Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 192: Cách cũ?

Hắc Viêm Triệt bị cô gái nhỏ không an phận ở trong lòng đánh thức, mở mắt tím.

 

Viên Cổn Cổn tránh thoát ôm ấp cũng không nhìn amj cái nào mà rời giường đi tới phòng tắm.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn bóng lưng của cô, mệt xoa xoa giữa lông mày, cảm thấy đau đầu.

 

Viên Cổn Cổn cầm bàn chải đánh răng, cố ý xem nhẹ ánh mắt nóng rực phía sau của người nào đó.

 

Hắc Viêm Triệt cầm lấy bàn chải đánh răng, bắt đầu rửa mặt.

 

Viên Cổn Cổn rửa mặt xong thì rời, bộ dáng gấp gáp rất rõ ràng chính là không muốn ở cùng anh một giây nào.

 

Hắc Viêm Triệt bắt lấy tay cô, nhàn nhạt nói : "Không muốn nhìn thấy anh như vậy?

 

Viên Cổn Cổn làm như có mắt không thấy có tai như điếc, chỉ lẳng lặng nhìn sàn nhà.

 

"Chuyện ngày hôm qua..."

 

"Là tôi sai, từ lúc vừa mới bắt đầu tôi không nên đưa Hách Hách vào nhà anh, bây giờ tối chỉ muốn đưa Hách Hách về nhà cha tôi, tôi biết Hắc tiên sinh tài cao quyền lớn, trên cái này thế giới không có chuyện anh không làm được nhưng tôi chỉ là một cô gái bình thường, cô gái bình thường này có thể xin anh giơ cao đánh khẽ được không?

 

Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bướng bỉnh của cô, không vui nhếch mày kiếm, anh kiêu ngạo như vậy cũng bằng lòng buông bỏ tự tôn xin lỗi cô mà cô lại trả lại cho anh như thế? Vậy anh vẽ vời thêm chuyện làm gì, anh cũng không tin cách hai năm thì tính cách của cô có thể gay gắt hơn anh.

 

"Nếu như không tha em thì phải làm thế nào đây?"

 

"Anh..." Viên Cổn Cổn nhìn anh, trong đôi mắt to tràn đầy ủy khuất.

 

"Cáu kỉnh với anh? Viên Cổn Cổn hai năm trước không được thì hai năm sau cũng không có khả năng đó, nếu em nghe lời anh còn có thể cho em gặp con trai nếu còn như vậy thì lời nói có gai anh có, cách làm cho em đau khổ cũng có, không tin em có thể thử xem." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng gằn từng tiếng nói.

 

Viên Cổn Cổn nhìn đôi mắt tím mất đi độ ấm mà lạnh như băng kia, cắn cắn môi dưới không nói một câu.

 

Hắc Viêm Triệt kẹp chặt cằm của cô, vây cô ở góc tường cúi người mạnh mẽ xâm chiếm môi cô.

 

Viên Cổn Cổn hừ nhẹ , dùng cả tay chân tấn công lại bị anh hóa giải dễ dàng, cô chỉ có thể ngoan ngoãn mặc anh cần anh lấy.

 

Cái hôn này mạnh mẽ thô lỗ hơn so với bình thường, làm cho môi Viên Cổn Cổn đau cũng làm cô đau lòng, ngay lúc cô muốn cắn môi anh, Hắc Viêm Triệt nhanh nhẹn né tránh thừa lúc cô còn chưa kịp phản ứng hung hăng cắn ở trên môi cô, máu tươi chảy ra từ môi của cô, Viên Cổn Cổn còn không kịp kêu đau thì hơi thở liền bị Hắc Viêm Triệt chiếm đoạt.

 

Sau khi kết thúc nụ hôn, Hắc Viêm Triệt buông Viên Cổn Cổn thở hổn hển ra, ngón tay tà mị lau vết máu trên môi mình, nhàn nhạt nói : "Kết cục phản khán chính là bị thương, tốt nhất em nên nhớ kỹ."

 

Viên Cổn Cổn che miệng nước mắt lưng tròng nhìn anh.

 

Hắc Viêm Triệt đè nén xúc động muốn ôm cô vào trong ngực dụ dỗ, xoay người rời đi.

