhếch miệng cười không ngừng, thấy cô nàng thở phì phò chạy xuống lầu, nhịn không được mở miệng nói, “Em yêu, cẩn thận nói dối cái mũi sẽ dài ra đó!”

 

Cô không để ý đến gã, cũng không quay đầy lại chạy thẳng ra ngoài, nhưng tiếng cười kia vẫn theo cô đến khi cô đã đến khu đất trống.

 

Tiểu Lam đã sớm dắt xe đạp chờ ở đó, cô từ trong balo lấy ra sandwich cùng nước hoa quả, sau khi hai người ăn xong, cô mới tiếp tục dạy cô bé đi xe đạp, nhưng toàn bộ buổi sáng, cô vẫn không yên lòng, cả đầu đều là lời nói của tên dã nhân kiêu ngạo đáng chết kia.

 

***

 

Ánh mặt trời rực rỗ, gió mùa hẹ nhẹ thổi qua, trời xanh cỏ cây cũng xanh, chỉ nghe thấy tiếng hô gào liên tục.

 

“Cần thận! Giữ vững giữ vững –”

 

“A a a……”

 

“Đúng, đừng sợ, chính là như thế, cố lên, một chút đã là năm mươi mét –”

 

“Oa a a a a –”

 

Ô Hiểu Dạ dừng lại, thở phì phì nhìn Tiểu Lam tuy sợ hãi nhưng rất hưng phấn vẫn oa oa kêu tô lại đi tương đối ổ, không khỏi bật cười, hai tay làm loa la lớn: “Em đã lái được rồi!”

 

Ai biết lại nghe cô bé sợ hãi kêu lên: “Em em em… Em không biết dừng như thế nào đâu –”

 

“Phanh xe, từ từ bóp phanh xe, hai chân cùng nhau để xuống –” Cô nghe vậy không thể ngừng cười, vừa cười vừa hô, dạy cô bé làm sao để dừng xe.

 

Tiểu Lam luống cuống tay chân một lúc lâu, xiên vẹo đi một đoạn dài, cuối cùng mới dừng lại ở ven đường.

 

Hiểu Dạ chạy đến bên người cô bé, thấy bộ dạng cô bé vẻ khiếp sợ vẫn còn, nhịn không được cười hỏi: “Khụ, em có ổn không?”

 

Cô bé giống như thất thần, hai mắt mở thật to, nhìn con phố ở phía sau, lại nhìn Hiểu Dạ nói: “Em đi xa như vậy sao?”

 

“Đúng vậy.” Hiểu Dạ gật gật đầu.

 

“Oa” Cô bé chớp mắt mấy cái.

 

“Oa, đúng là vậy.” Nhìn cô bé bộ dáng kêu lên vui vẻ, khuôn mặt trái xoan lộ ra vẻ mặt sinh động, Hiểu Dạ nhìn không được cười ra tiếng, “Luyện tập lại thêm vài lần, em sẽ từ từ càng giỏi hơn.”

 

“Thật vậy chăng?” Mắt hạnh cô bé trợn tròn.

 

“Đương nhiên là thật, em xem hôm nay em cũng chưa ngã một lần, đã tốt hơn nhiều so với ngày hôm qua và ngày hôm kia, không phải sao?” Hiểu Dạ cười khẽ, “Đến đây nào, bây giờ em từ chỗ này đạp xe trở về, chị ở chỗ này chờ em, đợi em sau khi đạp xe trở về, ổn ổn một chút, chị sẽ từ từ dạy em cách điều khiển.”

 

“Vâng.” Cô bé mỉm cười, gật gật đầu, hưng phấn quay đầu xe đạp, giữ xe vững vàng, chân phải chống xuống ngồi lên yên xe, đi được chưa đến hai mét lại bắt đầu hô to gọi nhỏ, đứng một bên nhìn Ô Hiểu Dạ cười liên tục, cô bé tiến triển so với hai ngày trước tốt hơn nhiều lắm.

 

Không bao lâu, ngay cả điều khiển cũng đã học xong, tuy rằng vẫn còn chút ngượng, cũng đã có thể đạp xe tốt vài lần, cô bé hứng phấn đi tới đi lui, tiếng cười vang lên không ngừng, Hiểu Dạ đã sớm mệt mỏi chỉ có thể ngồi nghỉ ngơi ở dưới tán cây ăn chút gì đó.

