Năm Mươi Thước Thâm Lam

Chương 33

Tái Văn đóng cửa, đi vào phòng bếp, cùng Tứ Phương nói một chút , Tứ Phương trầm mặc một lúc ”Vậy được rồi” anh nói.

 

Xuống dưới lầu, người phụ nữ kia mở cửa , Tái Văn nhớ rõ buổi sáng cậu bé có nói qua , cô ấy gọi là Hà Toa Toa. Tái Văn từ trong tay Tứ Phương lấy một túi nhựa đưa cho Hà Toa Toa, “Đây là mấy quả táo ngày hôm qua mua ở chợ ,mọi ngươi nếm thử xem, rất ngọt .”

 

Hà Toa Toa vội vàng nhận lấy , rồi để cho bọn họ vào nhà. Đồ ăn đều đã dọn xong , một người đàn ông ở trong phòng bếp đang đổ mồ hôi như mưa xào rau. Hà Toa Toa chỉ vào người đàn ông trong phòng bếp cùng Tái Văn nói, “Đó là chồng tôi Vương Bằng, đi làm ở nhà máy .” Dẫn Tái Văn cùng Tứ Phương ngồi xuống bàn ăn, “Cơm đều do chồng tôi làm , tôi không biết nấu ăn.”

 

Hà Toa Toa hướng chồng cô ấy gọi , “Khách đều đã đến rồi , còn không ra nhìn , một chút ánh mắt đều không có.”

 

Chồng cô ấy vội vàng từ phòng bếp đi ra, chùi mồ hôi trên trán, có chút ngượng ngùng nhìn Tái Văn cùng Tứ Phương “Còn, còn một món ăn, lập tức là xong .” Sau đó lại vội vàng tiến vào phòng bếp. Hắn là một người đàn ông có diện mạo bình thường, là một người đàn ông có vẻ gầy , nhìn qua là một người ôn hòa .

 

Hà Toa Toa trừng mắt liếc chồng cô ấy mắt một cái, xoay người lại tủm tỉm cười hỏi Tái Văn, “Hai ngươi muốn uống gì?”

 

Tái Văn nói, “Uống cái gì cũng được .”

 

Hà Toa Toa không thuận theo, “Như thế nào có thể tùy tiện được , tôi đi pha chén trà cho hai ngươi, trà xanh của bố tôi , uống rất được .”

 

Trên bàn cơm, Hà Toa Toa cũng phi thường nhiệt tình, cô không ngừng khuyên Tái Văn ăn cái này, ăn cái kia, trong chốc lát gắp cho cô bao nhiêu là đồ ăn. Tái Văn cảm thấy rất ngượng ngùng, trong bát đã chất cao như núi . Cô cũng hết sức đem đồ ăn hết, dù sao người ta nhiệt tình như vậy, cô cũng ngượng ngùng không dám để thừa .

 

Bọn họ đều đã ăn xong , mà trong bát Tái Văn còn rất nhiều , cô kỳ thật đã ăn no , nhưng mà trong bát còn nhiều như vậy, hay là cô gắng ăn thêm .

 

Tứ Phương đem một ly nước sôi để tới trước mặt Tái Văn, thấp giọng nói, “Đừng ăn.”

 

Tái Văn đem nước sôi để ở một bên, tiếp tục ăn.

 

Lúc này Tứ Phương từ trong tay cô giật lấy bát cơm, đem đồ ăn cùng cơm ăn hết , chỉ một lát liền đem đồ ăn ăn sạch sẽ.

 

Hà Toa Toa nhìn Tứ Phương, cùng Tái Văn nói, “Chồng cô thật biết săn sóc a.”

 

Tái Văn ngượng ngùng, “Chồng cô cũng rất tốt , đồ ăn hôm nay ngon lắm .”

 

Hà Toa Toa liếc mắt nhìn vương bằng đang vùi đầu ăn cơm một cái , “Hắn, hắn làm sao có thể cùng chồng cô so sánh được chứ , mỗi ngày chả khác gì hũ nút .

 

Tái Văn không biết nói như thế nào , “Vương đại ca rất tốt , lại ôn hòa như vậy .”

 

Hà Toa Toa hừ lạnh một tiếng, “Hiền lành thì có ích lợi gì? Ở bên ngoài lão toàn bị người khác khi dễ. Ở nhà máy ngay cả phòng ở được phúc lợi cũng chưa được phân đến, phòng này cũng là do gia đình tôi cho tiền mà có .”

 

Tái Văn nghe cô ấy nói chuyện trong nhà từ truyện này đến truyện khác , nhất thời cũng không biết nói cái gì , chỉ có thể trầm mặc.

