Ôm Được Vương Gia Về

Chương 7

Edit : Tiêu Linh

 

Phương Tiểu Hầu cảm giác bản thân giống như đang chìm vào một giếng sâu.

 

Hắn mười tuổi đã đi theo làm thư đồng cho Lý Văn Chinh, nhưng chưa bao giờ thấy Lý Văn Chinh hành động khó hiểu như bây giờ.

 

Lý Văn Chinh hôm này nhàn hạ không có việc làm, rảnh rỗi đi tới Tĩnh Nam Hầu phủ thăm hỏi hắn, điều này cũng là bình thường, nhưng từ khi vô tình thấy trong vườn có một đôi bạch hạc, thì cứ mỉn cười mãi không dừng.

 

Phương Tiểu Hầu thấy vậy lông tơ toàn thân đều dựng thẳng hết lên, lại nghe được hắn tán thưởng “ Đôi hạc này thật đẹp.” Sau đó lại mỉn cười nhan hiểm với đôi hạc, ước chừng cả nửa canh giờ mắt không dời, miệng không khép lại.

 

Phương Tiểu Hầu trong lòng kinh hãi. Nghe nói hôm trước Khang Vương cho người quăng một đôi bạch hạc ra khỏi vương phủ. Cái…này, cái…này, hắn không phải là đang rất hối hận, muốn nuôi lại một đôi bạch hạc khác ?

 

Vì thế ngay hôm đó Phương Tiểu Hầu vội vàng cho người đem đôi bạch hạc này đến Khang vương phủ.

 

Sinh thần của Phương Tiểu Hầu sắp đến, vì mối quan hệ giữa hai phủ, Tĩnh Nam Hầu phủ chọn mua không ít các thứ điểm tâm ngon miệng, bày trí mới mẻ, đẹp mắt, tinh xảo, tựa như món này được gọi là bánh Pudding trái cây.

 

Nghe đồn món này do một vị quan gia sáng tạo ra, cách làm rất lạ, sau này được lưu truyền ra ngoài, chỉ có ít sư phụ đầu bếp làm được, muốn ăn được món này số tiền bỏ ra cũng không phải ít ỏi gì.

 

Lý Văn Chinh ở Hầu phủ thấy loại bánh Pudding trái cây này, lập tức hạ lệnh , Khang vương phủ muốn toàn bộ các loại Pudding đang được bán ngoài.

 

Phương Tiểu Hầu cảm thấy sau này bản thân không nên ăn mấy món mới lạ nữa, trong lòng hoài niệm, múc một muỗng bánh Pudding thật lớn, bỏ hết vào miệng.

 

Kết quả Lý Văn Chinh quay qua, tặng cho Phương Tiểu Hầu một cái liếc mắt sắc bén, còn giận hắn ba ngày.

 

Phương Tiểu Hầu hối hận hết lần này đến lần khác, hận không thể phun toàn bộ miếng bánh vừa ăn ra, trả lại nguyên dạng.

 

Khang vương bình thường cũng đâu có nhỏ mọn như vầy !

 

Đến một hôm, Phương Tiểu Hầu theo sự sắp đặt của phụ thân, tiến vào Khang vương phủ, đi theo Lý Văn Chinh luyện thư pháp.

 

Hắn học thức cũng tạm được, khi còn bé lười biếng không chịu bỏ công học viết thư pháp, chữ như gà bới,chuyện này bị truyền ra nên ai cũng biết.

 

Ngày ngày không chịu chuyên tâm luyện chữ, nay đặt bút xuống, liền giật mình nhìn tờ giấy có mấy chữ xiên xiên xẹo xẹo.

 

Vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lý Văn Chinh đang đứng bên cạnh nhìn chữ của mình, đứng nhìn thật lâu nhưng không nói gì.

 

Phương Tiểu Hầu lập tức nói: “ Chỗ này, chỗ này … là do ta viết hơi mạnh tay một chút.”

 

Lý Văn Chinh nhìn hồi lâu. Nhớ ra nét chữ này giống với nét chữ của người nào đó, không khỏi mỉn cười một cái, “ Viết không tệ lắm, nét chữ nghiêng nghiêng lệch lệch như vậy, xem ra cũng thú vị. “

 

Phương Tiểu Hầu trợn tròn mắt, vo viên tờ giấy thành một cục, nuốt hết vào trong bụng.

 

Huỷ thi diệt tích.

