Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Quyển 4 - Chương 67: Được cứu chữa, đôi đường khó chọn


Nghe thấy lời Ngân Linh, Chu Tử trầm ngâm một chút: “Vậy chờ bọn người Triệu Tráng tới đi!” Cao Quý phi kiên trì không để Chu Tử đến đây tìm Triệu Trinh, nói tướng quân, mưu sĩ dưới trướng Triệu Trinh đã phái người đi tìm, do Triệu Phúc dẫn đầu vệ binh bên người Triệu Trinh tiến hành tìm kiếm, hơn nữa bà cũng phái Triệu Tráng chỉ huy nhóm ám vệ trong kinh đến đó, Chu Tử chỉ cần ở lại kinh thành chờ tin tức là được.

Nhưng vừa nghĩ đến Triệu Trinh, lòng Chu Tử liền như lửa đốt.

Nàng nghĩ tới tình huống xấu nhất, Triệu Trinh chết, nàng muốn tìm đưa hắn trở về; nếu Triệu Trinh còn sống, nàng càng muốn đưa hắn trở về!

Chu Tử cảm thấy không ai tỉ mỉ và kiên định bằng nàng, nên luôn kiên trì muốn đến đây.

Quý phi không lay chuyển được nàng, không thể làm gì khác hơn là dùng bồ câu đưa tin, lệnh cho Triệu Tráng Triệu Phúc đang tìm kiếm Triệu Trinh ở Núi Vân Mông liên lạc với Ngân Linh.

Lúc này Ngân Linh đang nghĩ biện pháp liên lạc với Triệu Tráng, Chu Tử cẩn thận hỏi mẫu thân người mà Dương đại lang cứu được có bộ dạng thế nào.

Mẫu thân Chu Tử suy nghĩ một chút mới nói: “Cứu được lúc rạng sáng, khi đó trời còn tối đen! Còn rất trẻ, bộ dạng rất ưa nhìn, trên ngực trúng một mũi tên, sốt cao không hạ….. Đều do Dương đại lang chăm sóc, ta chỉ lên núi hái chút rễ cây bản lam và bồ công anh, sắc hai chén thuốc mang tới, mới gặp một lần.”

Mẫu thân Chu Tử không nói rõ được gì, đột nhiên nhớ tới người nọ có để lại một chiếc nút bạc và một ít bạc vụn, vội nói: “Đúng rồi, lúc hắn tỉnh có đưa cho Đại lang một chiếc nút bằng bạc, trước khi đi còn có lòng tốt để lại cho chúng ta mười lượng bạc vụn!”

Mẫu thân Chu Tử chạy vào trong phòng, rất nhanh đã chạy ra, trong tay cầm một chiếc nút bằng bạc cùng một ít bạc vụn. Bà đưa mấy thứ này cho Chu Tử xem.

Chu Tử không để ý tới bạc vụn, cẩn thận tỉ mỉ giơ cái nút bằng bạc hình trái tim kia lên, xoay tới xoay lui nhìn đi nhìn lại.

Lúc này, lòng của nàng mới thả lỏng, rốt cuộc trái tim và thân thể căng thẳng một tháng qua cũng được buông xuống.

Cái nút bằng bạc hình trái tim này là do Chu Tử vẽ, yêu cầu Triệu Hùng ra ngoài làm theo, Chu Tử chỉ dùng một nút, khâu trên hà bao (túi tiền) của Triệu Trinh.

Như vậy, Triệu Trinh đúng là được trượng phu bây giờ của mẫu thân - Dương đại lang cứu chữa.

Chu Tử phỏng đoán trong lòng, trái tim đập thình thịch, chỉ sợ chút hi vọng cuối cùng tan biến mất. Nàng muốn chờ gặp Triệu Tráng để hỏi cho rõ.

Lúc này Thanh Châu đã chần trứng xong, bưng ra ngoài, mẫu thân Chu Tử vội đón lấy nói cảm ơn, nhường đi nhường lại cuối cùng Chu Tử ăn một chén, Tiểu Thanh ăn một chén, một chén khác mẫu thân Chu Tử nhất định nhường cho Thanh Châu ăn.

Thanh Châu vẫn còn từ chối, Chu Tử nói: “Thanh Châu, ngươi ăn đi!”

Chu Tử há to miệng ăn trứng chần, mẫu thân Chu Tử ngồi bên cạnh nàng, vừa nhìn nàng ăn, vừa sờ sờ tóc Chu Tử, vỗ vỗ lưng Chu Tử, nhìn ngắm y phục của Chu Tử.

Chu Tử ăn rất nhanh, vài miếng liền ăn xong quả trứng.

