Tam cứu nhân duyên

Chương 19: Tướng quân

Tình hình kinh doanh than ta không muốn nói tỉ mỉ, chỉ có thể tổng kết là luôn luôn phát triển, mạnh mẽ hướng về phía trước, vinh quang càng lúc càng gần tới trong tầm tay. Lại sắp đến mùa đông, việc buôn bán càng tốt hơn lúc trước (thật xin lỗi, Tứ Oai, có thể cho ta xin ít chữ lấy may không?) (không nhớ nv Tứ Oai -> mời xem lại chương 12)
Chúng ta dọn dẹp sạch sẽ ngôi miếu đổ nát, bởi dù sao đó cũng là khu nhà xưởng đầu tiên. Ta chuyển tới thuê một gian nhà gần đó, so với miếu hoang thì tốt hơn một chút. Hữu Sinh muốn tìm chỗ tử tế hơn cho ta, nhưng lại bị ta từ chối, nói ta ngày thường đầu tóc rối bù, hai tay không lúc nào yên ổn, áo xống xộc xệch không thẳng, bề ngoài trông rất giống người điên, nếu ở nơi tốt quá người ta lại tưởng là nhà tình thương thì khổ. Vậy nên khu dân nghèo vẫn tốt hơn. Mỗi lần ta nói vậy, hắn đều cúi mặt yên lặng một hồi lâu, nếu ta không biết tính hắn vốn lạnh nhạt, thường xuyên không nói chuyện, quả thực có thể nghĩ hắn đang rưng rưng nghẹn lời không thể nói.
Một ngày đầu thu, ở bên bờ sông, Hữu Sinh có vẻ bồn chồn không yên. Đến lúc mặt trời lặn, hắn nói muốn ăn một bữa cơm chiều. Ta dìu hắn đi trên đường cái, nhớ tới cái buổi chạng vạng nhớ nhà trước kia, ta cảm thấy thế gian hạnh phúc không có gì bằng giây phút này – khi mặt trời dần tắt nắng, hắn có thể ở cùng ta một chỗ.
Không giống như mọi ngày, hôm nay Hữu Sinh lại chọn một nhà hàng thuộc loại lớn, còn muốn một gian phòng trang nhã sạch sẽ, nhưng không có chọn ca kỹ vào hát góp vui. Hắn gọi một bình trà thượng phẩm, chọn vài món ăn nhẹ. Ta vẫn giữ nguyên tắc không nói, không hỏi, chỉ uống trà (hương vị hoàn hảo), quan sát hắn làm mọi chuyện.
Chỉ chốc lát sau, tấm rèm cửa bị đẩy ra, một người tiến vào. Y phục màu xám đơn giản, dáng người dong dỏng thon dài, bên hông đeo bảo kiếm. Xem mặt người đó, tuổi có lẽ gần 30, mặtmũi lạnh nhạt nhưng rất dễ nhìn! Khuôn mặt góc cạnh như được người điêu khắc, mày kiếm dài mất hút trong mớ tóc lòa xòa, hai mắt sáng rực như sao sớm, sống mũi cao mà thẳng, lại còn đôi môi mỏng cương nghị, rất giống các nữ sát thủ điển hình trong phim, cá tính ương nghạnh căm ghét đám đàn ông tầm thường!
Hắn nhìn lướt qua, tựa như không quan tâm tới sự có mặt của ta, chỉ lập tức đi đến trước mặt Hữu Sinh, ngồi xuống bên kia bàn, ôm quyền hành lễ với hắn. Hữu Sinh hơi nâng tay một chút, thản nhiên nói: “Trình Viễn Đồ, Trình tướng quân. Đay là Nhâm Vân Khởi”. Lúc hắn nói chuyện, hai mắt khép hờ, không nhìn đến mọi người, ta nghĩ có lẽ hắn có tật giật mình.
