Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Quyển 1 - Chương 3: Rời xa cha mẹ, bán mình làm nha hoàn

Ba mẹ con nhất thời không nói gì.

Trong lòng Chu Tử đã có dự tính, nàng biết phụ thân luôn luôn ngu hiếu, bà nội nhất định sẽ thực hiện được ý đồ, bây giờ việc nàng có thể làm, chính là dùng hết sức từng chút từng chút đẩy mọi chuyện theo chiều hướng tốt hơn. Nếu bà nội đã chuẩn bị kỹ để bán hai tỷ muội các nàng, nhất định để tăng tinh thần, kiên trì đến cùng, chỉ sợ trong lát nữa có thể sẽ đến đây.

Trong lòng Chu Tử đang không yên, lại nghe được phụ thân ho khan một tiếng, sau đó chính là tiếng ken két của cửa nhà bị đẩy ra, vừa định ra đón, liền nghe được tiếng bà nội lớn giọng: "Con trước hết đừng nói gì, ta sẽ nói chuyện với con dâu, xem nàng dám không nghe không!"

Chu Tử Chu Bích vội vàng chạy về phòng, đứng bên người mẫu thân nhỏ giọng nói: "Bà nội đến!"

Chu lão thái có biệt hiệu là "Chu đại pháo", giọng nói tất nhiên là rất lớn, Chu đại tẩu đã sớm nghe thấy. Nàng vỗ vỗ tay nữ nhi, đứng dậy nghênh đón mẹ chồng.

Chu lão thái rất có tâm kế, vào nhà ngồi vào chỗ của mình sau đó há mồm liền hỏi con dâu: "Sắp qua năm mới mà cũng chưa chuẩn bị quần áo mới cho Tử nhi Bích nhi sao?"

Chu đại tẩu trả lời: "Nợ người ta còn chưa trả xong, năm nay sẽ không có!"

Chu lão thái lại hỏi: "Hôm nay cho Tử nhi Bích nhi ăn gì?"

Chu đại tẩu có chút mờ mịt, thành thành thật thật đáp: "Bánh bột ngô, canh rau dại..."

Chu lão thái không ngừng cố gắng: "Có muốn hai đứa trẻ sống tốt hơn không?"

Chu đại tẩu cứng miệng không nói ra lời.

Mũi Chu lão thái khì một tiếng: "Ai không muốn để đứa trẻ sống tốt hớn chứ? Đều là cháu gái ruột của ta mà! Ngươi là mẹ mà không thương, ta làm bà nội sẽ thương, ta đã quyết định, ta muốn mỗi ngày của cháu gái ta đều tốt lành!"

Chu đại tẩu nói không lại mẹ chồng, vội vàng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Chu Đại Lang. Nhưng Chu Đại Lang một mực hiếu thuận, không dám làm trái mẫu thân của mình, hắn ngồi ở đó cúi đầu không nói lời nào.

Chu Tử vừa muốn nói chuyện, Chu lão thái đã nói: "Nổi tiếng nhất trong thành dự đoán là hai người Ngải Tứ Hổ và Lưu lão bà..." Bà cố ý kéo dài giọng.

Bởi vì nhà ở giao lộ phía tây của huyện thành, cho nên Chu Đại Lang và Chu đại tẩu có biết một chút ít chuyện trong thành.

Ai cũng biết thu nhập của Ngải Tứ Hổ là chuyên bán đứa nhỏ ở các nơi làm kỹ nữ, con hát, còn Lưu lão bà chuyên bán nha hoàn, vợ bé cho các nhà. Bởi vậy hai vợ chồng bọn họ vừa nghe nhắc tới Ngải Tứ Hổ, trong lòng đều run sợ, lập tức nói: "Tìm Lưu lão bà thì tốt hơn!"



Chu lão thái đạt được mục đích, cảm thấy gừng càng già càng cay, trong lòng rất đắc ý, trên mặt vẫn bày ra vẻ đau thương luyến tiếc: "Ta cũng nghĩ vậy, đến nhà giàu người ta làm nha hoàn, ăn mặc so ra còn tốt hơn cô nương nhà Chương lão Tam ấy chứ, ta là ta đang lo lắng cho hai cháu gái nhà ta thôi!"

Bà lại nói: "Dáng vẻ của Tử nhi Bích nhi đều chỉnh tề, ít nhất sẽ có hai mươi lượng bạc."

