Nhân Ngư Hãm Lạc

Chương 54: Bệnh Viện Sinh Tử Hắn Chỉ Là Một Tên Hề 8

Alpha tức giận đến mức mặt đỏ bừng,tay chỉ thẳng vào Bạch Sở Niên: "Chém gió ai mà không biết chứ, mày nói mày mười sao liền mười sao? Tao cũng nói tao một trăm sao đây này."

"Tao nhổ vào, mười sao cũng đáng để hoài nghi sao, có phải ngươi cảm thấy mười sao đặc biệt khó tin không, thôi đừng có mà đi học nữa, tiết kiệm chút tài nguyên giáo dục cho đứa nhỏ không học nổi đi, cống hiến của mày cho quốc gia thật không bằng người khác thả ít nhiều hai quả rắm góp phần giảm bớt hiệu ứng nhà kính."

Bạch Sở Niên cân nhắc căn cước công dân trong lòng bàn tay: "Muốn chứng cớ đúng không, nói cho xong trước nhé, nếu tao được mười sao thật, mày quỳ xuống gọi tao là ba ba hay là đến phòng phát thanh trước mặt toàn trường xin lỗi, dù sao cũng phải lấy ra một chút tiền đặt cược chứ, để mày nói cái gì tao liền làm cái đó thì tao cần gì mặt mũi nữa."

Alpha do dự, tuy rằng thí sinh mười sao rất thưa thớt, nhưng nhìn tư thế của hắn có tính toán cao không giống nói nhảm, trong lòng cũng không yên tâm, không dám tùy tiện đáp ứng đánh cuộc này.

"Cái loại hèn nhát, chỉ dài tuổi không dài đầu óc, học viên của tao mà có người giống mày thì tao mỗi ngày tẩn cho chúng nóbò đầy đất." Bạch Sở Niên thu hồi căn cước công dân nhét vào trong túi quần, lướt qua alpha kia, thuận tay từ trong túi áo của tên gia hỏa không hề phòng bị này lấy ra một chùm chìa khóa, tùy tiện ném lên rồi cầm lấy lại: "Còn muốn lão tử lấy chứng cớ cho mày xem, mày xứng sao?"

Khi chìa khóa rơi vào lòng bàn tay thì nhẹ nhàng bị bóp thành một đoàn bùn sắt, Bạch Sở Niên giơ tay lên, lười biếng ném sắt vụn về phía sau trong tay alpha đang trợn mắt há hốc mồm.

"Mau đi làm lại chìa khóa đi, người ta sẽ nói cho mày biết, mày xứng* sao?"

*BSN chơi chữ, chữ đánh lại chìa khóa và chữ xứng đều đọc là péi

Lục Ngôn toàn bộ quá trình há miệng đứng xem cuộc đấu mõm, thẳng đến khi Bạch Sở Niên quay đầu lại gọi cậu: "Đừng đứng cùng một chỗ với mũ ngốc, rớt giá, qua đây cho tôi." Mới phục hồi tinh thần điên cuồng chạy tới đi theo phía sau Bạch Sở Niên.

Hạng mục chiến đấu là môn thi nâng cấp cuối cùng, thời gian còn lại cho phép học sinh tự do hoạt động, Lục Ngôn một đường chạy theo Bạch Sở Niên: "Cái đó, cái đó..."

Bạch Sở Niên vừa đi cậu vừa đuổi theo, tai thỏ nhảy nhót: "Sở, Sở ca. Tôi mời anh ăn tráng miệng..."

"Còn gọi tôi cơ à, cãi nhau cũng không thắng, có thể trông cậy vào cậu sẽ làm được cái gì."

"Tôi, tôi lần sau khẳng định có thể cãi thắng! Tôi đã học được rồi."

"Nói cho cậu biết, đừng nghĩ làm thế nào để chứng minh mình trong sạch, nếu người ta tin cậu, căn bản sẽ không tới tìm tới để nói cậu, không cần thiết, cãi nhau chỉ cần hướng tưới một mục đích đó là làm cho đối phương tức chết."

"À, biết rồi."

Trong quán cà phê, Lục Ngôn ôm bánh dâu tây cúp tai, nhỏ giọng hỏi: "Lãm Tinh ở chỗ anh thế nào rồi?"

Bạch Sở Niên: "Cũng được, hiện tại thả cậu ấy trở về có thể đánh toàn bộ trường quân đội An Phỉ Á."

Lục Ngôn kinh ngạc: "Lợi hại như vậy sao...!Tôi..."

