Ông Xã Anh Là Ai

Chương 52

Chương 51

 

Lúc về đến nhà, bà Hạ vừa dọn dẹp xong đồ đạc, chuẩn bị về quê.

 

Thiên Thụ vừa đánh răng rửa mặt thay quần áo, vừa quay lại hỏi mẹ, “Sao bỗng dưng về vội thế mẹ? Nếu ở nhà không có việc gì thì sau này hay là mẹ dọn đến ở chung với bọn con đi. Con nghĩ, anh ấy… chắc không có ý kiến gì đâu.”

 

“Anh ấy?”, bà Hạ đứng quay lưng cô, cười híp mắt nhìn con gái, “Ý con là Tiểu Dã hả? Cái tên đó cũng tinh lược được nhỉ.”

 

“Mẹ!”, Thiên Thụ lườm bà Hạ.

 

Bà Hạ nhìn con gái trong gương, nở nụ cười hiền lành, “Tiểu Thụ, mẹ vốn lo nhất là con, chỉ cần con hạnh phúc vui vẻ là mẹ yên lòng. Tiểu Dã thì mẹ nhắm trúng rồi, mẹ tin nó sẽ bảo vệ cho con, yêu thương con, thay mẹ ở cạnh con nốt quảng đời con lại. Sau này cho dù mẹ trăm tuổi, ở dưới suối vàng rồi, cũng dễ nói với bố con…”

 

“Mẹ!”, Thiên Thụ nghe mẹ nói mà buồn rầu, quay lại ôm bà.

 

“Nhưng, mẹ sẽ sống tới một trăm hai mươi tuổi!” Bà Hạ bỗng rất manh động, siết nắm đấm. “Mẹ nhất định sẽ trông thấy cháu ngoại bụ bẫm ra đời! Nói đến đây, Thụ Thụ, Tiểu Dã có ăn cơm nắm mẹ đưa cho hai đứa không? Ăn xong nó có đặc biệt ‘mạnh mẽ’ không?”

 

“Hả…”, Thiên Thụ nghe mẹ nhắc thì sửng sốt kêu lên, “Mẹ, mẹ không nói thì con cũng không nhớ! Mẹ bỏ cái gì vào đó vậy? Đừng nói là cái khỉ gió đó đó đó nhé… Mẹ, mẹ ra tay thật là mạnh quá!”

 

“Ồ ha ha, mạnh à? Mẹ biết ngay, phụ nữ nhất định phải ‘mạnh’ với bản thân một chút. Xem ra cũng hay, hai đứa tiến hành rất thuận lợi, cháu ngoại của mẹ chắc sắp có rồi!”, bà Hạ cười như đóa bách hợp rực rỡ.

 

Thiên Thụ muốn nôn ra máu, có bà mẹ như vậy, không biết là hạnh phúc hay bất hạnh nữa. “Mẹ, cơm nắm đó con ăn hết rồi!”

 

“Hả? Cái gì?”, bà Hạ nghe cô nói, bàng hoàng tới mức miệng biến thành chữ “O”.

 

Sau khi bàng hoàng cảm thán ba giây, bà Hạ mới dè dặt hỏi, “Mùi vị ngon chứ?”

 

“Dạ, cũng tạm, nhưng có chút vị lạ…”, Thiên Thụ lại ngoan ngoãn trả lời, “A a, không phải thế! Mẹ, chẳng lẽ mẹ không xin lỗi sao? Dám cho tụi con ăn thứ đó, biết rõ con từ xa xôi tới tìm anh ấy, trong tình hình căng thẳng như vậy mà còn…”

 

“Thế chẳng phải càng kích thích hơn à? Tiểu biệt thắng tân hôn mà”, bà Hạ nháy mắt, “Cảm giác tuyệt chứ?”

 

“Cảm giác… hình như rất nóng…”, Thiên Thụ quá thành thật rồi! “A, không đúng không đúng, mẹ! Mẹ phải xin lỗi con chứ!”

 

Mẹ lúc nào cũng khác thường, khiến đứa con gái là cô vốn dĩ đã rất bất thường cũng đành bó tay.

 

Không biết đánh răng chọc vào chỗ nào mà Thiên Thụ lại quay lại nôn khan một tiếng.

 

Bà Hạ lập tức vỗ tay cười vui vẻ. “A, cháu ngoại của mẹ tới rồi!”

 

“Mẹ!”, Thiên Thụ bó tay.

