Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Chương 33

Người đàn ông này cầu hôn chẳng có chút lãng mạn nào hết, nhưng cô cũng không thấy đây là trò đùa. Cô biết rõ ràng nếu giờ cô không kiên quyết phản đối thì sau tuần này đời cô sẽ biến động lớn.

 

Đối với người vừa mới trải qua hôn nhân thất bại như cô trong lòng đối với hôn nhân đã cảm thấy hoài nghi, thậm chí là sợ hãi và đề phòng. Mặc dù biết rõ ràng Phương Chấn Đông không phải là Trịnh Vĩ nhưng cô vẫn không tự chủ được mà e ngại, e ngại sẽ dẫm lên vết xe đổ.

 

Nếu như có thể, Hàn Dẫn Tố hi vọng hai người cứ như vậy cũng không sao, dù sao giờ cũng là hiện đại rồi, thay vì kết hôn rồi ly hôn thì không bằng không cần kết hôn, càng đỡ dính líu đến trẻ con vô tội.

 

Nghĩ đến đứa con vô tội mà mình đã bỏ đi, trong lòng cô lại một trận tan nát, đã qua lâu như vậy cô vẫn không xóa được áy náy và đau đớn tan nát trong lòng. Cốt nhục của chính mình mà cô đã tàn nhẫn bỏ đi.

 

Hàn Dẫn Tố nghĩ tới vô số lần, nếu như được làm lại từ đầu không chừng cô sẽ không dám quyết liệt mà làm điều đó. Cứ như vậy cô làm sao dám thanh thản mà lại kết hôn, cô sợ, rất sợ.

 

Thế nhưng nguyên nhân của cô không thể lấy làm lý do để nói với Phương Chấn Đông. Mà nói cự tuyệt quả là điều vô cùng khó khăn với người đàn ông này.

 

Vì vậy nghe được mệnh lệnh kết hôn của Phương Chấn Đông, cô sững sờ kinh hãi sau đó là bất đắc dĩ làm khó. Hai loại tâm tình này giằng xé nhau rơi vào mắt Phương Chấn Đông lại khiến anh nghĩ khác.

 

Phương Chấn Đông chợt nhớ tới người đàn ông ôn nhã tuấn lãng đêm qua đưa cô về, nhìn tác phong nhanh nhẹn, khuôn mặt đắm đuối đưa tình.

 

Sắc mặt anh trầm xuống, mây đen kéo đen trong nháy mắt che mờ cả khuôn mặt, cắn chặt hàm răng chất vấn:

 

"Ngày hôm qua người đàn ông đưa em về là ai?”

 

"A?"

 

Hàn Dẫn Tố căn bản không nghe rõ ý tứ của anh, nghi hoặc ngẩng đầu lên không khỏi co rúm lại một chút. Nhưng mà vẫn không kịp phản ứng với vấn đề Phương Chấn Đông đưa ra bèn nhỏ giọng hỏi ngược lại:

 

"Anh nói ai?”

 

Phương Chấn Đông nắm chặt quả đấm, nửa người trên tiến nhanh tới, khí thế bức người khiến Hàn Dẫn Tố bị áp bức càng mạnh không tự chủ được rụt lại phía sau vừa giận mình sao lại vô dụng như vậy. Cố gắng tỉnh táo lại:

 

"A! Anh đang nói đến Đường sư huynh? Anh ấy là sư huynh học cùng đại học với em, đang giúp em bán tranh.”

 

"Bán tranh?"

 

Phương Chấn Đông không buông lỏng chút nào dò xét thật kỹ:

 

"Tại sao phải bán tranh?”

 

Hàn Dẫn Tố chợt nhớ tới là mình còn thiếu tiền anh, vội vàng nói:

 

"À, anh giúp em trả tiền thuốc thang cho bà ngoại, ngày mai em lấy tiền trả lại cho anh.”

 

Ánh mắt Phương Chấn Đông lạnh lẽo, phun mấy chữ qua kẽ răng:

 

"Em dám trả tiền anh xem?”