 

Ai, đúng là người sinh ra trong hoàng gia, tâm tư sâu không lường được, thật khó để hầu hạ !

 

Ngày hôm đó, khi dùng xong bữa tối, Lý Văn Chinh vẫn như mọi ngày khi dùng xong bữa tối sẽ đi dạo một vòng quanh vương phủ. Nhìn thấy bốn phía không có ai, bóng dáng chợt loé lên, liền vào Đông Viện, chạy một mạch tới tiểu đình viện ở phía đông.

 

Sau chừng hai tuần trà, khi vầng trăng đã nhô lên ngọn cây. Hắn hình như nghe được ở bức tường đối diện có tiếng bước chân. Một lát sau, ở đầu tường xuất hiện một cái đầu.

 

Lý Văn Chinh đi lại gần tán cây ở đình viện, nhìn về phía đầu tường, mỉm cười.

 

Nàng rất là đúng giờ nha.

 

Trải qua nhiều ngày quan sát, Lý Văn Chinh phát hiện ra nàng có thói quen rèn luyện thân thể. Mỗi đêm đều đi leo tường mười lăm đến hai mươi lần. Cũng không biết nàng là một người ở Tướng phủ , làm thế nào lại nghĩ ra cách luyện tập bằng phương pháp quái đản như vậy.

 

Gần đây, đại khái chính là nơi này rất hoang vắng, không có ai tới. Nên chủ tớ hai người mỗi tối sẽ tới, tựa đầu vào tường, nói ra nội tâm không chút để ý đến xung quanh.

 

“ Tiểu, Tiểu Hoàn…” Thẩm Hoài Bích mới vừa chạy một vòng lớn, hiện tạo rất mệt, thở gấp “ Ngươi thấy ta có gầy đi không ? “

 

"Đã gầy hơn nhiều, gầy hơn nhiều." Tiểu Hoàn hớn ha hớn hở trả lời "Tay của tiểu thư vốn to bằng bắp đùi của nô tỳ , hiện tại chỉ còn bằng bắp chân của nô tỳ ."

 

Thẩm Hoài Bích “ bịch” một tiếng nhảy xuống khỏi tường.

 

Vượt qua cảm giác thất vọng, lại tiếp tục ra sức leo lên tiếp.

 

“ Giảm béo còn chưa thành công, Hoài Bích ta tiếp tục cố gắng ! “ Nàng dựa vào đầu tường, múa quyền vù vù “ Cố gắng lên ! Cố gắng ! “

 

Lý Văn Chinh không nhịn được cười.

 

Không ổn rồi, dạo gần đây hắn cười hơi bị nhiều rồi. Như vậy không được, cười quá nhiều, ảnh hưởng đến tôn nghiêm hoàng gia của hắn mất thôi.

 

Hắn sờ sờ lên khoé miệng của mình, khi này mới hết cười.

 

Đứng nhìn thêm một lát, thấy sắc trời đã khuya gần tới giờ Tý, thường khi tới giờ này, chủ tớ Thẩm gia sẽ phải quay về, hắn cũng phải chuẩn bị rời đi thôi.

 

Nhưng ngay lúc chuẩn bị rời đi, hắn lại nghe được tiếng của Thẩm Hoài Bích : “ Tiểu Hoàn, có mang theo sợi dây không ? “

 

“ Có mang theo đây.” Tiểu Hoàn rụt rè trả lời, nhưng sau đó lại có chút chần chừ : “ Nhưng mà, phía bên kia là Khang vương phủ, chúng ta làm như vậy hình như không được hay lắm ? “

 

Nàng không thấy có chỗ nào không phù hợp cả, “ An tâm, không có ai nhìn thấy đâu, sợ cái gì, người Thẩm phủ đều bị cấm lại nơi này. Không tìm thấy con hạc giấy kia, theo như ta thấy, có khả năng nó đã bị bay qua bên kia.”

 

Tiểu Hoàn vẫn cố gắng khuyên nhủ “ Nhưng mà, nó chỉ là một con hạc giấy thôi, người không cần phải mạo hiểm ── “

 

“ Không được, hạc giấy kia nhất định không được để bị người khác nhặt được ! “

 

Nhớ lại nội dung được viết bên trong con hạc đêm đó, nếu như bị người khác nhặt được, mở ra xem… Nàng cảm giác được lông tơ toàn thân đều dựng ngược lên, bày ra tư thế chém đinh chặt sắt nói : “ Tuyệt đối không thể ! Ta nhất định phải tìm được con hạc giấy đó ! “

 

Theo sau chỉ thấy một sợi dây thừng to ném qua đầu tường, nó đu đưa mà rủ xuống đến mặt đất.

