Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 47: Viên Cổn Cổn, em là của tôi!

"Tôi chỉ hi vọng chủ nhân có thể hạnh phúc giống như lão gia." Á Tư nằm trên mặt đất không có sức, không biết sợ nhìn thẳng chủ nhân của mình.

 

Hắc Viêm Triệt không nói gì, nhàn nhạt nhìn anh ta nửa ngày, lạnh lùng mở miệng nói "Đã biết vì sao không bảo vệ cô ấy thật tốt."

 

Á Tư nhắm chặt mắt, "Là lỗi của tôi, xin chủ nhân trách phạt."

 

Đúng lúc này, Viên Cổn Cổn ở trên giường phát ra tiếng than nhẹ rất nhỏ, Hắc Viêm Triệt xoay người đi đến bên cạnh cô, nhìn lông mày của cô nhăn lại, vươn tay vỗ nhẹ mặt của cô "Cổn Cổn."

 

Viên Cổn Cổn líu ríu vài tiếng, xoay lưng đưa người về phía anh, phun ra bốn chữ "Đừng ầm ĩ mà"

 

Hắc Viêm Triệt không vui nhếch mày kiếm, nâng tay muốn đánh cho cô tỉnh, cuối cùng vẫn không xuống tay, xoay người nhìn nhìn Á Tư trên đất, lạnh giọng nói "Nên làm như thế nào chắc là anh đã biết, không có lần sau."

 

"Dạ, chủ nhân." Á Tư nhỏ giọng trả lời.

 

"Đi ra ngoài đi." Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn Nhã Tư đứng ở cách đó không xa, nhàn nhạt ra lệnh.

 

Nhã Tư gật gật đầu, ôm lấy Á Tư ở trên đất đi ra ngoài.

 

Tiểu Viên nhìn nhìn Viên Cổn Cổn ở trên giường, lại nhìn nhìn Á Tư và Nhã Tư rời đi, trong lòng bắt đầu giao chiến, to go or not to go,that is the question (Đó là câu hỏi, đi hay không đi). Đang lúc nó do dự, ánh sáng trong đôi mắt tím của Hắc Viêm Triêt bắn tới, vì thế. . . . . . Con chó hói đầu nào đó liền nhanh chóng chạy ra khỏi phòng bệnh cao cấp, to go is the right way (Đi là quyết định đúng).

 

Hắc Viêm Triệt đóng cửa phòng, đi đến bên giường Viên Cổn Cổn, xốc chăn nằm của cô lên đi vào, Viên Cổn Cổn giật giật theo bản năng nhích sát vào bên người anh.

 

Hắc Viêm Triệt xoay người cô lại, để cô và anh mặt đối mặt với nhau, gắt gao kéo vào trong lòng.

 

Viên Cổn Cổn cũng rất tự nhiên đưa tay vòng eo của anh, nhép nhép miệng, tiếp tục ngủ say.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt ngủ đáng yêu của cô, cúi đầu khẽ hôn lên môi trái tim của cô.

 

11 giờ tối, Viên Cổn Cổn giật giật, mở mắt, nhìn xung quanh là một mảnh tối đen như mực làm cho cô có chút sợ hãi, các khớp xương trên người đau đớn không thôi, giống như đã bị người ta đánh.

 

"Tỉnh?" Một giọng nói quen thuộc truyền đến, làm cho cô cứng ngắc ngay tại chỗ, đưa tay đụng chạm tìm tòi phía trước mình, có chút cứng rắn, lại tiếp tục sờ, rất trơn bóng. . . . . .

 

"Em chiếm tiện nghi của tôi?" Cái giọng nói quen thuộc kia lại truyền đến, Viên Cổn Cổn liền phát hoảng rụt tay về, lúc này mới phát hiện bản thân bị người ta ôm vào trong ngực.

 

Hắc Viêm Triệt cảm nhận được cô cứng ngắc, trong lòng dâng lên chút không vui.

 

"Thiếu gia? Là anh sao?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng ngập ngừng hỏi.

 

"Em hi vọng là ai?" Hắc Viêm Triệt mở đèn lên, lạnh lùng nhìn bộ dáng hơi híp mắt lại do không kịp thích ứng anh sáng của cô.

 

Viên Cổn Cổn vươn tay che mắt, sau khi thích ứng ánh sáng nhìn nhìn nét mặt rõ ràng là không vui của anh, nhép nhép miệng, muốn xê dịch từ trong lòng anh ra ngoài.

