Sư Sĩ Truyền Thuyết

Chương 39: Chương thứ ba mươi chín


Diệp Trùng yên ắng mai phục ở ngoài cửa, giống như một con báo săn, trong một góc tối tăm chờ đợi thời cơ, chỉ chờ khoảnh khắc con mồi lộ ra một chút sơ hở. Trên đường đi, Diệp Trùng không hề gặp một người nào, cả con tàu hải tặc giống một con thuyền trống, tới tận khi Diệp Trùng đi tới gần phòng điều khiển chính, nghe thấy có người nói chuyện, Diệp Trùng mới lén lút lẩn tránh.

Trong phòng điều khiển chính chỉ có hai người, xem tình hình người đeo miếng che mắt màu đen, chỉ lộ một con mắt ra ngoài kia dường như là kẻ đứng đầu, người còn lại rõ ràng rất sợ hắn.

Diệp Trùng sờ sờ thanh trủy thủ ở eo. Kiếm laser bởi vì quá dài, không gian khá nhỏ trong tàu không thuận tay tí nào. Hơn nữa ánh sáng dó nó phát ra thật quá bắt mắt, rất dễ làm người khác chú ý. Diệp Trùng tiện tay liền quăng nó vào một góc tối. Áo cứu sinh trên người cũng cởi ra, thứ đó thật quá cồng kềnh, hành động không tiện.

Lão đại 1 mắt chính đang thông qua màn hình chỉ huy thủ hạ, quân sư que củi đứng sau lưng lão đại 1 mắt, hai người đều quay lưng lại với Diệp Trùng.

Diệp Trùng nhẫn nại chờ đợi, chờ đợi cơ hội tốt nhất!

Lão đại một mắt ra lệnh một hơi, rồi thở phì phò tắt máy liên lạc! Thời khắc Diệp Trùng chờ đợi chính là đây!

Diệp Trùng khom lưng, không chút tiếng động nấp sau lưng lão đại 1 mắt, trong phòng điều khiển chính trải một lớp thảm trải sàn dày cộm giúp ích rất nhiều cho Diệp Trùng, rơi lên trên đó mà không nghe tiếng động gì. Trực giác của người thường xuyên lăn lộn giữa sống và chết đối với nguy hiểm thường làm người khác kinh ngạc, lão đại 1 mắt dường như có chút phát giác, đang tính nhìn ra phía sau một cái.

Diệp Trùng giật mình! Hai chân đột nhiên phát lực, thân hình xông mạnh tới, trủy thủ trên tay phải như lưỡi rắn độc thè ra, vừa nhanh, vừa độc, vừa chuẩn, Diệp Trùng trước giờ không có thói quen nương tay, vừa mới ra tay, trủy thủ trong tay khóa chặt cổ của lão đại 1 mắt. Diệp Trùng tin chắc rằng, nếu như cứ tiếp tục như vậy, cổ đối phương tuyệt đối phải để lại một lỗ thủng lớn.




Lão đại 1 mắt nghe thấy tiếng gió rít lên sau lưng, trong lúc kinh hãi cũng mặc kệ cái gì là phong độ, hai tay vỗ lên tay vịn, cả người giống như quả banh da lăn về phía trước, vô cùng nguy hiểm tránh thoát một kích này của Diệp Trùng, khi thân hình rời khỏi ghế, vẫn không quên mở máy liên lạc lên.

Quân sư que củi rõ ràng vẫn không có phản ứng, ngây ngốc nhìn lão đại 1 mắt đột nhiên lăn trên thảm trải sàn, trong lòng nghi hoặc, lão đại làm gì vậy?

Diệp Trùng không ngờ một kích mình cho rằng tất trúng vậy mà lại trật, không khỏi hơi ngạc nhiên, lập tức nhìn quân sư que củi đang ngây ngốc đứng một bên, gần như hoàn toàn là bản năng, nắm tay trái của Diệp Trùng mạnh mẽ đánh trúng eo của quân sư que củi, thịch, quân sư que củi liền giống như một con búp bê vải bị đánh bay đi, vẽ nên một đường parabol trên không, mạnh mẽ đập lên tường, máu tươi phun ra làm cho bức tường trắng "nở" ra vô số hoa đào.