Trình Viễn Đồ liếc ta một cái, tay vẫn không thèm động đậy, như là quá nặng không nâng dậy được. Tuy rằng hôm nay không phải làm việc, nhưng ta vẫn giữ nguyên phong cách ăn mặc vốn có: áo ngắn màu thâm loang lổ, bên hông buộc một cái dây lưng, trên đầu buộc một cái khăn đen. Ta xưa nay ăn uống không được dư thừa, còn phải làm việc thường xuyên, tuy rằng thân hình thuộc loại chuẩn, nhưng nhìn bên ngoài vẫn có vẻ mong manh gầy yếu, thật sự không có khí thế bức người.
Ta lờ mờ hiểu được chuyện gì xảy ra, trước hết ôm quyền mỉm cười với họ Trình, sau đó chậm rãi nói, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Trình tướng quân, ngươi thật là trẻ tuổi!” Đánh rắn phải đánh cho giập đầu, ở bên cạnh Hữu Sinh có hơi run nhẹ.
Quả nhiên, Trình Viễn Đồ lập tức liếc ta một cái sắc lẻm, hừ lạnh nói: “Ngươi thì được bao nhiêu, còn dám nói bừa như vậy!”
Ta buông hai tay, tay phải đặt trên bàn, tay trái siết lại đặt trên đùi, hơi nghiêng người về phía trước, mặt vẫn tự nhiên mỉm cười, nói: “Ta nói tướng quân tuổi trẻ, là bởi vì ngươi làm ta nhớ đến quê hương, xưa kia cũng có một vị tướng quân cũng trẻ tuổi như ngài. 1700 năm trước, hắn chỉ dùng 5 vạn quân ít ỏi mà đánh tan hoàn toàn 12 vạn quân xâm lược, đến nỗi một mảnh giáp cũng không còn nguyên vẹn! Khi phần đất nước cuối cùng còn lại cũng mất hết, quan quân triều đình cũng bị tiêu diệt, hắn đã tự mình lĩnh mệnh kháng địch, tự tay huấn luyện ra một đạo quân bất khả chiến bại. Khi đó hắn mới 34 tuổi, cùng với rất nhiều bằng hữu trẻ tuổi khác, tất cả đều không hề có kinh nghiệm chinh chiến, vậy mà có thể lập nên một chiến tích vĩ đại, cho đến 1700 năm sau cũng chưa ai sánh được. Tên tuổi bọn họ lưu danh sư sách, trở thành tượng đài để đời sau kính ngưỡng. Trình tướng quân có muốn nghe truyện này không?”
Trình Viễn Đồ nghiêm túc nhìn ta, Hữu Sinh cũng mở mắt (ngươi lúc này mới tỉnh hả?). Trình Viễn Đồ miễn cưỡng gật đầu, nói: “Mời ….” (hắn suy nghĩ “Người này rốt cục tên gì?”. Aizz, ta cũng giống hắn vậy!)
Hữu Sinh nhẹ nhàng nói: “Vân Khởi, Nhâm Vân Khởi”.
Trình Viễn Đồ gật đầu: “Mời Nhâm tiên sinh tường thuật”.
Võ tướng đối với lịch sử chiến tranh cũng giống như tiểu cô nương đối với truyện cổ tích lãng mạn, đều là say mê theo dõi, không bỏ sót một từ!
Ta gật đầu cười, sau đó nghiêm mặt mà nói: “Năm đó phương bắc đế vương Phù Kiên[1] binh lực cường thịnh, nhờ đó mà thống nhất phần lãnh thổ rộng lớn phía bắc Trường Giang. Phía nam quốc lực kém cỏi, chỉ có đại giang (sông Trường Giang) hiểm trở ngăn cách, cố kéo dài một chút hơi tàn. Phù Kiên quyết ý Nam chinh, bình định phía nam, có người hỏi hắn làm cách nào đối phó với Trường Giang sóng dữ, Phù Kiên quát lớn: ‘nơi nhỏ hẹp này tính là cái gì? Ta có trăm vạn đại quân, chỉ cần lệnh một tiếng, bọn họ đem roi ném xuống nước là có thể chặn dòng!’, cái này gọi là ‘Ném roi ngăn nước’. Quá mức ngạo mạn càn rỡ!
