Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Quyển 4 - Chương 79: Đánh lui tiểu tam, Triệu Trinh xuất độc chiêu


Khi Cao Tứ phu nhân mang theo Cao tam tiểu thư Cao Phân cùng Cao lục tiểu thư Cao Liễn đến, Chu Tử đang ở ngoài cửa chánh viện tiễn Cao Thái phi cùng tiểu thế tử ra ngoài. Cao Thái phi muốn dẫn tiểu thế tử đến biệt viện vương phủ ở ngoài thành dạo chơi. Bởi vì dự kiến sẽ đi ba ngày nên Cao Thái phi mang theo mấy nữ quan và cung nữ hữu dụng bên người, toàn bộ đoàn người sắp xếp thành mười chiếc xe, lại thêm thâm vệ của vương phủ được Triệu Trinh phái theo hộ tống, trùng trùng điệp điệp khoảng mấy trăm người.

Chu Tử sắp sửa xa Bánh Bao nhỏ ba ngày, trong lòng vô cùng không muốn, tựa vào cửa sổ xe trêu chọc Bánh Bao nhỏ đang được Thái phi nương nương ôm trong lòng, đôi mắt ửng đỏ, như sắp nước mắt lưng tròng.

Cao Thái phi vừa bực mình vừa buồn cười: "Không phải chỉ để hai mẹ con xa nhau có hai ba ngày sao, làm gì đến nổi như thế hả? Con ở lại trong phủ tận tình hầu hạ Vương Gia nhà con đi!"

Bà tự nhủ: ta cũng không dám dẫn con đi, bằng không Vương Gia nhà con lại muốn chạy theo!

Trong khoảng thời gian này, bởi vì Chu Tử dời đến phòng kề phía đông của chánh viện ở cùng Thái phi, Triệu Trinh cũng không đợi mời, tự động tự phát chuyển theo đến đây, sớm sớm chiều chiều lui lui tới tới chánh viện, khiến các nữ quan và cung nữ của Cao Thái phi vừa tôn kính vừa sợ hãi, rất không tự nhiên, hơn nữa gặp khi khách nữ hay các thân thích lui tới thì rất bất tiện, muốn tránh cũng không kịp.

Cho nên mặc kệ Chu Tử cầu xin thế nào, Cao Thái phi nhất định kiên trì không đồng ý mang nàng đi chơi.

Sau khi Thái phi mang theo tiểu thế tử rời đi, Chu Tử vẫn như cũ mời mẹ con Cao Tứ phu nhân vào phòng khách nhỏ bên cạnh chánh phòng, nói chuyện cùng Cao Tứ phu nhân và Cao Phân, Cao Liễn.

Cao Liễn ngồi không yên, la hét muốn ra ngoài.

Chu Tử nhìn nàng ta mà cảm thấy thực buồn bực, rõ ràng là mang dáng vẻ vô cùng ngây thơ, nhưng sao vẫn cảm thấy có chút lẳng lơ mơ hồ! Chẳng lẽ là do giọng nói quá nũng nịu? Hay do thân thể đã trổ mã? Rõ ràng là một Lolita phẳng lỳ mà!

Cao Tứ phu nhân không đồng ý cho Cao Liễn ra ngoài, Cao Liễn liền tới mè nheo với Chu Tử, tay mềm lôi kéo tay Chu Tử, cất giọng ỏn ẻn làm nũng: "Trắc phi nương nương, Liễn nhi muốn ra ngoài chơi! Liễn nhi muốn ra ngoài!"

Chu Tử không chống đỡ được âm thanh non nớt rên rỉ nũng nịu này, vội vàng nói: "Đi đi, đi đi! Chỉ là không được đến chánh viện, lỡ gặp phải vệ binh và môn khách của Vương Gia lại tránh không kịp!"

Cao Liễn nhún người hành lễ, nhảy nhót chạy ra ngoài.