 

Hà Toa Toa cũng hiểu được mình nói nhiều , cô chuyển hướng đề tài, “Hai ngươi đến đã lâu , vì sao cũng không thấy các ngươi đi ra ngoài đi làm ? Các ngươi đang công tác ở đâu ?”

 

Tái Văn nhất thời có chút giật mình, cô không nghĩ tới có người chú ý đến bọn họ. Cô thoáng nghĩ nghĩ mới nói, “Chúng tôi buôn bán nhỏ , lúc trước việc làm ăn không tốt nên dừng lại , qua đoạn thời gian rồi nói sau.”

 

Hà Toa Toa vội vàng nói, “Như vậy a, về sau có còn muốn buôn bán thì chia sẻ với chúng tôi một chút .”

 

Tái Văn nói, “Đó là đương nhiên .”

 

Cơm nước xong lại hàn huyên một lát, Tứ Phương kéo Tái Văn đứng lên, nói phải về nhà .

 

Tái Văn chào Hà Toa Toa cùng Vương Bằng ,sau đó đi theo Tứ Phương lên lầu về nhà.

 

Về đến nhà, Tái Văn đi vào bếp mở tủ lạnh tìm sữa lạnh uống, Tứ Phương đi theo sau cô, ôm thắt lưng cô , “Em vừa nói gì cơ , nấu cơm ngon, lại hiền lành, ôn hòa , anh nấu cơm không thể ăn sao? Anh không hiền lành , dịu dành sao?”

 

Tái Văn uống sữa, thiếu chút nữa muốn cười sặc cả lên , tùy tiện nói , này cũng muốn so đo?

 

Tứ Phương thấy Tái Văn không để ý đến mình, đem mấy sợi râu lún phún mới lên cà vào khuôn mặt cô , “Sao ? Em nói thật ra nào ?”

 

Tái Văn uống sữa xong , đóng tủ lạnh , đi đến ban công thu quần áo, Tứ Phương vẫn như cũ ôm lấy eo cô , theo cô đến ban công, anh dùng hạ thân mình đâm đâm vào đỉnh mông Tái Văn, “Sao? Nói a?”

 

Tái Văn quay đầu nhìn anh “Anh làm sao lại đâm em a.”

 

Tứ Phương nhìn cô, hạ thân càng dùng sức đâm đâm “Em nói a, nói anh sẽ không đâm nữa .”

 

Tái Văn xoay người lại, ôm lấy anh , “Bảo bối, anh là người đàn ông tốt nhất tốt nhất trên thế giới này, anh biết nấu ăn , anh lại dịu dàng hiền lành , không có người nào so với được với anh .”

 

Tứ Phương ôm cô nửa ngày không nhúc nhích, đây là lời nói thật hay vẫn là lười trêu chọc anh a? Anh đại khái cũng biết bản thân thật thà hiền lành mà.

 

Hà Toa Toa ngày đó hỏi bọn họ vì sao không đi làm, tuy rằng là vô tình , nhưng Tái Văn lại đặt ở trong lòng. Ở trong mắt người bên ngoài, hai người còn trẻ tuổi lại không đi làm, mỗi ngày đều ở nhà, có thể là có chút kỳ quái.

 

Tái Văn hỏi Tứ Phương, “Chúng ta có nên buôn bán cái gì đó hay không?”

 

Tứ Phương không nói gì. Tái Văn lại nói tiếp ”Nếu chúng ta mỗi ngày đều ở không như vậy , ở trong mắt người khác có lẽ có chút là lạ .”

 

Tứ Phương biết sẽ như vậy, nhưng nếu đi ra ngoài làm việc sẽ càng ngày càng phải cùng nhiều người giao tiếp, hiện tại ở trong giai đoạn này , không thể nói không có nguy hiểm. Nhưng thời gian tránh né mãi như vậy , cũng sẽ có khả năng nhiều người nói ra nói vào .

 

“Em có kế hoạch gì sao?” Tứ Phương hỏi.

 

“Chúng ta mở cửa hàng bán hoa được không?” Tái Văn ôm cánh tay của anh nói, “Chúng ta cũng không cần phải trồng nhiều hoa đặt mua hoa là được . Sau đó ở bên ngoài thuê mặt tiền cửa hàng, mở cửa hàng bán hoa, chuyên môn bán hoa thôi , hoa hoa thảo thảo a, anh nói sao ?”

