Mơ Về Phía Anh

Chương 16

- Chúng ta cũng là... bạn bè giới thiệu mà...

 

(Chúng ta? Là những ai? Anh... và em? Chúng ta là bạn bè giới thiệu? Bạn... bè... giới... thiệu! Mấy chữ này thật chẳng lãng mạn chút nào)

 

- Bạn bè giới thiệu thì sao?

 

- Nếu như chúng ta... không ổn... vậy thì bạn bè... rất khó nhìn mặt nhau...

 

(Hóa ra là lo lắng cái này!)

 

- Anh chỉ lo không còn cảm giác…

 

- Cảm giác không còn... thì phải làm sao?

 

- Cảm giác không còn... thì thôi... (Quyết không làm bạn bè khó xử.)

 

*

 

* *

 

23.11.2004

 

I feel so at peace with myself, now that I have him at my side.He seems to care about me b/c he calls to check on me from time to time. The more I think about him, the more I like him.

 

But he’s still a stranger to me. He’s someone I’m dating exclusively. Am I someone he’s dating exclusively? I need to get to know him a lot more before the physical things happen. Once we have that, it will be very hard for me to get out.

 

(Cuộc sống có anh trở nên vô cùng bình an. Anh rất quan tâm đến tô, bởi vì anh thường xuyên gọi điện thoại cho tôi. Càng nghĩ đến anh tôi càng thấy thích anh.

 

Nhưng đối với tôi anh vẫn là một người lạ. Giờ tôi chỉ hẹn hò với một mình anh, nhưng anh cũng chỉ hẹn hò với một mình tôi chứ? Trước khi hiểu hết về con người anh, tôi sẽ không để nảy sinh quan hệ xác thịt với anh. Một khi chúng tôi có quan hệ xác thịt, tôi e là mình sẽ rất khó thoát ra được.)

 

- Ngày mai sẽ xuất phát?

 

- Ngày mai xuất phát.

 

- Tự lái qua bên đó?

 

- Tự lái qua bên đó.

 

- Bang H cách đây xa lắm, anh một mình lái xe qua đó... có mệt quá không?

 

- Không sao. Còn nhớ lần trước rửa xe không? Chính là để chuẩn bị cho lần du lịch này đấy mà. Hành trình quá dài, một mình lái xe qua đó, giữa đường phải nghỉ lại một đêm nên anh sẽ ngủ trong xe.

 

- Tại sao không ở khách sạn?

 

- Vì có mang theo chó con.

 

- Khách sạn không ang theo chó à?

 

- Phần lớn đều như vậy.

 

- Ngủ trong xe có lạnh không?

 

- Anh sẽ khởi động động cơ xe cho ấm.

 

- Liệu có bị... nhiễm độc khí thải không?

 

- Anh sẽ thật c

 

Một cảnh tượng rất dịu dàng, nam nữ nhân vật chính đều rất nhập vai, giọng nói của nam diễn viên điềm tĩnh và ấm áp đến đáng kinh ngạc nhưng lại vô cùng bí ẩn, khiến chongười nghe khó mà nhận thấy trong đó có ẩn chứa tình cảm nào không. Còn nữ diễn viên chính biểu cảm vô cùng buồn bã, khuôn mặt ánh lên sự lưu luyến không nỡ chia xa.

 

Cảnh này quá ngắn, chỉ vài câu đối thoại là nam diễn viên đã lái xe lên đường, phóng ra khỏi tầm ngắm của ống kính máy quay. Còn nữ diễn viên đang ngồi im lặng ở trong nhà, đón lễ Tạ ơn với cái ti vi của cô ấy.

 

Chẳng còn cách nào khác, anh ấy là đạo diễn, ai diễn ai không, ai diễn ít ai diễn nhiều chỉ có anh ấy mới có quyền quyết định. Con chó nhỏ của anh đã giành được vị trí diễn viên phụ cùng anh lên đường, còn tôi... chỉ có thể ở lại sau màn ảnh... đóng vai một người bạn vừa mới quen biết của anh, hoặc cũng có thể chẳng phải là bạn bè gì cả, chỉ là một đối tượng date mà anh quen biết chưa lâu mà thôi, còn không biết có phải là đối tượng date duy nhất của anh hay không nữa.

 

Lại trở về cuộc sống thường ngày, tay cầm điều khiển từ xa, chuyển hết kênh này đến kênh khác, chỉnh volume thật to, hi vọng có thể đem không khí lễ hội trong ti vi về với cuộc sống tẻ nhạt của mình.