Mặc dù Cao Phân không xinh đẹp, nhưng thái độ lại vô cùng đúng mực, làm việc gì cũng tự nhiên thoải mái, lúc nói chuyện lại sống động hấp dẫn. Không chỉ giỏi lý luận, giải thích mà còn biết cách lắng nghe, luôn chỉ nói tiếp một câu đã làm đề tài lần nữa toả sức sống, tiếp tục kéo dài.

Chu Tử rất khâm phục, bởi vì nàng trầm mặc ít nói, với trường hợp như vậy nàng thường chỉ biết lắng nghe, cho nên sau lưng thường bị người chế giễu là ngạo mạn hoặc ngu dốt.

Hàn huyên chuyện phiếm một lát, Cao Tứ phu nhân bắt đầu có chút phân tâm.



Bà nhanh nhanh nói vài câu, sau đó lại có một hai giây lơ đãng, mặc dù trên mặt vẫn mang theo nụ cười, nhưng cả người rõ ràng như đang mất hồn.

Chu Tử đang nghe Cao Phân hào hứng sinh động kể mấy chuyện truyền thuyết luẩn quẩn ít ai biết về của các quý nữ Kinh Thành, chợt nghe bên ngoài hình như có chút ồn ào, nàng nhướng mày, Ngân Linh lập tức cúi bên tai nàng nhỏ giọng nói mấy câu. Chu Tử nghe vậy sửng sốt, nhất thời cảm thấy dở khóc dở cười.

Mẹ con Cao Tứ phu nhân và Cao Liễn đồng lòng, lập tức đứng lên: "Trắc phi ——"

Chu Tử biết tính khí Triệu Trinh, sợ Triệu Trinh sẽ ngay mặt khiến Cao Tứ phu nhân khó xử, liền thở dài nói: "Vương gia chúng ta lấy quân pháp cai quản vương phủ, quy củ rất nhiều, chuyện có người tự tiện xông vào đều xử lý như vậy, chưa bao giờ có ngoại lệ."

Nàng lấy khăn ra, cúi đầu chấm nhẹ vài cái lên khóe mắt, sau đó lộ ra bộ dạng nhu nhược bất lực, nói: "Tính tình Vương Gia, thực vô cùng tàn bạo, từ trước đến giờ ta đều không dám quản, ngay cả Thái phi nương nương, cũng không tiện nhúng tay, chính là vì sợ Vương Gia làm lớn chuyện thêm hơn nữa!"

Nghe thấy lời nàng, Cao Tứ phu nhân đang muốn đi giải cứu nữ nhi đành phải ngừng lại, đứng đó nhìn Chu Tử.

"Tứ cữu phu nhân ngồi xuống trước đã!" Chu Tử nghiêm mặt nói.

Cao Tứ phu nhân ý ý tứ tứ ngồi xuống, Chu Tử lại đổi đề tài, nói: "Ân khoa sắp tới, không biết tứ cữu phu nhân có suy nghĩ gì về việc này?"

Cao Phân xấu xí và Cao Liễn mĩ lệ, Cao Tứ phu nhân luôn luôn thích con gái út hơn, cho nên cái gì cũng chìu theo Cao Liễn, nuông chìu nàng ta đến độ không có phép tắc. Lúc này bà chỉ lo lắng cho tiểu nữ nhi, sao còn có thể quan tâm đến hôn sự của đại nữ nhi, lóng ngóng vụng về nói mấy câu, ngẩng đầu mong đợi đứng ngồi không yên.

Chu Tử rất rõ cái tính ngông cuồng cộng thêm chướng mắt của Triệu Trinh, quy củ là "Đánh 20 trượng trước, đánh xong rồi mới hỏi", thong thả ung dung giống như Lã Vọng buông cần câu cá bàn luận với Cao Phân mấy chuyện đang lưu hành nhất ở kinh thành, mặc cho Cao Tứ phu nhân lo lắng đứng ngồi không yên, sắp thành hòn vọng nữ nhi.

Đoán chừng 20 trượng sắp đánh xong, nàng mới nói: "Chúng ta ra xem một chút!"

Cao Tứ phu nhân gắng gượng kiềm chế xúc động muốn tông cửa xông ra chạy như điên đến cứu nữ nhi, chầm chậm đi theo sau Chu Tử.