Bạch Sở Niên: "Cậu cảm thấy trường này thế nào?"

Lục Ngôn lắc đầu: "Tôi không biết. Ba tôi nói đây là trường quân đội tốt nhất trong nước, cho nên tôi mới thi vào nơi này, sau khi tới tôi cũng không cảm thấy nó tốt như thế nào cả, tuy rằng quản lý nghiêm ngặt, trong thi cử cơ bản không có cơ hội gian lận hối lộ nhưng bởi vì trong trường học con cháu quý tộc rất nhiều, thường xuyên kéo bè kết phái, so sánh biệt thự xe sang vân vân. Đại gia tộc ngoài trường ức hiếp tiểu gia tộc, hài tử của đại gia tộc trong trường ức hiếp hài tử tiểu gia tộc, thầy cô sẽ không quản, bởi vì bọn họ không trọc vào được."

"Haiz." Lục Ngôn nâng mặt uể oải: "Thật ra tôi so với bọn họ tưởng tượng còn thảm hơn nhiều, mỗi tháng ba tôi chỉ cho tôi tiền đủ để trả thẻ cơm, quần áo giúp tôi mua đầy đủ, sau đó ngoại trừ cơm nhà hàng trường học và đồ ăn ở trung tâm thương mại trường học, tôi muốn đổi điện thoại mới máy tính mới hay máy ảnh mới, đều chỉ có thể tự mình kiếm tiền mua, bởi vì cái này nên có người nói tôi giả vờ."

Bạch Sở Niên đối với chuyện này ngược lại rất ngoài ý muốn: "Lão đại nghiêm khắc như vậy tôi ngược lại có thể lý giải, còn chú Cẩm không cho cậu tiền sao."

"Sẽ vụng trộm cho, nhưng nếu như bị ba phát hiện, hai chúng tôi sẽ cùng nhau xui xẻo. Việc muốn mua một chiếc xe thể thao là chuyện không cần phải nói đến." Lục Ngôn dùng dĩa khuấy kem trên bánh ngọt: "Những người trong trường học âm dương quái khí thì thôi, dù sao cũng không có tiền bằng nhà tôi. Nhưng nói tôi gian lận trong kỳ thi, nói rằng tôi không có thực lực hoàn toàn dựa vào người khác để cho thì tôi không thể chịu đựng được."

"Đương nhiên cũng có rất nhiều người nịnh bợ, trên thực tế cũng không tốt hơn những người đó."

"Mấy ngày trước tôi nhờ anh họ tôi điều tra anh." Lục Ngôn thở dài: "Ba tôi mua nhà cho anh, mua xe thể thao cho anh, lại còn cho anh rất nhiều tiền tiêu vặt, thật ra anh mới là con ruột của bọn họ đi."

Bạch Sở Niên: "Đừng nói bậy chứ, ngoại trừ mấy chiếc xe giới hạn trong gara là chú Cẩm tặng, những thứ khác đều là tôi lấy tiền lương mua đấy."

Lục Ngôn: "Anh cũng không phải tổng giám đốc, lương của công việc gì mà cao như vậy?"

Bạch Sở Niên: "Tôi làm việc trong tổ đặc công liên minh, cậu có hứng thú không?"

Lục Ngôn: "...!Làm sao mới có thể vào đó được."

Bạch Sở Niên: "Trước tiên đến căn cứ huấn luyện đảo Thục Trùng, thông qua sát hạch chuyển thành chính thức, từ khoa điều tra, đến khoa vũ khí, khoa xét nghiệm, khoa tâm lý, có phương hướng cho mọi người tự chọn gia nhập."

Lục Ngôn nghi hoặc: "Căn cứ huấn luyện? Anh không đuổi tôi đi sao?"

Bạch Sở Niên: "Khụ, tùy cậu. Kỳ thật tôi cũng cảm thấy nơi đó không thích hợp với cậu, nhưng ít nhất tôi có thể cam đoan, ở nơi đó thực lực chứng minh hết thảy, người nói chuyện bày đặt vô căn cứ, chỉ cần đánh cho bọn họ câm miệng là được."

Đáy mắt Lục Ngôn sáng lên ánh sáng.

"Không nói với cậu nữa, buổi tối tôi còn phải chạy về hải đảo." Bạch Sở Niên đến quầy đóng gói một phần bánh pudding sữa.