 

Lý Văn Chinh lấy làm kinh hãi, nhấc chân đi về phía cửa viện .

 

Đúng ngay lúc này, trên không trung truyền tới tiếng thét khủng khiếp “ Á ! Á ! Á -“ Một bóng đen mập mạp mang theo khí thế kinh người, hai chân đạp mạnh vào bức tường, lấy thế, từ đầu tường bay thẳng xuống. Ở giữa không trung tạo nên một đường cong Pa-ra-bol duyên dáng rồi cứ thế đáp xuống mặt đất.

 

Thẩm Hoài Bích ngồi dưới đất, bị rơi đến nỗi đầu choáng mắt hoa, cái mông đau đớn kịch liệt.

 

Ôi, lần đầu leo tường mà hoàn toàn thất bại.

 

Căn đình viện nhiều năm không ai quét dọn, trên mặt đất đã sớm tích đầy một tầng bụi đất với lá khô thật dày, bị lực đập xuống, chỉ một thoáng đã mịt mù bụi đất, bay mù trời.

 

Âm thanh của hai người đồng thời vang lên.

 

Hai người ngẩng đầu, mặt đối mặt.

 

Một người là thiên kim Thẩm phủ, một người là Khang vương gia.

 

Một người ngồi dưới đất, một người đứng cạnh cửa.

 

Nàng trố mắt đứng nhau, Lý Văn Chinh á khẩu không nói được lời nào.

 

Mặt đối mặt nhìn nhau.

 

Nhìn chằm chằm lẫn nhau ước chừng thời gian nửa chung trà, Lý Văn Chinh hơi cảm thấy xấu hổ, cộng thêm một ít chột dạ. Hắn ho khan vài tiếng, chủ động mở miệng chào hỏi:

 

"Đã lâu không gặp."

 

Loại chuyện không hẹn mà gặp này, hắn có thể nói gì.

 

Thẩm Hoài Bích không biết chính mình nên nói cái gì, đôi mắt càng mở càng lớn, giống như chuông đồng nhỏ, nhìn chằm chằm Lý Văn Chinh vô duyên vô cớ xuất hiện. Nàng nhìn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, cuối cùng chỉ ngẩn người trả lời: "Là ngươi."

 

Hắn cũng chỉ đáp lại: "Là ta."

 

Nàng hỏi: "Ngươi vẫn luôn đây?"

 

Hắn đáp "Ta luôn ở đây."

 

Nàng lại ngẩn người hỏi: " Con hạc giấy của ta?"

 

Hắn vội ho một tiếng "Nó ở chỗ của ta."

 

"Ách, ở chỗ của ngươi."

 

Sau một lúc lâu, nàng đột nhiên quát to một tiếng, nhảy dựng lên từ trên mặt đất , chỉ vào mũi hắn, "Ngươi ở nơi này? ! Ngươi, ngươi đã đọc trộm?!"

 

Lý Văn Chinh trên mặt có hơi đỏ lên. Nhìn trộm chuyện riêng tư của người khác, nói như thế nào thì đây cũng không phải là hành vi quang minh chính đại.

 

Nhưng mà hắn thân phận tôn quý là bậc vương gia, nhất ngôn cửu đỉnh. Làm thế nào có thể nói dối với một nữ nhân, nhất là đối với Thẩm Hoài Bích.

 

Vì vậy hắn chỉ có thể thành thật thừa nhận: "Ta đã xem."

 

Ngón tay của nàng run rẩy, âm thanh càng hơn thế. Đột nhiên nhớ ra một điều đáng sợ hơn có thể xảy ra.

 

Nàng chỉ về hướng tường vây đối diện "Những ... con hạc giấy này, ngươi, ngươi đều đọc?"

 

Ánh mắt của hắn dao động, lướt qua đầu tường, nhìn lên trên bầu trời trăng sáng đầy sao, cách một hồi lâu mới trả lời "Ta, ta đều đọc rồi."

 

Sắc mặt của nàng một hồi xanh một hồi đỏ, ngón tay chỉ trỏ, hồi lâu nói không ra lời.

