Mau Xuyên: Vai Ác Lại Hắc Hóa

Chương 509: Gương bát quái, hóa sát phản sát

Mọi người nghe mà biến sắc. Đặc biệt tổng giám đốc Triệu, mặt đã đen như đít nồi.

Lúc trước ông phải mời công ty nội thất nổi tiếng trong ngành tới trang hoàng cho mình, không ngờ trong cái nút thắt bình an chẳng nổi bật lại giấu đồ âm uế.

"Thầy, những thứ này dẫn ma đến ạ?" Tổng giám đốc Triệu tức giận hỏi.

"Đâu chỉ vậy." Thẩm Duệ Uyên chỉ vào góc nào đó.

Chỗ đấy đặt một hàng ghế gỗ dài trông rất nghệ thuật, do tổng giám đốc Triệu đặc biệt tìm nhà thiết kế làm. Khách dạo chơi trung tâm mệt có thể ngồi ở đó nghỉ ngơi. Hàng ghế này mới được thêm vào hai năm trước.

"Cạo đi lớp ngoài, bên trong hẳn là gỗ liễu." Thẩm Duệ Uyên hờ hững nói.

Thẩm Tông Diệu chấn động: "Gỗ liễu? Gỗ này âm khí rất nặng, chuyên dùng để làm quan tài!" Ông chợt nhớ đến bộ quan tài gỗ liễu ngàn năm của cụ tổ, lập tức câm miệng.

Sắc mặt tổng giám đốc Triệu khó coi như nuốt phải ruồi.

Giờ còn chưa đoán ra thì ông đã chẳng ngồi trên vị trí này lâu đến vậy. Vừa nhìn là biết có người cố tình nhằm vào ông.

Đất mồ người chết rồi gỗ liễu làm quan tài, đến cả đèn treo thủy tinh đều mẹ nó gây được chuyện.

Đấy là vẫn chưa hết...

Thẩm Duệ Uyên mang đám người ra từ cửa chính trung tâm, nhìn sang tòa nhà đối diện.

Anh gọi Nam Tầm qua hỏi: "Bé trông chỗ đó xem, nhận ra được gì không?"

Nam Tầm theo tầm mắt anh nhìn qua, đối diện cũng là một khu trung tâm mua sắm. Lầu ba có một quán ăn không nhỏ nằm ngay mặt tiền, bên ngoài hẳn từng được thiết kế lại. Mấy cửa sổ thoạt nhìn rất đặc biệt: chỗ lồi chỗ lõm, khung sơn màu đỏ. Bởi được thiết kế vô cùng hài hòa, ngược lại không hề tạo cảm giác đột ngột.

Cụ tổ nói với Nam Tầm, mấy người Thẩm Tông Diệu cũng nghe được. Tất cả đồng thời nhìn phía đối diện. Đáng tiếc chẳng nhìn ra gì cả.

Nam Tầm đột nhiên nhớ tới một quyển sách từng đọc ở Tàng Thư Các, không khỏi nhíu mày: "Cụ tổ, sao con cứ cảm thấy mấy cái cửa sổ giông giống... Gương bát quái?"

Lời vừa ra, Thẩm Tông Diệu và Thẩm Quang Bích liền tập trung nhìn kỹ lần nữa.

Đờ mờ! Đúng là gương bát quái!

Thẩm Duệ Uyên nhìn Nam Tầm, cười khen: "Bé thật thông minh, mới chỉ chút đã thông tỏ."

Thẩm Tông Diệu và Thẩm Quang Bích tư chất ngu dốt:...

Thẩm Duệ Uyên thở dài: "Thời của ta, Gương bát quái đều làm từ gỗ đào và đồng thau. Chất liệu Gương bát quái như này vẫn là lần đầu thấy."

Nam Tầm lập tức giải thích: "Cụ tổ, đây là thủy tinh. Bởi hầu hết trong suốt nên được dùng làm cửa sổ, cũng có thể làm hàng mỹ nghệ."

Thẩm Tông Diệu bổ sung ngay sau đó: "Bẩm cụ tổ, Gương bát quái hiện giờ không giống với Gương bát quái bằng đồng truyền thống, mà đều là dạng thủy tinh khung đỏ thế này đấy ạ. Từ khi thủy tinh được phát minh, thầy phong thủy quy nạp thành ba loại Gương bát quái: phẳng, lồi và lõm. Trong đó gương phẳng và gương lồi thường được dùng để giữ nhà, hóa sát trừ tà. Gương lõm lại dùng để thu hút tài lộc."

Gương bát quái thường được treo trên mép mái hiên. Do hóa sát là phản sát, dội ngược sát khí ra ngoài để nó không thể vào nhà.

Nhưng cái "Gương bát quái to đùng" của trung tâm thương mại trước mắt lại nằm ở lầu ba. Tuy không đối diện cửa chính bên này, nhưng cũng cách không xa.

May là sát khí quanh đây không nhiều lắm. Có hội tụ hết sát khí xung quanh về thì cùng lắm chỉ khiến âm khí nặng hơn, chứ chưa thể biến thành nơi cực sát.

Trung tâm thương mại Thịnh Thái mà thành nơi cực sát đã không thu hút những hồn ma vô hại như bây giờ, mà là ác ma. Khi đó tất có người thiệt mạng.