Lúc có người ngoài, đoàn người đi theo Chu Tử rất lớn, mười mấy nha hoàn vây quanh, trùng trùng điệp điệp đi đến cửa lớn của chánh viện.

Lại nói tới tiểu mỹ nữ mười hai tuổi Cao Liễn, sôi nổi chạy tới trước mặt Triệu Trinh, lúm đồng tiền như hoa nhìn Triệu Trinh, vươn tay nhỏ bé trắng nõn, sờ lên tay Triệu Trinh.

Triệu Trinh nhướng mày, hất bàn tay đó xuống, cất bước rời đi.


Cao Liễn lại không biết tiết chế, nũng nịu non nớt gọi một tiếng: "Vương Gia ca ca, đợi Liễn nhi với!"

Từ nhỏ, bởi vì bộ dạng xinh đẹp đáng yêu, mẫu thân vui thích yêu chìu, luôn nói nàng là Tiểu Tiên Tử, vô cùng nuông chìu.

Chỉ cần nàng muốn cái gì, nàng liền làm ra bộ dạng này, ở Cao phủ, từ tổ phụ Cao thừa tướng trên cao, đến đứa cháu năm tuổi nhà Đại Bá phụ bên dưới, không một ai không bị bộ dạng này thu phục, đều muốn gì được nấy, mặc nàng xâu xé. Điều này khiến nàng cảm thấy mọi nam tử trên đời đều phải một lòng quỳ dưới váy nàng.

Triệu Trinh cau mày, lộ vẻ không kiên nhẫn, phất phất tay với Triệu Hùng.

Triệu Hùng vội vàng lệnh cho vệ binh mang ghế dựa tới, cho Vương Gia ngồi.

Bên này, Cao Liễn còn không biết sống chết, kề sát vào Triệu Trinh, bộ dạng như chim nhỏ nép vào người, muốn chui vào trong lòng Triệu Trinh, dựa vào đùi Triệu Trinh, nhưng mới vừa tới gần liền bị Triệu Trinh hung ác trừng mắt dọa sợ, mặt mũi tái mét, đứng không nhúc nhích trước người Triệu Trinh, giống như bị choáng váng.

Sớm đã có hai vệ binh như sói như hổ tiến lên, kéo Cao Liễn đi, nhấn nàng xuống nệm cỏ mới vừa trải xong, lại có hai vệ binh cầm hai gậy gỗ chuyên dùng để đánh người của phủ Nam An vương xuất hiện.

Triệu Hùng đứng bên đếm từng gậy, hai vệ binh bắt đầu từng phát từng phát nhắm ngay vào cái mông cao quý của Cao Liễn mà đánh.

Lúc Triệu Trinh dạy dỗ người rất ít khi bịt miệng, bởi vì bịt miệng, sẽ không có hiệu quả âm thanh, không thể đạt được tác dụng giết một người răn đe cả trăm người.

Mới đầu Cao Liễn bị dọa sợ, thấy vệ binh cầm gậy đến gần, lúc này mới thức tỉnh, lớn tiếng hét ầm lên.

Ngay sau đó, một gậy liền đánh xuống.

Trong nháy mắt gậy kia đánh xuống, Cao Liễn không cảm thấy đau đớn, nhưng sau đó một gậy khác đánh xuống, đau đớn dữ dội bắt đầu lan tràn.

Cao Liễn gào khóc: "Vương Gia ca ca, Liễn nhi không dám nữa ——"


Gậy tiếp tục thấp cao bay múa, phát ra tiếng “bịch bịch" nặng nề.

Cao Liễn bị đánh sắp hôn mê, mà vẫn còn đần độn gọi "Vương Gia ca ca", nhưng theo tiếng gậy tiếp tục đánh "bich bịch" vào da thịt, nàng dần dần chìm vào yên lặng.

Khi Chu Tử cùng Cao phu nhân và Cao Phân chạy tới, vừa kịp lúc khiêng Cao Liễn đã ngất đi trở về.