 

Lý Văn Chinh đợi một hồi lâu, không nghe được nàng nói chuyện, cảm giác có hơi không đúng, "Thẩm tiểu thư?"

 

Nàng run run môi, khó nhọc nói: "Nhật, nhật kí tâm tình thiếu nữ của ta, mà ngay cả lão cha lão mụ ta cũng không cho nhìn. Nhưng ngươi, ngươi lại. . ."

 

Vừa thẹn vừa giận vừa vội lại hối, ngay cả nói cũng nói không hoàn chỉnh. Đột nhiên một hồi khí huyết công tâm máu xông lên đầu, nàng ánh mắt trắng dã, ôm ngực mà ngã thẳng xuống.

 

Một tiếng thét chói tai từ đầu tường phát ra, Tiểu Hoàn cao giọng giật mình la lên: "Ối! Bệnh tim lại phát tác! Tiểu thư cố gắng chống đỡ a!"

 

Trong phút chốc, Lý Văn Chinh sắc mặt đại biến!

 

Khang Vương phủ cả đêm đại loạn.

 

Bọn hạ nhân bị gọi dậy nửa đêm , đám nô bộc phòng bếp cả đêm phải lên bếp nấu nướng, nhóm lửa sắc thuốc.

 

Canh nóng, nước nóng, trà gừng, cùng thuốc an thần, được đưa đến Đông viện dường như nước chảy.

 

Bọn hạ nhân bị đánh thức giống như một đám ruồi không đầu, gặp người quen biết liền hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì ? Ai đã xảy ra chuyện? Trong Đông viện vốn không có người ở a!"

 

Tin tức thứ nhất từ tiểu đồng thân cận của Lý Văn Chinh là Nghênh Thuần truyền tới.

 

Được đám đông vây quanh, Nghênh Thuần miêu tả sinh động như thật cảnh tượng lúc ấy.

 

"Không sai, chính là cái căn đình viện phía đông có chuyện ma quái kia. Nó đã bị Vương gia hạ lệnh khóa chặt. Vương gia lúc đi vào là một người, nhưng lúc ra lại biến thành hai người, hì hì, còn là ôm ra ngoài một người nữa. Cái gì? Hỏi ta khuôn mặt nàng kia? Sắc trời quá tối, không thấy rõ. Nhưng mà vóc người tựa hồ có hơi lớn."

 

Bọn hộ vệ vương phủ đi theo Lý Văn Chinh vào nói như thế: "Là một vị không sai, không biết làm thế nào rớt xuống từ trên đầu tường. Vương gia vốn là muốn ôm về chủ phòng của mình, nửa đường không ôm nổi, không thể làm gì khác hơn là thu xếp tại Đông viện."

 

Mà bọn nha hoàn may mắn đi vào Đông viện hầu hạ , lúc ra báo lại:"Vị ...kia sau khi tỉnh dậy liền muốn tìm cái chết, khóc ô ô nói: 'Rất mất mặt! Ta không muốn sống! Hạc giấy của ta, hạc giấy của ta, hắn thấy được toàn bộ! Ô ô ô, các ngươi không nên cản ta, để ta đi tìm khối đậu hũ đập đầu chết đi!"

 

Đám người hầu trong Vương phủ tụ tập chung một chỗ, lén lút nhỏ giọng nói chuyện "Nhìn dáng người này, nghe giọng điệu nói chuyện của nàng, làm thế nào lại thấy giống như vị Thẩm gia thiên kim kia?!"

 

Chỉ trong một đêm , tin giật gân không hẹn mà truyền khắp trong ngoài Kinh thành.

 

Làm mọi người kinh ngạc, làm trong ngoài triều chấn động theo.

 

Nội dung là - Thừa Tướng thiên kim lén lút hẹn hò Khang vương gia ở hậu viện vương phủ. Tin tức vô cùng xác thực.

 

Lý Văn Chinh bị phiền phức nhiều nhất, đầu to như cái đấu.

 

Sau đó mỗi ngày lúc vào triều, văn võ bá quan thỉnh thoảng theo dõi chính mình, hoặc người nào đó thở dài, còn đám quan viên trong ngày thường thân cận thì len lén tới gần, ghé vào lỗ tai nói: "Khang vương gia, chúng ta biết ngươi là bị nàng xếp đặt tính kế cho vào bẫy. Thỉnh Vương gia không nên khuất phục với nàng, cứ đối kháng với áp lực trong ngoài triều mới phải."

