Nuôi Dưỡng Bạo Vương

Chương 37

Hỏa thấy Lạc Thủy Linh có vẻ điên cuồng, lo lắng nói:” Lạc cô nương, có gì từ từ nói.”

 

Lạc Thủy Linh vẫn không nghe, trên tay vẫn cứ dùng sức, máu trên cổ Du Tử Khâm vẫn đang từ từ chảy xuống, thấm ướt cả cổ áo:” Hừ! Các người chẳng phải rất quý trọng ả sao, ngay cả Sở caca cũng đối xử với ả tốt như vậy, ả có gì tốt, ả cũng có phải cô ruột của huynh ấy đâu, chỉ là một kẻ tiện nhân, lại được đối xử tốt như vậy, ta có chỗ nào thua ả!”

 

Lạc Thủy Linh điên cuồng gào lên.

 

Mọi người hết sức lo lắng, nếu Du Tử Khâm có xảy ra chuyện gì, chủ tử nhất định sẽ không chịu nổi.

 

Du Tử Khâm thấy cổ mình rất đau, hơn nữa còn ươn ướt, nàng biết, mình đã mất rất nhiều máu. Lạc Thủy Linh đang điên cuồng phía sau, Du TỬ Khâm không dám manh động, chỉ nhỏ nhẹ khuyên:” Lạc cô nương, ta và cô không thù không oán, tại sao cô lại làm vậy?”

 

Lạc Thủy Linh nghe tiếng Du Tử Khâm, nói:” Không thù không oán, ai nói không thù không oán. Ta rất hận ngươi, ngươi dựa vào cái gì có thể được Sở caca đối xử tốt như vậy, huynh ấy vốn là hoàng tử, nhưng lại bị ngươi lừa gạt, sống cuộc sống của một dân đen, nhưng huynh ấy chẳng những không hận ngươi, ngược lại quay sang đối phó với ta.”

 

Du Tử Khâm nghe thấy lí do này thì không biết nói gì, tư duy của tiểu cô nương này cũng thật đặc biệt. Thật ra, Lạc THủy Linh từ nhỏ tới lớn đều được chiều chuộng, cha là thừa tướng, ả lại là nữ nhi duy nhất, cũng là nữ nhi được sủng ái nhất, sống cuộc sống muốn gì được nâý.

 

Nay lại vừa mắt Sở Hiên, nhưng người ta lại không coi trọng mình, hơn nữa lại đối xử rất tốt với một người không bằng mình về mọi mặt, làm sao có thể nhịn được.

 

Vốn ngay từ đầu còn tưởng Du Tử Khâm là cô cô ruột của Sở Hiên, ả còn nhịn, dù sao người ta cũng là người thân, nhưng khi mọi chuyện vỡ lẽ, ả không sao chấp nhận được. Một kẻ lừa gạt lại được đối xử tốt hơn ả. Tính khí đại tiểu thư bắt đầu nổi lên.

 

Chỉ là số Lạc Thủy Linh cũng quá đen, lại đụng ngay điểm mấu chốt của Sở Hiên, cho nên mới bị bắt.

 

Nhìn người mình yêu thương dùng mình làm con tin, thẳng tay đả thương mình, còn đối với Du Tử Khâm lại che chở hết mình, ả làm sao chịu nổi. Lúc này sự ghen tị, ủy khuất, uất hận lần lượt chiếm cứ đầu óc ả, trong đầu ả giờ chỉ còn thanh âm, giết chết Du Tử Khâm, giết chết Du Tử Khâm, chỉ cần ả chết rồi, tự nhiên Sở caca sẽ để ý ả, phát hiện điểm tốt của ả.

 

Du Tử Khâm không nghe thấy Lạc Thủy Linh nói gì, mở miệng:” Lạc cô nương cần gì phải cố chấp như vậy, vốn là chúng tôi không muốn trở về hoàng cung. Cô nương cũng thấy, hôm nay chúng tôi bị vây công như vậy, chưa về cung đã như vậy, huống chi…”

 

-“Ngươi câm miệng! Nếu không phải tại ngươi, nếu không phải tại ngươi, Sở caca sẽ không mất tích, như vậy, ta sẽ là người gặp huynh ấy trước, tất cả đều là tại ngươi!” Lạc Thủy Linh điên cuồng hét lên, tay cầm kiếm giơ lên, chém một đường trên cánh tay của Du Tử Khâm, làm máu phun xối xả.

 

Mọi người lo lắng kêu lên:” Đừng mà!”

 

Sở Hiên nãy giờ vẫn đang luyện công, bất ngờ phun ra một ngụm máu, sau đó ngã xuống.

 

-“ Chủ tử!’”