Phía nam nghe được người phương bắc muốn Nam chinh, nếu cần một câu để miêu tả quan viên triều đình, thì đó là – kinh hồn bạt vía! Nếu ngươi muốn một câu khác, thì có thể là – mặt cắt không còn hột máu! Chỉ có tể tướng Tạ An dám nói ra một câu có chí khí: ‘Địch nhân đến đây để chúng ta giết không còn một mống!’, lúc ấy quân đội phương nam đã bị địch quân đánh cho tan tác, có thể nói không có binh để chống, không có quân để đánh. Tể tướng Tạ An tiến cử cháu trai mình, một vị tướng tuổi còn trẻ, tên gọi Tạ Huyền. Ngay sau đó hắn lĩnh mệnh thành lập quân đội, bắt đầu một hồi chiến tranh bảo vệ đất nước, mãi về sau sử sách vẫn lưu truyền!”
Ta nhìn hai người, Hữu Sinh đã có mấy lần nghe ta thuật truyện, trên mặt vẫn duy trì thái độ dửng dưng, nhưng Trình Viễn Đồ rõ ràng đã hứng thú dạt dào.
Ta lại nói tiếp: “Tạ Huyền này cũng là một đại nhân vật. Hắn từ nhỏ dung mạo tuấn tú, xuất thân dòng dõi danh môn ưu tú. Lúc còn trẻ thuộc dạng phong lưu, ham mê mỹ thực lụa là, thắt lưng luôn đeo túi gấm, cũng có thể coi là một thiếu niên kiệt xuất. Nhưng chính người tên Tạ Huyền đó, chỉ dùng thời gian vẻn vẹn nửa năm, đã thành lập một đội quân tinh nhuệ, hết sức ngoan cường – Bắc Phủ Binh. Gần 8 tháng nữa, sau khi thắng được một vài trận nhỏ, địch quân thay đổi chiến lược, chia binh thành hai đạo, cùng tấn công theo hai hướng đông tây. Chiến sự đã bắt đầu đến hồi ác liệt.
Tạ Huyền cùng thuộc hạ của hắn đều là những tướng lĩnh trẻ, rất nhiều người cũng xuất thân danh môn, đa tài đa nghệ. Phó tướng Hoàn Y, kẻ được người đời xưng tụng là ‘Địch Tiên’(Địch: sáo trúc), chỉmột lần thổi một khúc giữa hoàng cung mà khiến cho bao nhiêu cung nhân quỳ gối ở bụi rậm, tưởng tiên nhân theo tiếng sáo hạ phàm.
Nhưng chính những người trẻ tuổi đó, đối đầu kẻ địch mạnh mà không hề sợ hãi! Địch quân tiến đến là lúc mọi người liều mình tử chiến, có chết cũng không chịu khuất phục!”
Ta nhất thời kích động, đập bàn bật dậy, bắt đầu đi qua đi lại trong gian phòng, “Trong trận đó quân địch có 10 vạn hùng binh, Tạ Huyền tướng quân chỉ có Bắc Phủ Binh ba vạn. Hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có một chữ — liều! Cho dù có chết cũng không thể lùi bước! Cả đội quân chỉ tiến về phía trước, lấy cứng đối cứng, không hề kinh sợ. Hai bên hỗn chiến một chỗ, Bắc Phủ Binh mỗi người lấy 1 địch 3, đánh cho địch quân choáng váng rối loạn, cuối cùng lại hoảng loạn sợ sệt. Trong nháy mắt quân địch bị đánh cho tơi bời, giẫm lên nhau mà chạy. Tướng địch tận mắt trông thấy hơn 10 vạn tinh binh của hắn bị một tên tướng trẻ ranh đánh cho tơi bời thảm hại, càng nghĩ càng thấy bẽ mặt, cuối cùng tự sát mà chết!
