Người Yêu Ơi Đi Nào

Chương 35: Anh không thể đi

Tuy Quỷ Xa bị đuổi chạy khỏi đó. Nhưng Xảo Nhi lại gặp khó khăn. Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện cô đã bị bán đến phủ Liễu viên ngoại. Cô biết những thứ này cũng nghe mấy bà ba, bà sáu nói. Nhưng thao tác cụ thể ra sao thì cô lại không biết.

 

Mặc dù cương thi mắt xanh sống mấy ngàn năm qua, nhưng những việc này nó lại càng không hiểu.

 

Hai người nghiên cứu rất lâu ở trong quan tài, Xảo Nhi mặt đỏ đến mang tai. Mắt Xanh cũng sợ làm cô bị thương, không dám lộn xộn. Thử một lúc lâu, rốt cuộc Mắt Xanh cũng cáu lên: Nhìn đi, đã nói em đừng làm loạn, giờ em cũng chảy máu rồi kìa! Ngày mai anh đi xem thử mấy con người làm thế nào!

 

Xảo Nhi đồng ý, chuyện này dừng lại tại đây.

 

Ngày hôm sau, cương thi mắt xanh bắt đầu đi lại trên bờ cát. Tất cả cương thi nhìn thấy nó cũng ôm mặt khóc rống -- Chẳng lẽ lão tổ của tộc cương thi chúng ta nhất định phải xấu xí thế này ư....

 

Cương thi mắt xanh lại không buồn chú ý đến bọn họ, nó đi đến phòng sau thăm Phàn Thiếu Hoàng. Thương tích của Phàn Thiếu Hoàng đã ổn. Nhưng không có Bạt giúp đỡ, sự khôi phục của hắn chậm lại rất nhiều, đến nay vẫn còn hôn mê bất tỉnh.

 

Cương thi mắt xanh trích một giọt máu cương thi từ ngón tay ra. Sau đó cong lại bắn giọt máu lăn trên người Phàn Thiếu Hoàng. Giọt máu hút lấy hết tất cả yêu pháp trong cơ thể của hắn ra bên ngoài. Xa xa nhìn lại giống như một viên minh châu của biển cả, vô cùng chói mắt. Đến khi yêu pháp đã bị hút hết, một tay cương thi mắt xanh bấm niệm thần chú phá bỏ cấm chế của Phàn Thiếu Hoàng và nó. Thực lực hôm nay của nó mặc dù không thể so với thời kỳ hưng thịnh của Bạt, nhưng đã mạnh hơn trước kia rất nhiều.

 

Cấm chế bị phá, Phàn Thiếu Hoàng lại bị thương nặng, Xảo Nhi nhanh chóng tiến lên, nhưng cương thi mắt xanh đã chặn cô lại "Lập một hồn trận, giam giữ hồn phách hắn lại."

 

Xảo Nhi khó hiểu. Mặc dù Phàn Thiếu Hoàng không phải là người tốt gì. Nhưng thật ra hắn và Quan Thiên Uyển cũng không có thù hận: "Tại sao?"

 

Cương thi mắt xanh xoa đầu của cô, viết từng chữ một "Hắn vốn là cổ thần Ứng Long chuyển thế hạ phàm chịu lịch kiếp. Bây giờ thì xem ra không có nguy hiểm gì, nhưng đến khi lịch kiếp thành công, quay trở về vị trí thần linh, hắn sẽ nhớ đến Bạt. Đến lúc đó sẽ khó đối phó rồi."

 

Xảo Nhi từng nghe Bạt kêu hắn là Ứng Long, hóa ra hắn là Ứng Long thật "Chúng ta giam giữ hắn, thần giới sẽ không bị thay đổi vì thế chứ?"

 

Cương thi mắt xanh lắc đầu "Phàm là tất cả lịch kiếp của thần tiên, tất cả kiếp nạn phúc duyên đều là số mệnh. Thần tiên cũng không thể can thiệp vào vận mệnh, thần giới sẽ không chú ý đến."

 

Hôm nay Ứng Long cũng không thể trở về vị trí cũ, muốn giam giữ hồn phách của hắn không phải là chuyện khó. Xảo Nhi bày trận bên dưới Quan Thiên Uyển, hồn phách của Ứng Long rời khỏi cơ thể cũng khôi phục lại ý thức "Cô cho rằng trận này có thể giam giữ tôi sao? Cô quên rồi sao? Phần lớn thuật bày trận kết ấn của cô đều là do tôi dạy."

 

Xảo Nhi hơi chột dạ "Chuyện của Bạt, cuối cùng là chúng tôi nợ anh. Anh cứ dưỡng thương cho tốt đã, tranh thủ thời gian trước khi tôi nghĩ ra được trận pháp nào tốt hơn có thể phá trận đi." Cô xoay người muốn đi, cuối cùng lại hỏi ra một câu "Nếu nói anh quay trở về thần vị, anh sẽ bỏ qua cho chúng tôi sao?"

 

Ứng Long cười lạnh trong trận "E là không biết."