 

-“Sở Hiên!”

 

-“Caca!”

 

Điện nhanh chóng tiếp được Sở Hiên, đưa tay bắt mạch, chân khí đang vô cùng hỗn loạn.

 

Sở Hiên mở mắt ra, gương mặt tái nhợt, trên môi còn có vết máu chưa lau, nhưng cả người tỏa ra sát khí ngút trời, đôi mắt sắc bén lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lạc Thủy Linh, rét lạnh nói:” Không được làm tổn thương cô, nếu không, ta nhất định khiến cho ngươi sống không bằng chết!”

 

Lạc Thủy Linh nhìn đôi mắt của Sở Hiên, ả vô cùng hoảng sợ.Hình như, ả đã từng thấy đôi mắt này ở đâu đó rồi. Một đoạn trí nhớ đã từ lâu lắm, ả đã quên mất nó, hay nói đúng hơn là ả không muốn nhớ đến từ từ hiện ra.

 

Lúc trước, ở Thanh Hà trấn, Sở caca cũng từng nhìn ả như vậy, thì ra, từ 10 năm trước, Sở caca cũng đã từng muốn giết ả, điều này càng khiến ả hận hơn.

 

-“ Sao, huynh lo cho ả lắm à! Ả có gì tốt chứ, tại sao huynh ba lần bốn lượt đối xử tốt với ả. Muội rõ ràng yêu huynh như vậy, tại sao huynh lại đối xử với muội như thế.”

 

Thấy Sở Hiên không nói gì, ả càng giận hơn:” Huynh đối xử tốt với ả sao, vậy thì hôm nay, muội sẽ để cho ả sống không bằng chết!” – Lạc Thủy Linh nói xong,liền điên cuồng dùng kiếm rạch hết đường này đến đường khác trên mặt Du Tử Khâm. Nữ nhân thường rất coi trọng dung mạo của mình, nay ả sẽ phá hủy nó, để xem sau này, Sở caca còn đối xử tốt với ả không.

 

Du Từ Khâm vô cùng đau đớn, từng đường từng đường cứ liên tiếp được khắc lên mặt của nàng, Du Tử Khâm la lên vì đau đớn, nàng hét, hét đến khàn cổ nhưng Lạc Thủy Linh vẫn không dừng.

 

Sở Hiên thấy vậy la lên:” Không!”

 

Phong lúc này bất chấp tất cả, xông lên, hướng Lạc Thủy Linh đánh tới, Phong hiểu, Lạc Thủy Linh bây giờ điên cuồng như vậy, nhất định sẽ không thả Du Tử Khâm, chỉ còn cách giết chết Lạc Thủy Linh, may ra mới cứu được Du Tử Khâm.

 

Lạc Thủy Linh vừa hủy dung Du Tử Khâm, vừa điên cuồng cười. Chợt nhận thấy một trận cuồng phong hướng mình đánh tới, ả không tránh,nhưng lại đưa tay đẩy một cái, cơ thể Du Tử Khâm liền hướng vách Đoạn Trường rơi xuống.

 

Sở Hiên nhanh như chớp lao ra, bắt được tay áo Du Tử Khâm:” Cô, người không sao chứ, mau đưa tay cho con, nếu không, người sẽ rơi xuống mất!”

 

Lạc Thủy Linh bị trúng một chưởng của Phong, văng ra đất, nhưng vẫn cười khanh khách.

 

Thấy tình trạng của Sở Hiên và Du Tử Khâm, mọi người định chạy tới giúp, nhưng chính lúc này, thái tử ra lệnh cho người của hắn tiếp tục đánh tới.

 

Mọi người chỉ còn cách bỏ qua Sở Hiên một bên mà chống đỡ, tránh cho bất cứ tên địch nào có ý định đến gần Sở Hiên.

 

Du Tử Khâm cố nâng tay lên, đưa cho Sở Hiên, nhưng cánh tay hoạt động được lại là cánh tay bị chém lúc nãy, cố đưa như thế nào cũng không tới. Sở Hiên càng lúc càng sốt ruột, ngược lại, Du Tử Khâm rất bình tĩnh:

 

-“ Tiểu Hiên, buông tay ra đi, nếu không, chính con cũng gặp nguy hiểm.”

 

-“Không, con sẽ không buông tay người ra, có chết thì cùng chết.”

 

Du Tử Khâm nghe vậy, không đồng ý nói:” Nói bậy, con nhất định phải sống, sống thật tốt, tìm một cô nương tốt, cưới vợ, sinh con, có như vậy, ở dưới suối vàng, ta mới yên lòng.”

