Nuôi Dưỡng Bạo Vương

Chương 51

Vách Đoạn Trường tuyệt đối không nhỏ, Du Tử Khâm phải mất rất nhiều thời gian mới có thể tìm được nơi ở của bộ tộc Thần Nhãn, nhưng rất tiếc, hiện giờ đã không có ai ở đó.

 

Không thể không khen người của bộ tộc này về khoản xây nhà, dù là ngôi nhà nằm trên vách núi ở Đào Hoa sơn hay ngôi nhà ở sâu trong hang động này, cái nào cũng thuộc dạng khó tìm nhưng đầy đủ tiện nghi.

 

Tại nơi đó, Du Tử Khâm đã tìm được thứ mình cần, ngoài những vật dụng không đáng lưu ý, thì có một quyển bút kí và bản đồ của vách Đoạn Trường.

 

Theo quyển bút kí, các đời của bộ tộc Thần Nhãn đều có nhân số rất ít, luôn trụ tại gần hồ Nhật Nguyệt để có thể canh giữ hồ, tuy nhiên, thời gian trôi qua, thế giới bên ngoài cũng thay đổi, con người càng có nhiều bản sự, khiến cho bộ tộc Thần Nhãn quanh năm suốt tháng luôn ở trong thâm sơn cùng cốc không còn có thể đối phó được nữa.

 

Vì thế, hậu nhân đời thứ 30 của bộ tộc quyết định, thay đổi nơi ở, sống hòa nhập với người bên ngoài, một mặt, học tập những bản sự của họ, một mặt, che giấu tông tích.

 

Đọc đến đây, Du Tử Khâm đã hiểu vì sao mình lại xuất hiện tại Đào Hoa sơn. Tuy nói là sống hòa nhập với người khác, nhưng người của bộ tộc quanh năm sống ẩn cư, không giao thiệp với đời đã quen, nên mới xây dựng một nơi như ngơi nhà ở Đào Hoa sơn, không quá gần người, nhưng cũng là một nơi cách xa thế tục.

 

Sau đó, nhờ tấm bản đồ, Du Tử Khâm đã tìm được đường rời khỏi vách Đoạn Trường, dù sao, người của bộ tộc cũng không phải thần tiên, có khả năng bay lượn, đương nhiên phải có một con đường bộ khác để ra ngoài chứ. Cho đến khi tìm được đến kinh thành, thì đã là 2 năm sau.

 

Trong căn phòng sang trọng nhưng cũng đầy ấm cúng, khắp phòng treo đầy những tấm màn bằng gấm Vân La, Du Tử Khâm nằm trong lòng Sờ Hiên, kể từng chuyện, từng chuyện mà nàng đã trải qua, giọng nói của nàng ngọt ngào, thanh thúy,mang theo một chút ủy khuất, tựa như con mèo nhỏ đang mong đợi chủ nhân vuốt ve, an ủi.

 

Sở Hiên yên lặng ôm nàng, đôi tay cứ vuốt qua ngũ quan của nàng, nghe nàng ở trong lòng hắn nỉ non, cảm thụ hơi ấm của nàng, ngửi mùi hương của nàng, tận hưởng cảm giác có nàng ở bên cạnh, cuối cùng, nàng đã trở về bên cạnh hắn.

 

Khi nghe nàng kể xong, hắn mới hỏi:” Vậy là nàng đã đến kinh thành được một thời gian rồi?”

 

Du Tử Khâm ở trong lòng hắn “uh” một tiếng, sau đó, nàng lại nghe giọng hắn trầm xuống hẳn:” Vì cái gì, không tới tìm ta?” – Vì cái gì không tới tìm hắn, tìm hắn không hề khó, thử hỏi, trong kinh thành này, danh tiếng của Xích Lung vương Sở Hiên có ai mà không biết, vì vậy, nàng không thể không biết hắn ở đâu, nhưng qua một thời gian như vậy, nàng lại không hề đi tìm hắn, lí do là gì.

 

Nàng không tìm hắn, chẳng lẽ nàng không muốn gặp hắn, trong kinh thành, đâu đâu cũng có đầy những lời đồn vể sự độc ác của hắn, sự tàn bạo của hắn. Nàng nhất định là đã nghe thấy, đó là lí do nàng không muốn gặp hắn sao, nàng sợ hắn, chán ghét hắn vì hắn độc ác. Nếu không phải tại lễ hội hắn nhìn thấy nàng, không biết chừng nàng đã không trở về.

