Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 36: Làm càn!

Nước mắt của Viên Cổn Cổn như hạt đậu lớn, từng giọt từng giọt nước lớn chảy xuống, Tiểu B, ngày hôm qua còn ru rú ở trong lòng cô ăn hạt thông, thân thể nhỏ nhắn vẫn còn mềm mại, bây giờ lại cứng rắn nằm trong tay cô, tại sao? Tại sao có thể như vậy. . . . . .

 

Hắc Viêm Triệt nhìn cô gắt gao ôm xác con sóc vào trong ngực, còn cúi đầu dùng mặt chạm vào thân hình đầy máu kia, lạnh lùng phun ra hai chữ "Buông ra."

 

Viên Cổn Cổn nghe tiếng, mơ màng ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch dính vết máu đỏ.

 

"Tôi nói buông ra." Hắc Viêm Triệt gằn từng tiếng nói, giọng điệu lạnh như băng làm cho Bạch quản gia nữ giúp việc theo sau đều đổ mồ hôi lạnh giúp Viên Cổn Cổn.

 

Đột nhiên Viên Cổn Cổn giống như nhớ tới cái gì, đặt xác chết ở trên đất, đứng dậy, giọng nói run run "Là anh làm ? Đúng hay không?"

 

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.

 

"Cổn Cổn, đừng nói lung tung, theo vú." Bạch quản gia đứng bên cạnh đưa tay lôi kéo quần áo Viên Cổn Cổn.

 

"Con không. . . . . . Con không. . . . . ." Viên Cổn Cổn tránh thoát tay của Bạch quản gia, khàn giọng quát to lên.

 

Hắc Viêm Triệt chỉ lẳng lặng nhìn cô, không một tiếng động.

 

"Hu hu. . . . . . Là anh là anh, anh đã nói nếu thấy nó ở trên người tôi nửa thì liền bóp chết nó, là anh, hu hu, vì sao? Sao anh có thể nhẫn tâm ra tay ác độc với nó, còn dùng cách tàn nhẫn như vậy, anh biến thái, anh biến thái . . . . . ." Viên Cổn Cổn kích động đưa tay đánh mạnh vào trước ngực Hắc Viêm Triệt, lớn tiếng kêu khóc .

 

Hắc Viêm Triệt không ngăn cản, cũng không hé răng.

 

"Khốn kiếp, tên khốn kiếp, tôi hận anh, hận anh, anh trả Tiểu B lại cho tôi, hu hu. . . . . . Trả lại cho tôi, anh là hung thủ, anh sẽ gặp báo ứng, vì sao anh phải giết nó, vì sao?" Viên Cổn Cổn kích động kêu to hơn, đã mất khống chế.

 

Edit : babynhox - DĐLQĐ

 

"Viên Cổn Cổn, em muốn chết sao?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói, con ngươi màu tím nhạt bắt đầu đổi màu.

 

"Đúng, tôi chính là muốn chết, có bản lĩnh thì anh giết tôi đi, bóp chết tôi đi, giống như anh làm với Tiểu B vậy, dù sao đối với anh mà nói đây đều là chuyện nhỏ, anh ra tay đi, ra tay đi." Viên Cổn Cổn chảy nước mắt lớn tiếng hét.

 

Đúng lúc này, Bạch quản gia kéo thân thể của cô qua, nâng tay liền cho cô một cái tát, ‘bốp’ một tiếng, Viên Cổn Cổn ngã ở trên đất.

 

"Làm càn, đừng quên thân phận của mình, cô là nữ giúp việc, thân là nữ giúp việc thì sao có tư cách kêu gào với thiếu gia." Khuôn mặt Bạch quản gia lạnh lùng, nhàn nhạt nói.

 

Viên Cổn Cổn bụm mặt, không dám nhìn gương mặt không biểu cảm của Bạch quản gia, đau lòng nhỏ giọng gọi "Vú Bạch. . . . . ."

 

"Hàn Nhược, Hàn Hi, nhốt cô ta vào phòng, không có sự cho phép của thiếu gia không cho cô ta ra khỏi phòng nửa bước." Bạch quản gia quay đầu đối diện với đội quân nữ giúp việc khổng lồ dặn dò.

 

Hai nữ giúp việc đi ra, nâng Viên Cổn Cổn trên đất dậy dẫn cô vào phòng, sau đó đi ra, ở ngoài cửa đã khóa lại.