 

Tứ Phương nghĩ nghĩ, như vậy cũng tốt, “Nhưng anh có yêu cầu, em không được xuất đầu lộ diện, chúng ta thuê một người làm , để cho cô ấy ở trong cửa hàng chúng ta thì ở trong nhà dưỡng hoa, tính toán sổ sách linh tinh .”

 

Tái Văn cười gật đầu, “Không thành vấn đề” chỉ cần mặt ngoài giống như làm việc là được , cô cũng không nghĩ phải làm một cái gì.

 

“Còn có một chút, có bị lỗ em cũng không được buồn đấy .” Tứ Phương bổ sung.

 

“Được rồi được rồi, em biết .” Tái Văn ồn ào, làm như buôn bán là lỗ rồi ý , nhưng mà cô thật sự chưa buôn bán bao giờ .

 

Kế hoạch rất tốt , bọn họ bắt đầu tìm mặt tiền cửa hàng , tìm một thời gian, ở bên cạnh nhà máy tìm một mặt tiền cửa hàng không lớn không nhỏ. Nơi này công nhân ở có vẻ dày đặc, lượng người đi lại rất lớn .

 

Tìm được cửa hàng rồi bắt đầu đến việc trang trí , cưa hàng được trang trí đơn giản mà lịch sự tao nhã. Lại tìm một cô gái , mười tám chín tuổi xuất thân ở nông thôn , sau khi hoc xong trung học thì không đi học nữa , ở nhà hai năm làm việc nhà nông, cha mẹ ngại cô bé còn nhỏ , nên để cô ra ngoài làm bảo mẫu.

 

Tái Văn ở bên nhà chính tìm thấy cô , lén hỏi cô không làm bảo mẫu đến cửa hàng để làm được không, cô gái đương nhiên là đồng ý. Có thể làm cái khác đương nhiên rất tốt , làm bảo mẫu thì vì thị trấn quá nhỏ, cũng không tìm thấy được công việc nào .

 

Chuẩn bị xong hết tất cả , Tứ Phương muốn đi mua một chiếc xe tải nhỏ , phía trước có thể ngồi hai người, phía sau có thể chở hoa . Khi nhân viên giao hoa đến , lại hỗ trợ cho cô bé ghi nhớ giá tiền, có chuyện gì thì nhắn lại , cửa hàng bán hoa rốt cục thì khai trường .

 

Kỳ thật cửa hàng bán hoa cũng rất đơn giản, từng giá cả đều đã cố định, cô bé này cũng rất nghe lời, cho nên cửa hàng bán hoa mở một thời gian, cơ bản cũng không có chuyện gì sảy ra , hết thảy đều rất thuận lợi.

 

Hôm nay Chủ nhật, Tái Văn nói sau khi mở tiệm việc làm ăn thật thuận lợi, buổi tối liền kêu cô bé ăn bữa cơm, là một cửa hàng ăn gần bên cạnh quán hoa . Chạng vạng Tứ Phương lấy xe tai chở Tái Văn , trên đường di động Tứ Phương vang lên hai tiếng, là thanh âm tin nhắn. Tái Văn nhàm chán không việc gì làm , cô cầm lấy di động Tứ Phương nhìn qua xem là cái tin nhắn nhàm chán gì, bởi vì Tứ Phương rất ít khi có tin nhắn từ người khác ,anh trước kia cũng chỉ cùng Tái Văn nhắn tin quan lại , trừ lần đó ra, anh cũng không gửi tin nhắn.

 

Lúc Tái Văn mở tin nhắn trong di động của Tứ Phương ra , thiếu chút nữa bị chọc giận đến choáng váng. Ngay cả vừa mới nhắn đến lần thứ nhất, tin nhắn thứ hai đã ngay lập tức được gửi đến , nội dung phân biệt là:

 

_Các ngươi hạnh phúc không ? Dù sao tôi cũng không hạnh phúc, ngày đó nhìn thấy anh , thật là nhất kiến chung tình, anh đối với tôi có cảm giác không?

 

_Thật sự rất nhớ anh , nửa đêm tỉnh lại, nhìn thấy người nằm bên cạnh là người mình không thương , thật sự rất đau đớn , tôi thật sự rất thích anh , không biết có thể được anh đáp lại hay không ?

 

_Vì sao không để ý tới tôi , tôi thật sự rất thích anh, chúng ta có thể gặp nhau một chút không ?

 

Tổng cộng ba tin nhắn , hai cái một cái là rạng sáng nay, một cái là tin nhắn đầu tiên , cái tin nhắn cuối cùng là mới nhắn vừa rồi .

