Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 42: Đánh hội đồng VS đánh trả?

Viên Cổn Cổn nhìn cô, ủy khuất phun ra hai chữ "Có chuyện. . . . . ."

 

Cô gái tóc trắng sửng sốt, cười khẽ ra tiếng, tiếng cười như chuông bạc quanh quẩn trong nhà vệ sinh nữ to lớn.

 

Đám nữ sinh tỉnh táo lại, có người đứng ra nói chuyện "Lạc Khanh Khanh, bớt lo chuyện người khác." Cô gái trang điểm đậm căm giận nói.

 

"Xem xem một đám người các cô, thật là sỉ nhục người có văn hóa, cậu nói có phải không? Ly Ly đáng yêu." Lạc Khanh Khanh quay người lại vén vén tóc trắng của mình, đá lông nheo với cô gái đáng yêu cách đó không xa.

 

Cô gái đáng yêu lộ ra nụ cười ngọt ngào, đồng ý gật gật đầu"Đúng vậy, Khanh Khanh thân mến."

 

Lạc Khanh Khanh cười nhìn về phía cô gái trang điểm đậm, đánh giá từ trên xuống dưới một chút, cảm thán nói "Người ta nói, trang điểm đậm nhạt cũng phù hợp, những lời này ở trên người cô, sao lại biến thành ngược lại chứ?"

 

"Cô. . . . . ." Cô gái trang điểm đậm tức giận đến vặn vẹo mặt, nhìn qua rất dữ tợn.

 

"Oa! Trên mặt cô ‘rơi phấn xuống’ a, thật hâm mộ cô, nhà của cô có thể tiết kiệm tiền mua ‘bột mì' , ai cưới cô thì thật sự là rất có lời nha." Cô gái đáng yêu mở to đôi mắt thuần khiết, nhìn cô gái trang điểm đậm bằng vẻ mặt sùng bái.

 

"Khấu Ly Ly, cô đừng nên quá đáng." Cô gái trang điểm đậm xoa mặt mình, gầm to lên.

 

Khấu Ly Ly hoảng sợ, vẻ mặt không hiểu hỏi"Cô không thích người khác khen ngợi cô sao?"

 

Cô gái trang điểm đậm chỉ vào mũi cô, tức giận đến cả người phát run.

 

"Đây là chuyện của bọn tôi và cô ta, không liên quan đến các người, đừng tưởng rằng các người nổi tiếng là có thể nói lời tổn thương người." Cô gái tóc ngắn lo lắng nói.

 

“Nói lời tổn thương người? Cái lỗ tai nào cô nghe thấy chúng tôi dùng lời thô bỉ xỉ nhục các người ?" Lạc Khanh Khanh nhếch lông mày, nhìn cô ta bằng vẻ mặt cô đừng vu oan thục nữ.

 

Cô gái tóc ngắn nhìn cô, không nói chuyện nửa.

 

"FY, đừng tưởng rằng bọn tôi sợ cô, muốn đánh nhau sao?" Cô gái người nước ngoài dựng ngón giữa lên về hướng Lạc Khanh Khanh.

 

Lạc Khanh Khanh cười lạnh một tiếng, vỗ vỗ tay.

 

Lúc này cửa nhà vệ sinh lại mở ra, đi tới là một cô gái tóc dài màu đen, khuôn mặt nhỏ nhắn, mắt sáng, mũi dọc dừa, môi anh đào, thanh nhã thoát tục, phía sau nàng còn có mười mấy nữ sinh đi theo.

 

"Uẩn Uẩn, bọn họ muốn đánh mình và Khanh Khanh." Khấu Ly Ly kéo cánh tay của cô gái, vẻ mặt sợ hãi, điềm đạm đáng yêu.

 

Tô Uẩn không nói gì, nắm tay cô đứng qua một bên.

 

Lạc Khanh Khanh cười cười, nâng Viên Cổn Cổn trên đất đứng dậy, lạnh nhạt tao nhã đi qua đám nữ sinh kia, đi tới bên cạnh Tô Uẩn và Khấu Ly Ly. Nhìn nữ sinh cầm đầu, lộ ra một chút cười khẽ.

 

Mấy nữ sinh lập tức ăn ý lấy một thứ kỳ là từ trong túi áo ra, bao bọc lên tay chân của mình.

 

"Cô. . . . . . Các cô muốn thế nào? Đánh hội đồng sao?" Cô gái người nước ngoài ra vẻ bình tĩnh hỏi.