Ánh mắt của nàng hơi ướt, nhưng trên mặt vẫn mang theo ý cười: “Mẫu thân, người không cần lo lắng cho con và Chu Bích. Đầu tiên con bị bán cho Cao ông trong huyện, sau đó bị đưa đến phủ Cao thừa tướng, cuối cùng đến phủ Nam An vương, mấy năm nay ăn rất no rất ngon, cũng không chịu khổ; Chu Bích, đầu tiên là bị bán đến nhà Quan Thủ bị Vũ Nãi Hiên ở thành Uyển Châu, sau đó lại bị đưa đến phủ Bắc Tĩnh vương, hiện tại đã thoát kiếp nô tỳ, làm quý thiếp, mọi người đều gọi nàng là tiểu Chu phu nhân!”

Lúc này mẫu thân Chu Tử mới nhẹ lòng, vuốt ve tóc mai Chu Tử: “Vậy mẹ cũng yên tâm một chút”. Bà ngẩng đầu nhìn hoàng hôn mênh mông bên ngoài: “Mẹ biết cuộc sống của các con cũng rất khó khăn, đều do mẹ làm mẹ mà lại quá hèn nhát……..”



Một giọt nước mắt chảy xuống khuôn mặt thon gầy của bà.

Chu Tử cũng có chút chua xót, nàng lấy khăn lau nước mắt cho mẫu thân: “Mẫu thân, con sống rất tốt, thật đó, Vương gia đối xử với con rất tốt!”

Chu Tử nhớ tới Bánh bao nhỏ bị mình để lại chỗ Quý phi, trái tim co thắt vì đau: “Con còn có hài tử, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn, tay chân, mông nhỏ đều mập mạp, bộ dạng như bánh bao, nhũ danh liền gọi là Bánh Bao nhỏ!”

Biết mình có cháu ngoại, mẫu thân Chu Tử đầu tiên là vui vẻ, sau đó lại u buồn: “Danh gia vọng tộc có nhiều quy củ, hài tử có để cho con nuôi không?”

Chu Tử cười: “Tạm thời chưa có Vương Phi, trước mắt có thể nuôi giữ ở bên mình!”

Hai mẹ con đều không nói nữa.

Ba mẹ con các nàng, sinh ra trong nhà nông bần cùng, bộ dạng lại vô cùng xinh đẹp, vì vậy, đều không thể làm chủ vận mệnh của mình, bị bán làm nô tì làm thiếp, chỉ có thể để cho người khác an bài cuộc sống của mình.

Lúc này Tiểu Thanh đã ăn xong. Hắn chồng chén không của mình và chén không của Chu Tử lên nhau, sau đó bê hai cái chén nhìn Thanh Châu, chờ Thanh Châu ăn xong.

Thanh Châu vội nói: “Để ta tự làm cho.”

Tiểu Thanh nhìn Thanh Châu cười cười, nhỏ giọng nói: “Ngươi là khách đến chơi, nên để ta làm thôi!”

Đợi Thanh Châu ăn xong, hắn cầm chén không của Thanh Châu, chồng ba cái chén lên nhau, sau đó bưng ra ngoài.

Cửa nhà chính hơi cao, hắn vắt một chân lên trước, sau đó mới bước cái chân còn lại. Cứ như vậy mà ra khỏi nhà chính, đi tới nhà bếp.

Thanh Châu cũng vội vàng đi theo.

Nhìn đệ đệ như một người lớn thu nhỏ, cảm xúc của Chu Tử ngổn ngang trăm mối. Nàng nhớ đến bảo bối ở lại Kim kinh của mình.

Bất kể tương lai có thể nuôi giữ hài tử bên mình hay không, chuyện khẩn cấp hiện nay là tìm được Triệu Trinh, chăm sóc cho Triệu Trinh.

Lúc này mặt trời đã ngả về tây, hoàng hôn mờ mịt, màn đêm nặng nề bắt đầu phủ xuống nhân gian, giống như tâm tình Chu Tử lúc này.

Chu Tử nói chuyện với mẫu thân hồi lâu. Trước mắt cuộc sống của mẫu thân Chu Tử rất yên ổn, bà cũng rất quý trọng cuộc sông yên ổn khó có được này: “Ít ra ở đây, Đại lang rất tốt với mẹ, ông ấy là người đến từ nơi khác, cũng không có thân thích, mẹ cũng không lo sẽ bị bán một lần nữa.”

