Này Gió, Bao Giờ Anh Mới Trở Về?

Chương 11

- Em vào trong đây, anh về cẩn thận – Thiên Giai nhắc nhở

 

-Ừ, anh về đây, em vào nhanh đi kẻo lạnh- Dũng Nhân đứng nhìn Thiên Giai đi vào trong , khuất bóng rồi mới ra về. Anh không hiểu cảm giác gì đang hòa quyện với dòng máu mình lúc này. Chỉ biết là nó rất tuyệt. Anh chưa từng có cảm giác này với một ai khác, Thiên Giai là người đầu tiên. Anh thích cô rồi sao??

 

”””Phần này giới thiệu Dũng Nhân chút nhé “”"”"”

 

Con nhà quyền quý, giàu có nhưng luôn giản dị, không hề kiêu ngạo về gia thế của gia đình mình. Anh là con người ôn nhu, luôn suy nghĩ thấu đáo. Với chỉ số IQ cao , những bài tập đại học mà anh định theo đuổi đều đã giải qua. Cộng với chiều cao 1m80 là lợi thế để anh tham gia đội bóng chuyền của trường. Một con người nói chung là hoàn hảo, còn chưa kể đến nụ cười sát gái

 

”””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””

 

- Thuốc này có thể giúp cô nhanh làm vết thương mà không để lại sẹo, cầm lấy đi – Tĩnh Phong tới phòng Thiên Giai và đưa cho cô lọ thuốc.

 

-Cảm ơn anh, nhưng thật sự không cần đâu- Thiên Giai từ chối

 

-Cứ cầm đi, còn không tôi giúp cô bôi thuốc – Tĩnh Phong nhanh chóng bước tới, dọa Thiên Giai một phen khiếp sợ, liền lùi vào trong, không may đụng phải chổi quét nhà đang quét dở mà trượt xuống. Rất nhanh, Tĩnh Phong vươn tay đỡ lấy cô, hai người cơ hồ gần nhau tới mức Thiên Giai có thể cảm nhận được nhịp tim của Tĩnh Phong. Vội buông cô ra, kéo cô ngồi xuống giường, mở vết thương đã băng ra rồi bôi thuốc lên.

 

-Tối nay bôi lại lần nữa. Mỗi ngày bôi khoảng ba, bốn lần là sẽ khỏi thôi – Tĩnh Phong dặn

 

-Ừm- Thiên Giai gật khẽ

 

Bỗng ở ngoài vọng vào tiếng nói

 

- Thiên Giai à anh mang thuốc đến cho em

 

Ra là Dũng Nhân

 

-Chào cậu- Dũng Nhân không còn cười nữa

 

-Chào anh- Tĩnh Phong đứng dậy

 

Thấy không khí ngột ngạt quá mức, Thiên Giai đứng lên , đánh lảng qua vấn đề khác

 

-Hai, người ngồi chơi, em đi lấy nước

 

Ở nhà bếp Thiên Giai rất lo lắng, không biết phải làm sao. hai người con trai ở chung một phòng với một nữ sinh thế này, thật không thể chấp nhận. Trở ra với hai ly nước, Thiên Giai nói :

 

-Hai anh uống đi.

 

-Ừm, à mà tay em sao rồi, đỡ chưa? – Dũng Nhân ân cần

 

-À, cũng bớt rồi anh, vài ngày sau là có thể lành lặn như cũ

 

 

Tĩnh Phong nghĩ ” Cái tên Dũng Nhân này lợi hại thật, Thiên Giai chuyển cách xưng hô với hắn thân mật thế, còn với anh….”

 

-Cô nghỉ ngơi đi, tôi về- Tĩnh Phong đi ra phía cửa

 

-Để tôi tiễn anh. Cám ơn về lọ thuốc của anh- Thiên Giai đứng dậy

 

Tĩnh Phong vừa khuất thì Dũng Nhân cũng ra về, trước đó còn dặn

 

-Tối anh sẽ đón em

 

-A, không cần phiền anh vậy đâu, em tự về được mà

 

-Không có gì, anh chỉ là tiện đường đi học về thôi

 

-À, vâng. Vậy tối gặp anh. Chào anh – Thiên Giai cười

 

-Chào em- Dũng Nhân ra về

 

………………………………………………….

 

Ra khỏi cổng trường thì thấy Tĩnh Phong đã đợi sẵn.

 

-Cậu chưa về sao ? – Dũng Nhân hỏi

 

-Anh với Thiên Giai có quan hệ gì? -Tĩnh Phong

 

-Chẳng có gì cả, bạn bè bình thường.

 

- Đừng hòng đụng vào cô ấy- Tĩnh Phong không dựa vào tường nữa, đứng bật ra

 

-Hoàng tử băng giá rung động rồi sao? Vậy chúng ta cạnh tranh công bằng. Tôi không giành cô ấy của cậu. – Dũng Nhân bình tĩnh

 

-Được thôi.

 

-Nhưng tôi nói trước, nếu cậu có được cô ấy, nhưng lại làm tổn thương cô ấy, bằng mọi giá tôi sẽ cướp cô ấy về.

 

Nói rồi Dũng Nhân đi trước. ” Làm thế nào để có được Thiên Giai?” Tĩnh Phong nghĩ thầm, tình hình bây giờ lợi thế hơn cho Dũng Nhân rất nhiều.

back top