Dưới trướng Tạ Huyền có một người thủ hạ là Tạ Diễm, chính là con trai út của Tể tướng Tạ An, em họ của Tạ Huyền, tuổi còn nhỏ mà dám thân chinh dẫn theo 8000 tướng sĩ khiêu chiến 18 vạn quân tiên phong phe địch! Bên ta không còn ai sống sót cũng phải kéo theo các ngươi xuống địa ngục! Hắn nói chính là ám chỉ 8 vạn quân địch, nghĩa là lấy 1 địch 10! Hai bên càng đánh, quân địch càng hồn vía lên mây. Mấy người này có chỗ nào là đánh giặc, này rõ ràng là liều mạng! Ai quan tâm ngươi kỵ binh hay là bộ binh, tinh nhuệ hay không tinh nhuệ, cho dù là thiên binh ta cũng không sợ! Tử chiến đến cùng! Bắc Phủ Binh trên dưới đồng lòng, một đám người anh dũng phi thường, đánh cho quân địch quay đầu bỏ chạy, chết không biết bao nhiêu mà kể.
Lại có một người nữa tên Lưu Lao Chi, mang theo gần 5000 Bắc Phủ Binh giữa đêm tập kích doanh trại địch quân, tấn công thẳng đến chỗ tướng địch, một đêm chém chết 10 tên đại tướng, làm cho 5 vạn địch quân tiêu vong chỉ trong vòng một đêm!
Đến lúc quyết chiến cuối cùng, Tạ Huyền, Tạ Diễm cùng Hoàn Y, thống lĩnh Bắc Phủ Binh cùng quan quân triều đình, tổng cộng khoảng 7 vạn người, cách một con sông Phì, cùng 15 vạn địch quân hình thành thế giằng co. Đại quân của Tạ Huyền đóng ngay tuyến đầu, quân dung nghiêm chỉnh, khí thế bức người.
Kẻ tự cho mình lực lượng hùng mạnh đông đảo Phù Kiên, từ trên bờ nhìn sang liền kinh hồn bạt vía, đứng trên núi nhìn sang, chỉ thấy cỏ cây lay động, đều giống như giấu trọng binh. Trong lòng khiếp sợ, liền hạ lệnh lui binh. Tạ Huyền kia dẫn đầu đại quân, đánh cho đại quân Phù Kiên chạy trối chết, một đường chạy thẳng về phương bắc. Quân đội tinh nhuệ tan rã, 16 vạn dân công đi theo cũng tan tác bốn phương. Phù Kiên trúng tên, trở về không lâu thì chết.
Tin đại thắng truyền đến, tể tướng Tạ An chỉ thản nhiên nói một câu: ‘Một đám tiểu tặc’, ý chính là một đám tuổi trẻ bồng bột mà đả bại cường địch!”
Ta đột nhiên nhìn Trình Viễn Đồ nói: “Trình tướng quân, ta nói ngươi tuổi trẻ thật đúng là có ý xấu”. Hắn ngẩn ra, hình như có vẻ xấu hổ.
Ta mỉm cười nhẹ, nói tiếp: “Nhân sinh trên đời, chỉ có kẻ anh hùng là phong lưu! Bất luận tuổi lớn hay nhỏ, phải đứng ra lĩnh mệnh lúc lâm nguy,mới mong thể hiện chí khí phi phàm; phải dũng cảm đem thân chặn đường quân địch, mới biết thế nào là lấy nhu chế cương; phải đối mặt kỳ phùng địch thủ, mới có thể dùng kỳ mưu diệu kế, công trạng thiên cổ lưu danh. Nếu không có ngược dòng mà lên, ngược đường mà tiến, vậy thì không bằng đám người trốn tránh lưu lạc gian hổ, ẩn mình giữa nơi sơn dã, cũng đỡ cho người ta nói ta tầm thường vô dụng, mờ nhạt không chịu nổi!
