Mê Trước Cưới Sau

Chương 50

Hội nghị tuy đã xong, nhưng dư luận thì nổ tung.

 

Không thể nghi ngờ gì nữa chuyện bà tám của Tiểu Tám sẽ lại trở thành tiêu điểm của mọi người, đồng chí chúng ta đương nhiên không có lòng dạ nào làm việc.

 

Cho nên, còn chưa tan tầm, Khưu Sinh đã thấy Tiểu Lộc đứng trước cửa phòng mình, rụt ra rụt vào.

 

“Vì sao không vào?” Nghẹn cười, Khưu Sinh buông bút, cố ý xụ mặt, hỏi Tiểu Lộc.

 

“Ơ …. Trợ lý Lâm nói chỉ có thể đứng nhìn ngoài cửa, không thể quấy rầy anh làm việc.”

 

“Hắn thối lắm, em cũng muốn nghe sao?”

 

Tiểu Lộc dùng hành đồng biểu lộ thái độ, nhanh như chớp lủ vào văn phòng Khưu Sinh, không muốn nghe mùi rắm của người khác đâu nha.

 

“Không phải nói là đến tan tầm thì em chờ anh sao, sao lại đến đây?” Nói xong, vẫy vẫy tay với Tiểu Lộc, chờ cô ngoan ngoãn bước đến gần, liền thuận tay kéo cô qua, đặt lên đùi mình.

 

“Em muốn hỏi anh, gì mà hẹn ba mẹ ăn cơm, ba anh về rồi à?” Mẹ Khưu thì Tiểu Lộc gặp nhiều lắm rồi, quen như người trong nhà luôn rồi, chỉ là về phần ba Khưu, Tiểu Lộc nghe không ít tin đồn, có chút sờ sợ. Ai nấy đều nói ông muốn tìm một cô gái hôn đăng mộ đối cho Khưu Sinh, cho dù gia cảnh bình thường, thì ít nhất phải biết phụ trợ cho việc kinh doanh của Khưu Sinh.Tiểu Lộc còn thật sự tự đánh giá lại mình, nhìn thế nào cũng không thấy được có điểm nào phù hợp với yêu cầu của ba Khưu.

 

“Anh nói là nói ba mẹ em.”

 

“Ba mẹ em?!” Giỡn chơi kiểu gì vậy! Tiểu Lộc kích động, đứng bật dậy.

 

Đáng tiếc, chân còn chưa đứng thẳng, đã bị Khưu Sinh ấn lại xuống đùi, “Có vấn đề gì sao? Em không biết là phải đến lúc để hai bên thân gia gặp mặt à?”

 

“Nói là nói vậy, nhưng, nhưng mà …….” Ba mẹ cô đều nghĩ cô và Khưu Sinh đã sớm kết hôn rồi, giờ mới nói muốn gặp thân gia, bàn chuyện cưới hỏi, đi đăng kí, có phải là rất khoa trương rồi không? Cô phải giải thích thế nào đây?

 

“Anh đã giải thích với ba mẹ em qua điện thoại.”

 

“Hả?!” Khưu Sinh đúng là biết trò tiền trảm hậu tấu, quả nhiên là chẳng hề bận tâm đến nguyện vọng cô, “Ba mẹ em …..” có phản ứng gì vậy?

 

“Mắng thôi, nhưng mà cũng may, lúc họ còn đang mắng thiệt, thì anh ngắt điện thoại.”

 

“Anh anh anh anh ……” Cũng quá là không tôn trọng ba mẹ cô đi nha.

 

“Yên tâm, mắng thì mắng, ba mẹ em vẫn đồng ý tối nay đến dùng cơm, gặp mặt ba mẹ anh, anh sẽ thật cẩn thận giải thích với họ, rồi , sẵn tiện để họ rộng lòng giao con gái mình cho anh.”

 

“Gặp ba mẹ anh? Vậy nói cách khác là ba anh thật sự sẽ lên sàn à?” Tiểu Lộc nhảy cảm bắt được trọng điểm vấn đề.

