Mị Công Khanh

Chương 240: Phiên ngoại: Ta chính là kẻ tuyệt tình

Chương 240: Phiên ngoại: Ta chính là kẻ tuyệt tình
Không cần nữ lang này nhắc nhở, sắc mặt Tạ Ứng đã trở nên tái mét.
Nàng ta không dám tin mở to mắt nhìn bóng dáng Vương Hoằng đi xa, thật không dám tin rằng trên đời lại có một trượng phu như thế. Diện mạo của mình mỹ mạo lại có tài danh gia thế, đối với chàng vô cùng thân thiết, chàng thờ ơ cũng đành thôi, nhưng chàng lại bao che khuyết điểm đến mức này với Trần thị A Dung kia?
Tiếng chê cười bên cạnh vẫn không ngừng truyền đến, tiếng cười này giống như mũi kim đâm vào tim Tạ Ứng từng chút một…… Nàng ta vốn tâm cao khí ngạo, cảm thấy phụ nhân trên thế gian đều thua kém mình rất nhiều, chỉ có số ít danh sĩ mới có thể so sánh với mình, lời này của Vương Hoằng đâu chỉ là làm xấu mặt nàng ta?
Mở to mắt nhìn bóng dáng Vương Hoằng đi xa, gương mặt nàng ta lúc xanh lúc đỏ, lúc đỏ lúc trắng, đến khi một giọng nói vang lên nàng ta mới sợ hãi bừng tỉnh: “A Ứng tỷ tỷ, môi của tỷ bị cắn chảy máu rồi kìa.”
Môi cắn đến chảy máu?
Tạ Ứng đột nhiên xoay người, dùng tay áo che mặt vội vàng lao ra sân.
Mà lúc này, chúng các cung nữ mới phản ứng lại, các nàng ngây ra như phỗng đứng ở nơi đó, rốt cuộc không thể cười nổi. Đến khi một hạ nhân Vương phủ tiến lên, các nàng mới cúi đầu, xếp thành đội ngũ đi ra bên ngoài.
Khi các nàng đi đến rừng cây, một nữ tử mỹ mạo có thể nói là đứng nhất trong đám người liếc mắt nhìn thấy Trần Dung trong xe ngựa.
Nàng ta vội vàng chạy tới.
Đảo mắt, nàng ta đã chạy tới bên cạnh xe ngựa của Trần Dung, sau khi dập đầu vài cái với người trong xe ngựa, nữ tử kia nức nở nghẹn ngào: “Phu nhân, phu nhân, xin người rủ lòng thương. Thái giám tổng quản đã nói rồi, nếu không thể ở lại bên cạnh Thất lang, chúng thiếp sẽ bị bán vào hồng lâu làm ca kỹ, phu nhân, vừa nhìn đã thấy người từ bi, lại có xuất thân nghèo khó, van cầu người rủ lòng thương với chúng thiếp!”
Vừa nói, nàng ta vừa dập đầu rất mạnh, đảo mắt, trên trán của nữ tử mỹ mạo này đã tím bầm. Được lời của nàng ta nhắc nhở, chúng cung nữ đều vây quanh xe ngựa của Trần Dung dập đầu.
Nhìn chúng nữ dập đầu không thôi, nghe lời các nàng nói cũng khiến cho người ta phải nghẹn ngào, nhóm tiểu cô thiếu phụ đi theo Tạ Ứng tới xem náo nhiệt cũng đều thấy động lòng.
Các nàng đều ngó nhìn vào trong xe ngựa, còn có vài người đồng thời kêu lên: “Đáng thương quá.”
“Đúng vậy, thật đáng thương.”
“Kỳ thật, trong phủ lớn như vậy, có thêm mấy người các nàng cũng không sao. Cho ở lại giặt quần áo lau xe ngựa cũng được mà.”
“Các nàng nói đúng, đều là xuất thân nghèo khó, tính ra lúc xưa, nàng còn không bằng các nàng ta mà. Con người cần gì phải tuyệt tình như vậy chứ?”