 

Xảo Nhi trầm ngâm một lúc lâu mới khẽ nói "Vậy tôi chỉ có thể tận hết sức giam anh đến ngày nào hay ngày nấy. Tôi cảm thấy Mắt Xanh không có uy hiếp với anh. Bảo trọng."

 

Trong trận Ứng Long rõ ràng xem thường cô ra mặt, chỉ vẻn vẹn hừ lạnh một tiếng "Cô cũng nên bảo trọng bản thân cô."

 

Hương khói tại Quan Thiên Uyển vẫn hưng thịnh như cũ, nhưng đã ngầm kết mối thù lớn với Thúy Vi Sơn. Xảo Nhi đuổi mấy tên đạo sĩ của Phàn Thiếu Cảnh để lại ra khỏi Quan Thiên Uyển. Sau khi Phàn Thiếu Cảnh biết Cống Hề "làm bạn với yêu nghiệt", giam giữ hồn phách sư đệ mình, hắn rất tức giận.

 

Phàn Thiếu Cảnh khác với Phàn Thiếu Hoàng ở chỗ hắn luôn công bình công chính. Đối với Xảo Nhi, lúc trước hắn cũng không xem cô là kẻ địch. Nhưng lần này giam giữ Phàn Thiếu Hoàng đã chọc giận hắn, khiến hắn quyết tâm dẹp trừ Quan Thiên Uyển.

 

Phàn Phục Thanh đang bế quan, trưa hôm đó hắn đến Quan Thiên Uyển. Lúc ấy bọn đạo sĩ Phàn Thiếu Hoàng để lại vẫn còn ở đó. Vốn bọn họ đối với Xảo Nhi cũng không trung thành. Đương nhiên hôm nay đã len lén mang việc của Quan Thiên Uyển kể hết cho Phàn Thiếu Cảnh.

 

Phàn Thiếu Cảnh chọn vào lúc giữa trưa mới đi vào trong. Thời điểm mặt trời chóa lòa trên cao, là lúc tất cả yêu quái và cương thi có pháp lực yếu nhất.

 

Cương thi mắt xanh ở trong nhà gỗ nhỏ nên Xảo Nhi không thể cho Phàn Thiếu Cảnh vào trong. Cô rất hối hận vì không mang cương thi mắt xanh đến chỗ an toàn hơn. Từ sau khi nó bị thương nó lại thích quấn quýt bên cạnh cô. Hai người cũng không ngờ đến Phàn Thiếu Cảnh sẽ lập tức đến đây trong hai ngày ngắn ngủi.

 

Phàn Thiếu Cảnh bị trọng thương mới khỏi, nhưng công pháp của hắn và Phàn Phục Thanh vốn là xuất ra từ một sư môn. Mà tu vi cả đời của Phàn Phục Thanh truyền vào người hắn càng phát huy hơn ngày xưa. Mặc dù Xảo Nhi được một phần lớn tu vi của hắn trước đây, nhưng hôm nay thật sự không thể nào địch nỗi với hắn.

 

Hai người giao thủ không đến ba hiệp, dấu hiệu thất bại của Xảo Nhi đã hiện rõ. Khách hành hương cũng nhìn ra kẻ lần này đến phá rối cũng không phải là tên đầu đường xó chợ nên giải tán ngay lập tức.

 

Đạo sĩ của Thúy Vi Sơn cũng không ngăn cản. Bọn họ là danh môn chính phái, lần này lên núi là thù oán riêng tư không thể tổn thương đến người vô tội.

 

Trong vòng mười chiêu, Phàn Thiếu Cảnh đã chế ngự được Xảo Nhi. Hắn cao giọng truyền khắp cả Quan Thiên Uyển "Vẫn không chịu xuất hiện sao? Vậy đến lúc mặt trời lặn, mi chỉ có thể nhặt xác cho cô ta."

 

Trong lòng hắn cũng biết, cương thi mắt xanh hôm nay đã không thể coi thường. Nếu như là Phàn Thiếu Hoàng, tất nhiên sẽ lựa chọn cách này. Dù có ti tiện một chút, nhưng lại là cách ít tốn hao sức lực, lại có thể làm được một mẻ. Cho dù cương thi mắt xanh không màng đến tính mạng của cô ta vẫn không chịu xuất hiện. Nhưng ít ra hắn cũng có thể cứu Phàn Thiếu Hoàng thoát khỏi nguy khốn.

 

Kinh nghiệm Xảo Nhi gặp kẻ địch thua hắn quá nhiều. Nhưng lúc này việc liên quan đến tính mạng của Mắt Xanh, cô chỉ có thể cố hết sức "Đạo trưởng Hách Nhân, ông còn muốn ở chỗ tối xem đánh nhau sao?"

