Nữ phụ chia tay hằng ngày

Chương 129: Ngoại Truyện 6: Nếu Đường Diễn Ở Thế Giới Hiện Thực (5)

Edit: Linh Nguyệt
“Đường Diễn, anh đã tốt hơn chưa?” La Thiến mặc áo trắng phối cùng quần yếm bò, tóc buộc đuôi ngựa, mang ba lô màu đen. Tổng thể lập tức trẻ ra vài tuổi.
Đường Diễn thắt xong cà vạt, vừa sờ sờ cái cằm sạch sẽ vừa nhìn trái nhìn phải trong gương, xác định quần áo đã mặc hẳn hoi mới ra khỏi phòng tắm nhỏ chỉ có ba mét vuông.
Thấy La Thiến trang điểm, Đường Diễn còn ngẩn người nói: “Cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn mặc quần yếm?”
La Thiến hơi mỉm cười cầm lấy cây chổi phía sau cửa: “Muốn đánh nhau à? Tại sao tôi lại không thể mặc?”
Đường Diễn lầm bầm: “Loại quần này chỉ có học sinh mới mặc.”
“Đi thôi đi thôi!” La Thiến kéo Đường Diễn ra cửa.
Anh giai hàng xóm nhà La Thiến vừa lúc ra vứt rác, thấy La Thiến lôi kéo Đường Diễn bèn cười trêu chọc: “Còn nói không phải bạn trai, đã thân mật như vậy rồi.”
La Thiến giơ tay hoa lan chỉ hắn: “Cẩu độc thân, im miệng.”
Anh giai: “…” Cột máu tụt về không, K.O!
La Thiến cười to tiếp tục kéo Đường Diễn đi. Tiểu khu này đích xác là khu dân nghèo trên đoạn đường phồn hoa, là một thôn nhỏ giữa thành phố.
Theo giá đất không ngừng tăng lên, việc tiểu khu này bị phá bỏ và di dời là chuyện sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, nhưng dân ở đây không muốn dọn, không ai nguyện ý hủy đi. Hiện giờ, đây tạm coi là nơi tương đối xấu hổ, may mà người không có tiền để ở tại chung cư xa hoa có rất nhiều, chủ nhà đem phòng ở tu chỉnh một chút là mỗi tháng có thể thu được không ít tiền thuê.
Ngay bên ngoài tiểu khu là tuyến đường chính, hai bên là rất nhiều cửa hàng rực rỡ muôn màu, từ quán lẩu Nhạt đến quán lẩu Hàn, rồi là tiệc đứng, nhà hàng... cái gì cần có đều có.
La Thiến làm ở nhà hàng nhỏ kia tiền lương không cao, công việc lại vội, nhưng vẫn tính là nhẹ nhàng.
Bây giờ nghỉ việc, La Thiến muốn tìm nơi nào mà tiền lương cao hơn để làm.
Cô vừa đi vừa nói chuyện với Đường Diễn: “Trước đó tôi đã muốn nhảy việc rồi. Anh xem tên hàng xóm kia kìa, tiền lương mỗi tháng 3200 tệ, thưởng thêm 150, một tháng được nghỉ ba thiên. Đâu giống tôi, tiền lương chỉ có 2700 tệ, không nhiều việc thì 2500, một tháng nghỉ có hai ngày.”
Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp
Đường Diễn không nói gì đi theo nghe cô lảm nhảm. Đối với hắn, những vấn đề của La Thiến đều quá nhỏ, nhỏ đến nỗi nếu quá để ý sẽ khiến người ta chê cười, nhưng hắn không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, chỉ yên tĩnh nghe.
La Thiến khi đi ngang qua một quán trà sữa ghé vào mua hai ly. Một cho Đường Diễn, một để mình thưởng thức, vừa uống vừa nói: “A, đây là mời anh vì hôm qua tôi mới lấy lương đấy.”
Đường Diễn: “Tôi nhớ một ly chỉ có sáu tệ thì phải?”
La Thiến ha một tiếng: “Anh khinh thường sáu tệ phải không, hai ly này cũng mười hai tệ rồi nhé. Tôi trước đây còn không nỡ bỏ tiền ra mà anh còn khinh thường?”