Mẫu thân Chu Tử hiền lành nhìn Chu Tử: “Tam thúc con tòng quân, Độc huyện đã không còn là nhà của chúng ta. Mẹ và Tiểu Thanh ở lại chỗ này, tương lai con và Chu Bích….. ít ra các con còn có nhà mẹ đẻ…… tương lai nếu như……… vẫn còn có nơi để tìm về nương tựa!”

Bà nói rất mơ hồ, nhưng Chu Tử vẫn hiểu rõ.


Trên người Chu Tử có cả xấp ngân phiếu, nhưng nàng không đưa cho mẫu thân, chỉ để lại tất cả số bạc hiện có trên người nàng.

Trước mắt với mẫu thân mà nói, ngân phiếu là một mối họa.

Mẫu thân Chu Tử không chịu nhận bạc của nàng, Chu Tử cười nói với mẫu thân: “Mẹ, hiện tại thứ con có nhiều nhất là bạc, mẹ không cần lo lắng. Tương lai Tiểu Thanh lớn lên, nếu con vẫn ở kinh thành, mẹ hãy mang hắn đến phủ Nam An vương ở Kim kinh tìm con, nói là tìm Chu phu nhân; nếu con ở thành Nhuận Dương của Nam Cương, mẹ mang hắn đến Vương phủ ở thành Nhuận Dương của Nam Cương tìm con. Con sẽ mời lão sư đến dạy hắn, để hắn học tập thành tài.”

Mẫu thân Chu Tử gật đầu một cái, suy nghĩ một chút lại gật thêm lần nữa.

Hai mẹ con ngồi cùng nhau, tâm tình bi thương, lại không nói lên lời.

Lúc Dương đại lang trở về, trời đã tối đen.

Chu Tử nhìn ông một chút, bộ dạng ông ước chừng khoảng bốn mươi tuổi, da ngăm đen, mặt mũi đoan chính, không thích nói chuyện, nhưng lời nói ra đều là đã suy nghĩ kỹ, rất mạch lạc.

Lúc ăn cơm tối, Chu Tử thấy Dương đại lang rất tự nhiên gắp thức ăn cho Tiểu Thanh và mẫu thân, xới cơm cho Tiểu Thanh, lúc này tâm trạng lo lắng của Chu Tử mới buông xuống.

Lần này, rốt cuộc hình như mẫu thân đã có được hạnh phúc.

Đến nửa đêm, Triệu Tráng mang theo một đội ám vệ chạy tới.

Chu Tử không ngủ, vừa nghe bên ngoài có động tĩnh liền vội vàng đứng dậy.

Ngân Linh đang nói chuyện cùng Triệu Tráng ở bên ngoài.

Vừa thấy Chu Tử, Triệu Tráng lập tức hành lễ nói: “Bẩm Chu phu nhân, Vương gia lệnh cho thuộc hạ đưa phu nhân qua đó!”

Sau khi từ biệt cha dượng, mẫu thân và đệ đệ, Chu Tử ngồi lên xe ngựa, Triệu Tráng cưỡi khoái mã (gọi chung những con ngựa tốt, chạy nhanh), đoàn người ngựa đi theo hướng tây tiến thẳng về phía đại doanh của Bắc Cương.

Triệu Tráng là người vô cùng trầm lặng. Chu Tử có hỏi cũng không được gì, dứt khoát không hỏi.

Vào lúc rạng sáng, nhóm người Chu Tử đã đến đại doanh Bắc Cương. Triệu Tráng không đưa các nàng vào đại doanh Bắc Cương, mà tiếp tục đi về phía trước, thẳng đến một trấn nhỏ sau lưng đại doanh.

Cuối cùng, rốt cuộc Triệu Tráng cũng dừng lại trước cánh cửa lớn sơn đỏ trên phố sau trấn nhỏ.

Lúc này trời đã tờ mờ sáng, mặc dù cả đêm không ngủ, nhưng tinh thần Chu Tử rất kích động, xe dừng lại, nàng liền vén rèm xe nhảy xuống.


Triệu Tráng đứng trước cánh cửa lớn sơn đỏ đã bong tróc, bắt chước tiếng chim kêu ba lần.

Cửa lớn “Ầm” một tiếng mở ra.

Triệu Phúc bình thản như không xuất hiện sau cánh cửa.

Chu Tử lập tức chạy đến trước mặt Triệu Phúc, vội vàng hỏi:”Vương gia------“

Triệu Phúc khom người hành lễ, sau đó nói: “Mời phu nhân đi theo nô tài!”

Triệu Phúc đi thẳng về phía trước, Chu Tử theo sát phía sau. Cuối cùng, Chu Tử được dẫn đến trước cửa một gian nhà ngói tường xanh đen.

Chu Tử đứng ở cửa, hít một hơi thật sâu.