Lão đại 1 mắt thấy uy lực một quyền của Diệp Trùng đạt tới mức độ này, sắc mặt kịch biến!

Màn hình đột nhiên hiện ra làm Diệp Trùng giật mình.

Sắc mặt thủ hạ trên màn hình đầy nghi hoặc, hắn không hiểu tại sao vừa mới ngắt liên lạc, lão đại lại gọi mình? Liền hỏi: "Lão đại, người còn có gì phân phó?"

Lão đại 1 mắt không khỏi chửi lớn: "Phân phó cái đít, đầu heo, không thấy lão tử bị người truy sát sao? Còn không mau tới..." Giọng nói lão đại 1 mắt đột nhiên tắt nghẹn, bởi vì hắn đã nhìn thấy Diệp Trùng lao về phía hắn.


Hắn hiểu, chỉ cần bản thân trì hoãn một lát, thủ hạ của mình sẽ có thể kéo tới, chỉ cần một phút, không, có lẽ nửa phút cũng đủ rồi! Lão đại 1 mắt tự an ủi mình!

Lão đại 1 mắt trước mắt hoa lên, Diệp Trùng giống như quỷ mị, đã tới trước mặt mình, một điểm hàn quang trên lưỡi trủy thủ dưới ánh đèn kéo theo một cái đuôi lúc có lúc không, phiêu hốt bất định!

Sắc mặt lão đại 1 mắt triệt để thay đổi! Hắn không ngờ đối phương ngoài lực lượng kinh người, ngay cả tốc độ cũng đáng sợ như vậy! Lão đại 1 mắt trải qua vô số sóng to gió lớn, hắn rất rõ, sức mạnh tuy rằng lợi hại, nhưng so với tốc độ nhanh, tính thực dụng kém rất nhiều. Nhanh, độc, chuẩn, nhanh đứng đầu. Không phải vẫn có một câu nói: Không gì không thể phá, chỉ nhanh không thể phá! Nhưng nếu như sức mạnh và tốc độ kết hợp cùng với nhau, vậy thì tuyệt đối là rất khủng bố!

Lão đại 1 mắt nằm mơ cũng không ngờ hôm nay lại gặp một nhân vật lợi hại như vậy! Trong lòng không ngừng nặng trĩu.

Lão đại 1 mắt cũng là một nhân vật lợi hại, thấy không né tránh kịp, liền cắn răng, dùng 2 cánh tay, bảo vệ nơi yếu hại.

Phốc, rắc, trước tiên là tiếng trủy thủ đâm vào thịt, tiếng động vang lên sau đó là tiếng xương cốt gãy, lão đại 1 mắt kêu thảm một tiếng, nỗi đau sâu tận xương tủy giống như thủy triều nhấn chìm hắn, theo bản năng hắn muốn làm gì đó đề giảm nhẹ phần nào nỗi đau này!

Diệp Trùng nhìn thấy lão đại 1 mắt vì quá đau khổ mà lộ ra sơ hở, nhẹ nhàng linh hoạt rút trủy thủ ra, một vòi máu tươi như suối phun. Ánh mắt Diệp Trùng chăm chú, trủy thủ trên tay phải như lưỡi rắn độc, "hôn" lên yết hầu của lão đại 1 mắt, không chút sai sót!


Con mắt duy nhất của lão đại 1 mắt lồi ra như cá chết, nhìn chằm chằm Diệp Trùng, giống như vẫn không thể tin tưởng được kết quả này, một tay bụm lấy yết hầu, mở miệng muốn nói gì đó, nhưng chỉ có tiếng thều thào của khí quản bị cắt đứt, máu tươi cuồn cuộn chảy ra từ cái miệng đang mở rộng! Mấy giây sau, lão đại 1 mắt mới mềm nhũn ngã xuống.

Thủ hạ của lão đại 1 mắt trên màn hình hoàn toàn ngây ngốc ra, đầu óc vẫn như mạch điện bị đoản mạch, trợn trừng nhìn mọi việc xảy ra trước mắt! Đợi đến khi lão đại ngã xuống, hắn mới tỉnh lại, giận dữ rống lên!