 

Cuộc sống trong ti vi vẫn bận rộn như vậy. Trên mỗi kênh truyền hình đều xuất hiện một người nhiều người hoặc cuộc sống của một ai đó, nhưng những cuộc sống ấy vẫn chẳng có liên quan gì đến tôi, tôi chỉ là một khán giả, một nhân vật chẳng ai biết đến.

 

Nếu như bộ phim anh ấy quay là một bộ phim tình cảm, tình tiết của vở kịch nên phát triển như thế này: Trước tiên cho khán giả xem cảnh nam nữ diễn viên chính nói lời tạm biệt, chàng trai lái xe đến bang H xa xôi, cô gái ở lại nhà. Thế là khán giả chẳng hiểu chuyện gì? Tại sao chàng trai không dẫn cô gái theo? Chẳng phải đang date hay sao? Đang là lễ hội, sao có thể để date ở lại một mình?

 

À... là bởi vì bọn họ vừa mới quen biết chưa lâu, khi chàng trai lên kế hoạch cho chuyến du lịch này vẫn còn chưa quen biết cô gái. Thế là lúc này khán giả mới vỡ lẽ: cô gái này không phải là nhân vật chính, nhân vật chính có lẽ ở nơi khác, nói không chừng có khi chàng trai sẽ gặp cô gái ấy trên hành trình của mình.

 

Đúng lúc khán giả đang tự thuyết phục bản thân, chờ xem câu chuyện lãng mạn trong chuyến du lịch của chàng trai thì điện thoại của nữ diễn viên phụ đổ chuông. Cô ấy nhấc điện thoại lên, giọng nói của chàng trai vô cùng khẩn cấp:

 

- Phiêu, mau đến đây! Anh cần em! Em mau đến đây, anh ở... đợi em đến.

 

Lí do “cần” không thể nói ra trong điện thoại, phải để cho khán giả hồi hộp chờ đợi, căng thẳng phỏng đoán. Bị ốm? Bị bắt? Xảy ra tai nạn giao thông? Cho dù là gì thì tóm lại cũng có chuyện.

 

Nữ diễn viên phụ của chúng ta chẳng kịp thu dọn, cứ thế cuống quýt nhảy lên xe, chạy như bay đến địa điểm mà chàng trai đã chỉ định.

 

Quả nhiên anh đang đợi ở đó, anh nói đột nhiên nhận ra rằng chuyến du lịch của anh không thể thiếu cô được, thế là nữ diễn viên phụ của chúng ta lập tức trở thành nữ diễn viên chính, tiếp theo đó sẽ cùng nam diễn viên lái xe đến bang H. Trên đường đi sẽ phát sinh những câu chuyện vô cùng bất ngờ và cũng không kém phần lãng mạn..

 

Mô típ quá cũ? Có lẽ vậy. Nhưng mà nữ diễn viên của chúng ta không cảm thấy nhàm chán, chỉ có những khán giả không có liên quan mới nghĩ đến vấn đề mô típ cũ hay mới. Đối với nhân vật nữ của chúng ta, chỉ cần có thể lên ống kính, chỉ cần có thể cùng diễn xuất với nam diễn viên chính, đất diễn càng nhiều thì không phải là mô típ cũ nữa.

 

Điện thoại đổ chuông rồi.

 

Lẽ nào thật sự có thần giao cách cảm?

 

Điện thoại đang đổ chuông thật. Ấn phím nhận cuộc gọi. Nghe điện. Đúng là anh ấy, đúng là giọng nói cũng rất cuống quýt, nhưng lời thoại lại không giống như trong kịch bản của tôi, mà là:

 

- Anh lạc đường mất rồi! Hừ... em mau giúp anh lên mạng tra tuyến đường với! Hiện giờ anh đang ở thành phố bang J của bang I, em giúp anh tìm xem đi đường nào để tới đường quốc l...

 

Mặc dù không phải là lời thoại do tôi viết nhưng tôi cũng nhanh tay tra cứu. Anh ấy không nói rõ vị trí của mình. Nhưng không thể trách anh ấy được, những người bị lạc đường đều như vậy: cuống quýt hơn bất kì ai, hoang mang hơn bất kì ai, nhưng địa chỉ đưa ra vô cùng mơ hồ, lại còn không được phép hỏi nhiều, bởi hỏi nhiều càng khiến cho “nạn nhân” hoảng loạn mà rối lên.

