Nhân Ngư Hãm Lạc

17: Tệp Tuyệt Mật Khoảnh Khắc Trong Hang Rắn 17

Dòng nước bình tĩnh rửa sạch đá vụn dưới quốc lộ, bốn người ngã xuống bãi đá nghỉ ngơi, trên người bộ đồng phục màu xám bạc toàn bộ đều ướt đẫm, trên bảng hiệu đội ngũ Sưu Quỷ Đoàn trước ngực còn treo bọt nước, alpha sói xám ôm khẩu AK kiểm tra tình huống súng ống vào nước, thuận tiện nhìn một vòng máu của các đội viên, đều có mức độ hao tổn khác nhau.

"Bơm đầy máu vào." Hà Sở Vị vừa trải đạn phơi khô, thuận tay ném ba viên kim tiêm máu phục hồi cho các đội viên.

"Gặp phải cái đinh cứng rồi, con sư tử alpha đó có chút võ đấy.

Cậu xem kỹ thuật lái xe của hắn tuyệt đối là đã từng luyện qua, không biết là bộ đội của nơi nào, nói không chừng đi ra ngoài còn có thể gặp được."

"Xem alpha gì đấy, có chút theo đuổi sao? Các cậu không cảm thấy người cá omega kia cách bắn súng đặc biệt chuẩn sao, một phát liền đem bánh xe sau của chúng ta bắn nổ lốp...!Hơn nữa bộ dạng thật xinh đẹp, lần đầu tiên gặp, dáng người còn cay như vậy." Cố Vô Lự vắt khô đồng phục đội đội lau tóc còn đang nhỏ giọt, chiếu lên mặt nước phản chiếu sửa sang lại kiểu tóc một chút: "Tư thế tôi vừa mới rơi xuống nước có đẹp trai hay không? Tôi có thể để lại ấn tượng tốt cho anh ta không...!Mấy người vừa bắn ta rồi đó có biết không? Người ta bị mất hết máu rồi! Trời ơi...! Tôi cũng muốn lập đội với họ, tôi muốn bảo vệ O đó."

"Chắc chắn cậu đã để lại ấn tượng với anh ấy." Hạ Văn Tiêu kéo vớ xuống vắt nước bên bờ sông, quay đầu vui vẻ với hắn: "Tôi nghe thấy anh ta nói một câu cuối cùng."

Cố Vô Lự vẫn cảm thấy mình không tệ: "Ít nhất anh ấy còn nói với tôi một câu cùi bắp, còn các cậu, anh ấy chẳng thèm để ý đến."Hạ Văn Tiêu lại bắt đầu vắt tất của chân kia: "Đừng mơ mộng đẹp nữa, câu nói kia của anh ta rõ ràng là mắng đội trưởng."

Bên cạnh một con sói khác giống như Hạ Văn Tiêu diện mạo khốc liệt đang ngồi xổm ở một bên, dùng bật lửa lúc mua trên đường đốt củi nhỏ thu dọn, tiện cho việc hong khô quần áo ướt trên người, ngẩng đầu cười hì hì phụ họa với người anh trai sinh đôi của mình: "Tôi cũng cảm thấy anh ấy đang mắng đội trưởng."


Hà Sở Vị ném một viên đạn vào nước, rồi xoay người đập đến nỗi ba alpha còn lại bò loạn đầy đất: "Lại nói nữa lão tử cũng vô dụng, về nhà toàn bộ chân đều gãy."

Trái ngược hoàn toàn với đội Có A Không, Sưu Quỷ Đoàn là một đội ngũ toàn là alpha, so với đội hình Tứ Linh Đề của đội Phong Tiêu Tiêu Hề trước đây có chút khác biệt, trong đội ngũ có ba tên sói xám alpha Bắc Mỹ, Cố Vô Lự là một con Husky Hippie lạc loài trong họ.

Thấy đội trưởng nổi giận, huynh đệ Hạ gia ân cần cọ qua vắt khô vạt áo và ống quần cho Hà Sở Vị, nhường một vị trí thoải mái để đội trưởng sấy khô quần áo.

Hà Sợ Vị nhặt súng lên ở xa xa hong khô có chút phiền não kiểm tra xem nó còn có thể dùng được hay không.

Bọn họ hiện tại tuy rằng cũng không có thăm dò rõ thực lực của đội Tùy Tiện Đánh, nhưng ít nhất có thể tin tưởng đội ngũ này không đơn giản, nhìn sư tử alpha cùng nhân ngư omega đối với con thỏ trong xe bảo hộ như vậy, xác suất lớn đội này cũng là một đội ngũ ba bảo vệ một, huống chi còn cùng một đội omega khác cùng hợp tác, hiện tại xem ra muốn lấy đầu người của bọn họ không quá thực tế, tốt nhất nên tránh họ đi.