 

Tái Văn mở mắt thật to , trong lòng lửa đã bốc lên đầu . Người phụ nữ này là ai a? Như thế nào lại không biết xấu hổ như vậy, câu dẫn đàn ông đã có vợ .

 

Tứ Phương quay đầu nhìn bộ dáng là lạ của cô hỏi , “Sao vậy ?”

 

Lửa nhỏ bùng lớn, cô quay đầu trừng mắt thét chói tai, “Dừng xe.”

 

Tứ Phương nghi ngờ đem xe dừng lại ở ven đường, Tái Văn xích tới bắt lấy cánh tay của anh rồi cắn, lực còn không nhỏ .

 

Tứ Phương chịu đựng cánh tay đau “Em làm sao? Có chuyện gì vậy ?”

 

Tái Văn miệng cắn đến đau, một mạch đem cánh tay anh dứt ra, nước mắt rơi xuống . Trong mắt lại còn thêm phẫn nộ nhìn anh .

 

Tứ Phương muốn tới ôm cô , bị cô đẩy ra, anh nắm lấy mặt cô ”Em rốt cuộc có chuyện gì ?”

 

Tái Văn khóc kêu, “Anh xem di động của anh đi .”

 

Tứ Phương vội vàng cầm lấy di động xem, nhưng mà xem cái gì chứ ?

 

“Xem tin nhắn” Tái Văn lại rống.

 

“Được, được, nhìn coi nào ” Tứ Phương vội vàng nói, anh cả đời chưa bao giờ xem tin nhắn . Anh chưa bao giờ gửi , cũng chưa bao giờ xem.

 

Khi anh mở tin nhắn ra , ba tin nhắn xuất hiện làm cho anh nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, đây là cái gì a? Ai a?

 

Anh bỏ lại di động, ôm cổ Tái Văn, “Bảo bối, em đừng nóng giận , cũng không biết là người nào bệnh thần kinh tóc bay rối . Đừng nóng giận được không” lại đem khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt của cô ôm lấy , hôn, “Bảo bối, nghe lời, đừng nóng giận , sao lại để ý một người xa lạ chứ ?”

 

Tái Văn nghẹn ngào than thở một câu, “Đều trách anh .”

 

Tứ Phương hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ”Là anh, đều trách anh .” Rõ ràng cũng không phải là anh sai a, ai gửi a, bệnh thần kinh, Tứ Phương thầm mắng.

 

Tái Văn nâng khuôn mặt còn tràn đầy nước mắt lên, nhẹ giọng hỏi “Anh biết là ai sao?”

 

Tứ Phương còn thật không biết, “Bảo bối, anh thật sự không biết là ai, khẳng định là người nào đó bệnh thần kinh tái phát rồi, anh lập tức đem số này liệt vào sổ đen.” Nhìn Tái Văn khóc cả khuôn mặt đỏ bừng, Tứ Phương đau lòng muốn chết.

 

Tái Văn lấy quá điện thoại của anh ”Không được, em còn phải nhìn xem.”

 

Hừ, cô muốn nhìn về sau cô ta còn có thể gửi cái gì.

 

Tứ Phương ôm cô, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, không ngừng dỗ, Tái Văn rốt cục lau hết nước mắt.

 

Buổi tối thời điểm ăn lẩu, Tái Văn nhìn đến cái gì cũng đều không vừa mắt, trong chốc lát ngại này, trong chốc lát ngại cái kia. Tứ Phương cũng theo cô, còn không thì ở bên cạnh giúp cô hát đệm.

 

Trong chốc lát Tái Văn lại buông chiếc đũa, không ăn . Tứ Phương hỏi cô làm sao vậy, cô yếu ớt nói, “Em đau răng , thịt trên cánh tay anh sao lại cứng như vậy, em cắn mà đau cả răng .”

 

Tứ Phương ôm cô ”Kia bảo bối em muốn ăn cái gì? Anh giúp em ăn nhé .”

 

Tái Văn véo vào phần thịt trên lưng anh , “Ghê chết đi được ”

 

Tứ Phương ôm cô dán nàng lỗ tai nói, “Đừng véo, lại véo liền cứng rắn .”

 

Tái Văn ngượng ngùng đẩy anh ra .

 

Cô bé ngồi đối diện trợn mắt há hốc mồm nhìn bọn họ cãi nhau ầm ĩ, đồ ăn cũng chưa ăn mấy miếng .

 

Tái Văn bị cô nhỏ nhìn đến ngượng ngùng , đỏ mặt nói, “Em không cần hiểu lầm, chúng ta bình thường không như vậy .” Nói xong chột dạ phải chết.

back top