Diệp Trùng lạnh lùng liếc nhìn hắn, sau đó tắt máy liên lạc.

Diệp Trùng biết, việc cần làm bây giờ chỉ có một, chính là bỏ chạy!

Diệp Trùng ngồi lên bàn điều khiển, điều khiển con tàu này chạy ra phía sau, do lần đầu điều khiển tàu vũ trụ, cảm giác tay của Diệp Trùng vô cùng xa lạ, hơn nữa tàu hải tặc bảo vệ lão đại 1 mắt xung quanh cũng không ít, Diệp Trùng liên tục va chạm với mấy tàu hải tặc lân cận.

Tàu hải tặc xung quanh vẫn chưa nhận được tin lão đại 1 mắt đã chết, chỉ cho rằng lão đại nhất thời muốn khởi động tàu hải tặc để đùa giỡn, hơn nữa va chạm cỡ này, không hề gây nên ảnh hưởng nghiêm trọng gì đối với thân tàu. Hải tặc ở trên mấy tàu hải tặc khác ngược lại còn cười ha hả nhìn màn biểu diễn vụng về của lão đại, bình thường muốn tìm cơ hội cười nhạo lão đại như thế này thật là khó a!

Chẳng bao lâu, Diệp Trùng liền tìm ra bí quyết trong đó, thật ra không khác mấy với việc điều khiển quang giáp.

Phí Địch âm thầm kêu khổ, đám hải tặc này một mực không ngừng luân phiên quấy rối, năng lượng quang giáp bên mình đã sắp cạn hết rồi, mà đối phương căn bản không cho bên mình cơ hội bổ sung năng lượng, chỉ cần thêm 2, 3 phút nữa, đám huynh đệ bên mình sẽ bởi vì năng lượng cạn kiệt mà biến thành cừu non để mặc người xâu xé! Phí Địch gần như tuyệt vọng!




Đột nhiên, trên chiến trường xuất hiện một màn vô cùng ngụy dị.

Đầu tiên một tên hải tặc dừng lại, sau đó các hải tặc khác giống như giống như bị truyền nhiễm, không tới nửa phút, gần như tất cả hải tặc đều dừng tấn công.

Phí Địch nhìn thấy một màn vô cùng ngụy dị này, nghĩ mãi cũng không hiểu, là âm mưu ư? Kẻ địch căn bản không cần giở trò này! Kẻ địch tha cho bọn mình một con đường sống ư? Hài, một đám hải tặc giết người không chớp mắt cũng biết ăn chay niệm phật ư? Vậy thì bản thân cũng trở thành thánh nhân rồi!

Không dám nghĩ nhiều, Phí Địch chỉ sợ cơ hội không tranh thủ liền mất đi, vội vàng chỉ huy đám thủ hạ mau chóng trở về bổ sung năng lượng!

Liều mạng bay về, Phí Địch vẫn không quên quay đầu lại nhìn, liền ngay cả tròng mắt cũng xém chút nữa rớt xuống đất, kẻ địch, kẻ địch vậy mà cũng bay ngược lại, hơn nữa so với mình còn bay nhanh hơn! Phí Địch thất thần, xém chút nữa đụng đầu vào tàu buôn, luống cuống hết chỗ nói!

Vừa rồi chiến trường vẫn còn pháo lửa rợp bay, bắn giết lẫn nhau, nháy mắt đã không còn một người!

Chú thích: Trong truyện mọi người hay đọc thấy màn hình tin tức. Vậy màn hình đó là gì? Nguyên văn là 全息屏幕, dịch sang tiếng Anh là Holographic screen. Thông tin chi tiết có thể tìm thấy ở đây (http://en.wikipedia.org/wiki/Holographic_screen). Đại loại, đó là một loại công nghệ trình chiếu mới, kết hợp của máy vi tính, máy chiếu và 2 film (không dám dịch). Các bạn có thể thấy trong các bộ phim của Mỹ, hình ảnh hiển thị trên một tấm thủy tinh (thật ra là sự kết hợp của 2 film nói trên), người dùng có thể chỉ lên tấm thủy tinh để để ra lệnh.

Trong truyện này, khi nói tới màn hình, tức là nói tới loại màn hình này.

back top