Đường Diễn: “Mười hai tệ thì cô tiếc cái gì?”
La Thiến vẻ mặt bi thương nhìn về phương xa: “Tôi muốn tiết kiệm để dành tiền dưỡng lão mà!”
Đường Diễn cảm giác răng đau ê ẩm: “Tôi muốn nói lâu rồi, cô bây giờ mới bao nhiêu mà đòi dành tiền dưỡng lão?”
La Thiến liền đáp: “Nếu bây giờ không tiết kiệm thì sau này lúc cần ới một tiếng là nó có hả?”
Đường Diễn bị khẩu khí u buồn của cô chọc cười: “Sao cô biết là không có khả năng?”
La Thiến liếc xéo hắn: “Anh cho ta à?”
Đường Diễn khẽ cười một tiếng, cúi đầu nhẹ giọng nói bên tai cô: “Có thể.”
La Thiến sửng sốt, còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận đã thấy hai nữ sinh đối diện che miệng cười nhìn bọn họ. Cô thậm chí còn nghe được hai người nói: “Oa, thật lãng mạn!”
“Đúng vậy! Hâm mộ quá, tớ cực thích loại sủng nịch này!!!”
Mặt La Thiến đỏ lên lườm Đường Diễn, hắn hiển nhiên cũng nghe thấy, nhưng không hề có phản ứng gì, tiếp tục cắn ống hút hút một ngụm, sau đó khi La Thiến sắp quên mới nhắc nhở nói: “Tôi nói giữ lời, về sau cô có thể tìm tôi nhận tiền dưỡng lão.”
La Thiến: “…”
[ Em cũng muốn anh ưiiiiii (ʘᴗʘ✿) ]
Công việc La Thiến nhìn trúng đầu tiên là phục vụ ỏ một tiệm lẩu, lương 3800 tệ mỗi tháng, mỗi ngày làm mười hai tiếng, nghỉ trưa hai giờ tiếng, tăng ca nhận thêm 200, một tháng nghỉ hai ngày, nhưng là không thể nghỉ quá nhiều, công việc phân thành hai nhóm, lúc vắng khách có thể phải làm suốt đêm đến ba giờ sáng, có khách thì phải xem khách ăn tới khi nào.
Lúc La Thiến phỏng vấn, Đường Diễn ngồi ở sau cô một bàn chờ, đương nhiên không thể tránh né nghe toàn bộ, nghe La Thiến hỏi, nghe ông chủ nói nếu La Thiến đồng ý thì ngay hôm sau liền có thể tới.
La Thiến nói để cô suy nghĩ lại, sau đó cùng Đường Diễn rời đi. Vừa ra khỏi cửa, La Thiến liền oán giận: “Anh không có chuyện gì thì nháy máy tôi làm cái gì? Hại tôi quên hỏi nếu xin nghỉ thì bị trừ bao nhiêu tiền.”
Đường Diễn đẩy nhẹ đầu cô, mắng: “Làm suốt đêm thì có cái gì tốt? Cô cũng không nhìn cô xem, da đã không tốt còn muốn thức đêm?”
La Thiến hiếm khi được thấy dáng vẻ như mẹ già này của hắn, liền nói: “Nhưng mà tiền lương cao, 3800 tệ đấy! Chỉ cần tăng ca thêm một chút là một tháng 4000 rồi, hai tháng 8000.”
Đường Diễn đến bây giờ mới thẳng thắn lần đầu tiên nhìn trực tiếp vào vấn đề. Đối với những người như La Thiến, ngoại trừ tiền thì hoàn toàn không rảnh lo những chuyện khác khác. Cho dù biết thức đêm không tốt, cho dù biết công việc sẽ mệt, cho dù biết thời gian làm quá dài cũng không có cách này khác.
“Đổi việc khác đi!” Đường Diễn nhàn nhạt nói.
La Thiến chỉ có thể a một tiếng, cùng Đường Diễn tiếp tục đi, lúc ngang qua tiệm sinh tố liền chỉ vào quầy hàng nói: “Anh mời khách đi.”