 

“Ừm.” Nhìn thấu được tâm tư Tiểu Lộc lúc này, Khưu Sinh khẽ an ủi, “Ba anh không đáng sợ vậy đâu, huống hồ, anh cảm thấy chuyện hôn nhân đại sự, cần phải để ba biết, còn về phần ông có đồng ý hay không, anh không cần.”

 

“………” Anh không cần, anh chẳng để ý bất cứ cái gì cả! Chỉ có mình cô là y như đứa ngốc, cái gì cũng để ý, nhưng mà để ý cũng chẳng dùng được vào cái gì, giữa hai người họ cô hoàn toàn chẳng có quyền chủ động, càng miễn bàn đến quyền quyết định. Hôn nhân đại sự ……ai, cô quá lắm chỉ cần tuân theo làm là tốt rồi; giờ đến cả chuyện lớn như thân gia gặp mặt, cô cũng chỉ là bị lôi đi cho đủ quân số mà thôi.

 

Trong một căn phòng ở một khách sạn thật to, có một chiếc bàn tròn thiệt bự, trong bàn có sáu người đang ngồi.

 

Khung cảnh có vẻ lạnh, Khưu Sinh và Tiểu Lộc hai mặt nhìn nhau, ai nấy đều không nói chuyện. Tiểu Lộc nhìn thấy sắc mặt mẹ Lộc càng lúc càng khó coi, ba Lộc thì trước sau như một, im lặng trầm tư như đang suy nghĩ chuyện đại sự gì đó.

 

Sau một lúc lâu, là người chủ gia đình, ba Lộc khụ khụ vài cái, nói: “Nói vậy, Lộc bảo bảo nhà chúng tôi và con trai nhà các người căn bản là không có kết hôn, giờ mới chuẩn bị bàn chuyện cưới hỏi?”

 

“Đại khái là vậy.” Cụ bà thần bí cười tủm tỉm gật đầu.

 

“Tôi khinh! Nói cách khác, thằng con nhà mấy người lúc trước là lừa gạt giả danh, cứ thế mà sống chung bất hợp pháp với Lộc bảo bảo nhà chúng tôi?!” Ba Lộc kích động, ông thật không hiểu nổi, người kia sao còn cười được, đấy là loại hành vi ti tiện cỡ nào chứ hả, lại còn không thấy thẹn nữa chứ.

 

“Ba, bình tĩnh, bình tĩnh.” Tiểu Lộc vỗ nhẹ lưng ba, muốn trấn an ba.

 

Cũng có chút hiệu quả, có thể thấy được con gái đối với ba có lực ảnh hưởng tuyệt đối không bình thường.

 

Bên này ba Lộc xem như im lặng, đang nghĩ xem có nên quên đi sự thật này không. Bên kia, người vừa về nhà, ba Khưu – thân gia trong truyền thuyết vội vàng lao vào: “Ông dựa vào cái gì là khinh hử? Ông có tư cách gì mà khinh? Con gái nhà ông đến nhà chúng tôi là kiếm được cái lời to rồi, ông còn gì mà không vừa lòng hả?”

 

“Ôi, tôi nói này cái lão già chết tiệt kia, câu này khó nghe quá rồi đó. Cái gì mà kiếm được lời to, ông đừng nghĩ cứ mặc âu phục, thắt cà vạt thì sẽ là tài trí hơn người. Tôi thấy thằng con ông mà lấy được Lộc bảo bảo mới là lời to đó!” Mẹ Lộc nhảy dựng lên, hối hận sao lần này lại không thuê nhóm áo đen đến bổ sung lực lượng.

 

“Mọi người cùng có lời, cùng có lời. Vậy càng chứng minh hai đứa nó là trời sinh một đôi nha.” Cụ bà thần bí tươi cười hòa giải.

 

“Hừ!” Ba Khưu khinh thường hừ một tiếng, “Bà nói hay lắm, nhìn xem bà chọn con dâu thế nào đi, người ta tệ lắm cũng phải là đứa mặt mày thông minh trong ruột ngu ngơ, đằng này cả cái gương mặt thông minh nó cũng không có! Chẳng những chẳng giúp gì được trong việc làm ăn của thằng con, rủi may có khi còn đem thêm phiền toái cho nó.”