 

- Ok, anh đừng hốt hoảng, em đang tra cứu, nhất định sẽ tìm được!

 

Vừa đoán vừa lần mò, cuối cùng tôi cũng tìm được đường dẫn đến quốc lộ K, cẩn thận chỉ dẫn cho anh từng đoạn đường một, anh ậm ừ ghi lại, dường như tôi đang là đạo diễn còn anh chỉ là một diễn viên mà thôi.

 

- Em thật là thông minh, mới đó mà đã tra cứu ra cho anh rồi. Cảm ơn em, bye em!

 

Nam diễn viên đã biết đường đến quốc lộ K rồi, bởi vì nữ diễn viên phụ đã tìm kiếm giúp anh ta. Nam diễn viên nhanh chóng đến được quốc lộ K, đồng thời men theo quốc lộ K và tìm đến bang H.

 

Chính tay nữ diễn viên phụ đã tiễn chàng trai rời xa mình để đến một nơi xa xôi.

 

Có những người sinh ra là để làm nhân vật chính, bọn họ có kịch bản cho cuộc sống của riêng mình, biết được bước tiếp theo sẽ diễn cái gì.Bọn họ sẽ không đóng phim của người khác, cho dù bọn họ có phát hiện ra rằng bộ phim mà mình viết ra không hề có một nhân vật phụ, cũng không có một khán giả, bọn họ cũng có thể chịu đựng được sự cô độc đó, kiên trì tự biên tự diễn. Nhưng ý chí kiên cường của họ, rõ ràng có thể thu hút một đám đông những nhân vật phụ và quần chúng đến cho họ.

 

Còn một số người khác dường như sinh ra chỉ để làm nhân vật phụ. Họ không có kịch bản của riêng mình, chỉ có thể đóng một vai trong bộ phim của người khác. Bọn họ có thể chịu đựng việc mình không được đóng vai chính, không được diễn họ cũng vẫn chịu đựng, nhưng nếu như không có đạo diễn là họ không biết phải diễn tiếp như thế nào. Nếu như không có khán giả, họ cũng không thể chịu đựng được sự cô độc. Nguyện vọng đời này của họ chính là được đóng một vai trong bộ phim của người khác

 

Xem ra anh ấy là loại người thứ nhất, còn tôi là loại thứ hai.

 

Tâm trạng vô cùng tồi tệ, trước đây triệt để là một khán giả, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đóng phim, cũng không bao giờ có tham vọng biểu diễn. Mặc dù cô đơn, mặc dù tẻ nhạt, nhưng đã thừa nhận thân phận là quần chúng của mình rồi nên vẫn có thể thản nhiên xem người ta diễn kịch.

 

Giờ thì hay rồi, mấy lần được đóng phim, nếm trải cảm giác hứng thú khi được phối hợp với nam diễn viên chính, thế là lúc nào cũng muốn được lên phim thôi. Nhưng đạo diễn chỉ cho tôi một chút đất diễn ấy thôi, làm cho tôi phải trơ mắt nhìn nam diễn viên chính phối hợp với diễn viên khác, tâm trạng thật khó chịu.

 

Cũng may bộ phim này không có vai nữ chính, nên nói là không có nhân vật nữ chính trẻ tuổi, không có vai nữ chính tham gia vào câu chuyện tình yêu với nam chính. Người mà diễn viên nam chính trong phim đi thăm viếng chính là một đôi vợ chồng già, lúc mới đến Mỹ, anh đã ở trong nhà của họ, gọi họ là “bố mẹ”. Vì vậy đây có thể coi là một bộ phim về sự biết ơn, về tình hữu nghị... dù sao thì cũng dễ chấp nhận hơn một chút.

 

Nhớ ra rồi, tôi còn có một bộ phim nữa phải đóng, đó là bộ phim về cảnh tụ họp ăn uống trong lễ Tạ ơn, đạo diễn là Triển Huy. Triển Huy đã mời mấy đứa chúng tôi đến nhà anh ta ăn bữa cơm. Có Tiểu Lan, vợ chồng anh chị Triển Huy và một vài người bạn.