 

Sau khi Cảnh Dã mở cánh cửa cửa hàng tạp hóa ra, thấy chính là cảnh tượng như vậy, gã nhíu mày, cuối cùng đã biết thì ra mấy ngày nay tiểu quỷ kia đều cùng cô nàng này ở cùng nhau.

 

Từ đó đến nay, gã cũng không thấy cô nàng kia cười qua, cả người cô luôn căng thẳng kiên cố, khó thấy được cô thoải mái như thế, gã không nhịn được đem xe dừng ở ven đường, xuống xe đi qua.

 

Gã xuống xe, cô liền thấy gã, lúc trước cô chọn con đường để dạy Tiểu Lam đạp xe, là bởi vì nơi này đường rộng, người xe qua lại cũng ít ỏi, chỉ cần có bất kỳ chiếc xe lớn nào xuất hiện, từ xa xa cũng có thể nhìn thấy, muốn tránh cũng kịp. Liếc nhìn thấy gã, cô có chút gì đó sợ hãi, trong nháy mắt thật muốn đứng lên chạy trốn, nếu không phải làm như vậy quá mức lộ liễu, khả năng cô sẽ thật sự bỏ chạy.

 

“Hi.” Gã nói.

 

“Hi.” Nhìn lướt qua gã một cái, cô duy trì bình tĩnh ngồi tại chỗ, âm thầm cầu mong gã cứ như vậy mà rời đi.

 

Ai ngờ ngược lại gã lại đến bên cô ngồi xuống, hơn nữa khi nhìn thấy sandwich trong tay cô, biết rõ còn cố hỏi: “Đó là sandwich vị cá sai?”

 

Nàng nhìn thấy sandwich vị cá trong tay, lựa chọn trầm mặc, hy vọng gã có thể tự động rút lui trong im lặng.

 

“Giống như có vẻ ăn rất ngon.”

 

Cô vẫn im lặng như cũ không nói, cũng rất khó không chú ý tới khát vọng trong giọng nói của gã.

 

“Tự em làm sao?”

 

Xem ra muốn gã buông tha cho là không có khả năng, tuy rằng gã đeo kính râm, cô không nhìn thấy ánh mắt của gã, nhưng gã đàn ông này lại có biện pháp dù đeo kính râm cũng lộ ra vẻ mặt “tôi rất đói bụng”, cô nhìn sandwich trong tay, phân vân ba giâu, mới không có chút tình nguyện hỏi: “Anh đã dùng cơm trưa chưa?”

 

“Còn chưa có.”

 

“Nơi này tôi còn một ít, anh có muốn nếm thử không?” Cô theo lễ phép mở miệng.

 

“Ok.” Gã không chút khách khí nào nhe răng cười.

 

Âm thầm thở dài, cô lấy ra chiếc sandwich còn lại, lại chia cho gã một nửa nước hoa quả.

 

Mặc dù Cảnh Dã thấy vui, nhưng cũng hiểu được không thể quá mức một bước lên trời, gã vươn tay nhận lấy đồ ăn, an phận ngồi ăn.

 

Nhìn thấy gã, vốn Tiểu Lam có chút lo lắng, quay đầu lại nhìn hai người lớn kia, Hiểu Dạ vẫy vẫy tay với cô bé, lộ ra nụ cười, khiến cô bé yên tâm, thấy hai người ở chung không có chuyện gì, cô bé cũng tiếp tục việc luyện tập đạp xe đạp của mình.

 

Cảnh Dã nhìn tiểu quỷ kia, chợt phát hiện mái tóc dài của cô bé đã được người ta tết thành bím tóc rồi dùng một chiếc kẹp màu đen kẹp lên.

 

“Tóc của con bé là em làm giúp?”

 

“Ừ.” Cô liếc nhìn gã một cái, “Tóc cô bé quá dài, buộc lại thì sẽ tiện học đạp xe hơn.”

 

Gã chớp mắt mấy cái, một lúc lâu sau mới lên tiếng, “Ồ.”

 

Tiểu Lam lại đi một vòng, hai mắt Hiểu Dạ nhìn chằm chằm cô bé, bản thân không để ý tới sự tồn tại của gã đàn ông bên cạnh.

 

Gã ăn sandwich, hai mắt cũng nhìn chằm chằm cô bé kia, yên lặng một lúc lâu, đột nhiên nói: “Tôi vẫn chưa cảm ơn em.”