 

Gần đây hoàng đế cũng không bảo hắn cùng đánh cờ, mỗi ngày gặp mặt, chỉ lấy ánh mắt thương tiếc nhìn hắn, "Lão Ngũ a, ngươi ngày thường làm việc coi như ổn thỏa. Làm thế nào lần này hồ đồ như vậy đây? Hiện tại chuyện huyên náo lớn như vậy, Thẩm Thừa Tướng ngày ngày đuổi theo trẫm than khóc, muốn trẫm cho Thẩm gia một cái công đạo. Tình thế bức người thế này, ngay cả trẫm cũng không giúp được ngươi nha!"

 

Hoàng thái hậu ngồi ở trên giường, càng không ngừng lau nước mắt.

 

Thất Hoàng thúc thì xoắn tay áo, ở bên cạnh tức giận bất bình, "Thương cảm a lão Ngũ của chúng ta là một đóa hoa tươi, cứ như vậy cắm ở trên bãi phân trâu Thẩm gia thiên kim kia a!"

 

Lý Văn Chinh nhíu mi không nói. Tại sao chuyện tình trên đời này lại kỳ quái như thế?

 

Trước mấy ngày, hắn không hề trả lời cho Thẩm Hoài Bích, lúc đó trong ngoài triều mắng hắn thay lòng đổi dạ, lòng như sắt đá. Sao bây giờ, bọn họ bị người tận mắt thấy lén lút hẹn hò ở hậu viện, hắn nếu như không muốn danh tiếng hoàng thất mất sạch, ắt phải thành thân với Thẩm Hoài Bích, dư luận lại đảo ngược, mọi người mặt mày tiếc hận nói: "Khang Vương đáng thương."

 

Thật sự là không hiểu ra sao cả.

 

Lý Văn Chinh suy nghĩ hết lần này đến lần khác, rồi đến cửa tướng phủ, cầu kiến Thẩm Thừa Tướng.

 

Thẩm Thừa Tướng bụng đầy cơn tức giận, đúng lúc không có chỗ trút. Nghe nói đầu sỏ gây nên chuyện đến cửa cầu kiến liền không nói hai lời. Lão đứng lên, cầm lấy cái chổi liền lao ra ngoài cửa, nhằm vào đường đường Khang vương gia mà xuất một chiêu "quét ngang thiên quân".

 

"Ngươi còn dám tới cửa? Nghĩ rằng ngươi là Vương gia thì lão phu cũng không dám động ngươi ? ! Lão phu phụ tá tiên vương ngươi vẫn còn bú sữa mẹ đấy! Tiểu tử khốn kiếp, làm mất hết danh tiết của con gái ta!"

 

Rầm một tiếng, lão dùng sức đóng chặt đại môn ngay trước mũi Lý Văn Chinh .

 

Hắn đứng ở trước cửa tướng phủ, cúi đầu, nhìn quần áo gấm vóc mới dính thêm một lớp tro bụi bùn đất mà ngẩn người chỉ chốc lát, xác nhận điều chính mình đã gặp phải.

 

Thì ra cái này là bị đuổi ra khỏi nhà?

 

Phương Tiểu Hầu đi theo phía sau , sắc mặt lúc trắng lúc xanh.

 

Thừa Tướng thật sự là lão hồ đồ, lão, lão lại thật sự động thủ đánh người! Cũng không nhìn người mình đánh là ai!

 

Người mà lão đánh chính là Khang vương gia vài ngày trước đó vừa mới chém rơi rụng mấy trăm cái đầu a!

 

Một kẻ đắc tội hắn, hiện tại mộ phần cỏ xanh đều mọc cao nửa thước.

 

Cái này, này, này. . . Cái này làm sao bây giờ. Vương gia hôm nay lại bị đánh trước mặt mọi người, hắn trong cơn giận dữ, có thể giết toàn bộ mọi người ở đây để diệt khẩu hay không ?

 

Ô ô, không nên a! Hắn Phương Tiểu Hầu còn muốn sống lâu vài năm nữa đấy!

 

Phương Tiểu Hầu khóc than túm lấy ống tay áo của hắn, "Vương gia, thể tình vi thần đi theo ngài hơn mười năm , xin ngài khoan hồng độ lượng."

