Nhân Ngư Hãm Lạc

Chương 64

Hai ngày nghỉ lễ kết thúc làm việc trở lại, Bạch Sở Niên đi ở hành lang tòa nhà Liên minh, đi về phía hội y khoa, ngẫu nhiên sẽ cùng mấy vị bác sĩ hoặc đặc công đến kiểm tra lại lướt qua thuận tiện chào hỏi.

Một đồng nghiệp alpha cánh tay bó thạch cao thuận đường với hắn, thân mật kề sát vỗ vai hắn: "Sở ca, hôm trước anh ôm vợ đến khám bệnh, hiện tại mọi người đều biết, tối hôm qua nhóm thầm thương trộm nhớ của anh mở party thất tình ở quán bar ôm đầu khóc rất lâu. Tất cả chúng tôi đều vui đến điên luôn."

"Xem ra cậu cũng đi sao?" Bạch Sở Niên ngoài miệng đùa giỡn, vẫn chưa để ở trong lòng.

"Tôi đương nhiên là đi rồi, Đoàn Dương mời khách, toàn trường đều là Dương bao hết."

Khóe miệng Bạch Sở Niên giật giật: "Cậu ta là alpha hắn mở tiệc làm gì, đại thiếu gia có tiền không có chỗ tiêu xài à. Cậu ta trở về từ Kingston mới hai ngày, xem ra còn chưa đủ mệt mỏi, tôi phải tìm cho cậu ta một công việc mới được. Căn cứ đặc huấn vẫn bị trống một học sinh, bảo cậu ta tìm cho tôi một đứa tốt đến đây."

Đồng nghiệp alpha bịt miệng mình lại: "Tôi không đi, anh tự đi mà nói với anh ấy. Cũng đừng nói cho anh ta biết là tôi mật báo, Dương ca mà biết chỉnh chết tôi mất."

"Tôi không chỉnh chết cậu ta coi như không tệ rồi, mỗi ngày không có việc gì liền tìm việc lung tung."

Đến phòng khám của bác sĩ Hàn, đồng nghiệp đi lên lầu, Bạch Sở Niên đẩy cửa vào.

Hàn Hành Khiêm tựa lưng vào ghế đang duyệt một bản báo cáo xét nghiệm.

"Cậu đến vừa đúng lúc." Hàn Hành Khiêm nhìn về phía cửa, đẩy gọng kính một cái: "Có phải cậu thường xuyên thỏa hiệp, nhượng bộ, sau đó dung túng hành vi bạo ngược của anh ta không?"

Bạch Sở Niên mím môi: "Gia đây thấy vui, anh quản gì nhiều."

"A, đây chính là điểm mấu chốt." Hàn Hành Khiêm chỉ ra giá trị biến hóa bất thường của mấy loại enzyme trên phiếu xét nghiệm: "Hormone alpha trong cơ thể anh ta gần đây tăng lên rất nhanh, biểu hiện bên ngoài là tăng cường dục vọng khống chế, nóng nảy, hiếu chiến vân vân."

"Dựa trên nhiều năm nghiên cứu của tôi, tôi thấy rằng cá và hình dạng cá tương ứng chỉ có một phần của các đặc điểm cơ bản giống nhau, nhưng trên thực tế cá và cá hình dạng người là hai loài khác nhau, lấy Rimbaud ra làm ví dụ, nhân ngư cá quỷ và cá quỷ thực sự là một tập tính hoàn toàn khác nhau."

Bạch Sở Niên: "?"

"Theo tôi hiểu, khi tộc quần nhân ngư đến một thời điểm nào đó, một omega mạnh nhất sẽ biến thành alpha, gánh vác trọng trách sinh sôi nảy nở."

"Đương nhiên, nhìn trạng thái của Rimbaud có thể phân tích ra, trong tộc quần ban đầu của anh ta cũng không thiếu alpha, chỉ là bởi vì thoát ly tộc quần quá lâu, mà cậu lại thật sự quá cưng chiều anh ta."

"Nếu sau này cậu tiếp tục sắm vai một con mèo con vô hại trước mặt anh ta, anh ta sẽ hoàn toàn biến thành alpha, sau đó đảo khách làm chủ với cậu." Hàn Hành Khiêm cười rộ lên: "Nếu đến khoa hậu môn cũng có thể đăng ký ở chỗ tôi."

Sắc mặt Bạch Sở Niên mắt thường có thể thấy được biến thành màu xanh lá cây.