 

Hắc Viêm Triệt nắm chặt eo của cô, lạnh giọng nói "Đi đâu?"

 

Viên Cổn Cổn cúi đầu không nói gì.

 

"Điếc?" Hắc Viêm Triệt không vui nhếch mày kiếm.

 

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, đột nhiên giống như nhớ tới cái gì đó, nhỏ giọng hỏi "Không phải là tôi đã làm sai chuyện gì rồi chứ?"

 

Hắc Viêm Triệt xem bộ dáng dè dặt cẩn trọng của cô, vươn tay vuốt tóc trên má của cô ra sau tai, nhàn nhạt trả lời "Không có."

 

"Tôi nhớ là đã nghe thấy một tiếng vang rất lớn, như là có cái gì đó nổ mạnh vậy. . . . . ." Viên Cổn Cổn nghĩ nghĩ, nhìn anh không xác định lắm.

 

"Nổ khí gas." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.

 

Viên Cổn Cổn sửng sốt, trên mặt tràn ngập dấu chấm hỏi.

 

Hắc Viêm Triệt ôm chặt cô, nhỏ giọng nói "Đã không có chuyện gì rồi."

 

Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn để mặc anh ôm cô, không nói gì.

 

Một lúc sau, nhẹ nhàng hét lên"Thiếu gia."

 

Hắc Viêm Triệt kéo ra khoảng cách giữa bọn họ, nhìn cô.

 

Mắt của Viên Cổn Cổn có chút ướt át, khẽ mở môi trái tim, giọng nói mang theo chút khóc nức nở"Để tôi về nhà được không?"

 

Nghe vậy, ánh mắt Hắc Viêm Triệt liền u ám, lạnh lùng phun ra ba chữ"Không thể nào."

 

"Vì sao? Tôi biết anh vì cha anh nên không thể không giữ tôi lại, tôi sẽ nói chuyện với cha tôi để cha sắp xếp tôi đến nhà người khác học cách tự chăm sóc bản thân, như vậy đối với chúng ta đều tốt." Viên Cổn Cổn có chút sốt ruột nói.

 

"Không thể nào" Hắc Viêm Triệt lập lại đáp án vừa rồi.

 

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, cúi đầu xoay người đưa lưng về phía anh, co rút thân thể lại không nói chuyện nửa, chỉ nhỏ giọng thút thít .

 

Hắc Viêm Triệt phiền chán xoay thân thể của cô lại, lạnh giọng nói "Em khóc cũng vô dụng."

 

"Anh đã chán ghét tôi, vì sao không để tôi về nhà? Chẳng lẽ nhất định phải khi dễ tôi thì anh mới vui vẻ sao?" Viên Cổn Cổn đưa tay mắt to rơi nước mắt của mình, ủy khuất nói.

 

Hắc Viêm Triệt kéo tay cô ra, xoay người một cái đè cô ở dưới người, cúi đầu phủ lên môi trái tim của cô.

 

Viên Cổn Cổn sửng sốt, chỉ có thể tùy ý hắn đối nàng đoạt lấy mà không hề sức phản kháng, hoặc là nói, nàng không nghĩ phản kháng. . . . . .

 

Hắc Viêm Triệt động tình hôn môi trái tim của cô, càn rỡ đùa giỡn cái lưỡi thơm tho của cô, ép cô cùng nhảy múa với anh.

 

"Ưm. . . . . ." Viên Cổn Cổn phát ra tiếng kêu mập mờ, có chút không chịu nổi muốn đẩy anh ra.

 

Hắc Viêm Triệt đè bàn tay không an phận của cô lại, bắt nó giơ lên cao, một tay kìm chặt cằm của cô không cho cô lùi bước, để cô chỉ có thể phát tiếng kêu mềm mại ra ngoài, cũng chỉ có thể ở dưới người anh, mặc cho anh tùy tiện đòi hỏi.

 

Một lúc sau, Hắc Viêm Triệt buông Viên Cổn Cổn thở hổn hển ra, hài lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, bộ dáng và ánh mắt mơ màng, không đứng đắn cúi đầu liếm chỉ bạc trong suốt tràn ra khóe miệng cô, nhỏ giọng nói "Viên Cổn Cổn, em là của tôi."

back top