Triệu Trinh vẫn chưa đi, vẫn cứ ngồi nghiêm chỉnh trên ghế dựa.

Hắn lộ vẻ lạnh lùng nói với Chu Tử: "Trong phủ, quy củ chính là nguyên tắc, làm trái với quy củ thì Bổn vương sẽ giúp kẻ đó nhớ thật lâu!"

Nói xong, cũng không để ý tới tứ cữu phu nhân, đứng dậy mang theo một đám vệ binh, nghênh ngang rời đi.

Chu Tử vừa lệnh cho bọn nha hoàn đỡ Cao lục tiểu thư dậy, vừa lúng túng giải thích với Cao Tứ phu nhân: "Aizzz, Vương Gia quá xem trọng quy củ! Ngay cả ta ——"

Nàng lộ vẻ có miệng cũng khó nói: "Ngay cả ta cũng từng bị Vương Gia đánh!"

Cao Tứ phu nhân lo lắng cho vết thương của nữ nhi, mặt như đưa đám, không nói gì.

Bà từng nghe trượng phu nói, Triệu Trinh trị quân trị nhà đều rất nghiêm khắc, gia pháp luôn luôn chỉ có hai loại hình phạt —— đánh 20 gậy và đánh đến chết, nhưng không nghĩ lại có thể nghiêm khắc đến mức này, cả biểu muội ruột thịt cũng đánh —— dù sao nàng cũng là khách của hắn!

Sau khi Chu Tử gọi Hầu đại phu tới chẩn bệnh, Cao Liễn rất nhanh liền tỉnh.

Cao Liễn vừa tỉnh lại, Cao Tứ phu nhân liền mang theo Cao Phân, Cao Liễn rời đi. Trước khi đi, còn ngàn dặn vạn dò với Chu Tử: "Xin trắc phi ngàn vạn lần giữ kín chuyện này!"

Dĩ nhiên Chu Tử vô cùng đồng ý.

Dù cho Chu Tử nghiêm khắc nhắc nhở bọn nha hoàn, nhưng tin tức Nam An vương gia không hiểu phong tình, đánh biểu muội xinh đẹp bắt chuyện với hắn 20 gậy nhanh chóng lan xa, truyền khắp Kim kinh, dần dần lan rộng khắp toàn bộ Đại Kim triều, thành một truyền thuyết không ai không biết.

Vương Tích Trân tiểu thư của phủ Kim tổng binh ở thành Nhuận Dương cũng nghe được tin tức này, không khỏi cau mày thật sâu nhìn trăng mà thở dài, Triệu Trinh không hiểu phong tình, không ai có thể cảm thụ sâu sắc hơn nàng!

Tiết Khất Xảo* ngày bảy tháng bảy, Cao Quân, Cao Phân, Cao Châu và Cao Liễn đã dưỡng thương thật tốt cùng nhóm các quý nữ, được đón lên kiệu nhỏ tiến cung.

* Tiết Khất Xảo (Thất tịch): tối ngày 7-7 âm lịch, theo tục cũ, người phụ nữ bày hoa quả ở sân, cầu khấn sao cho Chức Nữ phù hộ mình khéo tay thêu thùa, may vá, dệt vải…



Khi nhóm các quý nữ xếp thành bốn hàng cho Hưng Thịnh đế cùng hoàng hậu nương nương ngự lãm thì Hưng Thịnh đế có chút cụt hứng.

Đại Kim triều có nhiều thuộc địa, nghe tin Tân Đế lên ngôi, dù vô cùng thương hương tiếc ngọc, đều chọn lựa mỹ nhân đẹp nhất trong nước dâng tới. Hậu cung Hưng Thịnh đế mới vừa tăng thêm mỹ nữ đến từ thuộc địa Triều Tiên, An Nam, lại có người dâng lên Hồ nữ Ba tư xinh đẹp lả lướt, các loại mỹ nữ đều tụ tập dưới một mái nhà.

Cho nên, hắn tùy ý nhìn một chút, cảm thấy lần này sợ là không có cống phẩm gì hay ho.