 

Có lầm không, cô và Viên Dã mới từ Bali về có ba hôm thôi, có cần nhanh thế không? A, không đúng không đúng, đừng nói một lần đã có rồi nhé? Thiên Thụ chớp mắt với mình trong gương.

 

Nhưng không biết năm đó… họ đã sinh con gái thế nào nhỉ?

 

Buổi tối, Viên Dã đích thân lái xe đưa bà Hạ đi, lại hẹn phu nhân ở một nhà hàng Ý rất ư là lãng mạn.

 

Trước kia họ gần như không ra ngoài ăn cơm với nhau, nhưng từ Bali trở về, họ mới giống như một cặp vợ chồng vừa sa vào lưới tình, lúc nào cũng thấy ở bên nhau thật ngọt ngào, thật hạnh phúc. Cho dù tổng giám đốc Viên vẫn mặt lạnh, ngồi trước máy tính làm việc, cho dù cô chỉ bưng một ly Cappuccino ngồi đối diện và nhìn anh, mà vẫn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ vô cùng.

 

Ngắm đến mười phút.

 

Tổng giám đốc kia cảm thấy da mặt mình sắp bị ai kia nhìn hao mất một lớp rồi. “Xin trả tiền, Hạ tiểu thư.”

 

“Hả? Trả tiền gì cơ?”, Thiên Thụ bưng ly, mặt dính chút váng sữa.

 

“Em đã ngắm anh mười phút rồi”, tổng giám đốc Viên nhanh nhẹn gửi một bức email, dặn dò các công ty con về những chuyện phải làm.

 

Hạ Thiên Thụ nghe anh nói, cười tít mắt. “Hóa ra trai đẹp không phải ngắm miễn phí sao? Vậy thì phải bao nhiêu tiền để ngắm một phút? Tổng giám đốc Viên, nể tình chúng ta có tình cảm tốt đẹp, giảm giá 80% cho em đi. Mười tệ trước nhé.”

 

Thiên Thụ móc ra tờ mười tệ nhăn nhúm, đưa cho anh.

 

Boss Viên nhìn cô. “Mười tệ mà muốn mua anh à?”

 

Thiên Thụ đảo đảo mắt. “Thực ra em thấy, mười tệ cũng không cần. Trai đẹp Viên à, anh chẳng phải là người em nhặt trên đường đó sao?”

 

Tay Viên Dã đang thao tác trên máy tính bỗng khựng lại.

 

Thiên Thụ nhìn vẻ mặt cứng đờ của anh, không nhịn được cười. “Sao nào, sao lại phản ứng thế kia? Chẳng lẽ bị em nói trúng rồi hả? Trước kia chúng ta chẳng phải gặp nhau trên đường thật sao? Anh bị em lôi về phải không? Em có làm gì anh không… A, lẽ nào con gái…”

 

Trí tưởng tượng của ai kia càng lúc càng phong phú, nghĩ mãi rồi muốn nhét cả nắm đấm vào miệng mình.

 

Viên Dã nhìn vẻ mặt phong phú của cô, ánh mắt hơi xoay chuyển.

 

Cô hình như rất khác so với trước kia, ngoại trừ vẫn luôn ngây thơ thẳng thắn ra, thì cô càng dịu dàng và đáng yêu hơn. Anh thích cô bây giờ hơn, vui vẻ, hạnh phúc, ngồi trước mặt anh đây. Cho dù những chuyện cũ đau lòng và buồn bã đến mấy, nhưng sau này nhất định sẽ càng lúc càng tốt hơn, càng lúc càng hạnh phúc và vui vẻ hơn.

 

“Ôi, vẻ mặt anh lẽ nào là thật sao… Hóa ra em vẫn luôn là người như thế à…”, Thiên Thụ đỏ mặt, hớp một ngụm café, nhưng lại bất cẩn bị sặc, ho sặc sụa.

 

Viên Dã lấy ly nước lạnh trước mặt đưa cho cô.

 

Thiên Thụ uống hai ngụm.

 

“Sau khi em từ Bali về giống như bị cảm, thường xuyên ho thế này, nhưng không sao, có thể chỉ là ốm vặt thôi, hôm nào đi khám để bác sĩ cho thuốc uống.”

 

Viên Dã nhìn cô, hàng lông mày hơi cau lại.

 

“Đi khám đi.”

 

“Vâng, em sẽ đi”, Thiên Thụ gật đầu.

 

Cô uống hết café.

