Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 45: Kẻ ngang ngược thô bạo?

 

"Anh phải đánh tôi sao?" Viên Cổn Cổn ngẩng đầu anh, nhỏ giọng hỏi.

 

"Em và người khác có gì khác nhau sao?" Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng.

 

Viên Cổn Cổn cắn cắn môi dưới, nhỏ giọng nói "Tôi biết trễ về là tôi không đúng, nhưng đó là vì đã xảy ra một chút ngoài ý muốn, tôi không phải cố ý."

 

"Đó là chuyện của em, không liên quan đến tôi." Hắc Viêm Triệt nhìn cô lạnh nhạt, đôi mắt tím lạnh như băng.

 

Viên Cổn Cổn sửng sốt, hốc mắt đỏ lên "Đúng, đúng là không liên quan đến anh, anh có thể không hỏi lý do liền trừng phạt người khác, bởi vì anh là thiếu gia."

 

Hắc Viêm Triệt ném cái ly trong tay xuống, đi đến trước mặt cô, dùng sức kìm chặt cằm của cô, lạnh giọng hỏi "Không phục?"

 

Viên Cổn Cổn nhìn anh, kiên trì nói "Tôi không phải cố ý về nhà trễ."

 

Hắc Viêm Triệt nới tay, buông cằm của cô ra, lửa giận chạm vào là nổ ngay bởi vì hai chữ về nhà của cô lại bị đè ép xuống.

 

Hốc mắt Viên Cổn Cổn ngấn nước nhìn anh, khịt khịt mũi, đưa tay xoa xoa cằm bị anh kẹp đau.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn quần áo trên người cô, cau mày dắt cô đi vào trong.

 

Viên Cổn Cổn bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ, bị anh nắm đau cũng không dám nói.

 

Trong phòng, Hắc Viêm Triệt đưa tay xé áo sơmi trên người cô ra, Viên Cổn Cổn sợ tới mức kêu to lên"A. . . . . . Anh làm gì. . . . . ."

 

Hắc Viêm Triệt không để ý đến cô, chỉ thành thạo xé chiếc áo ra thành từng mảnh nhỏ, thân thể mềm mại thiếu đi áo sơmi che cứ như vậy mà hiện ra ở trước mắt anh.

 

Viên Cổn Cổn khóc ngồi xổm người xuống ôm chặt thân thể, xấu hổ đến đỏ bừng cả khuôn mặt.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn vết cào và vết bầm tím trên da trắng nõn của cô, tức giận lại xông lên đỉnh đầu "Ai làm?"

 

Viên Cổn Cổn nhìn anh, đỏ mặt không biết phải làm sao.

 

Hắc Viêm Triệt cầm lấy chăn mỏng trên giường ném vào trên người cô, Viên Cổn Cổn vội vàng quấn vào thân thể mình.

 

"Nói." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.

 

"Nói cái gì. . . . . ." Viên Cổn Cổn nắm chặt chăn mỏng ngồi xổm ở góc tường.

 

"Ai! Làm! !" Hắc Viêm Triệt hít sâu một hơi, gằn từng tiếng nói.

 

"Bạn học. . . . . ." Viên Cổn Cổn ngẩn người nhìn anh, nhỏ giọng trả lời.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, đôi mắt lại bắt đầu đổi màu, Viên Cổn Cổn dè dặt cẩn trọng nhìn lại anh, không dám nói lời nào.

 

"Em đáng đời!" Đột nhiên Hắc Viêm Triệt rống lớn tiếng.

 

Viên Cổn Cổn liền phát hoảng, càng lùi sát vào góc tường, hận không thể đi vào bên trong tường.

 

"Sau này em còn mặc quần áo người khác vào nhà họ Hắc thì tôi sẽ khiến cho em chết thật khó coi!" Hắc Viêm Triệt vung tay một cái, cái bình hoa đồ cổ vỡ vụn ở trên mặt đất.

 

Viên Cổn Cổn chảy nước mắt không nói gì.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, xoay người rời đi.

 

Sau đó không lâu, ‘phanh’ một tiếng, tiếng phá cửa truyền đến, Viên Cổn Cổn thở dài nhẹ nhõm một hơi, anh không đánh cô, nhìn nhìn mảnh nhỏ quần áo và mảnh vỡ bình hoa trên đất, vươn tay xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, bị hù chết rồi. . . . . .

 

Edit : babynhox - DĐLQĐ

 

Phòng ngủ chính nhà họ Hắc.