"A, nhìn lầm rồi, đây là báo cáo xét nghiệm của cá mặt người." Hàn Hành Khiêm đột nhiên cong hai mắt: "Ha ha, không buồn cười sao?"



"Tôi tìm cậu không phải tới để nghe tướng thanh*" Bạch Sở Niên từ đối diện bàn khám bệnh cọ lên nắm lấy cổ áo Hàn Hành Khiêm kéo alpha đến trước mặt: "Sao anh không chụp CT thử xem bên trong có phải là sỏi hay không!"

*Một loại hài nói khá nổi tiếng ở TQ

Hàn Hành Khiêm mặc cho hắn nắm chặt cổ áo mình, tự tin chậm rãi giơ tay lên, ngón tay lật lên, giữa ngón tay có thêm một ống tiêm, dược dịch màu hồng trong ống tiêm trong suốt có chút quen mắt.

"Chất xúc tác AC." Sự chú ý của Bạch Sở Niên toàn bộ bị ống tiêm này hấp dẫn, hắn buông tay ra, từ trong tay Hàn Hành Khiêm cầm ống tiêm quan sát: "Là chất xúc tác AC sao, là cái có thể làm cho thí nghiệm thời kỳ bồi dưỡng lập tức sinh trưởng đến thời kỳ trưởng thành?"

"Không sai." Bác sĩ Hàn chỉnh lại cổ áo bị siết chặt, dựa vào ghế ngồi, hai tay đặt lên tay vịn: "Nhưng cái này là tôi bắt chước, chúng tôi còn chưa nắm vững cốt lõi kỹ thuật dược tề của viện 109."

"Mô phỏng có hiệu quả không?"


"Có, nhưng chỉ có hiệu lực trong vòng 24 giờ."

Bạch Sở Niên không khách khí nhét ống tiêm vào trong túi: "Anh đừng chỉ muốn khoe khoang với tôi, tôi mặc kệ, cái này tôi muốn."

Hàn Hành Khiêm cầm đồ về khi thấy hắn sắp cất ống tiêm đi: "Sau khi giúp tôi làm xong một việc, ống thuốc này liền đưa cho cậu, cậu có thể sử dụng hợp pháp, hơn nữa không có tác dụng phụ."

Bạch Sở Niên cười lạnh: "Điều kiện?"

Hàn Hành Khiêm dùng vân tay mở ngăn kéo, từ bên trong lấy ra một cái hộp mật mã màu bạc nhỏ đặt trên mặt bàn.

"Ồ." Bạch Sở Niên cầm lấy hộp mật mã lật xem từ trên xuống dưới: "Cái mà cậu mang ra từ bệnh viện Ân Hi?"

"Đúng vậy, bên trong đặt một nhánh dược tề AC nguyên bản của viện 109. Là từ kho lạnh của bệnh viện Ân Hi tìm ra, khi đó kho lạnh mất điện, người bị nhiễm bệnh phá hủy tất cả dược tề, không ai biết tôi đã lấy đồ từ bên trong."

Bạch Sở Niên: "Anh lấy một cái rương mà từ đầu đến cuối, sẽ không ai hoài nghi anh?"

"Dưới ánh đèn tối đen mà, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất." Đầu ngón tay Hàn Hành Khiêm đan xen vào bụng: "Tôi dùng một ít kỹ thuật nhỏ, ở trong dược tề thêm một ít tế bào truy tung hoạt tính, chỉ cần có thí nghiệm cơ thể sử dụng ống dược thủy này, dụng cụ của chúng ta có thể nhận ra và kiểm tra được nó."

Bạch Sở Niên không quen thuộc với các danh từ khoa học như dấu vết theo dõi và telomere, hán không giỏi về lĩnh vực y học.

"Xem ra tôi lại có nhiệm vụ mới." Bạch Sở Niên lười biếng ngồi trên bàn khám, cầm một cây bút từ trong ống bút nhanh chóng xoay ngón tay: "Cậu xin đơn nhiệm vụ đơn với hội trưởng đi, sau đó đưa bản gốc con dấu cho tôi."