 

Cô ngạc nhiên, “Cảm ơn cái gì?”

 

“Giúp con bé thích ứng.”

 

“Cũng không có gì.” Cô nhún vai một cái, khóe miệng lơ đễnh cong lên, “Cô bé thật biết điều.”

 

Thật biết điều? Có quỷ mới tin là tiểu quỷ kia thật biết điều.

 

Gã làm xong cái mặt quỷ, mới hỏi: “Chiếc xe đạp kia bao nhiêu tiền?”

 

“Cùng với linh kiện trước đây anh sửa và thêm túi tạp hóa kia thì cũng không kém nhiều lắm.”

 

He he, cô nàng này thật là tính toán mà.

 

Miệng Cảnh Dã cong lên, vụng trộm nhìn cô gái bên cạnh một chút, cô đã buộc mái tóc thành đôi ngựa, trên người mặc một chiếc quần ngố màu lâm cùng một chiếc áo thể thao màu trắng cổ sâu, thoạt nhìn tú sắc khả san [1], nhất thời gã không nhịn được nói: “Cái kia…”

 

[1] Tú sắc khả san: Sắc đẹp có thể thay cơm ăn. Chỉ vẻ đẹp của cô gái cực kỳ xinh đẹp, nghĩa thứ hai là chỉ cần nhìn ngắm vẻ đẹp cũng có thể ăn thay cơm được, hàm ý chỉ sự vui vẻ.

 

“Cái kia?”

 

“Chẳng lẽ em không tò mò khi hai chúng ta ở cùng một chỗ sẽ có cảm giác gì sao?”

 

Cô liếc mắt khinh thường, thấy mình kỳ quái vừa rồi làm sao có thể nghĩ tên dã nhân này sẽ có lúc có cảm tính cơ chứ.

 

“Tôi cũng rất tò mò.” Gã không đợi cô trả lời, cũng không quay đầu nhìn cô, hai mắt nhìn chằm chằm vào tiểu quỷ đang đạp xe, lẩm bẩm nó: “Mỗi ngày trong đầu đều là suy nghĩ ảo tưởng cùng em ở một chỗ.”

 

Ảo tưởng? Ảo tưởng cái gì?

 

Ôi, trời ạ! Đáng chết, Ô Hiểu Dạ, đừng hỏi gã đang ảo tưởng cái gì! (Đoạn này là tự chị nói với bản thân mình, mình theo raw đến đây là cụt nên chú thích thêm)

 

Cô cắn ống hút, tiếp tục duy trí im lặng, thử không để ý tới hắn, cho dù cô rất tò mò nhưng cũng tuyệt đối không thừa nhận với gã.

 

Gã lại cắn một miếng sandwich, nhai mấy cái, nuốt vào, sao đó lại tự nhiên, từ từ nói: “Em có biết, chính là cảm giác tứ chi quấn vào nhau, mồ hôi ướt chân, thân thể gắn chặt vào nhau, tưởng tượng thật quá kích thích, tuy rằng tôi chưa có nếm qua, nhưng tuyệt đối có thể làm đến trăm loại (ý là tư thế xxoo, địa điểm xxoo). Tôi và em trần như nhộng ở trên giường, trên bàn, phòng bếp, cầu thang, trong bồn tắm lớn…”

 

Cô chớp mắt mấy cái, dù thế nào mắt cũng vẫn nhìn chằm chằm về phía trước, nhưng không có cách nào ngăn được sự kinh hãi trong lòng cùng lòng bàn tay đang đổ mồ hôi.

 

“Nói lại, nếu hôm đó không có việc ngoài ý muốn kia, bây giờ chúng ta nhất định vẫn còn quay cuồng trên giường –”

 

Cô liền bị ho khụ khụ.

 

Gã tốt bụng dùng bàn tay vỗ lưng cô, lại vẫn quên không hỏi: “Thế nào? Em có muốn thử suy nghĩ không?”

 

Thật vất vả mới thở được bình thường, cô trừng mắt nhìn gã, “Suy nghĩ cái gì?”

 

“Cùng tôi ở trên giường.” Gã lộ ra nụ cười lười miếng giống như chú mèo béo ú.

 

Cô không thể tin được trừng mắt nhìn, lại nhìn gã.