Rimbaud từ sở cảnh sát về đến nhà, trên bàn đặt một phần bánh pudding sữa, trên hộp điểm tâm cắm một đống sao đầy trời màu tím, hoa dùng dải ruy băng nhỏ buộc một cái nơ, còn để lại một tấm ghi chú trên bàn. Ghi chú được viết: "Nếu như tin tức tố của tôi là một loại hoa tươi thì tốt rồi, mỗi ngày tôi có thể đặt một bó đưa đến nhà thay anh."

Rimbaud giơ giấy ghi nhớ lên quan sát, sau đó liếm liếm ở mặt sau, dán vào vách ngoài của bể cá. Trong tủ rượu có một chai Brandy, Rimbaud theo mùi lấy nó ra đặt ở bên gối, đắp chăn lại, vỗ vỗ.

Mười giờ tối, tàu cao tốc đến đảo Thục Trùng, Bạch Sở Niên hạ cánh trong tiếng rên rỉ của các đặc huấn luyện viên. Mọi người đều cho rằng huấn luyện viên đêm nay khẳng định sẽ không trở về, như vậy thi chiến thuật lại phải lùi lại một ngày sau, liền có thể yên tâm được một ngày, nhưng lão Niết này, cho dù là một ngày tốt lành đều nghĩ cũng không muốn cho bọn họ sống.

Ở căn cứ huấn luyện, mỗi tháng đều phải tiến hành thi chiến thuật một lần, kiểm tra các hạng mục của huấn luyện viên đặc biệt có đạt tiêu chuẩn hay không, nhưng sau khi Bạch Sở Niên trở về sẽ biến thành một tuần một lần, đặc huấn luyện viên có thành tích kiểm tra không đạt sẽ được kéo đi tiến hành luyện tập ma quỷ vào cuối tháng đó.

Mỗi lần kiểm tra kéo dài 12 giờ, chín mươi sáu huấn luyện viên đặc biệt sẽ được sắp xếp ngẫu nhiên thành sáu người, đến lúc đó toàn bộ đảo sẽ trở thành phòng thi, các huấn luyện viên trong màn hình đặt ở mọi ngóc ngách của đảo quan sát biểu hiện của các học viên đặc biệt, cuối cùng dựa trên số lượng giết người, tư duy chiến thuật, hợp tác nhóm, thời gian sống sót, biểu hiện phụ trợ, kỹ năng lái xe đường núi và các hạng mục khác để chấm điểm tổng hợp.

12 giờ trôi qua, các huấn luyện viên đã đánh giá xong biểu hiện của các học viên đặc biệt, đưa bảng điểm và video cho Bạch Sở Niên. Tiếp theo là hội đồng phân tích sau khi thi thảo luận đánh giá.

Các đặc huấn sinh chỉnh tề ngồi trên bãi biển ngoài trời, trên bãi biển dựng lên một tấm màn thật lớn, lần lượt chiếu video của mười sáu đội lên màn hình, video được theo dõi đã chỉnh sửa, mỗi đặc huấn sinh đều có cảnh quay, điều này cũng có nghĩa là ai chèo thuyền trong đội ngũ làm côn đồ sẽ công khai xử phạt.

Bạch Sở Niên điểm đến tên của một vị đội trưởng, một alpha khỉ mặt xanh nơm nớp lo sợ đứng lên, không dám ngẩng đầu. Giày da ống giữa bạch Sở Niên giẫm lên mép ghế bên cạnh, phát ra một tiếng cọ cọ: "Cậu làm chỉ huy như thế à? Chiếm được địa thế tốt như vậy mà còn bị phản sát cả đoàn chết hết, tôi đã dạy thế nào?"

Khỉ mặt xanh đứng thẳng người lớn tiếng trả lời: "Ngài nói, sau khi chiếm cao địa phải kiểm tra mép cao nguyên mai phục, đẩy từ cao xuống thấp, vĩnh viễn chiếm một góc nhìn cao hơn kẻ thù!"

Bạch Sở Niên hừ cười: "Vậy cậu làm như thế nào?"

Khỉ mặt xanh: "Tôi mang theo các thành viên trong nhóm trong trường hợp không có nơi trú ẩn đi đột kích!"

Bạch Sở Niên tức giận nhặt giấy vụn trên mặt đất lên quạt cho mình quạt mát: "Bình nguyên năm nhất như vậy, người ta ở phía sau nham thạch dựng lên, họng súng chỉ thiếu vào miệng các cậu, các cậu tốt xấu gì cũng lái xe đấy? Có nước trong đầu à? Bốn trăm mét đại bình nguyên đế vương can kéo, nhìn xem, nhìn màn hình xem, mặc một bộ đồ may mắn rồi xông tới nói với người ta?"

