Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Quyển 3 - Chương 47: Vì lá thư, bại lộ tung tích


Nghĩ đến Triệu Trinh sẽ đi, rời khỏi Kim kinh, sẽ cách mình vạn dặm, trái tim Chu Tử liền không khắc chế được mà co rút đau đớn, giống như có một bàn tay, nắm lấy trái tim của nàng, ác ý nhào nặn —— bàn tay này đại khái chính là vị thần vận mệnh! Chu Tử vô cùng khổ sở, quyết tìm niềm vui trong đau khổ, cố gắng tìm ra một điều thật tốt trong việc Triệu Trinh rời khỏi Kim kinh: Triệu Trinh mà đi, không phải mấy cấp dưới của hắn cũng phải theo hắn trở về Nam Cương sao? Vậy chẳng phải khoảng cách đến tự do của mình càng gần sao?

Vừa nghĩ như thế, hình như việc Triệu Trinh rời khỏi thật vẫn còn khá tốt.

Cho dù an ủi mình như vậy, nhưng trong lòng Chu Tử vẫn mơ hồ đau đớn, làm việc gì cũng có chút không yên lòng.

Nàng phải máy móc làm một chút việc gì đó, ví như việc giặt quần áo, quét sân, chọn món ăn linh tinh gì đó.

Hôm nay, Chu Tử đang quét sân, cô nương Xuân Anh mới quen ở nhà hàng xóm cầm cái khay chứa đồ may vá sang chơi.

Chu Tử đón nàng qua, hai người ngồi dưới cây ngô đồng trong viện cùng nhau thêu thùa may vá. Xuân Anh nhìn chung quanh, từ trong khay đựng đồ may vá lấy ra một phong thư kín đáo đưa cho Chu Tử.

Chu Tử không khỏi nhìn Xuân Anh một cái. Nàng thật không nghĩ tới thì ra Xuân Anh này còn là người đưa tin của Chương Kỳ!

Mượn cớ trở về phòng, Chu Tử mở thư ra xem.

Thì ra ý nghĩ việc Nam An vương rời đi sẽ an toàn hơn, không chỉ Chu Tử nghĩ như vậy, mà hiển nhiên Chương Kỳ cũng nghĩ vậy.

Mười ba tháng năm Nam An vương rời khỏi Kim kinh, mười bốn tháng năm Chương Kỳ liền dặn dò thân tín của mình là người làm Chủng Xuân Lâm, bảo Chủng Xuân Lâm mang một phong thơ về nhà, giao cho muội muội Chủng Xuân Anh, sau đó bảo Chủng Xuân Anh mượn cơ hội qua chơi, giao thư cho Chu Tử.



Trong lá thư này, hắn nói mình phải đến Bắc Cương kiểm tra xem xét cửa hàng mới, muốn mời Chu Tử cùng hắn đến phủ Long Châu thị trấn của thành Long Dương ở Bắc Cương.

Chu Tử xem thư xong, viết một phong thơ trả lời nhờ Chủng Xuân Anh gửi trở về.

Lúc Chương Kỳ nhận được thư, trong lòng không khỏi có chút vui mừng mơ hồ, kèm theo chút mong đợi; sau khi mở lá thư ra đọc xong, trong lòng lại đặc biệt thất vọng.

Hắn vốn cho rằng chỉ cần Nam An vương rời khỏi Kinh Thành, Chu Tử sẽ từ từ thân thiết hơn với mình, ai ngờ Chu Tử vẫn cứ ngăn mình xa ngoài ngàn dặm.

Trong lá thư này, đầu tiên Chu Tử lấy lý do không có công lao không thể nhận lợi ích, từ chối đề nghị nhận lợi nhuận từ chi nhánh Chương Phúc Ký ở thành Long Dương; sau đó vô cùng thành khẩn cảm tạ hắn đã giúp mình thoát khỏi phủ Nam An vương, trịnh trọng nói rõ mình nguyện ý dùng hết sức để báo đáp; cuối thư, Chu Tử rất uyển chuyển biểu đạt nguyện vọng hàng đầu bây giờ của mình là tìm được mẫu thân, muội muội và đệ đệ, đối với những chuyện khác nàng không muốn quan tâm đến.

Cuối cùng, Chu Tử dặn dò Chương Kỳ, xem xong nhất định phải hủy lá thư này.