Nàng không mong có thể tìm được Triệu Trinh vui vẻ khỏe mạnh, chẳng qua chỉ hi vọng Triệu Trinh bị thương ít đi một chút.

Bên trong nhà ngói tường xanh, Triệu Trinh nằm trên giường đất, nặng nề ngủ thiếp đi.

Hắn lại nằm mơ thấy buổi tối bị đánh lén đó.

Lúc mũi tên kia bắn nhanh tới, bị đại kim tiền Chu Tử may ở trước ngực cản lại, mũi tên nhọn chệch đi, trúng sườn phải của hắn, trong nháy mắt đó, Triệu Trinh cảm giác mình nghe được tiếng nứt xương. Áo bào tím hắn mặc bên ngoài và trung y bên trong bị thân mũi tên ghim chặt trên người, trong nháy mắt bị máu tươi thấm ướt.

Ngay sau đó, trời đất quay cuồng, hắn rơi vào dòng nước lạnh như băng.

Triệu Trinh cố gắng giãy giụa, nhưng nước sông chảy xiết như cơn sóng đánh thẳng vào, đổ ập xuống đẩy hắn vào thế giới vô tri vô giác.

Chờ khi hắn tỉnh lại, thấy mình nằm trong một căn phòng chất đầy lương thực và củi đốt. Triệu Trinh muốn cử động, lại phát hiện chỉ có cánh tay và chân là có thể nhúc nhích một chút, bộ ngực dường như tê buốt, không có phản ứng, cũng không cảm thấy đau đớn.

Triệu Trinh cố gắng nuốt một ngụm nước bọt, lại phát hiện cổ họng mình như lửa đốt.

Khí trời đầu xuân, Bắc Cương rất lạnh, Triệu Trinh cảm thấy thân thể rét run, lạnh đến nỗi hai hàm răng hắn run lập cập, nhưng mặc dù thân thể lạnh lẽo, nhưng tim hắn lại cảm thấy nóng, trong lồng ngực giống như luôn đang đốt một đám lửa nhỏ, theo hô hấp của hắn mà ngọn lửa dâng lên trong lồng ngực, đốt nóng khiến cổ họng hắn như bị nướng chín không còn cảm giác, đôi môi cũng như bị nướng, mấp máy cũng đau.

Trong cơn nóng lạnh lẫn lộn, Triệu Trinh cảm thấy tử thần sắp đến. Năm mười bốn tuổi, Triệu Trinh bắt đầu cuộc sống trên lưng ngựa. Năm năm Nam chinh Bắc chiến, vô số lần hắn đến gần với cái chết, nhưng mỗi lần như vậy hắn đều dựa vào gân cốt cường tráng và ý chí kiên cường mà chịu đựng.

Lần này, chỉ cần mình tỉnh lại, Triệu Trinh cũng không chịu chết. Dù thế nào, trong lòng hắn vẫn luôn muốn mình phải sống.

Chết? Tại sao ta lại muốn chết? Mẫu thân vẫn còn ở trong cung, ta chết rồi, cái đợi bà chính là tuổi già thê lương và sự coi thường vô tận; nữ nhân của ta còn đang mang đứa con sắp sinh, nàng vẫn chỉ là thiếp thất, hài tử nàng sinh sẽ bị xem là con vợ lẽ, nàng và hài tử sao có thể sống tốt đây?

Cho nên, ta không thể chết được.

Khi thấy một người đàn ông trung niên thoạt nhìn chất phát, trầm tĩnh bưng chén nước tiến vào, Triệu Trinh không nói gì, chỉ mở mắt.

Người đàn ông trung niên thở dài: “Rốt cuộc ngươi cũng tỉnh rồi, aizzz, nơi này thiếu thầy ít thuốc, phải làm sao đây!”

Triệu Trinh nghe rất rõ ràng, người đàn ông này nói giọng địa phương Đại Kim Bắc Cương.



Triệu Trinh không dám hoàn toàn tin tưởng.

Người đàn ông trung niên đỡ cho hắn uống một ít nước, lại đỡ hắn nằm xuống, nói: “Nghỉ trước một lát, vợ ta đã lên núi hái cây bồ công anh và rễ bản lam, sắc thuốc uống, không chừng sẽ tốt hơn một chút!”

Triệu Trinh không muốn gửi hy vọng vào công hiệu chưa rõ của thuốc sắc từ rễ bản lam và cây bồ công anh, sau khi người đàn ông trung niên ra ngoài, hắn cố hết sức cử động cánh tay, tháo hà bao Chu Tử làm từ bên hông xuống ----- hắn nhớ rõ Chu Tử có may một cái nút bằng bạc cực kỳ buồn cười lên trên.

