Nợ Em Một Hạnh Phúc

Chương 13: Ngoại truyện 1: Là ai nói sẽ bù đắp tất cả?

Mãi cho đến khi đi vào cửa hàng bánh ngọt, nhận lấy chiếc bánh gato đã được đặt trước, cô vẫn không hiểu được vì sao lại trở thành thế này.

 

“Thải Lăng, anh đã đặt bánh ở cửa hàng bánh ngọt, bây giờ anh đang làm việc nên không đi lấy được, em đi lấy trước có được không?” điện thoại vừa kết nối, nói qua loa vài câu, quả thực đem cô đẩy xuống mười tám tầng địa ngục.

 

Có người như thế này sao? Sinh nhật mình, còn phải tự đi lấy bánh ngọt. A, còn nữa, khoản bù thêm, anh mới chỉ thanh toán tiền đặt cọc, cho nên phần còn thiếu cô sẽ phải tự chi tiền!

 

Đừng nói là vui mừng hay gì đó, trên cơ bản người đàn ông này thật sự không hề có thành ý chúc mừng sinh nhật cô.

 

Bỏ đi, sớm thấy rõ anh không phải là một người lãng mạn, vậy nên cũng không trông cậy nhiều lắm. Cô buồn bực thanh toán nốt tiền bánh, kí nhận vào đơn đặt hàng.

 

“Oh?” cô gái thu ngân đang nhìn cô kí tên, bỗng kinh ngạc hô lên một tiếng nhỏ.

 

“Có vấn đề gì sao?”

 

“Chị tên là Thải Lăng?” cẩn thận xác nhận.

 

“Tôi tên là Lạc Thải Lăng.”

 

“Chờ em một chút” xoay người chạy hai bước, còn không yên tâm mà quay đầu lại dặn, “Chị đừng đi nhé!”

 

Cô nàng kì quái.

 

Chưa rõ có chuyện gì thì cô gái kia đã từ trong buồng đi ra, trên tay cầm một quyển nhật kí, “Cái này, là cho chị”.

 

“Đây là gì vậy?”

 

“Chị cầm về, đọc sẽ biết.”

 

Cái gì nhỉ? Ánh mắt khẩn thiết của cô gái thu ngân khiến cô sinh nghi, cầm theo bánh ngọt đi ra, vì quá tò mò nên cô ngồi xuống chiếc ghế ở lối đi bộ, bắt đầu lật xem.

 

Vừa mới nhìn trang đầu tiên, cô liền ngây người…

 

Đây là nét chữ của Quan Nghị.

 

Tôi đã từng lặng lẽ yêu một cô gái, yêu đến mức tôi nghĩ rằng, cả đời này sẽ chỉ yêu mình cô ấy.

 

Nhưng, con người không thể đoán trước được điều gì, tôi gặp một cô gái khác, bởi vì tập ghi chép tràn ngập tình yêu dành cho cô gái kia của tôi… Thôi được, kì thực bên trong cũng bao gồm cả việc tôi trượt môn Thống kê, chỉ vì không có tâm trạng viết công thức, định lý cũng chép không đúng…

 

Tôi biết nhất định bây giờ bạn đang cười trộm, trong lòng nghĩ: “Thảo nào lại trượt, đúng không?”

 

Nhưng tôi nói cho nghe, thật ra không phải như vậy. Việc này kể ra rất dài, không tin bạn có thể đi hỏi cô ấy… cô ấy tên là Thải Lăng, là người đã vô tình cầm phải bản ghi chép kia.

 

Sau đó cô ấy liền yêu tôi… Không cần nghi ngờ ánh mắt của bạn, cũng không cần nghi ngờ mấy tờ giấy đó, lại càng không nên nghi ngờ thành ý của tôi, bạn không nhìn lầm, chưa sang trang, lại càng không phải do năng lực biểu đạt của tôi quá kém, thật sự là tôi thật sự không biết vì sao cô ấy lại yêu mình. Điều kiện của cô ấy tốt đến mức khiến những người con gái khác phải ghen tị, khiến đàn ông muốn theo đuổi, mà tôi thì, bình thường đến không thể bình thường hơn.

 

Có lẽ, là do bản ghi chép đầy cảm tính kia, không cẩn thận đã lừa gạt trái tim một cô gái ngây thơ trong sáng… Tôi đã nghĩ là như vậy.

 

Cô ấy đã vì tôi rất nhiều, tôi không muốn nhiều lời nữa, bởi vì tôi muốn nói, có một thằng ngốc, rõ ràng là đã đặt cô gái luôn bên cạnh mình vào trong tim, hơn nữa còn ẩn giấu quá sâu, nên đã làm cô ấy tổn thương mà rời đi.

 

Tôi vì cô gái trước kia, trả giá sáu năm đơn phương nhưng lại chưa từng làm gì cho người con gái đã trả giá cho tôi nhiều như vậy, thậm chí đến cả món quà sinh nhật hai mươi tuổi giành lấy được cũng là thứ mà tôi định tặng cho người khác. Tôi nghĩ, cô ấy biết, lại thà rằng làm như không biết. Cô ấy chưa bao giờ có một đồ vật gì do chính tôi tặng, mãi đến khi cô ấy đã mệt mỏi, tôi mới kinh ngạc khi thấy mình đã phụ cô ấy nhiều thế nào, nợ cô ấy nhiều thế nào, cả ngày lẫn đêm gặm nhắm tâm hồn, mỗi khi nhớ tới cô ấy, càng đau đớn không thôi.

 

Vì thế, tôi đã quyết định từ giờ trở đi, ghi nhớ mỗi một phân tâm tình sau khi cô ấy rời đi, khiến cô ấy hiểu rằng, trong lòng tôi đang chờ đợi cô ấy như thế nào.

 

Đây là chuyện thứ nhất tôi làm vì cô ấy. Nếu bạn gặp một cô gái tên là Thải Lăng, hãy giúp tôi chuyển cho cô ấy, cho dù trên đời có trăm nghìn người trùng tên nhau, nhưng tôi tin tưởng có một ngày, nó vẫn sẽ đến tay của chủ nhân thật sự. Lúc trước, một bản ghi chép tầm thường, đã đem duyên phận của tôi và cô ấy buộc chặt vào nhau, huống chi là sau khi giữa hai người đã tồn tại duyên nợ sâu nặng.

 

Tôi cá cược, tình yêu của chúng tôi.

 

Ở trang đầu tiên, ghi chép vài đoạn, cô vội vã lật giở, đọc từng chút tâm tình của anh sau khi cô rời đi, tựa như lúc trước khi cô vô tình nhặt được bản ghi chép kia, đọc đến tâm tình yêu say đắm của anh cũng giống như vậy, chỉ khác là, lần này, cô là chủ nhân của bản ghi chép.

 

Tầm mắt cô, dừng lại ở phía cuối trang giấy.

 

Thải Lăng, là anh phụ lòng em nhiều nhất, nhưng chưa bao giờ nói với em… Anh yêu em.

 

Bất kể là bao lâu, anh sẽ vẫn ở đây chờ em, đợi em quay về, chính miệng nói với em.

 

Chỉ là, đến khi đó em còn muốn nghe sao?

 

“Muốn chứ, đương nhiên là muốn!” Quả thực rất muốn!

 

Lạc Thải lăng cười rơi lệ.

 

Sửa lại lời nói lúc trước, người đàn ông này lãng mạn đến khó tin.

back top