Chu lão thái thừa thắng xông lên, tất cả các mặt đều nói hết, xong rồi mới đắc ý rời đi.

Cả nhà bốn người của Chu Tử cùng ở lại trong phòng, nhưng ai cũng không mở miệng, trong phòng thực yên tĩnh, chỉ có tim đèn ngẫu nhiên vang lên "tách" một cái.

Chu Tử suy nghĩ lại, đi vào thế giới này đã đã nhiều năm, cả nhà nàng vẫn cứ giãy giụa trong cảnh nghèo nàn cơ cực như vậy, hàng năm đều mệt chết mệt sống, nhưng trừ trả nợ, còn phải nộp thuế thân hiến lương thực, thừa lại không được bao nhiêu. Nàng và Chu Bích chưa từng được ăn no, càng không cần nói đến ăn một miếng thịt. Hàng năm sau khi bán lợn lúc cuối năm, phụ thân mới mua chút thức ăn ngon, chút nước luộc thịt heo mà người ta không cần nữa, cả nhà mới được coi là có thức ăn mặn. Đại bộ phận những người trong thôn đều giống nhà bọn họ, đều giãy giụa cầu chút ấm no.

Thời đại này trọng nam khinh nữ, nữ hài tử bị cầm bị bán là chuyện thường. Chờ khi nàng cùng Chu Bích lớn thêm mấy tuổi, cũng sẽ bởi vì mấy lượng bạc lễ hỏi mà bị gả vào một nhà nông nghèo khó không khác mình lắm, sinh đứa nhỏ, làm việc nhà, tiếp tục giãy giụa cầu chút ấm no.

Mỗi ngày đều như vậy, chẳng lẽ cứ như vậy cả đời?

Cứ sống như vậy, không bằng Chu Tử dùng bất cứ giá nào làm cho nhà mình tốt hơn một chút.

Chu Tử suy nghĩ một chút, cuối cùng mở miệng nói: "Cha, nếu thật sự phải bán con, vậy thì không cần bán muội muội, về sau cũng không nên bán. Con đến nhà người ta làm việc, hẳn là còn có tiền công, sau khi làm cho người ta xong, con trở về, chúng ta sẽ càng ngày càng tốt hơn. Cũng đừng dễ dàng hứa bán muội muội đi, đến lúc đó con sẽ nghĩ biện pháp."

Nàng nhìn cha mẹ: "Hơn nữa, sang năm muội muội còn có thể giúp đỡ mẫu thân chăm nom đệ đệ, còn có thể giúp việc nhà."

Chu Đại Lang thở dài: "Ngày mai cha sẽ thương lượng với bà nội con một chút."

Chu Tử nhìn Chu Đại Lang: "Cha, mùa xuân mẹ con đã sinh rồi!"

Lời này của Chu Tử ngầm ý là —— chúng ta cũng là người một nhà, không thể điều gì cũng nghe bà nội, không thể chỉ ngu hiếu, để bà nội khi dễ.

Chu Đại Lang lại thở dài: "Đã biết, các con ngủ đi!"

Chu Tử nhìn mẫu thân: "Mẹ —— "


Chu đại tẩu lại sắp khóc. Nàng luôn luôn không có chủ ý, cái gì cũng đều nghe mẹ chồng và trượng phu, lúc này vì nữ nhi cũng cố lấy dũng khí nói với trượng phu: "Cha đứa nhỏ à, lần này chàng nên giữ vững lập trường!"

Chu Đại Lang không nói chuyện, đứng dậy đẩy Chu Tử Chu Bích ra ngoài: "Ngủ đi! Ngủ đi!"

Ổ chăn lạnh như băng. Chu Tử Chu Bích mang theo quần áo ngồi vào trong ổ chăn, hai tỷ muội rúc vào nhau.

Chu Tử dặn dò Chu Bích: "Tỷ không ở nhà, muội phải chăm sóc mẹ cho tốt, tương lai còn phải chăm sóc tốt cho đệ đệ, khuyên cha chúng ta nhiều vào, không nên việc gì cũng nghe lời bà nội."

Chu Bích nghẹn ngào gật gật đầu.

Từ nhỏ, mọi việc nàng đều nghe theo chủ ý của tỷ tỷ, lại không nghĩ tới có một ngày tỷ tỷ phải rời khỏi mình. Tương lai không có tỷ tỷ, nàng cảm thấy thật sợ hãi.