 

Có một vai diễn để diễn dù sao cũng còn tốt hơn là ngồi lì ở nhà làm khán giả của cái ti vi. Á, quên mất đó là cảnh tượng của một bộ phim nào đó rồi: một người phụ nữ, không có chồng, không có tình nhân, không bạn bè, không gì hết... Cô ta ngày ngày ngồi trên ghế sô pha xem ti vi, đồ ăn vặt... và kết quả là cô ta ngày càng béo ra, béo đến đáng sợ, cũng chính vì thế mà cô ta chẳng thể có chồng hay có tình nhân.

 

Một vòng tròn luẩn quẩn.

 

Cuối cùng, người đàn bà ấy chết trên ghế sô pha. Cô ta chết khi đang xem ti vi. Cô ta chết rồi, nhưng cái ti vi của cô ta vẫn bật rất to... Trong ti vi, cuộc sống như đang cuộn trào, sôi sục... hoàn toàn khác biệt với cái xác lạnh ngắt nằm trên ghế sô pha.

 

Tôi không muốn làm một bà béo suốt ngày ngồi xem ti vi, có lẽ tôi vẫn được làm một diễn viên quan trọng trong vở kịch của Triển Huy.

 

Bộ phim của Triển Huy đạo diễn thật là tẻ nhạt, không biết là nên gọi là phim loại gì, không phải là phim tình cảm, không phải phim võ hiệp, cũng không phải là cảnh gia đình đoàn tụ, chẳng có kịch bản, vậy thì làm sao khiến cho diễn viên có hứng mà diễn đây? Vai diễn của tôi chính là ngồi trước bàn ăn, muốn ăn gì thì ăn cái nấy. Và cái giá chính là, tôi bắt buộc phải nghe chị gái của Triển Huy lải nhải cả buổi.

 

Những chuyện mà chị Triển Huy kể đều là những câu chuyện lượm lặt ở trên mạng xuống, có lẽ tôi đã đọc từ qua lâu rồi, mà cho dù có chưa đọc thì tôi cũng chẳng hứng thú. Nhưng mà chị ta kể rất hào hứng, mà chồng của chị ta lại chẳng nói nửa lời, điều đó khiến cho tôi nghĩ rằng liệu có phải chị ta vì cả năm chẳng có ai nói chuyện cùng nên giờ mới nhân cơ hội trút hết ra không nữa?

 

Một cô vợ thích lải nhải, một anh chồng thích yên tĩnh... lại là một cảnh quay trong một bộ phim.

 

Đạo diễn thường cho bạn đóng rất nhiều vai trong một bộ phim mà bạn không thích. Nhưng trong bộ phim mà bạn thích... dường như bạn chẳng có đất diễn.

 

Giờ anh đang ra sao? Lái xe lâu như vậy chắc là đã đến nơi rồi nhỉ? Mấy bang nằm trên tuyến đường anh đi đều có tuyết rơi rồi, không biết anh có đến nơi bình an không? Đã gọi hai cú cho anh, sợ anh ngủ gật trên xe sẽ xảy ra tai nạn, muốn đánh thức anh dậy... Kết quả đúng là đã gọi anh dậy,nhưng không phải là từ trên ghế lái mà là từ trên giường. Gọi điện sớm quá, anh vẫn còn chưa lên đường. Xấu hổ quá, không còn mặt mũi nào mà làm phiền anh nữa.

 

Giờ có lẽ anh đã đến bang H rồi nhỉ? Nói thế nào thì tôi cũng là date của anh, cho dù có là bạn bè bình thường thì cũng có thể nói một câu “ngày lễ vui vẻ!” chứ nhỉ? Thế nên có lí do để đường hoàng gọi điện cho anh.

 

- Hello?

 

- Là em. Phiêu. Anh đã đến nơi rồi à?

 

- Ừ.

 

- Em... em vừa ăn bữa tối Tạ ơn, ăn ở nhà Triển Huy. Anh thì sao?

 

- Anh cũng vừa ăn rồi.

 

- Anh... đi đường... bình an chứ?

 

- Bình an em ạ.

 

- Bạn bè của anh... vẫn ổn chứ?

 

- Rất ổn!

 

(Sao chẳng khác gì một con quái vật nuốt bóng thế nhỉ, tôi ném một quả nó nuốt một quả, thế thì làm sao mà đánh tiếp đây? Thôi tự mình kết thúc vậy!)

 

- Nếu như... anh không sao... vậy thì em cúp máy đây. Chúc anh với bạn bè chơi vui vẻ!

 

- You too! (Em cũng vậy nhé!)

 

- Bye.

 

- Bye.

back top