Sau khi dùng răng cắn cái nút bạc xuống, Triệu Trinh giấu nó dưới người.

Sau khi người đàn ông trung niên đi vào lần nữa, Triệu Trinh cố gắng ổn định giọng nói, lừa gạt người đàn ông trung niên: “Bạc trên người ta……. đều bị cướp đi……. nhưng nhà ta ở Kim kinh…… có chút tài sản….. ngươi có thể giúp ta ……. báo tin……. bọn họ nhất định sẽ cảm ơn ngươi thật nồng hậu……”

Lúc đó Triệu Trinh mới lấy cái nút bằng bạc ra.

Sau khi người đàn ông trung niên nhận lấy cái nút bạc, Triệu Trinh thấy trong mắt hắn lộ vẻ vui mừng, liền cố gắng lấy ra khẩu pháo nhỏ dùng để báo tin đã sớm chuẩn bị trong hà bao: “Chỉ cần đốt cái này trước cửa nhà ngươi, tự nhiên sẽ có người đến đón ta!”

Người đàn ông trung niên cảm thấy làm người tốt tất sẽ nhận được kết quả tốt, hắn làm nhiều chuyện tốt như vậy, đây là lần đầu tiên được báo đáp: chỉ cần đốt một khẩu pháo nhỏ, là có thể kiếm được một viên bạc thật đẹp, bạc này thật sự rất rễ kiếm!

Hắn cầm nút bạc đi thương lượng với vợ.

Đương nhiên vợ hắn tán thành: “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, chỉ là một cái nhấc tay sao lại không giúp người ta? Đi đi!”

Sau khi Triệu Trinh đổ hai chén thuốc sắc bằng rễ bản lam và cây bồ công anh mà hai vị ân nhân đưa cho, Triệu Tráng và Triệu Phúc đang lùng sục gần đó đã tìm tới.

Mặc dù đã đi một vòng khỏi Quỷ môn quan, nhưng Triệu Trinh vẫn cứ suy nghĩ tính toán mưu toan. Hắn cảm thấy sự cố lần này của mình có thể bị người ta lợi dụng.

Cho nên, Triệu Trinh sợ hai vợ chồng sẽ tiết lộ chuyện mình bị thương nặng ra ngoài.

Lưỡng lự hồi lâu giữa hai lựa chọn khó khăn là giết người diệt khẩu hay cảm tạ ân nhân, cuối cùng Triệu Trinh quyết định tích thêm chút đức cho đứa con sắp ra đời hặc là đã ra đời của mình, không giết người diệt khẩu.

Trước khi đi Triệu Trinh dặn dò Triệu Tráng tặng cho ân nhân mười lượng bạc ròng ----- hắn sợ cho nhiều, hai vợ chồng từ nghèo chợt trở nên giàu sang, không nhịn được tiết lộ hết mọi chuyện.

Triệu Trinh để Triệu Tráng và Triệu Phúc đưa hắn đến Từ Thủy trấn phía sau đại doanh Bắc Cương----- vị mưu sĩ Tưởng Đức Hằng hắn giao ở lại trấn giữ biên giới mới của hai nước không quen ở trại lính, mua một căn nhà trên trấn, dọn dẹp ngăn nắp, hiện tại đang để trống.

Hầu đại phu và Hứa đại phu rất nhanh đã chạy tới, tiến hành cắt thịt rút mũi tên cho Triệu Trinh -------- trên mũi tên quả nhiên có độc!

Dù y thuật của Hầu đại phu và Hứa đại phu cao minh, Triệu Trinh vẫn phải chịu không ít thống khổ, đến hôm nay, vẫn phải nằm lỳ trên giường đất.

Sau khi hắn biết Chu Tử vì tìm kiếm mình mà đến Bắc Cương, quả thực tức sùi bọt mép ------ cái người phụ nữ phá gia này, không sợ nguy hiểm sao? Không lo lắng cho hài tử trong bụng sao? Muốn cho mình tuyệt hậu sao? Muốn tức chết tươi mình sao?

Dĩ nhiên, hắn không nhúc nhích được, chỉ có thể nằm ở trên giường, không thể làm gì khác hơn là tạm thời nuốt cơn giận này xuống, chờ Chu Tử tới, trừng trị nàng thật đích đáng, dĩ chấn phu cương (chấn chỉnh mọi thứ nâng cao khí thế của người chồng).

Tác giả có lời muốn nói: canh thứ hai dâng lên!

Cảm tạ các tình yêu: người chuyển kiếp, tam bảo, và hiểu hiểu.




back top