 

Hắc Viêm Triệt vừa phát tiết từ phòng tập thể thao về, lẳng lặng nằm ở trong bồn tắm, trong đầu lại hiện ra từng khuôn mặt của một cô gái, một cái là vẻ mặt cười ngọt ngào, một cái là vẻ mặt ủy khuất, một cái là vẻ mặt sợ hãi, một cái là vẻ mặt ngu ngơ, là cô, tất cả đều là cô, nghĩ đến vết thương trên người cô, nghĩ đến áo sơmi của người đàn ông khác trên người cô, bàn tay dùng sức đấm mạnh vào vách tường, trong lòng cực kỳ phiền chán, con bé ú chết tiệt, thật đáng chết, anh không để ý cô, cô không thể chủ động tìm anh sao? Anh không cần cô gọi anh thức dậy, cô không thể lén gọi sao? Anh tránh cô thì cô không tới gần anh sao? Đáng chết. . . . . .

 

Thật đáng chết! Bị khi dễ là đáng đời. Nhỏ giọng mắng một tiếng, người đàn ông nào đó căm giận từ trong bồn tắm đứng dậy, dùng khăn tắm lau thân thể qua loa, mặc thêm áo ngủ đi ra phòng tắm, nhìn nhìn di động trên bàn, cáu kỉnh cầm lấy ném vào vách tường. Một lúc sau. . . . . . Nhìn nhìn điện thoại trên bàn, cầm lấy muốn ném đi, nhưng trong lúc ở giữa không trung lại buông ra, gọi một cú điện toại. . . . . .

 

"Chủ nhân?" Trong điện thoại truyền đến tiếng nói lành lạnh của Nhã Tư.

 

"Ừ, đi điều tra là ai đánh Viên Cổn Cổn." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.

 

Nhã Tư sửng sốt nhưng vẫn cung kính trả lời "Dạ."

 

Hắc Viêm Triệt cúp điện thoại, nghĩ nghĩ một chút, vung tay lên, điện thoại vẫn không tránh được số phận bị ném.

 

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, tiếp tục phiền chán tìm kiếm thứ gì đó không vừa mắt ở trong phòng.

 

Từ ngày đó về sau, người người đều biết, Viên Cổn Cổn bị Hắc Viêm Triệt ‘tự thực hiện’ trừng phạt , chỉ dựa vào cô bọc một cái chăn mỏng khóc đi trở về phòng, khiến cho tất cả mọi người đều khẳng định, người này đã bị ‘ăn sạch sành sanh’, hơn nửa nữ giúp việc quét dọn phòng sách phát hiện áo sơmi bị xé và mảnh vỡ bình hoa cổ, trải qua đánh giá mọi người đồng lòng cho rằng, đây là kết quả con nhóc nào đó ra sức giãy dụa, cũng là vật hi sinh của thiếu gia ngang ngược thô bạo, vì thế, tất cả mọi người đều đưa đồ ăn ngon cho cô bé đáng thương nào đó, để an ủi thể xác và tinh thần bị tổn thương.

 

Bởi vì Viên Cổn Cổn không đi học, lại bắt đầu phụ trách ba bữa cơm của Hắc Viêm Triệt, Hắc Viêm Triệt khôi phục lại thói quen ban đầu, ngồi ở nhà ăn chờ người nào đó bưng thức ăn lên, mà sau khi bưng đồ ăn lên Viên Cổn Cổn vẫn vội vàng đi trở về phòng, cho nên, khí ép trong nhà họ Hắc mấy ngày nay vẫn rất thấp, mỗi người đều muốn mở miệng khuyên Viên Cổn Cổn đừng ‘cáu kỉnh’ với thiếu gia, nhưng suy nghĩ 'chuyện mà cô gặp phải’, vẫn nhịn xuống không có mở miệng.

 

Bốn giờ sáng, một bóng dáng mảnh khảnh đi vào phòng bếp, sờ soạng mở bếp gas lên nhưng không đốt lửa, một lúc sau, khí gas tràn ngập ở trong phòng bếp, chỉ thấy người này giật giật khóe miệng, đi ra phòng bếp, đóng cửa lại, nhét một cái nút ở khe hở cửa.

 

Tám giờ sáng, Viên Cổn Cổn mơ màng thức dậy, đứng dậy rửa mặt rồi đì tới phòng đám bảo bối, cho chúng nó ăn, sau đó đi vào phòng bếp, chuẩn bị nấu bữa sáng, Tiểu Viên đi theo cạnh chân của cô, cùng đi tới phòng bếp.

back top