Một đội trưởng omega dưới mí mắt che miệng cười trộm. Bạch Sở trẻ tuổi đạp một cước lên đầu gối của hắn: "Ngu ngốc, tôi mắng hắn không mắng cậu, đám kẻ ngốc kia đều từ điểm cao đi xuống, các cậu ở phía sau hầm trú ẩn ném bom khói cái lông! Lựu đạn đắt nên tiết kiệm hộ nhà trường à? Chiến thuật là sặc chết kẻ địch, binh bất huyết nhận đúng không!"

Lần lượt mắng mười sáu đội ngũ một trận, Bạch Sở Niên xoa huyệt thái dương: "Tuần sau kiểm tra lại đánh thành cái dạng, tôi đều cho các cậu về trường quân đội An Phỉ Á. Tôi thấy các cậu không giỏi hơn họ nhiều đâu. Đám học sinh đặc huấn phía dưới thổn thức, trong mắt bọn họ, trường quân đội An Phỉ Á đứng đầu trong nước chẳng qua chỉ là trình độ mẫu giáo mà thôi."

Nhưng Bạch Sở Niên luôn luôn thưởng phạt rõ ràng, cái phê bình thì nên phê bình, bây giờ lại lần lượt lật ra một ít video mà mỗi đội đội đáng giá học tập, lần lượt phát sóng để cho mỗi một đặc huấn sinh quan sát.

"Nhìn kỹ mà học theo cho thật tốt, nói không chừng lần sau thi đồng đội của các cậu sẽ đổi thành những người này, làm sao lâm trận ma hợp chiến thuật, nhanh nhất tiến vào trạng thái, tự mình suy nghĩ kỹ một chút."

"Thời cơ bắn đạn này của Huỳnh rất tốt, vừa vặn địch nhân bị bức vào thông đạo hai chiều, làm cho địch nhân mất đi tầm nhìn ngắn ngủi đồng thời tạo cơ hội cho đồng đội vây hãm không thương tích, tay phụ trợ này không thể bắt bẻ."

Hắn lại mở video của alpha cá sấu sông Nile ra: "Đoạn ở cát này đánh lén rất đặc sắc, khiến cho đối thủ nhớ kỹ, phản kháng hắn phải tranh đoạt từng giây từng phút để thoát ra phía trước, năng lực J1 của hắn không phải là kiểu tức thời mà là hình thức tích tụ lực lượng, cậu chờ hắn tử vong quay cuồng lên, đầu đều vặn bay, đến cấp M2 cũng không chịu nổi một trận không não này của cậu."

"Tất Lãm Tinh đoạn này cũng được." Bạch Sở Niên cẩn thận xem xét mấy lần phát lại, mấy lần độc đằng giáp của Tất Lãm Tinh phóng thích thời cơ nắm chắc thập phần chính xác, cảm quan của hắn tựa hồ so với người bình thường nhạy bén hơn nhiều, vì thế cho nên có thể quan sát tình cảnh của mỗi một đồng đội, Bạch Sở Niên cẩn thận đếm qua, năm vị đội viên bên cạnh hắn bởi vì độc đằng giáp bảo hộ nên ít nhất đã tránh được hai mươi sáu lần yếu hại tất sát, tuy rằng đội ngũ của Tất Lãm Tinh không giỏi, nhưng biểu hiện của Tất Lãm Tinh trong toàn bộ kỳ thi tuyệt đối xứng đáng kinh diễm.

Bạch Sở Niên cân nhắc hồi lâu, chọn đom đóm omega, alpha cá sấu sông Nile, cầy mangut alpha và cá hề omega cùng với tổ chống nổ liên minh hộ tống các thành viên hội y tế đến thành phố Enshi giải cứu công dân bị mắc kẹt.

Tất Lãm Tinh tuy rằng biểu hiện không tệ nhưng thời gian huấn luyện còn quá ngắn, không thích hợp phái ra ngoài vào lúc này. Lúc đưa bốn người đặc huấn sinh lên phà, Bạch Sở Niên đứng ở trên bờ nhìn theo bọn họ.

Hắn nhiều lần dặn dò: "Nhiệm vụ của các cậu chỉ là giải cứu công dân bị mắc kẹt, không được vượt qua nhiệm vụ này, theo sát các tiền bối dẫn đội, các cậu chỉ là đặc huấn sinh, không phải siêu nhân, mục đích cuối cùng không phải là ở đó nổi danh lập công, mà là an toàn trở về, nghe rõ chưa?"

"Nghe rõ! Huấn luyện viên yên tâm!"

back top