"Tương lai, ta có vững vàng, sẽ lại nghĩ biện pháp đưa muội ra ngoài, " Chu Tử dặn dò Chu Bích, "Dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình!"

Vừa sáng tinh mơ, Chu Đại Lang đã phải đến "nhà bên kia".

Không bao lâu sau hắn trở lại, nói với Chu đại tẩu: "Dọn dẹp đồ đạt gì đó của Tử nhi một chút đi, chờ chút nữa Tam Lang sẽ đánh xe bò chở vào thành."

Chu đại tẩu chảy nước mắt giúp Chu Tử thu dọn quần áo.

Nhưng thật ra Chu Tử rất trấn định, nàng lấy tất cả quần áo bông mà mẫu thân bỏ vào trong túi quần áo ra: "Mẹ, con lấy theo hai bộ quần áo mỏng là được, áo khoác thì chỉ cần đồ đang mặc trên người là được, tới đó người ta chắc chắn sẽ cho quần áo. Tất cả quần áo này đều để lại cho muội muội, cũng tiết kiệm được chút tiền cho nhà mình."

Chu Bích cùng Chu đại tẩu đứng bên cạnh, hai mắt đều long lanh đẫm lệ. Mặt Chu Đại Lang cũng âm trầm không nói lời nào.

Chu Tử muốn làm cho mọi người vui vẻ hơn, cười nói: "Mẹ, đều nhờ công của mẹ rồi!"

Chu đại tẩu lau nước mắt: "Nhờ công gì của mẹ chứ?"


Chu Tử nghiêng đầu dùng đầu ngón tay chỉa chỉa gò má mình: "Công mẹ sinh con ra xinh đẹp như vậy, nhất định có thể bán đủ hai mươi lượng bạc!"

Lời nói đùa này hơi không đúng lúc, Chu đại tẩu lập tức chảy nước mắt.

Đáy lòng Chu Tử cũng thê lương.

Chu Đại Lang không để Chu đại tẩu cùng Chu Bích đi tiễn, tự mình mang Chu Tử đến "nhà bên kia".

Chu Tam Lang đã chuẩn bị xong xe bò, đang chờ ở cửa lớn. Nhìn thấy cha con Chu Tử, vội vàng kêu một tiếng: "Mẹ, Tử nhi đến rồi!"

"Được rồi!" Chu lão thái không hổ có tên là "Đại pháo", tiếng như chuông đồng vang lên. Tóc bà búi gọn, cắm cây trâm bạc, trên người mặc áo màu trắng váy màu tương, nhìn qua chỉnh tề lanh lợi.

Bà thấy Chu Đại Lang đã đến, liền cười nói: "Đại Lang, con về trước đi, đừng chậm trễ công việc ở nhà Chương lão Tam, Tam Lang đưa đi là được!"

Chu Tử vội nói: "Cha, cha cũng đi đi, con sợ!"

Chu Đại Lang cúi đầu đi đến cạnh xe: "Tam Lang, đệ ở nhà đi, ta đánh xe cho!"

Chu Tam Lang liền nghe lời xuống xe.

Chu lão thái không làm sao được, trừng mắt nhìn Chu Tam Lang liếc một cái, xoay mặt trương ra vẻ tươi cười, lôi kéo Chu Tử lại gần nhìn một cái, thấy mái tóc đen tuyền của Chu Tử búi gọn gàng thành hai búi nhỏ trên đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyết trắng được rửa sạch sẽ, bị gió quất qua mà ửng hồng, mặt mày tinh xảo tú lệ, nhìn qua có thể bán với giá tốt, cho nên tâm tình thật vui vẻ, ánh mắt cũng cười đến cong lên, chỉ vào cái đệm vải bông mình đã sớm bảo Tam Lang chuẩn bị dịu dàng nói: "Tử nhi à, lên xe đi! Ngồi cùng bà nội!"