 

Lý Văn Chinh đưa tay phủi vết bẩn trên quần áo , vẻ mặt vẫn bình thường, dường như không có việc gì, "Ngươi quì ở chỗ này làm cái gì? Còn không đứng lên đi với ta "

 

Phương Tiểu Hầu kinh ngạc nhìn một hồi lâu, vô cùng tin phục đi theo.

 

Thế này mới gọi là không quan tâm hơn thua, thế này mới gọi là phong thái hoàng gia. Xin thụ giáo !

 

Hai người trước sau đi vào Nhã Tọa trong Tụ Hương Trà Lâu, nhằn hạt dưa uống trà giải sầu.

 

Trong trà lâu yên tĩnh không tiếng động, mọi người mở to hai mắt, dựng thẳng lỗ tai, đang nghe tiên sinh Thuyết Thư kể trên đài .

 

Thuyết Thư tiên sinh chính lúc đang kể đến chỗ bi thương , trông thật buồn bã, sắc mặt đau xót.

 

" Thẩm gia thiên kim kia quả nhiên là có thủ đoạn , ngay cả đường đường Vương gia tôn sư cũng khó chạy thoát khỏi tay nàng . Ai, tiểu lão nhi vào mấy tháng trước đây đã từng lớn mật đưa ra thăm dò suy đoán. Hiện nay xem ra, sau cuộc Du Viên Yến tháng bảy mùng bẩy năm nay , người chịu khổ độc hại của của Thẩm thiên kim, là Khang vương gia a!"

 

Lão phì phò thở dài, vỗ Kinh thất mộc một nhịp, quát to: "Hôm nay đề mục kể chuyện chính là ── Thẩm thiên kim lạt thủ tồi hoa ( thủ đoạn cường bạo), Khang vương gia rơi vào ma trảo!"

 

Phụt một tiếng, nước trà trong miệng Phương Tiểu Hầu phun tung tóe mọi nơi .

 

Hắn nói vớigiọng run run: "Vương gia, những lão kể chuyện này đều là nói bậy, ngài bớt giận, bớt giận."

 

Một hồi lâu không hề có động tĩnh gì cả, hắn len lén ngước mắt lên, chỉ thấy Lý Văn Chinh thong thả uống ngụm trà, động tác chậm rãi hời hợt, trên mặt hờ hững thản nhiên như không.

 

Trong lòng Phương Tiểu Hầu trấn an , cảm động không thôi.

 

Nhìn lại đi, đây mới là phong thái hoàng gia , dẫu đứng trước núi Thái Sơn sụp đổ thì vẫn không thay đổi sắc mặt!

 

Lý Văn Chinh cầm ly trà lên, lại nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ như có điều suy nghĩ. Qua rất lâu, hắn quay đầu, nói với Phương Tiểu Hầu : "Lần đầu tiên khi ta nhìn thấy nàng, là tháng sáu năm nay. Lúc ấy, Thẩm thiên kim có ba ngấn cằm, thân hình mập mạp, to gấp đôi ngươi ."

 

Phương Tiểu Hầu rơi lệ nói: "Vương gia, khổ cho ngài . Bị gán chung một chỗ với loại nữ nhân tròn vo, quả thực là làm nhục danh tiếng tốt của ngài."

 

Lý Văn Chinh lại hớp một ngụm trà, chậm rãi nói: "Chính là hiện tại thân hình của nàng, so với ngươi cũng chỉ to hơn một chút mà thôi. Hơn nữa Bổn vương gần đây phát hiện, ừ, đã có khả năng nhìn thấy cổ của nàng ."

 

Phương Tiểu Hầu té xỉu, "Vương gia a, rốt cuộc ngài muốn nói cái gì?"

 

Hắn nhìn xuống dưới "Trong thời gian không được nửa năm , nàng toàn lực giảm béo, gầy đi mấy chục cân. Thay đổi là ngươi, ngươi có được quyết tâm như thế sao?"

 

Phương Tiểu Hầu sửng sốt, Lý Văn Chinh đã đặt ly trà xuống."Đi."

 

"Đi đâu? Chúng ta quay về vương phủ?"

 

"Không, chúng ta lại đi Thẩm tướng phủ một chuyến."

 

Phương Tiểu Hầu trố mắt, "Đi ăn đòn sao?"

 

Hắn trả lời, "Đi cầu hôn."