 

"Đương nhiên không phải, chúng tôi không giống với các cô, chúng tôi là người rất có phong cách, chúng tôi đánh một mình." Lạc Khanh Lhanh cười khẽ lắc đầu.

 

Dường như cô gái người nước ngoài thở dài nhẹ nhõm một hơi, lập tức lộ ra nét mặt khinh thường không để ý, cô ta đã học qua quyền anh.

 

"Một đám người chúng tôi đánh với một người của các cô, trong các cô ai lên trước?" Lạc Khanh Khanh cười hỏi.

 

Người nước ngoài sửng sốt, đứng ở tại chỗ không nói gì. Đám nữ sinh im lặng, không có hé răng.

 

"Không ai được chọn? Vậy thì cùng lên đi, dù sao các cô cũng không phải một người, không tạo thành hình thức đánh hội đồng, nhiều nhất chỉ là đánh trả, các người nói thế nào?" Lạc Khanh Lhanh nghĩ nghĩ, nghiêm túc nói.

 

Không cho đám nữ sinh cơ hội nói chuyện, ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp nhà vệ sinh nữ, giằng co hơn 10 phút , cuối cùng lấy một thùng nước lạnh kết thúc trận ‘ đánh trả’ này.

 

Lạc Khanh Khanh nhìn nhìn đám nữ sinh nhếch nhác không thua kém Viên Cổn Cổn, cười nói "Tất cả mọi người đều là phụ nữ, chuyện ngu xuẩn nhất là làm phụ nữ khó xử, các cô cũng nếm thử mùi vị nước lạnh này đi, nhìn xem có thể làm cho đầu óc các cô tỉnh ra hay không." Nói xong nhìn về đám chị em giành được toàn thắng, lớn tiếng nói "Các bạn thân mến, chúng ta đi ăn kem đi."

 

"Lạc Khanh Khanh, chúng tôi sẽ tố cáo cô." Không biết là ai, suy yếu nói một câu oán hận.

 

"Đi thôi, chỉ cần các cô có thể kiểm tra ra vân tay hoặc là da vụn gì với tổ chức." Lạc Khanh Khanh cởi bao tay và chân ra, đỡ Viên Cổn Cổn đi ra nhà vệ sinh nữ.

 

Tô Uẩn nhìn nhìn mấy cô gái ngồi phịch ở trên đất, nhíu nhíu đầu mày, đuổi theo ‘tổ chức' Khấu Ly Ly.

 

"Cám ơn các bạn." Viên Cổn Cổn có chút suy yếu nhỏ giọng nói.

 

"Đừng khách sáo, bạn tên là Viên Cổn Cổn đúng không? Bạn xem bạn đáng yêu như vậy, chúng mình đương nhiên phải bảo vệ đóa hoa của quốc gia, nhà bạn ở đâu? Chúng mình đưa bạn trở về." Lạc Khanh Khanh cười cười, đưa tay vuốt vuốt sợi tóc hỗn độn của cô.

 

"Cám ơn. . . . . ." Viên Cổn Cổn ôm lấy cô, khóc ra sợ hãi và ủy khuất đã chịu đựng rất lâu.

 

Lạc Khanh Khanh vuốt nhẹ lưng của cô, nhẹ giọng an ủi "Đừng sợ, đã không có chuyện gì rồi."

 

"Đau quá. . . . . . Hu hu. . . . . ." Viên Cổn Cổn khóc nói, tiếng khóc khàn khàn mang theo lên án, rất là đáng yêu.

 

Khấu Ly Ly và Tô Uẩn liếc nhau, không nói gì.

 

"Cổn Cổn?" Một tiếng gọi sốt ruột truyền đến, Viên Cổn Cổn xoay người nhìn về phía người tới.

 

Na Tịch Thịnh Duệ không dám tin nhìn dáng vẻ nhếch nhác của Viên Cổn Cổn, đôi mắt sắc bén hiện ra sát khí.

 

"Anh Duệ. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng gọi ra tiếng, trốn sau lưng Lạc Khanh Khanh.

 

Na Tịch Thịnh Duệ bước tới gần cô, kéo cô ra, nhìn nhìn vết bầm và vết thương dính máu trên mặt và trên tay chân của cô, lạnh giọng nói "Sao lại thế này?"

 

Viên Cổn Cổn nhìn anh ta, lại nhìn nhìn đám người Lạc Khanh Khan, nhỏ giọng meo meo "Em bị người ta đánh, là Khanh Khanh và mọi người đã cứu em."

 

"Ai ra tay?" Na Tịch Thịnh Duệ lạnh giọng hỏi.

back top