 

Thỏ nóng nảy còn cắn người huống chi bản chất Hàn Dẫn Tố vốn là cố chấp. Có áp bức thì có phản kháng, kẻ yếu bị bắt nạt thì cũng phải có ranh giới cuối cùng. Cho nên Phương Chấn Đông nói những lời này rõ ràng đã đụng đến ranh giới của cô.

 

Hàn Dẫn Tố ngửa cổ lên:

 

"Em cứ trả đấy, bà ngoại em chẳng liên quan gì tới anh hết, tiền của anh, em….” "

 

Nói còn chưa dứt lời, liền bị Phương Chấn Đông tóm lấy vai xách lên, cô còn chưa biết chuyện gì đã bị anh ôm chặt vào ngực.

 

Giữa răng môi phút chốc đã tràn đầy mùi vị cường ngạnh của anh. Phương Chấn Đông cảm thấy mình nhịn đủ rồi, bộ dạng cô gái nhỏ giận dỗi với anh quá mê người làm những gì anh cố nhịn từ sáng sớm trong nháy mắt xông lên vượt qua giới hạn, không thể nuốt vào bụng thì trước hết phải nếm trước cho đỡ thèm.

 

Nhưng mới chạm vào miệng cô thì đã không còn nhịn nổi nữa, anh đem cô hôn cho đến khi cô thở hồng hộc, cả người nhũn ra và nóng lên. Nhưng vẫn chưa đủ, anh buông môi cô ra rồi dọc theo cái cổ tuyệt đẹp gặm cắn, không thể khống chế nổi, cô rên khẽ mấy tiếng:

 

"A! Đau!”

 

Nghe được cô kêu đau anh mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhưng vẫn không chịu buông cô ra, vẫn đem cô ôm chặt trong lòng mình để cho thân thể cô dán chặt vào cơ thể mình.

 

Hàn Dẫn Tố thở hổn hển, khuôn mặt nhỏ nhắn như bị đốt cháy. Cô có thể rõ ràng cảm nhận được thứ dán vào bụng mình đã lớn lên và cứng rắn như đang chờ tiến công.

 

Cô cảm thấy eo mỏi như muốn đứt ra, người đàn ông này…..

 

Phương Chấn Đông hình như đã tìm được cách trừng phạt cô gái nhỏ này, trong lòng quyết định về sau chỉ cần cô dám chọc giận mình sẽ đem cô hôn đến không còn hơi sức mà mở miệng nữa.

 

Hàn Dẫn Tố thở gấp căm tức, nắm đấm nhỏ hung hăng đánh mấy cái vào lồng ngực Phương Chấn Đông nhưng người chịu khổ lại là cô. Lồng ngực anh cứng như đá tay cô ngược lại đau muốn chết.

 

"Phương Chấn Đông, anh buông em ra, anh là quân nhân, đây là giở trò lưu manh biết không hả?”

 

Thể lực thì đang ở thế yếu nên Hàn Dẫn Tố chỉ có thể đả động đến lương tri của anh. Đáng tiếc cô đã quên đối tượng là Phương Chấn Đông, chiêu này căn bản không dùng được. Lại nói đêm qua cô đã bị lưu manh ăn sạch sành sanh giờ nhắc lại há chẳng phải là buồn cười?

 

Phương Chấn Đông nắm chặt bàn tay cô tránh cho cô khỏi lộn xộn, nhíu mày nhìn cô:

 

"Giở trò lưu manh? Cùng vợ mình thân thiết mà gọi là lưu manh à?”

 

"Ai là vợ anh?”

 

Hàn Dẫn Tố hầm hừ liếc anh một cái.

 

Đôi mày rậm anh nhíu nhíu rồi nghiêm túc nhìn cô:

 

"Chúng ta đã lên giường thì em là vợ anh, ai dám bảo không phải?”

 

"Phương Chấn Đông!"

 

Hàn Dẫn Tố hét lên:

 

"Em vừa li hôn, không muốn lại kết hôn nhanh như vậy, anh hiểu chưa? Lên giường không có nghĩa là kết hôn, hai chuyện này hoàn toàn không liên quan đến nhau.”

 

Phương Chấn Đông âm tình bất định nhìn cô:

 

"Đối với anh mà nói đó chính là một, lên giường thì nhất định phải kết hôn, không có thương lượng gì hết.”