 

Phương Tiểu Hầu bịch một cái gục trên mặt đất. Hắn run rẩy ngóc đầu lên , túm ống tay áo của Lý Văn Chinh mà nói với âm thanh nghẹn nghào: "Ngài, ngài rốt cuộc vẫn bị áp lực trong triều cưỡng bức, nên phải kết hôn Thẩm gia phì nữ làm vợ, Vương gia, uất ức cho ngài quá , ô ô ô. . ."

 

Nói đến chỗ động tình , hắn không ngừng đưa tay lau nước mắt.

 

Lý Văn Chinh mỉm cười, không nói gì.

 

Ngón tay của hắn, nhẹ nhàng mơn trớn con hạc giấy màu sắc rực rỡ trong tay áo .

 

*

 

**

 

Lúc màn đêm buông xuống căn nhà đình viện phía đông vương phủ , Thẩm Hoài Bích sau khi tỉnh táo lại , lập tức gắng gượng trở về tướng phủ.

 

Thẩm phu nhân ôm nàng, khóc đến nước mắt tung hoành "Nữ nhi của ta a! Tại sao con hồ đồ như thế vậy? Bị người ta thấy nửa đêm lén lút hẹn hò với nam nhân . Con, con thân là nữ nhi bị mất hết danh tiết nha!"

 

Thẩm Hoài Bích nghĩ thầm, từ lúc con gái của bà cưỡng đoạt Tần Thám Hoa vào phủ trở đi, Thẩm gia thiên kim đã sớm không có danh tiết rồi.

 

Thẩm Thừa Tướng chính là đứng ngồi không yên, một lúc gật đầu mỉm cười, một lúc thì nghiến răng nghiến lợi, khi thì nhân từ dễ gần , khi thì mặt đầy giận dữ.

 

Nàng càng nhìn càng sợ hãi, không nhịn được lên tiếng hỏi: "Cha a, người bị làm sao vậy?"

 

"Nữ nhi không nên lo lắng, cha đang suy nghĩ đủ loại tình huống, cùng với đủ loại phương thức trả lời ." Lão đi tới đi lui ở trong sảnh đường, đang tự nói một mình: "Chúng ta lần này chính là muốn ồn ào, huyên náo càng lớn càng tốt, để cho họ Lý hỗn trướng kia không thể không lấy con. Nếu như hắn thật là có ý dám giả câm vờ điếc, cự tuyệt không cưới , lão phu liền cậy mình nhiều tuổi, đi vào chỗ Hoàng thái hậu khóc lóc kể lể !"

 

Thẩm Hoài Bích cảm động không thôi. Thân là thế hệ trung thần, Thẩm Thừa Tướng có thể vứt bỏ mặt mũi là để làm đến loại trình độ này cho con gái, coi như là hiếm có.

 

Đợi đã! Mới vừa rồi lão cha nói cái gì?

 

Đi đến chỗ Hoàng thái hậu khóc lóc để khiến Khang Vương không thể không lấy? !

 

Cái này , cái này, lão cha, mặc dù là nàng yêu quí Khang Vương, nhưng tình yêu là chuyện ngươi tình ta nguyện . Có câu nói "Dưa hái xanh không ngọt", nàng còn không muốn lấy ép buộc để bắt cưới a!

 

Nàng nhảy dựng lên từ trên ghế "Cha a, mọi người đợi đã ── "

 

Liền vào lúc đang nói ra thành lời , đồng thời từ ngoài phòng có người hầu hộc tốc chạy vào, thở gấp mà bẩm báo "Tướng Gia! Khang vương gia hắn, hắn lại ở ngoài cửa cầu kiến !"

 

"Cái gì? !"

 

Thẩm Thừa Tướng và Thẩm Hoài Bích đồng thời kêu lên.

 

Thẩm Hoài Bích vừa mừng vừa sợ, Thẩm Thừa Tướng vừa sợ vừa tức.

 

Lão nghiến răng nghiến lợi " Tiểu tử hỗn trướng, hôm nay bị đánh một lần chưa đủ phải không? Thất Phúc, Gia Nhạc, các ngươi đi tìm vài cái chổi thật to đến đây! Những người khác nghe đây, hôm nay nếu như Khang Vương không đáp ứng cưới vợ, mấy người các ngươi liền dùng cái chổi lớn quét hắn ra ngoài! Hung hăng đánh thật mạnh cho ta, không cần phải khách khí!"

back top