 

"Thiếu gia, là tôi không biết cách dạy dỗ, thật xin lỗi." Bạch quản gia khom người hành lễ với Hắc Viêm Triệt.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn bà, xoay người đi trở về phòng của mình.

 

Bạch quản gia nâng con sóc trên đất lên, thở dài nói với nhóm người nữ giúp việc phía sau "Lấy cái xẻng nhỏ, đem nó đi chôn đi." Nói xong, lập tức đi tới vườn hoa.

 

Phòng sách.

 

"Chủ nhân, đám động vật nhỏ của Cổn Cổn, ngoài Tiểu B thì những con khác đều ở đây." Á Tư nhẹ nhàng nói.

 

"Tiếp tục tìm, phải tìm ra nó." Hắc Viêm Triệt xem tài liệu trong tay cũng không ngẩng đầu lên, nhàn nhạt ra lệnh.

 

"Chủ nhân, tôi nghe nói sáng hôm nay, xác của Tiểu B bị ném ở cửa phòng Cổn Cổn. . . . . ." Á Tư nhìn Hắc Viêm Triệt không hiểu, có chút không hiểu cách nghĩ của anh.

 

"Không phải nó." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

 

"Tha lỗi cho tôi lắm miệng, làm sao mà ngài biết được?" Á Tư nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi.

 

"Anh và Nhã Tư có chết không?" Đột nhiên Hắc Viêm Triệt nói một câu không liên quan.

 

Á Tư ngẩn người, nhỏ giọng nói "Sẽ không."

 

Edit : babynhox - DĐLQĐ

 

"Nó cũng sẽ không." Hắc Viêm Triệt ký tên ở dưới tờ tài liệu, khép lại bỏ trên bàn, lại cầm lấy một cái khác.

 

Nhã Tư cũng ngẩn người, không thường mở miệng như anh ta cũng không nhịn được mở miệng "Ý của chủ nhân là. . . . . ."

 

"Vampire không nhất định là người, chúng nó uống máu của Hắc Viêm Tước, có thể dùng hình thái cuộc sống động vật, cũng có thể dùng hình thái cuộc sống con người, không già không chết." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.

 

"Chẳng trách tính cách và hành động đều cổ quái như vậy. . . . . . Nói như vậy, là lão gia đưa chúng nó cho Cổn Cổn à?"

 

"Tự anh đi hỏi ông ta." Hắc Viêm Triệt bỏ tài liệu lên trên bàn, đứng dậy đi ra ngoài.

 

"Có vẻ là tâm trạng của thiếu gia rất không tốt." Á Tư nhìn Nhã Tư, nhỏ giọng nói.

 

"Ừ." Nhã Tư đồng ý đáp lại một tiếng.

 

"Anh có biết máy theo dõi chụp được người ra tay ác độc kia là ai không?" Á Tư giật giật khóe miệng.

 

"Không phải là không chụp được ai làm sao?" Nhã Tư nhìn anh ta không hiểu.

 

"Là tôi động tay chân, thật ra là chụp được." Á Tư vươn ngón trỏ đong đưa qua lại.

 

"Vì sao?" Nhã Tư nhíu mày nhìn bộ mặt bán nước của anh ta.

 

"Bởi vì tôi không thể để thiếu gia phát hiện người này, người này còn có tác dụng khác." Á Tư cười khẽ nói.

 

"Ví dụ như?"

 

"Lôi kéo quan hệ của thiếu gia và Cổn Cổn gần hơn." Á Tư cười cười thần bí.

 

"Có ý gì?"

 

"Không có trải qua sóng gió, làm sao chủ nhân có thể phát hiện mình đã yêu Cổn Cổn, cho dù ngài ấy phát hiện thì dựa theo tính cách của ngài ấy cũng sẽ không thừa nhận, như vậy, chúng ta vẫn cần bàn tay sau màn này ra tay chậm rãi thúc đẩy tình cảm của bọn họ, đến khi chủ nhân hiểu rõ mới thôi." Á Tư nhẹ nhàng nói, vẻ mặt nắm chắc thắng lợi trong tay.

 

Nhã Tư ngẩn người, lui về sau vài bước, giữ một khoảng cách với người nào đó"Chủ nhân sẽ giết anh."

 

"Không sợ, đến lúc đó về chỗ lão gia tránh gió." Á Tư nhìn anh ta bằng vẻ mặt tôi có đường lui, còn kèm theo hai tiếng cười gian hắc hắc. . . . .

 

~~~

back top