 

Nhưng nhìn cô gái nhỏ trong ngực đang sắp tức điên, anh hơi trầm ngâm mấy giây rồi nói với giọng mềm mỏng:

 

"Anh không phải là chồng trước của em, anh sẽ đối xử tốt với em, em yên tâm.”

 

Hàn Dẫn Tố cảm giác mình quả thật ông nói gà bà nói vịt, cô đã sớm biết cùng nói đạo lý với Phương Chấn Đông là điều không thể. Cô cắn răng một cái cố chấp mở miệng:

 

"Dù sao hiện tại em không muốn kết hôn.”

 

Nói xong liền cúi đầu không dám nhìn Phương Chấn Đông, Phương Chấn Đông hiển nhiên không cho phép cô có chút trốn tránh nào nắm lấy cằm nhỏ nâng lên:

 

"Thế khi nào em muốn kết hôn? Ngày hôm qua chúng ta không ngừa thai, có lẽ…..”

 

Lời anh chưa dứt đã bị cô cắt đứt:

 

"Không có “có lẽ”, Phương Chấn Đông, ngày hôm qua không thể nào có được."

 

Thanh âm có chút bén nhọn pha chút đau đớn khiến Phương Chấn Đông sửng sốt. Bén nhọn thì không nói làm gì nhưng nhìn ánh mắt bi thống của cô khiến trái tim sắt đá của anh cũng phải mềm nhũn.

 

Buông lỏng ra nhưng vẫn ôm cô vào ngực, rất nhẹ nhàng mà vỗ nhẹ lưng cô, giọng nói nhẹ đi nhưng giọng điệu vẫn không tự chủ mà ra lệnh:

 

"Anh cho em hai tháng, hai tháng sau chúng ta đi đăng ký, không được phản đối!”

 

Hàn Dẫn Tố không khỏi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất trong vòng hai tháng sẽ không phải đối mặt với vấn đề này. Không phải cô muốn làm đà điểu mà đối mặt với anh cô không thể nào cự tuyệt được. Mà quan trọng nhất là cô biết dù cô có cự tuyệt thì cũng không làm gì được. Cho nên trong lúc còn chưa có kế sách gì thì tốt nhất là hoãn binh đã.

 

Hiển nhiên, nhận thức của hai người có sự khác biệt rất lớn, Hàn Dẫn Tố cảm thấy có kéo dài thời gian thì không chừng sẽ thất bại. Vì trong lòng Phương Chấn Đông cô đã là cô vợ nhỏ danh chính ngôn thuận của mình rồi. Chỉ là thời gian lùi về sau một chút thôi, cho nên phúc lợi cũng nên hưởng thụ dần dần.

 

Bị Phương Chấn Đông ôm lên đè ở trên sofa, thấy người đàn ông này cấp bách hận không thể tiến nhanh vào cơ thể cô thì cô mới chợt nhận ra ý định của mình đã bị anh coi thường.

 

"Ưm. . . . . ."

 

Mà sao thể lực của người đàn ông này lại tốt như vậy, đêm qua cô bị giày vò đến không biết gì, vậy mà…..Trong đầu cô đột nhiên toát ra ý nghĩ như vậy.

 

Ánh mặt trời mùa đông vừa đúng chiếu xuống sofa nơi phòng khách, chiếu xuống đôi nam nữ đang quấn chặt lấy nhau không rời, nhấp nhô cùng tiếng động tình nổi lên như một bản tình ca kiều diễm…

 

Lúc Hàn Dẫn Tố tỉnh lại thì đã là buổi tối, trên tường ngọn đèn nhỏ phát ra những tia sáng mờ mịt ấm áp. Có lẽ là đã quen vận động nên người không còn đau như lúc sáng nữa, chỉ có chút bủn rủn vô lực.

 

Cô không phải đã quá chán chường rồi buông thả vô độ đấy chứ? Mặc dù đêm tân hôn với Trịnh Vĩ cô cũng không hoang đường như thế này. Cúi đầu xuống nhìn mình một cái khiến mặt không khỏi nóng lên, người đàn ông này bá đạo nhưng lại vô cùng săn sóc.