“Đúng vậy, đúng vậy, ai, ta nhìn mà cũng thấy đau lòng.”
Mấy giọng nói này rõ ràng vang dội, từng câu một rót vào tai Trần Dung.
Trần Dung cười lạnh: Các nàng mềm lòng ư? Đám phụ nhân này, đừng nghĩ rằng các nàng chôn mình ở trong khuê các, xưa nay ra tay hạ độc thủ, xương trắng còn không chất đống sao? Nói đến nói đi, các nàng ta chỉ cảm thấy mình có xuất thân không cao, dùng lời nói để chèn ép mình mà thôi.
Đương nhiên, cũng không loại trừ ở đây có một hai tiểu cô thiện lương, thật sự động lòng. Nhưng các nàng thiện lương, các nàng mềm lòng, thì có liên quan gì đến Trần Dung đây?
Trần Dung vươn tay đè nhi tử đang định nhảy xuống, nàng vén rèm xe, bước xuống xe ngựa.
Chúng cung nữ đang chờ đợi nàng, thấy rốt cục Trần Dung xuống xe, nhất thời dập đầu càng mạnh, tiếng khóc cũng càng vang dội.
Cung nữ cầm đâu kia ngẩng đầu để lộ trán rớm máu, hai mắt đẫm lệ nhìn Trần Dung, khóc không thành tiếng: “Phụ nhân, cầu xin người rủ lòng thương. Thiếp không muốn làm ca kỹ mà.” Nàng ta lê về phía trước hai bước, đến bên chân Trần Dung, túm lấy vạt váy nàng đau khổ khóc nói: “Nghe nói phu nhân là người rất thiện tâm, cứ coi như người nuôi một con chó một con mèo, giữ chúng thiếp lại đi. Chúng thiếp có làm trâu làm ngựa cũng sẽ hiếu kính phu nhân.”
Nàng ta khóc rơi lệ đầy mặt, nói ra lời lẽ vô cùng cảm động.
Lúc này người xem náo nhiệt càng ngày càng nhìn mà thương cảm.
Trần Dung lẳng lặng nhìn nữ tử túm lấy vạt váy mình.
Chờ tiếng khóc nàng ta ngừng lại, Trần Dung cất cao giọng, nói với vẻ lạnh lùng: “Ngươi sai rồi, tuy rằng Trần thị A Dung ít nói, nhưng cũng đã từng giết người, không phải là người thiện tâm gì cả.”
Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng vô tình, làm cho mọi tiếng khóc bất tri bất giác ngừng lại.
Nhìn chúng nữ tội nghiệp, Trần Dung bật cười một tiếng, nàng hờ hững nhìn chằm chằm chúng nữ, từ từ nói: “Các ngươi đến đây chính là muốn chiếm trượng phu của ta, san sẻ yêu thương của trượng phu đối với ta, tại sao ta phải thiện tâm đối với những người như vậy?”
Lời của nàng vừa dứt, nữ tử nằm ở dưới chân nàng muốn biện bạch, nhưng Trần Dung nhấc tay, ngắt lời nàng ta.
Nàng cất cao giọng, ngữ khí càng thêm lạnh lẽo như băng: “Các ngươi và ta không quen biết, ta cũng chưa từng nợ ân đức của các ngươi, vì sao ta phải rủ lòng thương?”
Nàng cười lạnh: “Các ngươi làm ca kỹ hay không thì có liên quan gì đến ta đâu?”
Câu cuối cùng vừa dứt, tiếng ồn ào vang lên.
Một nữ lang đứng ra, đang chuẩn bị mở miệng, Trần Dung đã ngẩng đầu đảo qua chúng quý nữ. Ánh mắt nàng sắc bén đao: “Các vị…” Trần Dung cười lạnh.“Các vị đã đến tuổi cập kê, không gả cho trượng phu nào đó thì chắc cũng đã định hôn ước. Nếu các vị thương hại các nàng, không ngại mang vài người về tặng cho phu chủ của mình đi, đối với bệ hạ cùng Thái Hậu mà nói, chỉ cần nhi tức hay nữ nhi của Lang Gia Vương nhận lễ vật, bọn họ hẳn sẽ cao hứng thôi.”