 

Nghĩ đến đây, cả người Sở Hiên tỏa ra một cỗ lệ khí, khóe mắt bắt đầu đỏ lên, đôi tay đang ôm nàng cũng từ từ tăng lực đạo mạnh đến nỗi như muốn bóp chết nàng, khảm nàng vào trong lòng, không cho nàng có thể rời xa hắn.

 

Không khí xung quanh thay đổi cùng với lực đạo của người nào đó càng lúc càng mạnh khiến cho Du Tử Khâm cảm thấy khó thở, nhận thấy người kia đang khác thường, Du Tử Khâm liề́n lên tiếng giải thích:” Không đến không phải vì sợ sao, cửa lớn vương phủ, có thể để người khác tùy tiện đi vào sao. Không chừng ta còn bị xếp vào thành phần khả nghi, giết ngay không cần hỏi.”

 

Quả nhiên khi nói xong, lực đạo ở eo đã giảm bớt. 10 năm rồi, hắn vẫn như vậy, vẫn là đứa bé to xác đầy cảm giác bất an, muốn được an ủi, muốn được dỗ dành.

 

Sở Hiên thấy nàng nói cũng có lí, sau đó lại hỏi:” Những lời đồn về ta trong thành…nàng…” nói đến đây, hắn lại im bặt.

 

Du Tử Khâm đương nhiên hiểu hắn muốn nói gì, nàng rướn người, giang tay khoác lên cổ hắn, mắt nhìn thẳng vào sự tăm tối trong ánh mắt hắn, nhẹ nhàng nói:” Ta không quan tâm nhiều lắm, trong mắt người khác, tiểu Hiên là hiền vương cũng được, bạo vương cũng được, nhưng trong mắt ta, Sở Hiên mãi vẫn là người yêu ta nhất, quan tâm ta nhất.... là đồng dưỡng phu của ta.” Nói xong, tại bạc môi đang mím lại của hắn hôn một cái.

 

Tựa hồ không nghĩ nàng sẽ nói như vậy, ánh mắt của Sở Hiên từ âm u chuyển thành tựa tiếu phi tiếu:” Ta là…đồng dưỡng phu của nàng?”

 

Du Tử Khâm hất mặt lên, ra vẻ kiêu ngạo nói:” Còn không phải sao? Chàng đừng quên, là ai nuôi nấng chàng, tuy không ngờ lại nuôi ra kết quả ngoài ý muốn” Sau đó Du Tử Khâm cos Conan, làm dáng nói:” Nhưng mà, Sự thật vẫn chỉ có một mà thôi.”

 

Hành động của nàng khiến hắn bật cười thành tiếng, đến cả lồng ngực cũng chấn động, nàng vẫn như vậy, tính nết như trẻ con, dù cho năm tháng có trôi qua, nàng vẫn là bộ dáng mãi không trưởng thành, hơn nữa, bây giờ diện mạo lung linh của nàng như vậy, nhìn còn nhỏ hơn hắn nhiều.

 

Sở Hiên cười cười, nheo đôi mắt hoa đào lại nói:” Nếu ta dã là đồng dưỡng phu của nàng, thì cũng phải có quyền lợi của đồng dưỡng phu chứ.”

 

Du Tử Khâm ngơ ngác nhìn hắn:” Quyền lợi gì?”

 

Sau đó, nàng chỉ thấy hắn dùng tốc dộ nhanh như chớp, đè nàng xuống giường, đôi môi hắn bắt được môi nàng, bắt đầu hôn, liếm mút, cắn, hấp lấy, quyện lấy môi nàng, đôi tay thì từ từ mò vào vạt áo của nàng.

 

Có lẽ do nụ hôn của hắn quá mê hồn, quá điêu luyện, khiến nàng mơ màng, cũng có thể do thời gian dài không được nghỉ ngơi, đầu óc Du Tử Khâm dần dần mờ mịt, sau đó, chìm vào bóng đêm.

 

Sở Hiên đang hưng trí bừng bừng thì lại cảm nhận được, thiên hạ dưới thân mềm nhũn, sau đó, từng đợt hít thở đều đều vang lên. Nhìn gương mặt đang say ngủ của nàng, lại nhìn cự vật vẫn đang đứng thẳng của hắn, Sở Hiên nghiến răng ken két, Du Tử Khâm, lần sau, ta bắt nàng phải trả đủ.

 

Sau đó, hắn lại nhẹ nhàng ôm lấy nàng, thả mản giường xuống, cùng nàng chìm vào giấc ngủ. Đã lâu lắm rồi, hắn mới lại có thể ôm nàng ngủ như thế này.

 

Hoa Sơn Trà: sẽ có thịt, nhất định có thịt, thỉnh mọi người chờ, đừng nóng.

back top