 

Thấy gã giống như là đề nghị hẹn một bữa ăn trưa, đầu cô lập tức thoáng cái thay đổi, qua một lúc lâu sau, cô mới có thể nói ra một câu: “Anh bị điên à?”

 

“Đương nhiên không có.” Gã nhíu mày, cái tay ma quỷ kia vẫn xoa xoa ở trên lưng cô, “Nói thật, chúng ta nam chưa cưới, nữ chưa gả, em rõ ràng muốn tôi bằng chế, mà tôi cũng muốn em đến đòi mạng, –”

 

“Tôi nhớ rõ anh đã từng nói anh không thích loại như tôi.” Cô không ngừng muốn phá gã, thử cố giữ bình tĩnh.

 

“Tôi cũng không nói gì là tôi không thích loại hình như em, tôi nói là tôi thích có điểm thịt, nhưng em cũng hiểu chỉ nhìn tôi thì không thể có kết quả chuẩn xác, sau trải qua kinh nghiệm thực tế, tôi phát hiện –”

 

“Phát hiện đầu anh có vấn đê?” Cô giễu cợt tiếp lời.

 

“Đương nhiên không phải.” Gã không chút nào để ý nhếch miệng cười, “Tôi chỉ phát hiện cảm giác cùng em cũng rất tuyệt, cho nên nếu là vậy, vì sao không thể –”

 

“Bởi vì tôi không muốn cùng người làm tình một đêm!” Không có cách nào cũng gã tiếp tục nói lung tung, cô đứng dậy, quyết định rời đi.

 

“Đừng nói giỡn, một đêm làm sao đủ!” Gã không chịu buông tha cũng đứng lên, hai tay để trong túi quần, vẻ mặt lại là bộ dáng “Em đừng có náo loạn.”

 

Hai mắt cô mở thật to, hai gò má chợt ửng đỏ, đi thật nhanh, dùng sức lắc đầu, muốn đem hình ảnh tình sắc trong đầu biến mất.

 

“Nhìn đi, em cũng hiểu được là không đủ đi.” Gã lộ ra bộ mặt cười hi ha nói.

 

“Anh— nhàm chán!”

 

Tên này rốt cuộc là do bệnh viện nào tâm thần nào thả ra? Thật sự là quá đáng!

 

Cô cầm túi lên còn muốn chạy, lại nghe gã tự đại nói: “Thừa nhận đi, ngày đó khi lần đầu chúng ta gặp mặt, dáng người của tôi khiến em nhìn không rời mắt, nước miếng chảy ròng, đúng không?”

 

“Mới…mới không có!”

 

“Không có sao?” Gã từng bước bước đến gần cô.

 

“Đúng…” Cô có chút sợ hãi lui từng bước.

 

“Thật sự?” Gã nhíu mày rậm, đi lên phía trước cách cô hai bước, nụ cười ngả ngớn trên mặt không biết đã biến mất từ lúc nào, chỉ là nhẹ nhàng nói: “Một chút cũng không có? Không có ảo tưởng cởi hết quần áo của tôi, đẩy tôi ngã ở trên giường, tùy em lăng nhục (tùy ý xxoo như kiểu cưỡng dâm )?”

 

Hai gò má của cô nóng rực, á khẩu không trả lời được chỉ nhìn gã, không có cách nào phủ nhận, nhưng cũng không thể thừa nhận.

 

“Tôi có.” Gã nói, sau đó từ từ cúi đầu, nhẹ nhàng chạm vào môi của cô.

 

Hai tay gã vẫn đặt ở trong túi quần, rất từ từ cúi đầu, gã để cho cô có cơ hội cự tuyệt, nhưng cô không có cách nào nhúc nhích, chỉ có thể nhìn khoảng cách gương mặt thô lớn của gã ngày càng gần, cho đến khi môi gã chạm vào môi cô.

 

Gã cũng không hôn sâu, cũng không có đem tay chạm vào cô, chính là tự kiềm chế, giống như lễ phép khẽ chạm môi nàng một chút, sau đó mới giọng trầm mở miệng, “Em cứ suy nghĩ xem.”

 

Nụ hôn chưa đến hai giây, so với hai lần trước đây càng khiến cô thêm uể oải, cô giống như không nhịn được mà bật ra tiếng rên rỉ.

 

“Chỉ cần nói một tiếng, tôi chính là của em.” Gã nói xong, mỉm cười với cô, liền xoay người rời đi.

back top