"Tôi xin nhiệm vụ hai người, tương đối bảo đảm." Hàn Hành Khiêm từ trong ngăn kéo lấy ra một tờ giấy đã được đóng dấu rồi đưa tới trước mặt Bạch Sở Niên: "Cuối tuần này, nghiên cứu viên Trần Viễn của viện nghiên cứu 109 sẽ mượn lý do dẫn con gái đi công viên Hải Dương, cùng thành viên Hồng Hầu Điểu giao dịch một ống thuốc AC, cậu giúp tôi đem viên thuốc AC có theo dõi tế bào này cùng với cây kia của hắn đánh tráo là được."


"Nhiệm vụ hai người, cộng sự của tôi vẫn là chim bồ câu rừng sao?" Bạch Sở Niên quét qua văn kiện nhiệm vụ một lần, sau đó bỏ vào máy hủy giấy nghiền nát.

"Lần này không cần khoa xét nghiệm, cộng sự của cậu là Rimbaud." Hàn Hành Khiêm săn sóc nói: "Hai người còn có thể thuận tiện hẹn hò ở công viên Hải Dương nha, địa điểm lãng mạn như vậy."

"Ý tưởng tốt nhỉ." Bạch Sở Niên vỗ vỗ mảnh giấy trên tay: "Anh bảo tôi mang một con cá đến công viên Hải Dương, là cảm thấy anh ấy chưa từng thấy qua sao?"

Hàn Hành Khiêm đẩy gọng kính một cái, sợi xích nhỏ khẽ lay động: "Ít nhất hai người có thời gian ở một mình cùng nhau, ở trong tổ đặc công nào có nhiều thời gian yêu đương như vậy chứ."

Bạch Sở Niên chỉ vào dấu hiệu hình cá trên cổ mình: "Ít nhất tôi có omega, anh không có."

Hàn Hành Khiêm: "... Cậu không cần phải nói cái đó ra đâu."

Bạch Sở Niên nhàn nhã ngồi xếp bằng trên bàn chẩn đoán, hai tay vươn ngón trỏ ra chỉ vào Hàn Hành Khiêm: "Làm nghề này của anh dễ hói, thừa dịp còn chưa tới hai mươi lăm tuổi, mau tìm một người không ghét bỏ mình mỗi ngày ngâm mình trong phòng thí nghiệm đi, anh không có quan niệm gia đình, vừa không biết nấu cơm cũng không biết làm việc nhà, còn thích chọn ba chọn bốn omega thành thật đến sao?"

Hàn Hành Khiêm: "... Cậu đem phí khám bệnh lần trước thanh toán luôn đi, tổng cộng một trăm ba mươi hai đồng năm."

Trước khi đi ra cửa, Bạch Sở Niên quay trở lại, từ ngoài cửa dò xét nửa cái đầu: "Này, Rimbaud thật sự sẽ không biến thành alpha chứ?"

"...... Yên tâm, tộc quần hình thể cá toàn bộ đều là mẫu hệ cấp bậc, giống như linh cẩu." Hàn Hành Khiêm còn chưa nói xong, Bạch Sở Niên đã đi rồi.

"Có điều là đối thủ cạnh tranh của cậu có thể sẽ rất nhiều đây." Hàn Hành Khiêm nhếch khóe môi trước cửa đã không còn bóng người.

Bạch Sở Niên sau khi về nhà tra xét tất cả tư liệu của công viên Hải Dương kia, cũng không có chuyện gì to tát trong đầu, trong lòng nhanh chóng nghĩ ra một phương án hành động. Nhưng hiện tại có một khó khăn, chính là trong công viên biển này có khu vực ngắm cảnh không khép kín, cho nên rõ ràng yêu cầu không được mang theo túi xách cỡ lớn vào, để tránh xảy ra hành vi trộm cắp. Nếu như không thể mang theo vali, vậy làm thế nào vận chuyển Rimbaud vào liền trở thành vấn đề lớn, đuôi cá của anh quá bắt mắt.

Rimbaud nằm sấp bên cạnh bể cá, ôm chậu nhỏ đang ăn sứa, nhìn Bạch Sở Niên dán ảnh vẽ lộ trình hành động trên bảng trắng trong phòng ngủ, đánh dấu một số vị trí.

Alpha ở nhà chỉ mặc một chiếc áo thun màu đen và quần short, đi dép lê đi tới đi lui, tầm mắt của Rimbaud không chút che dấu mà treo trên hai chân thon dài duyên dáng của Bạch Sở Niên, ánh mắt di chuyển lên trên, dừng lại ở eo thon và mông cơ bắp alpha săn chắc, dưới vải màu đen mơ hồ lộ ra đường nét cơ bụng và cơ ngực.

