Sẽ Mãi Bên Nhau

Chương 6: Bắt cóc – Cảm xúc lạ – “Có lẽ anh đã yêu em”

30 Phút sau….

 

– Vâng và đã có kết quả… xin mời mọi người tạp trung để chúc mừng cho lớp chiến thắng là ….11Z xin chúc mừng – Tiếng ông MC vang lên

 

– Yeahhhhhh – Tiếng reo hò ầm ĩ dưới khán đài

 

– Ồn ào quá – Riêng nó và hắn k ns j chỉ nhếch môi cười rồi đồng thanh hét lên

 

Tức thì cả hội trường im bặt đến nỗi con ruồi bay qua cx nghe thấy tiếng (tg: chém tí)

 

Bọn nó đứng dạy , ko quan tâm kết quả và giải thưởng. Lấy xe ra về và k quên nói với cô chủ nhiệm : – Bọn tôi đi trước .

 

– Chúng ta có 1 ngày để nghỉ ngơi trc khi đến đảo Jeju – Bảo nói , Cả lũ lên phòng , cả ngày hôm nay thật mệt mỏi nha.

 

12 h đêm …

 

– Chúng mày cx ở đây sao – Diệp lên tiếng . Cô lén đi ra ngoài vì 1 tin nhắn lạ nhưng lại thấy 2 ng bn cũng đg trọng tình trạng như vậy

 

– Uk . Tao ra ngoài vì 1 tin nhắn lạ – Nhật Anh nói

 

– Mày cx vậy sao ? Cả mày nữa (chỉ nó)

 

– Có chuyện hay rồi – nó cười nhạt

 

– Lâu lắm k động tay động chân nhỉ

 

Cả 3 đứa đi đến điểm hẹn. Đó là 1 cánh đồng lớn, về đêm phát ra những tiếng thật đáng sợ

 

– Đến rồi sao ? Nhanh chứ nhỉ – Giọng nói vang lên đằng sau chúng nó

 

– Vỹ Yến ?- nó quay lại

 

– Trực giác tốt, khả năng ghi nhớ cx k tệ

 

– Gọi bọn tao đến đây lm j – Diệp lạnh lùng , bình thường cô vui vẻ bao nhiêu thì lúc đnáh nhau lại lạnh lùng bây nhiêu

 

– 2 con ở kia ra nốt đi – Nhật Anh cx k khác Diệp là mấy

 

– Ha ha … không hổ danh là những sát thủ ngầm – giọng nói mang đầy nguy hiểm

 

– Nói rõ lí do đi – nó nói

 

– Muốn biết sao mình chết à – Giọng nói khác, không kém phần chua ngoa lang lên

 

– Ai chết thì còn phải xem đã. Đừng tự tin quá như thế chứ “tiểu thư” Trúc Nhã – Diệp nói rồi nhấn mạnh từ tiểu thư

 

– Biết bọn tôi sao ? – Giọng nguy hiểm lại vang lên

 

– Sao bọn tôi lại không biết ? Cô khinh thường chúng tôi quá rồi tiểu thư Kim Huyền – Nhật Anh cất giọng đầy khinh bỉ

 

3 đứa đó k ai khác chính là Vỹ Yến , Trúc Nhã , Kim Huyền , bộ 3 xinh đẹp nhờ “phân són” , học lực cũng tạm mà não thì hơi ngắn. Tương ứng theo đuổi Khánh , Vũ , Bảo

 

– Đc . Vậy tôi nói luôn . Tránh xa 3 hoàng tử của chúng tôi ra – Vỹ Yến cất giọng đe dọa

 

– Của các cô sao ? Bao h vậy ? Ai thừa nhận cơ ? – Diệp giễu cợt , k hiểu sao khi nghe từ “của chúng tôi” cô lại khó chịu đến thế

 

– Các cô muốn chết hả mà dám chống lại chúng tôi – Trúc Nhã giận dữ

 

– Ai muốn chết thì từ hãy tính. Lên hết đi . Đằng nào thì các cô cx sẽ k tha cho bọn tôi.

 

– Thông minh đấy – Kim Huyền Cất giọng đầy nguy hiểm – Lên

 

Lời nói vừa cất ra thì có khoảng 300 tên con trai to cao xông ra

 

– là con trai mà lại đi phục tùng theo bọn họ như chó trung thành vậy , thật là nhục – nó cười nửa miệng , giọng nói mang đầy khinh bỉ

 

– Thật xin lỗi các chú a … Chụy đây đã lm hỏng đời trai trẻ của các chú r _ Nhật Anh cất giọng (*tg: cấm nghĩ bậy … giống tớ) rồi đạp vào giữa bụng tên đến gần mình

 

Từ nãy đến h nó là ng bị tấn công nhiều nhất , vì nó k đánh , chỉ khéo léo mà nhẹ nhàng né chúng

 

– Ê con kia , đùa đủ rồi đấy. Mày đùa mà tao phải đánh mày k thấy có lỗi hả – Diệp bực

 

– Rồi ok ok pn iu – nó giương đôi mắt cún con – đánh nè

 

Mỗi cú đánh của nó rất uy lực , nó ra đòn 1 cách nhẹ nhàng nhưng hậu quả thì hoàn toàn ngc lại . Những cú lên gối kèm theo cái lườm sác lẻm ,đánh vào đúng điểm yếu của từng tên , nhẹ nhàng , uyển chuyển …. Chỉ 1 lát , 300 tên con trai đã nằm rạp xuống trc mặt chúng nó .