 

Cô cố hết sức tránh né đường kiếm của Phàn Thiếu Cảnh, nhưng giọng nói vẫn rõ ràng "Ông phải nhớ rõ, hôm nay Hống đã nhận được sức mạnh của Nữ Bạt, trở thành lão tổ thứ hai của cương thi. Nếu như hôm nay ông trợ chiến, mượn được sức mạnh của Quan Thiên Uyển, tộc cương thi sẽ không gây khó khăn với Hách gia. Nhưng nếu hôm nay Cống Hề thương vong, Hống tất sẽ không bỏ qua. Bình thường ông và Phàn Thiếu Hoàng vốn trở mặt, gia tộc Hách thị chỉ sợ là khó chống lại với sự trả thù của tộc cương thi."

 

Hách Nhân ho khan rồi bước ra khỏi điện. Phía sau hắn cũng có không ít đạo sĩ. Nhưng lần này Phàn Thiếu Cảnh có chuẩn bị mới đến. Còn Hách gia lại chỉ chuyên nghiệp bắt cương thi, hắn tự nghĩ phần thắng hơi thấp nên chỉ đứng bên lề xem sao.

 

Hôm nay bị Xảo Nhi nói toạc ra, hắn cũng không giấu nữa, mới bước ra khỏi chỗ tối. Phàn Thiếu Cảnh thấy có biến cố, tạm dừng tay. Xảo Nhi sao lại không biết nguyên nhân làm khó hắn, bước chân cô lui lại, khẽ nói bên tai Hách Nhân "Hắn cũng sẽ không giết các người, ông chỉ cần che chở cho tôi chạy trốn là được rồi."

 

Hách Nhân hiểu ra liền bước lên trước một bước, vẫn cười khan "Phàn chưởng môn cần gì nóng giận đến thế. Chuyện gì thì mọi người cứ từ từ nói rõ được mà..."

 

Phàn Thiếu Cảnh không có gì để nói với hắn cả, lúc này lại trợn mắt lên nhìn "Ông muốn nối giáo cho giặc, làm kẻ địch với cả giới Đạo Môn sao?"

 

Hách Nhân vẫn cười khan, không muốn đắc tội bên nào "Đâu có đâu có, bần đạo không nghĩ cũng không dám nghĩ. Chỉ có điều, chuyện này chưa cần đến mức phải động đến binh đao. Theo tôi thấy, không bằng mọi người ngồi xuống, uống trà Thiết Quan Âm, nói rõ từ đầu đến cuối đi..."

 

Hắng vừa nói kéo dài thời gian, Xảo Nhi lập tức nhanh chóng phi thân. Phàn Thiếu Cảnh vốn đề phòng Xảo Nhi chạy trốn, hắn lo lắng an nguy của Phàn Thiếu Hoàng nên lập tức phóng kiếm theo.

 

Tốc độ Xảo Nhi làm sao nhanh hơn được thanh kiếm này. Kiếm vừa bay ra, Hách Nhân cũng phải nhắm mắt lại. Không ngờ căn nhà gỗ đột nhiên mở ra, bên trong có một vật che cánh cửa trên đầu liều mạng chạy ra.

 

Khi thanh kiếm bay sắp đâm vào cơ thể Xảo Nhi, nó ném mạnh cánh cửa đến, dùng sức rất nặng. Thanh kiếm bị cánh cửa đập trúng làm lệch hướng, sượt ngang đầu vai của Xảo Nhi.

 

Xảo Nhi quay đầu lại nhìn nó. Tất cả đạo sĩ cũng kinh ngạc đứng tại chỗ. Nó chạy về phía Xảo Nhi, toàn thân phơi này dưới ánh nắng tỏa ra làn khói xám. Mỗi bước đi cũng toát ra bụi mù từ cơ thể mình.

 

Dòng máu của vị thần mắc đọa thượng cổ bị thiêu đốt dưới ánh nắng chói chang, mang theo sắc thái sáng lạng như ngọn đuốc.

 

Ánh mắt Xảo Nhi long lanh như sắp khóc. Trong tầm mắt nhòe nhoẹt, nó vững vàng ôm lấy hông cô, mạnh mẽ bay về phía biển rộng. Lúc này tất cả đạo sĩ mới giựt mình hồi tỉnh nhanh chóng cất bước đuổi theo.

 

Mặc dù Mắt Xanh đến nay vẫn chưa biết bơi, nhưng nó lại không thể để mình chìm xuống đáy biển -- Xảo Nhi cần hô hấp. Lúc Xảo Nhi nói chuyện mới biết mình đang khóc. Cô nện mạnh vào vai của nó "Anh đi mau đi, đi mau đi!"

 

Toàn thân cương thi ngâm trong nước, tốc độ của nó nhanh hơn tất cả bọn đạo sĩ rất nhiều. Nhưng lần này dù ngâm dưới nước nhưng chút ánh nắng vẫn còn thiêu cháy da thịt của nó.

 

Bọn họ đuổi không kịp, nó cũng không thể chìm xuống biển sâu. Thỉnh thoảng có vài thanh kiếm bay đến chém trúng lưng nó. Nó vừa để mặc cho Xảo Nhi đánh, vừa đáp lại cô "Anh không thể đi. Anh đã tu hành mấy ngàn năm, nhưng trừ em ra, anh chỉ còn lại hai bàn tay trắng."

back top