Câu nói này của Trần Dung vừa thốt ra, chúng nữ nhất thời nghẹn lời. Vừa rồi mấy kẻ kêu to kia vội vàng thối lui ra sau. Có người rõ ràng thối lui đến dưới bóng cây, ngăn cách ánh mắt Trần Dung nhìn về phía mình.
Cười lạnh nhìn chúng nữ trốn tránh, Trần Dung chậm rãi nói: “Trần thị A Dung ta là người tuyệt tình hiếm có trên thế gian. Đương nhiên, các vị hoàn toàn khác hẳn ta, các vị mới thật sự nhân từ. Có điều ông trời cũng có đức hiếu sinh, ta thấy các vị đều từ bi, tránh để mấy nữ nhân xinh đẹp này trở thành ca kỹ, vậy thì hy sinh một chút đi. Tin rằng phu chủ của các vị cũng sẽ ca ngợi các vị khoan hồng độ lượng.”
Nói tới đây, Trần Dung giả vờ giả vịt cúi người xuống, thi lễ với nhóm nữ lang thiếu phụ.
Các nữ lang thiếu phụ thối lui ra phía sau càng nhiều, tiếng chỉ trích bốn phía lúc này cũng đã biến mất.
Trần Dung thấy thế thu hồi ánh mắt, nàng thở dài một tiếng, nói với chúng cung nữ: “Xem ra, phụ nhân tuyệt tình trên thế gian giống như ta còn nhiều mà. Các vị, các vị vẫn nên trở về cung, cầu xin Thái Hậu cùng bệ hạ đi.”
Dứt lời, nàng xoay người bước đi.
Nhưng nàng bước đi, cung nữ cầm đầu kia còn túm chặt vạt váy của nàng. Vừa rồi tuy lời lẽ của Trần Dung khó nghe nhưng cử chỉ ôn hòa, lại là người có xuất thân bình thường, từ đáy lòng cung nữ kia cũng không hề cảm thấy sợ nàng.
Nhìn thấy Trần Dung cúi đầu nhìn, cung nữ kia lệ như trân châu lăn xuống: “Cầu người, phu nhân, cầu người thu nhận thiếp, chỉ thu nhận một mình thiếp thôi.” Nàng ta vừa nói, vừa dập đầu với Trần Dung, tay nắm góc váy dù thế nào cũng không chịu buông ra.
Còn muốn tổn thương bản thân thêm nữa sao?
Trần Dung cười lạnh một tiếng. Dưới ánh mắt của mọi người, chỉ thấy nàng tao nhã vung ống tay áo, sau đó, nhấc chân lên!
“Phịch —-” một tiếng, Trần Dung đá vào giữa ngực cung nữ kia, cú đá này rất nặng, rất chuẩn, cung nữ kia bất ngờ không kịp đề phòng, kêu thảm thiết một tiếng, đột nhiên lăn ra sau, va vào một cung nữ khác rồi mới dừng lại.
Bốn phía lập tức trở nên im lặng vô cùng.
Trần Dung chậm rãi lắc lắc ống tay áo, đồng thời, nàng nhíu mày, vẻ mặt chán ghét giũ giũ y phục.
Sau đó, nàng ngẩng đầu lên, lạnh lùng đảo qua mọi người, đảo qua cung nữ mặt mũi bầm dập kia, Trần Dung lắc đầu, nói với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Ta đã nói rồi, ta đã từng giết người, là một kẻ tuyệt tình …… Sao ngươi vẫn không tin chứ?”
Dứt lời, nàng tao nhã xoay người, được Vương Hiên nhịn cười nâng đỡ bước lên xe ngựa, nghênh ngang rời đi.

back top