 

– Làm …. làm sao bây h ? -Trúc Nhã sợ hãi kêu lên

 

– Thực hiện kế hoạch 2 đi -Vỹ Yến nói, giọng k kém sợ sệt là bao

 

– Nhưng nếu mấy ảnh biết thì….- Kim Huyền ngập ngừng

 

– K còn đg lui đâu . Tha cho chúng thì ngay ngày mai mấy ảnh sẽ biết – Vỹ Yến nói rồi lấy tay ra hiệu cho bọn đàn em

 

– Phụt …. 3 đứa nó dần ngất đi . Nguyên do là bọn này đã chụp lén thuốc ngủ từ đằng sau chúng nó

 

– aaaaa… đau quá – Diệp hét lên khi mở mắt

 

– im lặng đi – nó nói , giọng vô cùng lãnh đạm

 

– Mùi này… khó chịu quá … Mình đang ở đâu đây ? – Nhật Anh nói – sao lại bị trói ?

 

– Mk bị bắt cóc rồi – nó cất giọng , hình như hôm qua bị chụp thuốc ngủ

 

– Chà… giỏi thật… không hổ danh là Kill -Vỹ Yến bước vào , giọng chế giễu

 

– Vỹ Yến ? Quả là cô – nó lạnh lùng hơn trc

 

– sao cô biết là tôi ?

 

– Trò hèn hạ thế này chỉ có cô thôi – nó nhếch môi khinh bỉ – 2 cô kia cx nên lên tiếng chứ nhỉ

 

– Hay lắm. Tách chúng ra đi – Kim Huyền

 

Chúng nó bị tách ra mỗi ng 1 khu riêng.

 

Trong khi đó …

 

Bảo , Vũ và hắn đg k ngừng lo lắng…. bọn họ đi đâu thế ? 3 ng điên cuồng tìm kiếm

 

Vũ : “Haizz… Diệp …. cô ta thật biết lm ng khác lo lắng mà ! Sao đi đâu thế k biết ” Vũ ôm đầu , cảm xúc trong anh lúc này là thế nào ? Lo lắng… sợ sệt …. chưa bao h cảm lúc lại trào dâng mãnh liệt như vậy . ” AAAAaaa Vũ ơi là Vũ mày bị sao v ?”

 

Bảo : ”Nhật Anh em đg ở đâu thế ?” (*tg : sao bảo lo cho chị Hân nhất cơ mà -_- *Bảo : giữa vk và em gái thì phải chọn vk chứ *tg :hết ns nổi)

 

Hắn : “Hân đi đâu v nhỉ ? Cô ta lại có thể ra ngoài bất ngờ như thế thật lạ a….Lo quá”

 

Tại khu của nó…

 

– sao k nói j hết ? sợ à ? lúc nãy mạnh mồm lắm cơ mà – Vỹ Yến trả treo

 

– … -im lặng

 

– Con chó này ?

 

Chát… 1 cái tát đc “trao tặng” , ng nhận k ai khác là cô ta. Nó tát cho cô ta 1 cái rõ đau – Mày k biết im lặng là đỉnh cao của sự khinh bỉ à ?

 

– Mày…. mày gỡ đc trói từ bao h – Vỹ Yến nói – Sao có thể ?

 

– Não mày ngắn quá nhỉ ? Mày có bị ngu k ? Mày biết tao là Kill rồi mà lại định chơi tao bằng cách này à ? Tao gỡ đc từ khi đc đưa vào đây rồi . – nó cười nửa miệng

 

2 đứa kia cũng không khác nó là bao . Vỹ Yến , Kim Huyền , Trúc Nhã sợ xanh mặt , bị bọn nó trói lại . Nó nhấc mấy gọi điện thoại cho Jun -1 đứa em của nó : Đường A phố BC , cánh đồng gần chỗ XYZ . Đến dọn dẹp giúp chị.

 

Chúng nó lên về đến nhà . Và cảnh tượng rất ư là “tốt đẹp” hiện ra

 

3 đứa bọn hắn mặt hằm hằm trông như sát thủ đứng ngay ở cửa

 

– Hân … giải thích – Bảo lạnh lùng

 

– Hai à … bớt giận đi – nó giương đôi mắt cún con lên nhìn Bảo

 

– Nhanh… – Vũ hét

 

– Bla … bla…. – Diệp kể hết toàn bộ cậu chuyện – Đc chưa đồ khó tính ?

 

– 3 cô đó … dám làm vậy sao ? – Bảo mặt hằm hằm – Không thể để yên đc

 

– Hai à thôi mà… em lm xong rồi – Nó vội ngăn lại

 

– Bảo … đc rồi mà … bọn tôi có sao đâu

 

– Này có biết bọn tôi lo lắm k hả – Bảo hét

 

– Làm gì mà hét lên thế – Nhật Anh giật mình sau lời nói của Bảo

 

– Tôi xin lỗi , không sao hết , m.n mệt rồi về phòng đi – Bảo hối lỗi – “Nhật Anh à … chả nhẽ tôi phải nói vs em rằng Có lẽ tôi anh đã yêu em sao ” – Bảo nghĩ , lắc đầu ngán ngẩm bỏ về phòng

back top