Chu Tử cảm thấy bà nội cười rất giống sói bà, buồn nôn đến nổi trên người nàng nổi lên một lớp da gà. Nàng cũng giả vờ cười hề hề để bà nội lên xe trước. Hai bà cháu cực kỳ khách khí nhường qua ngiường lại, cuối cùng Chu Tử giành được thắng lợi, nhích thân thể nhỏ bé của mình qua cho bà nội lên xe, ngồi xuống, sau đó mình mới lên xe ngồi xuống trước người bà nội. Đệm bông quá nhỏ, bị mông của Chu lão thái hoàn toàn chiếm lĩnh, Chu Tử cũng không đủ ngồi lên được một miếng nào. Đành phải ngồi trên sàn gỗ cứng.

Đợi các nàng ngồi vững, Chu Đại Lang vung roi, quát một tiếng "Giá", xe bò chậm rãi chuyển động.

Xe bò đi rất chậm.

Đường ở nông thôn cũng không bằng phẳng, mà hơi gồ ghề, ngồi trên xe bò thân mình cũng theo đó mà xoay đến xoay đi, thật sự không đặc biệt thoải mái.

Dọc theo đường đi, gặp hàng xóm, Chu lão thái đều cao giọng chào hỏi. Bà muốn khoe ra mình có phương pháp bán cháu gái, lại sợ hàng xóm đố kỵ phương pháp của mình. Hàng xóm hỏi bà: "Lão thái, vào thành sao?"

"Đúng vậy!"

"Đi làm gì?"



"Vào thành thăm thông gia!"

Hàng xóm cực kỳ hâm mộ: "Vậy sao, Tứ Mỹ nhà bà tìm được nhà chồng thật không tệ! Bà thật có bản lĩnh!"

Chu lão thái cực kỳ đắc ý: "Đều là duyên phận, duyên phận cả!"

...

Chu lão thái là đường làm quan rộng mở, Chu Đại Lang và Chu Tử lại đều ngậm miệng, trong lòng khó chịu im lặng.

Chương Gia trang ở cạnh sông, vào trong thành đi một đường theo hướng đông từ thấp đến chỗ cao là tới.

Chu Tử nhìn hồ nước dọc hai bên đường, bạch dương nhấp nhô xen lẫn với những căn nhà cỏ tranh, trong lòng cảm thấy hiu quạnh.

Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy trên cành bạch dương trụi lủi có một tổ chim, nàng không biết rốt cuộc đó là tổ chim sẻ hay tổ chim én.

Nếu là tổ chim én, mùa xuân sang năm chim én sẽ trở lại, nhưng Chu Tử lại không biết mình còn có ngày trở về hay không.

Bởi vì Chu Tử có một bà ngoại có đam mê bán con gái, cho nên có chút hiểu biết đối với giá mua bán người trên thị trường, biết nhà có thể bỏ ra hai mươi lượng bạc mua nha hoàn, nhất định không phải là nhà nghèo cửa nhỏ.

Đối với tương lai của chính mình, nàng tính đến điều tệ nhất.

Kiếp trước xem Kim - Bình – Mai*, Chu Tử còn nhớ rõ tuổi thơ của Phan Kim Liên*.

Không phải Phan Kim Liên bị người thân bán đi, cuối cùng cứ từng bước như vậy mà nhúng bùn sao?

Mình sinh ra xinh đẹp, tương lai không chừng sẽ có một Trương Đại Hộ* tuổi già sức yếu óc đầy bụng phệ xuất hiện.

Nghĩ đến đây, Chu Tử không tự chủ được mà rùng mình một cái.

*Kim Bình Mai (金瓶梅, Jīnpíngméi), tên đầy đủ là Kim Bình Mai từ thoại (Truyện kể có xen thi từ về Kim Bình Mai); là bộ tiểu thuyết dài gồm 100 chương của Trung Quốc. Đây là "bộ truyện dài đầu tiên mà cốt truyện hoàn toàn là hư cấu sáng tạo của một cá nhân". Trước đó, các truyện kể đều dựa ít nhiều vào sử sách hoặc truyện kể dân gian, và đều là sự chắp nối từ công sức của nhiều người. Theo một số nhà nghiên cứu văn học, thì tác giả là một người ở Sơn Đông không rõ họ tên, có bút hiệu là Tiếu Tiếu Sinh (có nghĩa là "Ông thầy cười"). Có thể nói trong các tiểu thuyết viết về "nhân tình thế thái" (nói gọn là "thế tình", tức "tình đời") ở Trung Quốc, thì đây là truyện có tiếng nhất, đã khiến cho nhiều người bàn luận.

Phan Kim Liên, Trương Đại Hộ là nhân vật trong truyện

back top