Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 190: Nhốt?

Na Tịch Hách cũng lạnh như băng nhìn anh.

 

"Không cần ông quản."

 

Hắc Viêm Triệt không nói gì giơ tay lên lại đánh thêm một cái nhưng lần này không có đánh vào mặt cậu mà đánh vào trên lưng Viên Cổn Cổn.

 

Viên Cổn Cổn khó chịu hừ một tiếng không thể tin được anh lại dùng sức lớn như vậy để đánh con trai của mình, ngẩng đầu hơi kích động nói : "Hách Hách vẫn là đứa nhỏ sao anh có thể đánh mặt con còn dùng sức như vậy, sao anh lại ra tay với con trai ruột mình như thế!

 

"Nó sao? Nếu tôi nhớ không lầm vài phút trước ở trong miệng em nó vẫn là con trai Na Tịch Thịnh Duệ tôi chỉ là 'chú' mà thôi." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng trào phúng nhìn cô.

 

"Anh..."

 

"Không phải em cũng rất nhớ 'cha' nó sao? Ngủ cùng hai năm cũng không giống nhứ em nói phải không?" Hắc Viêm Triệt bị lòng đố kị kích thích miệng nói chuyện không chừng mực.

 

"Đúng, không sai em nhớ 'cha' của Hách Hách muốn chết, ít nhất từ trước tới bây giờ anh ấy đều không tổn thương đến chúng tôi chút nào, anh ấy là người đàn ông dịu dàng chu đáo không giống với Hắc tiên sinh." Viên Cổn Cổn tức giận trả lời lại một cách mỉa mai.

 

"Không sai, anh ta dịu dàng chu đáo tôi lạnh lùng tàn bạo nhưng là em tình nguyện leo lên giường của tôi cũng không cần anh ta, xem ra em cũng không phải mặt hàng gì tốt." Hắc Viêm Triệt gằn từng tiếng nói, những câu đều xé rách tim Viên Cổn Cổn.

 

"Cũng không biết Na Tịch Hách nghe hiểu được đối thoại giữa bọn họ hay là nhìn thấy sắc mặt Hắc Viêm Triệt đối với Viên Cổn Cổn không tốt, chỉ thấy tay nhỏ bé của cậu vừa động một cái ghế liền bay thẳng đến đầu Hắc Viêm Triệt, mà lần này Hắc Viêm Triệt không cho cậu cơ hội, bốp một tiếng ghế liền rách nát trong không trung.

 

Hắc Viêm Triệt đoạt lấy Na Tịch Hách từ trong lòng Viên Cổn Cổn, mất đi lý trí nắm chặt cổ của cậu, lạnh giọng nói : "Tôi có thể sinh con ra cũng có thể giết chết con."

 

Na Tịch Hách quật cường nhìn anh, không phát ra một tiếng gì chỉ lạnh lùng đối mặt với anh.

 

"Hắc Viêm Triệt anh điên rồi sao? Anh buông tay buông tay!" Viên Cổn Cổn khóc đứng dậy đánh đấm anh, không biết tại sao bọn họ có thể biến thành như vậy.

 

Hắc Viêm Triệt bị tiếng khóc của cô kéo một chút lý trí về buông Na Tịch Hách ra, nhìn cậu mở miệng hít thở nắm chặt hai đấm, rốt cuộc anh đang làm cái gì dù sao vẫn chỉ là một đứa trẻ vì sao anh lại nghiêm túc với cậu.

 

Viên Cổn Cổn ôm lấy Na Tịch Hách đau lòng khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu : Hách Hách đừng sợ mẹ đưa con về nhà ông ngoại."

 

Hắc Viêm Triệt ngăn ở trước mặt cô, không nói gì.

 

Viên Cổn Cổn sợ hãi lui về sau mấy bước, phòng bị nhìn anh

 

"Anh còn muốn làm cái gì?"

 

Hắc Viêm Triệt bị thái độ phòng bị của cô đâm bị thương, thái độ vốn mềm yếu lại bắt đầu căng cứng.

 

"Em coi đây là chỗ nào? Tùy em muốn tới thì tới còn muốn đi liền đi?"