Khi lướt đến cuối hàng thứ nhất, vừa đúng lúc một mỹ nhân nho nhỏ khẽ ngẩng đầu, chọc cho Hưng Thịnh đế liếc mắt nhìn một cái, trong nháy mắt, Hưng Thịnh đế nhất thời cảm thấy một dòng khí nóng lan tỏa khắp toàn thân, gân xương cả người mềm nhũn, không khỏi cảm thán: vốn nghĩ Ngọc phi kia của phụ hoàng đã thanh thuần lả lướt tới cực hạn, không ngờ nữ nhân thật sự quý báu nhất lại ở nơi này!

Hoàng hậu đã quen bị hắn dùng thế lực bắt ép, cũng không dám nói gì.

Vì vậy, mỹ nhân nho nhỏ gần mười hai tuổi này, đêm đó được hưởng cưng chìu, khiến Hưng Thịnh đế hiểu được thế nào là sự kết hợp hoàn mỹ của ngây thơ hồn nhiên và lẳng lơ quyến rũ, ngày hôm sau lắc mình một cái, nhanh chóng biến thành Cao mỹ nhân của Hưng Thịnh đế, tiến vào Ngoạn Nguyệt hiên gần đại chánh điện nhất.

Vì để tiện ăn nói, sau khi Cao mỹ nhân vào ở, Hưng Thịnh đế ngắm nghía, đổi tên Ngoạn Nguyệt hiên thành Lân Hoa các, sau đó liên tục nửa tháng đều ngủ lại Lân Hoa các.

Dĩ nhiên, sâu trong nội tâm tiểu Cao mỹ nhân, là nỗi thâm hận "Vương Gia ca ca" của mình!

Sau khi ám vệ báo lại những chuyện này cho Triệu Trinh, hắn hoàn toàn không thèm để ý đến việc này.

Triệu Trinh vừa tỉ mỉ chỉnh đốn xong quân đội trong tay, cảm thấy hài lòng, đang chuẩn bị đến mười lăm tháng tám sẽ chuyển nhà dời chỗ, mang theo mẫu thân, Chu Tử cùng Triệu Tử quay về đất phong Nam Cương!

Ai ngờ Chu Tử ỷ vào việc hắn cưng chìu, thừa dịp hắn đi thị sát biên giới mới ở Bắc Cương, tự chủ trương uống canh lúa mạch, dứt sữa cho Triệu Trinh cùng Triệu Tử.

Sau khi trở lại vương phủ, lần đầu tiên Triệu Trinh và Bánh Bao nhỏ Triệu Tử đứng trên cùng một trận tuyến, lên tiếng phê phán Chu Tử.

Mặc dù Triệu Trinh vẫn ở lại phòng kề phía đông, nhưng luôn hé ra gương mặt tuấn tú lạnh lùng nghiêm khắc, hai ngày hai đêm không thèm để ý tới Chu Tử, không nói một câu với Chu Tử.

Bánh Bao nhỏ mới hơn bốn tháng, bởi vì không ăn thì ngủ, mập mạp như một nắm xôi, vừa nhìn thấy Chu Tử liền lao vào trong ngực mẫu thân, cắm đầu cắm cổ cố gắng tìm kiếm, sau khi nếm thử không có kết quả lại nước mắt lưng tròng nhìn Chu Tử, cố gắng xoay chuyển trái tim của mẫu thân.

Chu Tử cũng không muốn thế, nhưng sữa của nàng tự dưng lặng yên mà biến mất, chẳng qua Chu Tử sợ nó lại quay về, chết đi mà sống lại, vì vậy lại uống thêm một chén canh lúa mạch.

Thời gian Triệu Trinh cùng Bánh Bao nhỏ vô cùng oán giận chậm rãi trôi qua, cuối cùng tiết Trung thu mười lăm tháng tám cũng đã tới. Ngày hôm đó, Nam An vương gia muốn dẫn Cao Thái phi, tiểu thế tử cùng Chu trắc phi vào cung tham gia dạ tiệc đoàn viên đêm trung thu.

Tác giả có lời muốn nói: canh thứ hai dâng lên!




back top