Chương Kỳ cảm thấy trợ giúp của mình với việc Chu Tử trốn đi lần này cũng không quá lớn, chủ yếu vẫn là dựa vào chính bản thân Chu Tử.

Chu Tử nhờ hắn giúp đỡ tìm kiếm nơi thoát thân, nhà người làm tâm phúc Lương Đại Tài của hắn là thích hợp nhất —— trong nhà vốn có mẫu thân và muội muội, nhưng muội muội lại bỏ trốn theo người; Lương Đại Tài và mẫu thân vì ngại mất mặt, cũng không lộ ra ngoài cho người ta biết.

Vì vậy Chương Kỳ cho Lương Đại Tài một khoản bạc, bảo Lương Đại Tài mua một nhà nhỏ kín đáo là hiệu giày trong ngõ nhỏ ở thành Tây, tòa nhà sát vách là của người làm thân tín Chủng Xuân Lâm, sau đó phái Lương Đại Tài đến chi nhánh ở thành Long Dương —— để Lương Đại Tài trông chừng Chu Tử, hắn không yên lòng ....!

Làm xong tất cả, với việc Chu Tử có thể rời khỏi phủ Nam An vương, Chương Kỳ vẫn cảm thấy không dám ôm hi vọng.


Quy củ trong phủ Nam An vương cực nghiêm.

Bởi vì Chu Tử, hắn không thể không thử thu mua người làm trong phủ Nam An vương, ai ngờ phủ Nam An vương lại tựa như tường đồng vách sắt, tốn không ít bạc cũng vẫn không lấy được chút tin tức nào. Sau đó, hắn mới nghe nói Nam An vương Triệu Trinh vẫn dùng quân pháp để cai trị phủ. Đối với người bên dưới, có công, thưởng cực kỳ rộng rãi; nhưng hễ phạm sai lầm, động một chút là đánh chết tươi.

Vì vậy không ai dám tùy tiện làm trái với quy củ của vương phủ.

Sau khi biết tính tình Nam An vương gia tàn bạo như vậy, Chương Kỳ vẫn có chút do dự với việc trợ giúp Chu Tử, nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định trợ giúp nàng, đảm bảo nàng sống sót, rời khỏi Nam An vương gia quen thói tàn bạo quyền uy một cõi.

Chương Kỳ cầm phong thư lên xem lại một lần, sau khi xem xong, theo dặn dò của Chu Tử, hắn vừa muốn xé nát phong thư, nhưng khi nhìn nét mực ‘thể chữ lệ’ trau chuốt non nớt trên tờ giấy, liền nghĩ đến dáng người vô cùng xinh đẹp của Chu Tử, không khỏi có chút say mê.

Hắn lại nghĩ tới tình cảnh lần đầu tiên gặp mặt lúc Chu Tử mười hai tuổi.

Thời gian thấm thoát, trong vô thức bọn họ đều đã lớn lên, có cuộc sống của mình.

Chương Kỳ đứng trước cửa sổ, nhìn cây cối sum suê trong vườn hoa nhỏ bên ngoài, trong lòng thở dài một tiếng.

Mẫu thân đã cho người viết thư tới, nói cả nhà chuẩn bị dời đến thành Kim kinh, sau đó sẽ quyết định hôn sự cho hắn, để hắn thành gia lập nghiệp, nối dõi tông đường cho Chương gia. (LPH: bạn Chương Kỳ này tốt, mong tác giả cho bạn í một nhân duyên tốt)


Về sau, khoảng cách của hắn và Chu Tử đại khái sẽ càng ngày càng xa!

Ôm một loại phiền muộn kỳ lạ trong lòng, Chương Kỳ cất lá thư này, kẹp thật kỹ vào một cuốn sổ chi tiêu trên giá sách.

Hôm mười ba tháng năm đó, Hoàng đế tổ chức ăn mừng sinh nhật cho Triệu Trinh sau đó tiễn hắn lên đường, đưa mắt nhìn hắn cưỡi chiến mã dọc theo ‘ngự phố’ mà rời khỏi kinh thành.

Trên thực tế, lần này Triệu Trinh rời đi, là sẽ mang theo hai vạn lính mới hắn vừa huấn luyện cùng rời đi, sao có thể dễ dàng xuất phát như vậy?

Hắn mang theo thân binh cùng các tướng lĩnh ở lại hai đêm trong trạm dừng chân ngoài thành.

