Nơi Nào Có Nắng Ấm

Chương 20: Hồ ly cuối cùng cũng sẽ lộ đuôi.Con người cũng sẽ phải tháo mặt nạ !

Sáng hôm sau,vì còn thấy mệt do hôm trước uống quá nhiều rượu nên Mie xin nghỉ một hôm.Cả Thư và Quốc Anh đều đã ra ngoài từ sớm trong khi cô còn chưa ra khỏi giường.

 

 9 rưỡi,những tia nắng ấm áp len qua khung cửa kính chiếu sáng căn phòng như không muốn cho Mie ngủ thêm một giây phút nào nữa.Cô đành miễn cưỡng thức dậy. 

 

- Haizzzz...- Mie ngáp dài,một tay be miệng một tay vươn vai.Cô vén tấm rèm cửa sang hẳn một bên,ngắm nhìn mọi thứ bên ngoài.Mọi thứ đều rất im ắng.... 

 

Sau khi xong xuôi hết chuyện ăn uống,cô quay lại phòng làm nốt công việc.Làm xong cũng đã là hơn 1h trưa rồi nhưng vì sáng ăn muộn nên Mie vẫn chưa thấy đói.Cô lại tranh thủ làm việc nhà. Mie định sang phòng tắm của Thư lấy quần áo của cô ấy đi giặt một thể.Nhưng vừa bước vào phòng cô đã thấy quần áo của Thư vứt bừa khắp nơi,dù sao cũng đang rảnh nên Mie dọn luôn phòng hộ Thư cũng được.

 

Cô nhẹ nhàng kéo chiếc áo khoác ở trên tủ ra thì thấy một chiếc máy ảnh Fotos Wat ( máy ảnh chụp tự động ) ngay dưới chiếc áo.Mie mỉm cười nghĩ :

 

" Chắc có nhiều ảnh của Thư lắm nhỉ ^^ Xem vài bức cũng không sao ..." 

 

Nghĩ là làm,cô bật máy lên xem ảnh.Có hơn 100 bức ảnh lưu trong máy.Xem mấy bức đầu,Mie phải bật cười vì kiểu chụp ảnh dễ thương của Thư.Không ngờ Thư chụp ảnh trong cứ như học sinh vậy ấy.

 

Đang vui vẻ ngắm nhìn ảnh của Thư thì nụ cười trên môi cô lập tức bị dập tắt.Khuôn mặt cô lập tức đổi cảm xúc. Bức ảnh chụp hai người đang ôm hôn nhau,một nam một nữ.Cảnh xung quanh lại chính ở căn phòng này.Mie có thể dễ dàng nhận ra hai nhân vật chính trong bức ảnh.Là bạn và chồng của cô mà?

 

Xem thời gian là có thể biết ngay bức ảnh mới chụp tối hôm qua. 

 

- Sinh nhật của mình...tại sao hai người có thể ....- Mie lẩm bẩm từng chữ.Hóa ra cô nghi ngờ họ là không sai.Anh và Thư đều có ý với nhau mà.Anh nhất quyết bắt cô ở lại để đưa Thư về vì lí do này ư? 

 

- Hahahaa.....- Ngược lại với khóc lóc thì Mie lại bật cười lớn.Thì ra cô đã nuôi '' hồ ly " trong nhà rồi !Liệu có phải hai người họ vượt cả mức ôm hôn không ?

 

 ......... 

 

 Chiều,nắng buông tỏa.Mặt trời dần ẩn sau những căn nhà cao lớn. 

 

" Cạch " 

 

Thư mở cửa,ngồi xuống sàn tháo đôi cao gót khó chịu ra. 

 

- Mie ? Tớ về rồi - Thư ngó vào bếp thấy Mie đang nấu ăn liền đặt túi xách xuống ghế - Để tớ làm cho. 

 

- Không sao đâu,cậu đi làm về mệt cứ vào tắm trước đi.Tớ nấu được rồi - Mie cười,nụ cười có chút gì đó rất giả tạo. 

 

- Vậy tớ đi tắm đây,phiền cậu rồi ^^ - Thư cười híp mắt trở về phòng.

 

Mie bất chợt dừng tay,nhìn theo bóng Thư,lòng lặng chĩu.Chuyện tối hôm qua ở Ca-raa cô đã buông xuôi không muốn bận tâm nữa,vậy mà hai người họ vẫn lén lút sau lưng cô như vậy ?

 

                                                    *****************************

 

 Hôm nay chỉ có Thư và Mie ăn cơm.Quốc Anh nói phải tăng ca nên tầm 10h mới về được.Ăn cơm xong cả hai người ngồi xem phim ở phòng khách.Chẳng ai thèm nói với ai câu nào cả.

 

Gần 10 giờ rồi.Thư cứ đứng ngồi không yên,liên rục liếc nhìn đồng hồ.

 

- Mi..e... - Thư ấp úng

 

- Ừ,sao ? - Mie tỏ vẻ thờ ơ không mấy quan tâm

 

- Tớ thấy dạo này cậu và Quốc Anh ít quan tâm nhau.Có phải hai người xảy ra chuyện gì rồi không ? - Thư quay sang nhìn cô chờ đáp án

 

" Nhờ phước của cậu cả mà ! " - Mie rất muốn nói ra lời này.Câu nói vừa rồi của Thư khác gì trêu tức cô chứ?Nhưng cô lại kiềm lòng,vẫn bình tĩnh đối đáp

 

- Không có gì đâu.

 

- Cậu...yêu Quốc Anh chứ?... - Thư lại lên tiếng

 

Mie quay sang nhìn cô bạn ngạc nhiên.

 

- Cậu hỏi làm gì chứ ? Mà thôi,gần 10 giờ rồi cậu về phòng ngủ sớm đi - Mie nói,cô quay lưng bỏ đi.

 

Thư ngồi thẫn thờ một mình suy nghĩ gì đó.Không lâu sau thì Thư gọi Mie rồi đi theo Mie lên gần hết các bậc cầu thang.

 

- Sao ? - Mie vẫn lạnh lùng

 

- Tớ....Cậu hãy bình tĩnh nghe tớ nói nhé...thật ra...tớ...tớ...thích...Quốc Anh ! - Thư ấp úng không dám nhìn cô.

 

Mie cũng không quá bất ngờ.Cô chỉ nhếch mép mỉm cười vì mình đã đúng.Cô đã nhận ra ánh mắt Thư nhìn Quốc Anh lạ như thế nào.Đó không phải là ánh mắt cho một tình bạn,mà là cho sự mờ ám,sự tham lam muốn chiếm đồ của người khác về tay mình.

 

- Rồi sao ? - Mie thản nhiên nói,nghiêng đầu nhìn Thư.

 

- Tớ biết cậu không yêu Quốc Anh nữa đúng không?Hai người cũng đã ra tòa...giờ chẳng qua là sống chung như những cặp tình nhân cũ...cậu...có thể...nhường anh ấy cho mình không...

 

Mie không tin nổi vào tai mình.Tại sao người bạn của cô có thể trơ trẽn nói ra những lời này cơ chứ ?

 

.........

 

- ĐỒ ĐÀN BÀ TRƠ TRẼN !!!!!

back top