Đường Diễn ngẩng đầu nhìn biển giá trước tiệm. Một ly nước ép táo 18 tệ, dâu tây 18 tệ, dưa hấu 20 tệ, còn có các loại trái cây khác. Hắn yên lặng móc ví hỏi chủ quán: “Có thể quẹt thẻ không?”
Chủ quán cười nói: “Có thể. Tiền mặt, wechat, thẻ, đều được.”
Vì thế Đường Diễn quay đầu hỏi cô: “Uống cái gì?”

“Đu đủ sữa bò.”
Đường Diễn quay đầu tìm, hàng cuối cùng: Đu đủ sữa bò 25 tệ.
Đường Diễn: “Cô chọn loại đắt nhất đấy à?”
La Thiến vừa gật đầu vừa cười: “Tôi chưa uống loại này bao giờ.”
Đường Diễn cạn lời: “Nói mấy loại khác cô từng uống rồi ấy.” Sau đó gọi một ly đu đủ sữa bò cùng một ly nước chanh, hai người lại vui vui vẻ vẻ rời đi.
Cả buổi sáng đến hai a noi, đều không vừa lòng.
Giữa trưa, hai người tìm tới một tiệm ăn Nhật, bởi vì đến giờ ăn nên trong tiệm rất đông. Cửa hàng trưởng hỏi có thể hai giờ sau mới tới được không, La Thiến rất thích nơi này, đáp ứng.
Kết quả Đường Diễn trực tiếp kéo La Thiến đi vào, tìm vị trí ngồi xuống nói: “Đúng lúc, ăn đi đã. Ăn xong rồi phỏng vấn, được không?”
La Thiến: “Nói lưu loát nhỉ.” Cô nhìn cửa hàng trưởng đang kinh ngạc đến ngây người rồi khẽ nói: “Nơi này đắt lắm đấy.”
Đường Diễn lạnh mặt nhìn cô: “Tôi mời.”
La Thiến quay đầu nói với cửa hàng trưởng: “Cửa hàng trưởng, mau mau mau, thực đơn. Chúng tôi ăn xong rồi phỏng vấn, ha ha ha…”
Đường Diễn: “…”
Cửa hàng trưởng cũng bật cười, hỏi: “Ăn cái gì?”
La Thiến chưa từng có ăn đồ Nhật nhưng đã từng nghe người ta nói qua. Cô từng ăn thử ở tiệm sushi cuốn tay bên đường kia, cảm thấy hương vị chắc là giống nhau.
Nơi đó không xa hoa như thế này, giá cả thì có mấy trăm mấy chục tệ, nhưng chất lượng thật sự không dám khen tặng.
Đương nhiên người ta cũng không gạt người, món ăn đều giống hệt trên ảnh chụp, chỉ xem khách có nguyện ý gọi hay không thôi.
La Thiến biết Đường Diễn có tiền, người ta đã mời khách thì mình cũng không nên khách khí...
Cô nhìn thực đơn nói: “Cho tôi một phần tempura cá chình cuốn.” Một phần chỉ có hai cái sushi nho nhỏ mà đã 36 tệ, nếu là trước kia, La Thiến nhất định đến chêt cũng không mua.
“Đường tổng, anh muốn ăn gì?” Lúc muốn lấy lòng Đường Diễn, La Thiến đều sẽ không tự giác gọi hắn là Đường tổng.
Đường Diễn híp mắt: “Cô nói xem? Tôi mời khách nhưng cô có gọi món cho tôi không?”
La Thiến lập tức quay đầu nói với cửa hàng trưởng: “Mỗi món tôi chọn đều làm hai phần nhé!”
Cửa hàng trưởng cười híp mắt gật đầu: “Đã biết, hai phần tempura cá chình cuốn.”
La Thiến lại tiếp tục: “Cá ngừ đại dương, bạch tuộc, bối bắc cực, tôm ngọt bắc cực, cả mực cuốn nước sốt với cá xuân nữa... Cửa hàng trưởng còn muốn giới thiệu gì không?”