 

Thực ra vừa rồi cô rất muốn hỏi Viên Dã về chuyện trước kia giữa cô và anh, tại sao đã có con gái rồi mà còn định ly hôn. Nhưng trong không khí này, cô lại cảm thấy không thể nói, chỉ sợ những chuyện cũ một khi lật lại thì liệu có khiến cảm giác ngọt ngào hiện tại trở nên nhạt nhẽo hay không.

 

Nếu hạnh phúc, có thể nào cứ tiếp tục hạnh phúc mãi không?

 

Giả vờ như ba năm đó chưa từng xảy ra, giả vờ những chuyện không vui trong ba năm đó mọi người đã quên hết.

 

Cô đã hoàn toàn không nhớ, chắc anh cũng thế?

 

“Khụ khụ…”

 

Ba hôm sau, Thiên Thụ càng ho dữ hơn.

 

Cuối cùng bị Tiểu Vi và Viên Dã thúc giục, cô xin Đan Lâm để nghỉ phép, chuẩn bị đến bệnh viện để khám. Rốt cuộc là do cổ họng, hay là bị cảm thật.

 

Nhưng cho dù là ngày trong tuần thì bệnh viện vẫn rất đông người.

 

Thiên Thụ không muốn chen chúc trong dòng người xếp hàng, nên lấy số xong, cô đi vòng vòng trong bệnh viện.

 

Bây giờ người bệnh quá nhiều, cho dù đến đâu cũng thấy người chen chúc lố nhố. Chỉ đến khu nhi đồng ở rất xa thì mới thấy vắng hơn một chút.

 

Một lát sau, từ đâu vẳng đến tiếng nhạc vui tai.

 

Thiên Thụ nhìn về phía đó, một đám trẻ con bị thương đang ngồi thành vòng tròn, vỗ tay và hát theo nhịp. Chúng đang hát gì đó thì cô nghe không rõ, nhưng giữa tâm vòng tròn đó có một chàng trai như thiên thần, cậu đang mỉm cười nghe bọn trẻ hát, gương mặt luôn nở nụ cười trong veo, thánh thiện.

 

Trên người cậu cũng toát lên vẻ trong sáng đó, không vướng chút bụi trần. Trên mái tóc nâu hạt dẻ gần như có thể trông thấy ánh sáng của thiên đường.

 

Cảnh tượng ấy đẹp đẽ động lòng người như bức bích họa trong nhà thờ Thiên Chúa giáo ở phương Tây.

 

Thiên Thụ đứng đó, ngắm đến ngẩn ngơ.

 

Đến khi họ vỗ tay hát xong bài hát thiếu nhi đó, Thiên Thụ mới bàng hoàng nhận ra, chàng trai trong sáng xinh đẹp đó rõ ràng là Tiểu Mạc.

 

Tiểu Mạc, Tiểu Mạc!

 

Cậu cậu cậu… chẳng phải không nghe được sao? Chẳng phải luôn sống trong thế giới không có âm thanh ư? Nhưng nhìn cậu lúc nãy vỗ tay với đám trẻ kia, không giống như không nghe thấy tiếng nhạc và tiếng hát!

 

Chẳng lẽ…

 

Thiên Thụ đờ người.

 

Tiểu Mạc hình như cũng trông thấy cô đứng cạnh nãy giờ, quay lại, nở nụ cười tuyệt đẹp với cô.

 

“Tiểu Mạc, em… em… thực ra em không điếc cũng không câm, đúng không?”

 

Thiên Thụ bàng hoàng, há mồm trợn mắt nhìn chàng trai trước mặt.

 

Tiểu Mạc từ từ đi lại chỗ cô, nụ cười dịu dàng và bình thản.

 

Cậu mỉm cười với cô, sau đó cầm tay cô lên, viết vào lòng bàn tay cô:

 

Em làm phẫu thuật thanh đới, không thể nói. Nhưng em có thể nghe thấy tiếng của chị.

 

Á…

 

Thiên Thụ vừa đọc được, mặt giật giật.

 

Cậu nghe thấy! Cậu nghe được!

 

Có lầm không??? Trước kia cứ tưởng cậu vừa câm vừa điếc, không nghe thấy cô nói cũng như không thể nói cho ai biết nỗi đau của cô, nên mới xem cậu là thùng rác tình cảm để trút tâm sự, tốt xấu gì cũng kể cậu nghe. Kết quả, thùng rác này căn bản là lừa gạt cô! Cậu nghe được hết! Vậy những chuyện xấu của cô thì sao?!

 

Thiên Thụ bỗng cảm thấy mặt đỏ bừng bừng.

back top