"Ca, chúng ta hiện tại có thể lấy mấy sao?" Cố Vô Lự bẻ tay tính toán: "Ta giết hai mươi mốt người, sống đến cuối cùng cũng chỉ có thể lấy năm sao, sao lại xui xẻo như vậy chứ, người khác đều có ba nhiệm vụ một sao, chỉ có chúng ta mỗi người một cái ba sao nhiệm vụ, vận khí này không có ai có rồi."

Từ trong thư nhiệm vụ của Hạ Văn Tiêu có thể biết được vị trí cơ thể thí nghiệm số 1513 ở viện nghiên cứu khoa học, hiện tại toàn bộ đội ngũ chỉ có em trai Hạ gia đã hoàn thành nhiệm vụ, lấy được một ống thuốc gây ảo giác AC.

Cuốn sách nhiệm vụ của Cố Vô Lự chỉ có một dòng chữ ngắn gọn: "Tiêm thuốc gây ảo giác Accelerant vào tuyến thể sau gáy của cơ thể thí nghiệm 1513."

Hà Sở Vị có nhiệm vụ trực tiếp hơn: "Giết chết cơ thể thí nghiệm 1513."

"Nói đi cũng phải nói lại, cơ thể thí nghiệm số 1513 rốt cuộc là cái mọe gì?" Cố Vô Lự nâng cằm buồn bực."

Sư tử alpha vừa rồi nói hẹn gặp lại ở viện nghiên cứu khoa học, hắn khẳng định đã biết cái gì." Hà Sở Vị bật ba bốn lần máy lửa cũng không đốt được xì gà đã bị ẩm ướt, không cam lòng ném điếu thuốc vào trong nước, nhổ ra một bọt nước bọt nhỏ: "Các đội ngũ khác nhau tổ đội không phán đoán vi phạm quy định, chúng ta hiện tại lại nhận được lượng tin tức quá ít."

Hà Sở Vị trầm mặc cân nhắc, nếu nhiệm vụ của đội Tùy Tiện Đánh cũng là đánh chết cơ thể thí nghiệm số 1513 thì như vậy có thể cân nhắc một số phương pháp khác.

Cùng lúc đó, đội Tùy Tiện Đánh đột nhiên thay đổi lộ tuyến, vốn định đi thẳng vào viện nghiên cứu khoa học, lúc này lại từ đường cao tốc chạy ra khỏi đường cao tốc, từ đường làng ngoại ô gồ ghề một đường xóc nảy mà vào núi.

Tất Lãm Tinh lái xe mang theo ba vị tiểu O nguyên lộ khác trở về, lúc qua lại khu dân cư đi tới, nhà cửa cây cối cùng người qua lại rất nhiều, rất nhiều đội ngũ đều không muốn đến loại địa phương này, bởi vì nếu như không cẩn thận làm bị thương cư dân sẽ bị trừ điểm, bởi vậy khu dân cư trở thành địa lợi nhân hòa thượng hảo điểm cẩu, trên người bọn họ hiện tại có đủ thiết bị chống nổ, hoàn toàn có thể ủng hộ bọn họ trốn ở trong nhà dân nghỉ ngơi, thời gian thi đã qua gần một phần tư, lúc này lại khắp nơi rêu rao không có ý nghĩa.

Ban đầu, họ đã đánh cắp nắp trước của BMW từ nhà để xe dưới lòng đất bốc khói, hai bên kính bị vỡ hoàn toàn, thân xe được bao phủ bởi các lỗ đạn loang lổ, về cơ bản có thể bị phá hủy.

Cửa đông thôn Ô Tuyên đậu một chiếc Ngũ Lăng Hồng Quang đưa đồ ăn vào trong trấn, Bạch Sở Niên tắt máy mở khóa: "Đổi xe."

Độ Mặc ngược lại nghe lời, trận xa chiến kia làm cho hắn thấy rõ chút thực lực của Bạch Sở Niên, có lẽ alpha này so với tưởng tượng của hắn còn mạnh hơn một chút, vì thế Bạch Sở Niên vừa nói chuyện Độ Mặc liền lập tức ngoan ngoãn đi theo bên cạnh hắn, alpha này nhìn qua một bộ tính tình lãng đãng bất cần đời, trên thực tế ở bên cạnh hắn có thể cảm nhận được cảm giác an toàn.