Cửa hàng trưởng cũng không khách khí nói: “Ca thu đao nướng chỗ chúng tôi không tồi, hơn nữa giá cả cũng phù hợp. Nếu muốn nếm thử đặc sắc ẩm thực của Nhật Bản thì có thể nếm thử đậu nạp, bối thứ thân cũng được.”
*Tên các món ăn tớ đều không chắc chắn đúng nhé ( ´ ▽ ")
La Thiến vô cùng hào sảng: “Đều mang lên cho tôi đi.”
Chờ cửa hàng trưởng đi rồi, cô lập tức quay đầu nói với Đường Diễn: “Tôi vừa tính qua rồi, tổng cộng 860 tệ gì đó, có thể chứ?”
“Tính nhanh như vậy?” Đường Diễn kinh ngạc, tuy rằng hắn hoàn toàn có thể tính ra chính xác hơn, nhưng mà hắn chưa bao giờ phí phạn bộ não vào mấy việc này.
La Thiến cười đắc ý: “Ừ ừ.”
Đường Diễn không nhịn được xoa xoa đầu cô nói: “Có thể tiếp tục gọi, có muốn uống gì không?”
Vì thế cửa hàng trưởng lại giới thiệu thêm hai món. Đến lúc tính tiền La Thiến ủ rũ cụp đuôi: “Thực xin lỗi, tôi không biết mình không nuốt nổi mấy món quá đắt như vậy.”
Đường Diễn quay đầu nhìn nàng, cuối cùng vẫn không nhịn được cười thành: “Cô không ăn được đồ sống mà cũng không biết sao?”
La Thiến lắc đầu, ủy khuất đáp: “Bọn họ đều nói ăn rất ngon.” Bạn bè La Thiến có đôi khi sẽ ra cửa tiêu sài một phen, sau đó trở về sẽ ở trước mặt cô bla bla các loại nói hôm nay ăn mỹ thực gì. Trong đó có một lần có người món Nhật ăn vô cùng ngon, cái XX vị non mềm, có thể cảm nhận được vị nhu mỹ của thịt tươi.
Một người khác lại nói ra biển ăn trực tiếp tươi ngon hơn, còn có người nói, cơm viên tròn tròn, càng ăn càng ngọt.
Tóm lại chói đủ các loại tuyên truyền của bạn bè, La Thiến đã tự tưởng tượng ra một bàn tuyệt thế mỹ thực.
Kết quả ngay món đầu tiên đã... Lúc phục vụ mang lên La Thiến rất không khách khí ăn một miếng, ừm ~ nói như thế nào nhỉ? Có chút giống như ăn thịt mỡ? Cũng tạm!
Đến miếng thứ hai, La Thiến rốt cuộc có bộ dáng muốn nôn nhìn Đường Diễn, nước mắt lưng tròng.
Đường Diễn từ mắt trái của cô đọc được: không thể ăn; mắt phải viết: ăn không vô. Hắn cười, thản nhiên làm như không phát hiện, từ từ ăn phần của bản thân, nhai kỹ nuốt chậm, tản ra hơi thở độc quyền thuộc về tầng lớp quý tộc.
Đường Diễn nhìn La Thiến ủ rũ cụp đuôi, vừa đưa thẻ cho cửa hàng trưởng vừa nói: “Không có việc gì, may mà cô còn có thể ăn mì sợi, nếu không thì phải chịu đói rồi.”
Cửa hàng trưởng khẽ cười nói: “Đồ Nhật quả thật không phải ai cũng ăn được nên trong tiệm có chuẩn bị không ít món khác. Ngoại trừ mì sợi còn có các loại cơm đĩa, hương vị đều không tồi. Nếu cô làm việc ở đây thì sau này có thể nếm thử xem.”
“Cửa hàng trưởng đồng ý thuê tôi?” La Thiến kinh ngạc ngẩng đầu.
Cửa hàng trưởng cười: “Chỉ cần cô có thể tiếp nhận điều kiện làm việc trong tiệm. Đương nhiên, điều kiện chỗ chúng tôi không tồi.”
Nhìn La Thiến liều mạng gật đầu, Đường Diễn không quá vui vẻ mà híp híp mắt.

back top