 

“Ê, ông một vừa hai phải thôi được không? Cái gì mà tôi chọn, không phải là do ông bức sao. Tiểu Lộc có thể hỗ trợ chuyện làm ăn cho nó hay không, tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm con tôi có thích nó không. Dù sao cũng hơn ông, chọn đứa mà thằng con chẳng thích, còn làm nó bỏ nhà trốn đi. Giờ ông muốn cãi nhau phải không, được, tôi chiều!” Mới vừa rồi còn muốn dàn xếp ổn thỏa – cụ bà, rốt cuộc cũng hết kiềm chế nỗi.

 

“Vừa rồi mắng lão già chết tiệt còn là khách khí, con mẹ nó, ông chính là cái lão già chết tiệt mắt chó thấy người lùn. Lộc bảo bảo nhà chúng tôi tốt xấu gì cũng là tốt nghiệp đại học xịn, làm tổ trưởng tổ ý tưởng công ty quảng cáo xịn, ông dựa vào đâu mà xem thường nó không giúp được con ông, dựa vào đâu?”

 

“Đừng gây nữa.” Ba Lộc bình tĩnh cắt ngang hai người phụ nữ đang rống giận, “Lộc bảo bảo, theo ba về, không cưới hỏi gì hết.”

 

Mắt thấy hình ảnh vui mừng giữa thân gia gặp nhau, dần dần biến thành cuộc chiến ba đấu một. Đầu tiên Khưu Sinh khẽ cười trấn an Tiểu Lộc, hoắc mắt đứng lên, lạnh lùng đảo mắt qua phụ thân nhà mình, kéo Tiểu Lộc, xoay người bước ra cửa phòng.

 

“Anh làm gì vậy?” Tuy Tiểu Lộc có ngốc, nhưng cũng biết lúc này mà bỏ đi càng làm cục diện thêm khó khăn.

 

“Đi chọn áo cưới.”

 

“Đừng quậy mà.” Ánh mắt bất an của Tiểu Lộc liếc về phía ba Khưu, định thoát khỏi bàn tay của Khưu Sinh.

 

“Em cũng không muốn cưới sao?” Khưu Sinh dừng bước, khẽ nghiêng đầu, nhíu mày hỏi.

 

“Muốn chứ, nhưng mà …….” Nhưng mà cô càng muốn phải là hai gia đình vui vẻ tham gia hôn lễ của họ, chứ không phải như bây giờ, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

 

“Giờ hẳn là bàn không xong rồi.” Ba anh hiển nhiên là có thành kiến với Tiểu Lộc, những lúc thế này, cho dù Tiểu Lộc có ở lại, cũng chỉ khiến mọi chuyện càng thêm căng thẳng mà thôi. Nghĩ vậy, Khưu Sinh nhìn ba mình, ánh mắt kiên quyết, “Cuộc hôn nhân này con đã quyết, ba có thể ngẫu mà tôn trọng con một lần không?”

 

“Anh có tôn trọng tôi lần nào rồi sao?”

 

“Cô ấy có thai, con của con. Cho dù ba không chấp nhận, kết quả cũng đã định rồi.”

 

Bốn vị lão nhân đều mất tiếng, cuối cùng phát hiện hành vi của mình dường như không để ý đến hai kẻ đương sự kia.

 

Đáng tiếc, loại im lặng này cũng chẳng thể duy trì được bao lâu, ngay sau lúc Khưu Sinh lôi Tiểu Lộc đi, chiến trường lại bắt đầu diễn ra. Cơ bản chia làm hai phe, một bên là Lộc mẹ dẫn đầu, cụ bà thần bí và ba Lộc theo sau. Bên kia, ba Khưu uy vũ bất khuất, một mình ứng chiến, có thể nói là cao nhân.

 

Ba Khưu đã trở về, cho nên dù cho ngày đó Khưu Sinh làm trò trước mặt đại bộ phận quản lý nhân viên, chính miệng gọi Tiểu Lộc một tiếng ‘bà xã’, vận rủi của cô vẫn không chấm dứt.