 

Mở đèn ở đầu giường, thấy có một tờ giấy được điện thoại đè lên, cầm lên xem qua một chút, thật là chữ cũng không khác người, vừa mạnh mẽ lại có lực, đầy đủ góc cạnh:

 

"Anh về doanh trại, tuần sau sẽ trở lại.”

 

Rất đơn giản, lại rất phù hợp với tính cách Phương Chấn Đông, khóe miệng cô mỉm cười rồi xuống giường. Rửa mặt xong đi qua phòng bếp, theo thói quen mở cửa tủ lạnh, rau và trái cây mới hẳn là mới mua. Phía trên tủ lạnh có ghi vẫn rất đơn giản:

 

"Trong nồi đất là cháo gà, trong ngăn lạnh có hoành thánh, nhớ ăn.”

 

Trong lòng cô tràn đầy ấm áp, mở tấm màn che ở bếp gas, còn có chút ấm, đoán chừng là mới nấu. Cô bật bếp gas lên, chờ canh sôi lấy một phần hoành thánh thả vào. Mùi thơm nồng đậm theo luồng khí nóng bốc lên hun vào mắt cô khiến khóe mắt cô có chút chua chua.

 

Đã bao lâu rồi, cái loại cảm giác mà được người khác chăm sóc và quan tâm? Hình như kể từ khi mẹ cô đi thì chưa từng có, cô vừa ăn hoành thánh vừa không nhịn được khóc thút thít, có chút buồn cười mà cũng có chút chua xót.

 

Cùng lúc đó, Phương Chấn Đông đang ngồi ở bàn cơm nhà Lão Phùng, vợ lão là Khưu Thục Trinh là một người phụ nữ rất hiền thục nhanh nhẹn, cùng ở cùng viện đối diện với phòng Phương Chấn Đông. Chỉ cần Phương Chấn Đông ở nhà Khưu Thục Trinh nhất định sẽ bắt Lão Phùng kêu Phương Chấn Đông qua ăn cơm cùng. Chỉ cần có chút thức ăn, hai người uống chén rượu tâm sự thì cũng đủ để gắn bó thân thiết rồi.

 

Khưu Thục Trinh tay chân nhanh nhẹn bưng lên mấy đĩa thức ăn nguội và đồ ăn mới được hầm cách thủy, cười nói:

 

"Hai người cứ uống trước đi, dưa chua và bánh sủi cảo sẽ có ngay.”

 

Phương Chấn Đông gắp một miệng thịt lên bỏ vào miệng xuýt xoa:

 

"Chị dâu nấu ăn thật là ngon.”

 

Khưu Thục Trinh trêu:

 

"Thôi đi, chị nghe Lão Phùng nói rồi, em dâu tương lai là người rất có tay nghề nấu ăn, chị cũng nghe bảo khẩu vị của cậu rất cao. Nếu không phải thì chị đây đi đầu xuống đất!”

 

Phương Chấn Đông cũng cười:

 

"Cô ấy tuổi còn nhỏ, biết làm món ăn cũng chẳng qua cũng chỉ vài thứ, em ăn không thuận miệng bằng chị dâu làm.”

 

Khưu Thục Trinh phì cười vui vẻ:

 

"Thôi đi! Cậu cũng đừng nói dễ nghe mà dụ dỗ chị, chị đi nấu sủi cảo cho hai người đây!”

 

Lão Phùng phất tay một cái:

 

"Nhanh đi, nhanh đi, sủi cảo uống với rượu mới càng ngon, Chấn Đông, ngồi ngồi, tôi đã nhìn ra tên tiểu tử cậu hôm nay có đại hỉ sự nhá. Đến nói đi để tôi góp vui nào.”

 

Nói xong, cúi đầu lại thấp giọng hỏi:

 

"Có phải tóm được cô vợ xinh đẹp rồi? Hôm nay cậu chưa bước vào đoàn bộ thì tôi liền hiểu. Ngay cả bước chân cũng nhẹ nhàng đi. Thế nào? Khi nào mới cho Chính Ủy Đoàn Tăng Cường gặp gỡ đây?”

back top