 

Viên Cổn Cổn mềm nhũng trượt xuồng theo góc tường, ngồi xổm dưới đất sờ sờ vết thương trên môi nhìn vết máu màu đỏ trên ngón tay lẳng lặng rơi nước mắt, thì ra lúc anh muốn tàn nhẫn thì có thể rất tàn nhẫn lúc muốn dịu dàng thì có thế rất dịu dàng lúc muốn cưng chiều thì có thể cưng chiều cô lên tận trời, ngược lại có thể đánh cô xuống địa ngục, Hắc Viêm Triệt tôi nghĩ tôi bắt đầu hiểu anh một chút nhưng vì sao vì sao có biết anh là như thế này, là một người đàn ông nguy hiểm tôi vẫn không có cách nào chán ghét anh.

 

Liên tục hai ngày, không khí trong nhà họ Hắc đều bị mây đen vây quanh, trong không khí tràn đầy áp lực làm người ta hít thở không thông, Hắc Viêm Triệt tức giận lật đồ bàn, tất cả những thứ trên đó đều rơi khắp nơi trên mặt đất, cô gái đáng chết, sao lại ngang ngược như vậy, tính cách bướng bỉnh như vậy là do ai nuôi ra thật sự là đáng giận.

 

Á Tư nhìn nhìn rác rơi đầy đất vì không để mình cũng rơi xuống giống như chúng nó, cuối cùng quyết định lại 'chuyện tốt ' lần nửa.

 

"Chủ nhân, nếu ngài muốn làm hòa với Cổn Cổn thì tôi có cách."

 

"Ai muốn làm hòa với cô ấy? !" Hắc Viêm Triệt đảo mắt tím, hét lớn một tiếng.

 

"Ha ha tôi nói sai rồi là Cổn Cổn muốn làm hòa với ngài nhưng mà ngài cũng phải cho cô ấy một bậc thang đi xuống." Á Tư cười gượng hai tiếng, nói lời trái lòng.

 

"Tiếp tục nói." Hắc Viêm Triệt dời sự chú ý lên người anh ta.

 

"Cách không sợ dùng lại dùng tốt là được, Cổn Cổn sợ quỷ như vậy thì dùng lại cách lần trước, ha ha kích thích cô ấy một chút ngài xem được không?

 

Hắc Viêm Triệt nhăn mày không nói gì. Anh thật sự là không thích làm cách này nhưng mà...

 

Á Tư đứng ở một bên đợi mệnh lệnh của anh.

 

"Anh đi sắp xếp." Một lúc sau Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

 

"Dạ." Á Tư cung kính khom lưng xoay người.

 

Hắc Viêm Triệt đứng dậy đi ra khỏi phòng sách. Quên đi mặc kệ là dùng cách gì chỉ cần có thể làm cho cô thỏa hiệp thì cái khác đều không quan trọng, dù sao cũng không phải chưa từng dùng.

 

Ánh trăng màu trắng bạc rải rắc trên mặt đất, hương thơm mát mẻ ban đêm tràn ngập trong không trung. ban đêm yên tĩnh chất chứa ánh trăng thần bí mờ mờ ảo ảo nhìn qua như rất mềm mỏng nhưng lại để lộ ra màu sắc quỷ dị mê say làm người ta điên cuồng, đương nhiên cũng có thể là ngòi nổ sự sợ hãi ở nơi tối sâu trong lòng người.

 

Viên Cổn Cổn ngồi xem xem tivi, xem Hắc Viêm Triệt ngồi bên cạnh đang nhìn tài liệu trở thành người tàng hình nhìn, không chớp mắt nhìn chằm chằm màn hình lớn trên tường, dường như câu chuyện ở đó có tình tiết hấp dẫn toàn bộ tinh thần của cô nhưng mà chỉ có chính cô hiểu rõ cô đang lừa mình dối người.

 

Ngoài Viên Cổn Cổn lừa mình dối người ra còn có Hắc Viêm Triệt, anh cố gắng nói với mình đừng quản cô nhưng mà mở tài liệu ra cũng không động đến một tờ, toàn bộ tinh thần của anh đều đặt trên người cô gái quật cường kia, anh không hiểu cô luôn luôn yếu đuối nhát gan vậy từ khi nào thì trở nên quật cường như vậy, thật sự là không đáng yêu một chút nào.

back top