 

"Tôi muốn đi đâu mắc mớ gì đến anh dù sao 'cha' của con tôi cũng không phải anh không cần anh để ý chúng tôi đi đâu." Viên Cổn Cổn vừa sợ hãi run run vừa quật cường nói trái lòng

 

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, mấp máy môi mỏng.

 

Viên Cổn Cổn cũng nhìn anh, ôm chặt Na Tịch Hách.

 

"Tốt lắm, xem ra chúng ta lại trở về điểm xuất phát." Một lúc sau Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt.

 

"Sớm biết như thế tôi thà rằng vĩnh viễn ở nước Pháp cũng không muốn trở về lại gặp anh." Viên Cổn Cổn chảy nước mắt nhỏ giọng nói.

 

"Lặp lại lần nữa." Mắt tím của Hắc Viêm Triệt híp híp, phun ra từng chữ lạnh như kết băng.

 

"Tôi...tôi thà rằng..."

 

Không đợi Viên Cổn Cổn nói xong Hắc Viêm Triệt liền đoạt lấy Na Tịch Hách ở trong lòng cô. bắt lấy cổ áo cô tàn nhẫn nói "Tôi đây cũng nói cho em biết sớm biết như thế này thì lần đầu tiên nhìn thấy vào sáu năm trước thì tôi nên giết em."

 

Viên Cổn Cổn sửng sốt không thể tin được anh sẽ nói như vậy, dường như dịu dàng mấy ngày nay đều là ảo giác.

 

"Viên Cổn Cổn tốt nhất em biết làm tôi tức giận sẽ có kết cục gì." Hắc Viêm Triệt làm một tư thế tay với Na Tịch Hách đang sốt ruột, cậu liền ngã xuống nhắm hai mắt lại.

 

"Anh làm cái gì." Viên Cổn Cổn kích động đánh đấm anh, muốn tránh thoát kiềm chế của anh.

 

"Em muốn gặp Na Tịch Thịnh Duệ? Muốn con trai của em? Từ hôm nay trở đi ai em cũng không gặp được." Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng thô lỗ lôi cô ra khỏi phòng.

 

"Chủ nhân."

 

"Chủ nhân."

 

Á Tư và Nhã Tư canh giữ ở cửa, thấy bộ dáng tàn bạo của anh không đành lòng khẽ gọi.

 

"Từ hôm nay trở đi cắt đứt mọi thông tin, ném cô ta vào phòng không cho phép ra khỏi phòng một bước làm trái chết." Hắc Viêm Triệt ném Viên Cổn Cổn đến bên người bọn họ giống như vứt rác, trong con ngươi tím đậm tràn đầy ý lạnh như băng.

 

Á Tư đỡ lấy Viên Cổn Cổn không dám ở lâu, đưa cô về phòng ngủ chính.

 

"Hắc Viêm Triệt hu hu anh không có quyền đối với tôi như vậy hu hu buông tôi ra."

 

Viên Cổn Cổn vừa giãy dụa vừa khóc hô.

 

"Trên cái này thế giới chỉ có tôi không muốn làm không có chuyện tôi không được làm, tốt nhất em nên biết rõ điều này."

 

Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói xong xoay người rời đi.

 

Nhã Tư nhìn nam một hướng trái nữ một hướng phải thở dài, tốt rồi, làm sao có thể biến thành như vậy. đây là muốn mọi việc tốt phải trải qua khó khăn?

 

- - - - - - - -

 

Hắc Viêm Triệt đong đưa cái ly đế dài trong tay, nhìn chất lỏng màu đỏlay động ra tia sáng mê hoặc dưới ánh đèn, sau đó nâng ly uống cạn lại rót một ly mới, anh không say rượu, từ trước tới bây giờ cũng không có tiệc rượu nào làm cho người ta mất đi lý trí làm cho người ta muốn ngất đi nhưng hôm nay anh thật sự rất muốn ngất một lần không thèm nghĩ đến đứa con trai đáng chết kia cũng không thèm nghĩ đến Viên Cổn Cổn đáng chết, thầm muốn ngủ một giấc thật ngon quên đi tất cả, đợi ngày mai tỉnh lại anh vẫn hạnh phúc cùng cô nhưng vì sao không thể uống say?

back top