 

Bởi vì chỉ cần để ý đều có thể nhìn thấy, ông chủ lớn của họ cực kỳ không hài lòng người vợ tương lai này của con mình. Trình Tiểu Lộc có thể thuận lợi bước vào cổng lớn nhà này hay không, chuyện này rất khó đoán.

 

Bên kia, Khưu Sinh như ngựa không cương, gió mặc gió, mua mặc mưa, chuẩn bị hôn lễ, thậm chí sáng sớm đã nhắn tin cho Tiểu Lộc, tựa như gió thoảng mây trôi mà thả một câu.

 

—— Lễ bình an* xin nghỉ, sáng mười giờ, anh ở cục dân chính chờ em, chúng ta đi đăng ký. (*: noel)

 

Bên này, Tiểu Lộc chẳng thèm nhắn tin lại, cô biết dù mình có cự tuyệt thế nào, cũng không thể lay chuyển được anh.

 

Nhưng mà, thật sự là bỏ mặc tất cả mà kết hôn sao?

 

Đó là chuyện cả đời nha, cô và Khưu Sinh không thể cứ cười cười đùa đùa cả đời như vậy được.

 

Vì thế, buồn bực trong lòng, có lửa mà không có chổ phát hỏa – Trình Tiểu Lộc hừng hực ra đi.

 

Sau một mớ thêm mắm dặm muối, vượt mọi chông gai, cố ý chọn một ngày Khưu Sinh không có ở công ty, trực tiếp tiển thẳng đến chổ ông chủ lớn —— cũng chính là nơi có thể trở thành văn phòng của ba chồng tương lai mình.

 

Trợ lý sếp lớn muốn ngăn lại, lại bị trợ lý Lâm ngăn lại.

 

Tiểu Lộc không đầu không đuôi mở cửa văn phòng ra, vọt vào, nện mớ tư liệu xuống bàn, lớn tiếng tuyên chiến: “Bác nói đi! Con có điểm nào không xứng với con bác?”

 

“Vậy cô có điểm nào xứng?” Ba Khưu ngẩng đầu, cười như cáo già, hỏi lại.

 

“A ha, bác cứ chờ coi, dự án này, chẳng có ai xem trọng, cảm thấy rất lãng phí, thậm chí chính bác còn ra lệnh không cho phép bộ phận nào phối hợp với dự án này của con, con nhất định sẽ làm tốt!”

 

“Sau đó thì sao?”

 

“Sau đó?” Còn có sau đó sao? Như vậy là đang hạ chiến thư nha.

 

“Sau khi làm xong, cô hy vọng tôi chập thuận cho hai người kết hôn?”

 

“Xì, con không cần, bác nghĩ rằng con không có Khưu Sinh thì không thể sống được sao? Con cũng chẳng muốn trèo cao đâu, có gì bác đừng để con bác lấy con nha, bất quá là con chỉ muốn chứng minh chính mình thôi.” Từ đầu, lúc cô theo Khưu Sinh, anh cũng chỉ là nhiếp ảnh gia thôi, cô có tính toán gì đâu chứ.

 

“Chứng minh cái gì?” Ba Khưu cười cười, thích thú hỏi lại, đột nhiên cảm thấy cô gái này cũng không tệ, ít nhất là …. Rất náo nhiệt.

 

“Chứng minh………” Chứng mình gì đây? Tiểu Lộc quay đầu, suy nghĩ cho đã mới hùng hổ mở miệng, “Chứng minh những gì người phụ nữ khác làm được cho Khưu Sinh, con cũng có thể làm, làm nhiều là đằng khác; nhưng mặc khác, thứ người đàn ông khác có thể cho con, con trai bác chưa chắc có thể có. Đừng nghĩ có tiền là hay, hắc, tiền là cái gì chứ, con chưa bị tiền làm cho mù đâu, ngại mùi tiền lắm.”

 

“Được, tôi chờ cô chứng minh.”

back top