Gần tối ngày mười lăm tháng năm, Triệu Trinh mang theo tướng lãnh và thân binh ngừng lại trong Mười dặm Trường Đình, sẵn sàng chờ sau khi toàn bộ binh lính đến bến tàu, lên thuyền, thì cũng lên thuyền rời đi.

Lúc này trời đã ngã bóng về tây, tịch dương nhuộm màu như màu của lòng đỏ trứng vịt muối, chân trời phía tây từ từ biến mất, ánh nắng chiều ảm đạm, chân trời dần xanh tối, bóng đêm mông lung từ từ phủ xuống. Triệu Trinh mặc quần áo Thân Vương màu đen áo choàng màu trắng thêu hình rồng trên biển (Hải long), yên lặng không nói đứng ở phía tây Trường Đình nhìn về nơi xa, thân binh cùng các tướng lĩnh mặc áo giáp lặng im đứng đợi ngoài đình.

Triệu Trinh nhìn nắng chiều từ từ mờ nhạt, nhớ lại tháng chín năm trước, mình đã ở chỗ này chờ đợi Chu Tử xuống thuyền đến kinh thành.

Khi đó, hắn vốn đã đồng ý đến bến tàu đón Chu Tử, nhưng sắp đến bến tàu rồi, lại cảm thấy mình đường đường là hoàng tử Thân Vương, đến bến tàu trông ngóng đón một thông phòng, để người biết sợ rằng sẽ trở thành trò cười, cho nên ngừng lại ở Trường Đình, phái Triệu Anh theo phu xe đến bến tàu đón Chu Tử.

Hắn mới vừa ở Trường Đình đợi một lát, liền nhìn thấy một chiếc xe ngựa chạm khắc huy hiệu của phủ Vương Thừa tướng lộc cộc chạy đến, ngừng lại bên cạnh Trường Đình.

Xuống xe là Vương Tích Trân.

Mặc dù khi còn bé hắn và Vương Tích Trân có quen biết, nhưng kể từ khi hắn mười hai tuổi rời đến Nam Cương, cũng chưa hề gặp lại. Hai người đứng trong Trường Đình hàn huyên mấy câu rồi cũng không còn lời để nói, không khí rất lúng túng.



Đang lúc ấy thì xe ngựa chở Chu Tử đến.

Sau khi Chu Tử từ trong xe xuống, hai mắt Triệu Trinh tỏa sáng, hai mắt thật to trong suốt của Chu Tử tối tăm, cánh môi đỏ tươi ướt át, vạt áo lụa trắng dệt sợi ánh kim buộc lại thật cao, càng tôn lên cao ngất trước ngực, eo nhỏ nhắn được buộc chặt, trái tim của hắn không khỏi nhảy lên. Liếc mắt một cái, hắn liền dời tầm mắt, tiếp tục nói chuyện với Vương Tích Trân.

Sau khi trở về, hắn mới biết thì ra Chu Tử ghen.

Nghĩ đến khi đó Chu Tử lặng lẽ ghen, lại không dám nói ra, bộ dạng bĩu môi ngủ trên giường quay lưng về phía mình, trong lòng Triệu Trinh thật ngọt, nhưng rất nhanh chút ngọt ngào kia liền biến mất không còn bóng dáng —— đến hôm nay, vẫn không tìm được Chu Tử.

Nếu như tìm được Chu Tử, vậy trước tiên. . . . . . phải đánh Chu Tử một trận trước!

Triệu Trinh trầm mặc đứng đó, yên lặng ảo tưởng sau khi tìm được Chu Tử, sẽ trừng phạt thế nào mới có thể khiến từ đó về sau Chu Tử đàng hoàng sống trong phủ, không dám rời nhà trốn đi nữa.

Triệu Hùng cưỡi ngựa chạy đến, dùng lực ghì ngựa dừng lại bên ngoài Trường Đình.

"Vương Gia, thuộc hạ có chuyện bẩm báo!"

Triệu Trinh quay đầu lại, mặt không chút thay đổi nhìn Triệu Hùng.

Triệu Hùng hành lễ rồi sải bước đi vào Trường Đình, nhỏ giọng nói: "Thuộc hạ đã tìm được chỗ ẩn trốn của Chu Tử cô nương."

"Thật?" Triệu Trinh cố gắng đè nén nội tâm kích động xuống, trầm giọng nói, "Ở đâu?"




back top