Độ Mặc còn muốn đến gần bên cạnh Bạch Sở Niên một chút, cổ đột nhiên bị một cái đuôi cá lạnh như băng cuốn lấy, Rimbaud ngồi trên nóc xe dùng đầu đuôi kéo quạ đen omega đến bên cạnh mình, rũ mi mắt xuống, ánh mắt không che dấu mà nhìn xuống trên mặt Độ Mặc.

Độ Mặc đối mặt với một nhân ngư thoạt nhìn không thân thiện như vậy không tránh khỏi càng thêm cẩn thận, mê mang lại cẩn thận giương mắt, cùng Rimbaud liếc nhau một cái lại nhanh chóng dời ánh mắt, mơ hồ hiểu được ý tứ của Rimbaud, nhẹ giọng hỏi: "Ca, tôi đi theo anh sao?"

Rimbaud cúi đầu, thong dong lạnh lùng lấy băng đạn ra đổi súng trường từ đai lưng sát bên hông ừm một tiếng.Lục Ngôn nhìn thoáng qua chiếc xe tải cũ nát dơ bẩn kia không tình nguyện đi lên.

Thỏ con xuất thân từ quân đội đời thứ hai của gia phú nhị đại, sinh ra chưa từng ngồi trên xe dưới bảy con số.

Bạch Sở Niên vỗ vỗ cửa xe ổ gà bị bùn loãng nửa mặt: "Dạy cậu đánh xe chiến đấu, cậu không muốn học?"

Lục Ngôn nghe xong lỗ tai bay lên, bước nhanh tới nhảy lên ghế lái: "Muốn học...!Xe của anh rất tốt."

Bạch Sở Niên bảo Lục Ngôn trực tiếp lái chiếc xe tải cũ kỹ dơ bẩn này, dạy cậu đâm ngang xe vào khúc cua dừng lại, để mọi người xuống xe.
Cuối đường mơ hồ vang lên tiếng ống xả xe thể thao, phản ứng đầu tiên của Lục Ngôn và Độ Mặc đều là cầm súng chuẩn bị quét xe, Bạch Sở Niên dựa vào dưới tàng cây, lười biếng nói: "Nhớ rõ sự khác biệt giữa tiếng sóng xe thể thao, xe tới là KTM, tốc độ của nó các cậu quét không trúng, đi vác đá kẹt khung gầm nó."

Quả nhiên không ngoài dự đoán, một đội bị kẹt ở giữa đường trực tiếp bị lật xe, Bạch Sở Niên thả Lục Ngôn đi thu đầu người, lấy được một đội vật tư chuyển phát nhanh đưa tới rồi lên xe chạy trốn.

"Giàu ú ụ luôn, đội này cư nhiên có súng phun lửa."

"Loại thi cử này chính là như vậy, chỉ cần cậu đủ không biết xấu hổ, trang bị gì cũng có thể cướp được." Bạch Sở Niên huýt sáo, thảnh thơi ở dã địa cướp bóc đoàn xe rơi xuống, cách thi xong còn có hơn một ngày thời gian, nhiệm vụ cơ hồ đã hoàn thành không sai biệt lắm, tạm thời tránh được điểm vật tư lớn giảm bớt xác suất thương vong là lựa chọn tốt nhất.

Trước mặt lại có một đội xui xẻo không biết sống chết xông tới, Lục Ngôn nắm chặt tay lái, khẩn trương nói: "Đụng mặt, đánh thế nào?"
Bạch Sở Niên ngồi ở ghế phụ không chút hoảng hốt: "Trực tiếp đụng."

Tất Lãm Tinh mang theo ba tiểu O ở khu dân cư an an ổn ổn trốn, nghe thấy trên bầu trời không ngừng thông báo thông tin đánh loại của Lục Ngôn.

[Tùy Tiện Đánh] Lục Ngôn, xem ra là ở dã ngoại tiêu diệt từng đội lại từng đội, giết đến quên hết tất cả luôn rồi.

Tất Lãm Tinh nhịn không được gõ gõ máy thông tin: "Sở ca..."

Thanh âm ngâm nga nhàn nhã của Bạch Sở Niên từ trong tai nghe máy thông tin truyền đến: "Ừ?"

Tất Lãm Tinh: "Chính là, anh có muốn thu liễm lại một chút không? Tôi cũng không rõ trong trận này tổng cộng có bao nhiêu đội, vạn nhất mọi người đều bị anh làm cho đăng xuất rồi, nếu đạt được vị trí thứ nhất có phải có chút quá rõ ràng hay không?"

Im lặng trong máy liên lạc trong vài giây.

Bạch Sở Niên: "Aizzzz, tôi quên mất."

back top