"Nếu ta đoán không lầm, đi từ cửa hông của tòa nhà này đều thấy được loại Gương bát quái giống vậy phía đối diện." Thẩm Duệ Uyên nói.

Thật ra Tổng giám đốc Triệu nghe không hiểu lắm, nhưng ông rõ một câu: Mấy cái cửa sổ lạ lùng đối diện có thể phản sát khí qua trung tâm thương mại của mình. Thậm chí không chỉ ở đây, các cửa hông đối diện cũng có!

Thẩm Quang Bích liền vội chạy ra các cửa hông dòm thử.

Chốc lát sau cậu thở hồng hộc chạy về, gật đầu báo cáo: "Cụ tổ đoán quả không sai. Phía đối diện các cửa phụ khác đều gặp được Gương bát quái dạng này."

Mặt mày Giám đốc Triệu tái mét.

Ông chỉ cho rằng đó là một chuỗi nhà hàng nên thiết kế giống nhau. Nào ngờ lại có nhiều thứ lắt léo ẩn bên trong như thế.

"Thầy ơi, chẳng hay nên hóa giải thế nào ạ?" Tổng giám đốc Triệu gấp gáp hỏi. Hiện tại thái độ ông ta với Thẩm Duệ Uyên đã không đơn giản là kính sợ mà phải nói sùng bái, tin tưởng mù quáng.

"Ngươi đi tìm vài cái gương tới đây." Thẩm Duệ Uyên bảo.

Trong khu thương mại vừa hay có bán mặt hàng này, Tổng giám đốc Triệu nhanh chóng cho người mang tới.

Ngón tay Thẩm Duệ Uyên xoẹt qua vài đường trên gương như đang vẽ phù trận nào đó, đoạn dán lá trừ tà trừ sát Nam Tầm tác nghiệp hôm qua lên mặt trái.

"Gương này hiện không khác gì Gương bát quái, hiệu quả còn tốt hơn chút. Ngươi treo nó ở ngoài, đối diện cửa sổ bên kia. Đến lúc đó đối phương đưa sát bao nhiêu sẽ bị dội ngược bấy nhiêu."

Tổng giám đốc Triệu vui vẻ nâng niu nhận lấy, luôn miệng cảm ơn.

Thẩm Duệ Uyên lấy bùa trấn trạch và bùa dẫn khí đưa ông ta, nhìn đèn treo thủy tinh lộng lẫy, nói: "Đèn cũng phải đổi đi. Đừng tìm hình dáng kiểu vậy, đổi rồi thì cột hai lá bùa này lên. Bùa trấn trạch có thể gặp dữ hóa lành, bùa dẫn khí chuyên dùng để tụ nguyên khí trời đất. Tuy nó chỉ hiệu quả mấy tháng, cũng đủ xua tan âm khí trong đây."

Nam Tầm nghe chỉ dùng được mấy tháng, không khỏi chu chu miệng. Cái cụ tổ đưa Tổng giám đốc Triệu là mấy lá cô vẽ hôm qua. Nghe nói bùa của thầy phong thủy giỏi dùng được tận mấy năm. Cô đây vẫn là tay mơ.

"Thầy, thầy xem thầy đã tới vài lần, có thể xem lại phong thủy ở đây không ạ? Tiền nong thế nào cũng được. Đương nhiên không phải tôi bảo thầy ham tiền, là tôi nên hiếu kính ạ." Tổng giám đốc Triệu cười giả lả.

Tuy lúc trước từng nhờ Thẩm Tông Diệu xem giúp, nhưng chứng kiến bản lĩnh thầy đây rồi, Tổng giám đốc Triệu cảm thấy cứ nhờ thầy bố trí lại sẽ yên tâm hơn.

Thẩm Duệ Uyên liếc qua vẻ mặt khó chịu của Thẩm Tông Diệu, nói nhàn nhạt: "Phong thủy nơi này không vấn đề, chỉ cần đổi ghế dài gỗ liễu thành gỗ đào là được. Nếu được nữa thì khắc thêm vài tượng người gỗ đào đặt trong góc. Còn lại, ngươi có thể tìm mấy người đàn ông nhiều dương khí ở lại đây một tháng."

Nam Tầm bổ sung ngay: "Ý cụ tổ là, ông nên tìm vài bảo vệ có ngày sinh tháng đẻ thuần dương, rảnh rỗi thì đi loanh quanh tòa nhà này."

Tổng giám đốc Triệu vội đáp: "Được được được, tất cả đều làm theo thầy."

Nam Tầm thấy Tổng giám đốc Triệu cung kính lấy lòng như vậy, không khỏi cười trộm.

Cô bỗng hiểu ra vì sao tối qua cụ tổ cố ý tới đây vào giờ Tý, còn bảo Thẩm Tông Diệu tìm nước mắt trâu đực.

Chậc, chính để tổng giám đốc Triệu tận mắt chứng kiến.

Bằng không sao hôm nay họ gặp được một Tổng giám đốc Triệu tất cung tất kính thế này?

Đoán chừng 80 triệu kia ông ta cũng cam tâm tình nguyện dâng lên.

 

back top