Bạch Sở Niên dừng bút ký suy nghĩ trong chốc lát, phát giác một cỗ tầm mắt nóng rực treo trên người mình, vì thế quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Rimbaud vẫn ôm chậu sứa nhỏ như trước, ngồi ở mép bể cá, đuôi cá khuấy động dòng nước, xoa xoa cổ, giơ ngón tay cái lên cảm thán khen ngợi: "Có khẩu vị."

Bạch Sở Niên đi tới, nâng mặt Rimbaud lên, hôn cái miệng nhỏ nhắn màu hồng phấn còn đang nhai sứa giòn: "Tú sắc có thể ăn được."

Rimbaud ném đám sứa còn lại vào bể cá, ngón tay lạnh lẽo luồn vào đáy lưng Bạch Sở Niên vuốt ve cơ bụng cứng rắn: "Muốn ở bên trong cậu... Sinh trứng."

"Nhưng anh chỉ có thể bị làm mà thôi." Bạch Sở Niên nắm cằm anh dùng chút lực: "Tiểu Ngư Tử."

Mới hai trăm tuổi mà thôi, chuyển đổi thành giai đoạn trưởng thành của nhân loại rõ ràng vẫn là bảo bảo mà.

"Ừm..." Bạch Sở Niên nghĩ ra một chủ ý không tồi, bỏ lại Rimbaud đến nhà bồ câu rừng một chuyến, khi về mang theo một chiếc xe đẩy nhỏ đáng yêu.

Hắn từ bên trong lấy ra một cái mũ trẻ con buộc vào đầu Rimbaud, đem núm vú giả nhét vào miệng Rimbaud, lại vây quanh miệng, sau đó ôm cả con cá ra nhét vào xe đẩy, đắp chăn nhỏ lên.

Có lẽ có thể vận chuyển Rimbaud vào công viên Dải Dương như vậy, sau đó Bạch Sở Niên tự mình đóng vai một người tình nguyện viên đưa em bé đi tham quan công viên.

Rimbaud ngoan ngoãn trùm chăn nhỏ nằm bên trong, diện mạo tóc vàng mắt xanh làm cho anh trông giống như thiên sứ nhỏ trên tranh nổi tiếng châu Âu.

Chỉ nhìn nửa người trên vẫn đủ ẩn nấp, nhưng Rimbaud vểnh lên đầu đuôi dài ba thước kéo trên mặt đất, nháy mắt hỏi đuôi không đặt vào được thì làm sao bây giờ.

Bạch Sở Niên ngồi xổm xuống, buộc cho cái đuôi nhỏ một cái nút thắt hình nơ treo trên xe đẩy làm trang trí.

Xe đẩy sụp đổ, rớt hai bánh xe, Rimbaud ăn núm vú giả, treo trước mặt ba món đồ chơi nhỏ lắc lư ăn, thuận tiện ăn hai bánh xe rơi xuống luôn.

Bạch Sở Niên sau đó tìm một chiếc xe lăn, nửa người dưới của Rimbaud khoác một tấm thảm mỏng, sắm vai omega khuyết tật đáng thương trong viện phúc lợi, Bạch Sở Niên thì mặc áo khoác của tình nguyện viên hộ công không phô trương.

Trong lối đi màu xanh lá cây của công viên Hải Dương, nhân viên an ninh yêu cầu xuất trình giấy chứng nhận khuyết tật, Bạch Sở Niên từ trong túi lấy ra giấy chứng nhận khuyết tật giả mạo của bộ phận kỹ thuật đưa ra, đẩy kính tròn gọng đen trên mặt, hắn ăn mặc giống như loại học sinh trung học học giỏi, đơn thuần, nhiệt tình, hơn nữa còn ngốc nghếch.

Sau khi nhân viên an ninh kiểm tra, đưa tay trả lại cho Rimbaud.

Rimbaud hơi cúi xuống khinh miệt liếc nhìn giấy tờ do nhân viên an ninh đưa về, giọng nói trầm thấp: "Noliya bigi, tuo hanes. (Con người thất lễ, dùng hai tay đưa qua)"

Nhân viên kiểm tra an ninh: "Sorry? can you speak English?"

Bạch Sở Niên vội vàng cầm giấy chứng nhận về trong túi rồi đẩy Rimbaud trên xe lăn vào công viên Hải Dương.

back top