 

-“ Con sẽ không lấy ai hết, con sẽ không lấy người khác!” – Sở Hiên hét lên với Du Tử Khâm.

 

Du Tử Khâm bây giờ rất mệt, mất máu quá nhiều khiến cho đầu nàng choáng váng, nàng không muốn đôi co với hắn nữa:” Tiểu Hiên, buông tay, nghe lời!”

 

Sở Hiên thấy trong giờ phút này, Du Tử Khâm còn dùng giọng điệu trưởng bối ra lệnh cho mình thì không khỏi phát hỏa:” Con không nghe, Du Tử Khâm nàng nghe cho kĩ, đừng dùng giọng điệu trưởng bối nói chuyện với ta, từ trước tới giờ ta chưa bao giờ coi nàng là cô của ta hết!”

 

Du Tử Khâm ngạc nhiên nhìn hắn. Sở Hiên dùng đôi mắt đầy nhu tình nhìn nàng:

 

-“ Tử Nhi, ta đã muốn gọi nàng là Tử Nhi từ lâu lắm rồi. Từ khi ta còn nhỏ, ta đã không coi nàng là trưởng bối của ta rồi, ta luôn yêu nàng, luôn cố gắng trở nên mạnh hơn, đủ sức để bảo vệ nàng, luôn chờ một ngày nào đó, có thể cưới nàng làm thê tử.”

 

Du Tử Khâm hoàn toàn ngơ ngác trước những lời bộc bạch của Sở Hiên:” Nhưng, chúng ta là cô cháu.”

 

Sở Hiên nghe vậy thì tức giận:” Chúng ta vốn không có quan hệ máu mủ, Tử Nhi, nàng đừng tự lừa mình dối người nữa, nàng rõ ràng cũng thích ta, nàng thích ta ôm nàng, thích ta có những động tác thân mật với nàng,nàng luôn ỷ lại vào ta, nàng khó chịu khi có nữ nhân khác đến gần ta, nàng thừa nhận đi!”

 

Du Tử Khâm nghe xong thì bất ngờ, nàng thích hắn sao, thích một người kém mình nhiều tuổi như vậy. Nhưng, nàng thật sự có những cảm xúc như hắn nói, chẳng lẽ, nàng đã thích hắn từ lâu, nhưng bản thân lại không hay biết ư.

 

Vì sức nặng của Du Tử Khâm, cánh tay áo, đã bị rách một chút, khiến cho Du Tử Khâm hơi chếch xuống, cả hai đều rất hoảng hốt. Sở Hiên liền nói :” Tử Nhi, mau, đưa tay cho ta, nhanh lên, nàng sắp rơi xuống rồi.”

 

Nhìn vẻ mặt lo lắng xen lẫn sợ hãi của Sở Hiên, Du Tử Khâm mở miệng:” Ta đã như vầy, ngươi còn yêu ta sao, còn muốn lấy ta sao?”Du Tử Khâm đang nói đến việc nàng bị hủy dung. Dù không nhìn thấy, nhưng nàng biết, gương mặt của nàng bây giờ rất dọa người.

 

-“ Cho dù nàng có như thế nào, người duy nhất ta yêu thương, người duy nhất ta muốn lấy, chỉ có nàng, chỉ có Du Tử Khâm. Chỉ cần hôm nay thoát được, chúng ta lập tức bái đường thành thân”

 

Du Tử Khâm nghe vậy liền cười:” Vậy được, kiếp sau, ta nhất định sẽ trở thành thê tử của ngươi, ngươi nhất định phải tìm được ta đó, nhất định không được quên, lời nói ngày hôm nay.” Dừng một chút, lại nói:” Sở Hiên, hứa với ta, phải sống, không được đi theo ta.”

 

Nhưng chưa đợi được câu trả lời của Sở Hiên, tay áo đã rách hoàn toàn, Du Tử Khâm liền rơi xuống vực, nháy mắt đã không thấy hình dáng.

 

Sở Hiên la to:” Tử Nhi!” sau đó nhoài người xuống, ý định nhảy xuống chung. Hiền vương lúc này đứng gần đó liền ôm hắn lại:” Sở Hiên, ngươi định làm gì?”

 

-“ Buông ta ra, buông ta ra, ta phải đi cùng Tử Nhi, Buông ra!” Vừa hét vừa vùng vẫy, hắn dùng hết sức mình, khiến Hiền vương đã bị thương có chút chịu không được. Nơi khóe mắt trào ra hai hàng nước mắt, thấm đẫm má.

 

Lúc Hiền vương sắp chống đỡ không được.

 

Chợt, một cánh tay hướng gáy Sở Hiên, đánh tới, hắn liền im lặng, ý thức chìm vào bóng đêm.

back top