Hiện giờ Thát Lỗ xâm phạm biên cương, tự tiện xông vào quốc gia lãnh thổ, đây chính là cơ hội tốt! Không vào thì thôi, đã vào là ta đánh. Hôm nay ngươi giẫm chân lên đất của ta, các ngươi không phải muốn tìm chỗ chết sao? Không đánh ngươi thì đánh ai?! Lúc này không đánh, còn đợi đến khi nào! Ngươi chết là đáng lắm! (ta nhìn trời vung một quyền)
Thật tiếc Vân Khởi ta là một nữ ……(Hữu Sinh ho nhẹ một chút) thảo dân chân yếu tay mềm, trói gà không chặt, không thể đảm đương trọng trách. Trình tướng quân đương lúc thanh niên, có thể vung đao vì nước bình định biên quan, bảo hộ thiên hạ chúng sinh, lập công trạng to lớn, Vân Khởi hâm mộ không thôi! Ta nguyện lấy trà thay rượu, kính ngươi một ly, coi như kỷ niệm Vân Khởi ta hôm nay hân hạnh được gặp Trình đại tướng quân, người tương lai sẽ danh vang thiên hạ! Không biết tướng quân có vui lòng nhận cho?” Ta trở về bên cạnh bàn, mỉm cười cầm lấy chén trà.
Trình Viễn Đồ vẻ mặt kích động dạt dào, lập tức đứng lên nói: “Trình mỗ vừa rồi không nhìn ra được tấm lòng Nhâm tiên sinh, đã đắc tội với ngài. Nếu như tiên sinh không giận, Trình mỗ muốn cùng ngài kết làm huynh đệ”.
Ta nâng chén trà: “Trình đại ca!”
Hắn ôm quyền đáp lễ: “Vân Khởi đệ!”
Ta uống hết chén trà, hắn hô to: “Mang rượu tới!”
Ta trở lại ngồi xuống bên người Hữu Sinh, tựa như vô tình đụng nhẹ vào cánh tay hắn. Hắn hơi hạ mi mắt, khóe miệng cong lên, cười tươi roi rói.
Trình Viễn Đồ lại ngồi xuống, vẻ mặt cùng hành động đều hoàn toàn khác xa lúc nãy. Tầm mắt cũng hạ xuống, không còn cái vẻ cao cao tại thượng như trước. Hắn uống trước một chén rượu rồi nở nụ cười, nhìn Hữu Sinh nói: “Vân Khởi đệ quả thực không phải người bình thường”.
Hữu Sinh khép hờ mắt, bộ dạng thong dong bình thản, chỉ buông ra vẻn vẹn mấy chữ: “Đúng vậy”. Hừ, đợi sau này ta tính sổ với ngươi, dám tự tiện đem ta đi bán! Cứ chờ đấy.

Ta nhìn Trình Viễn Đồ: “Đại ca lần này đi biên quan, có mang theo quân đội của chính mình hay không?”
Nụ cười trên mặt hắn nhất thời biến mất, trầm giọng nói: “Chỉ toàn là thuộc hạ cũ của Định Viễn tướng quân”.
Ta trầm ngâm: “Không phải kế lâu dài”.
Hắn kinh ngạc nhìn ta, ta âm thầm cười trộm trong lòng, còn chưa xong đâu.
Ta lại tiếp: “Nếu muốn bất khả chiến bại trên sa trường, Trình đại ca có lẽ nên tự mình huấn luyện một đội tinh binh (dùng chân tay của kẻ khác, đến chết cũng không biết vì sao). Lúc trước Tạ Huyền tướng quân có thể thắng cường địch, chính là nhờ hắn có Bắc Phủ Binh. Đại ca có biết nguyên nhân vì sao Bắc Phủ Binh cường mạnh đến vậy không?”
Hắn gật đầu, “Vân Khởi, mời nói!”. Nhìn xem, biến thành có lễ phép, có giáo dục rồi đấy.
Ta gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn: “Người đời sau tổng kết, nói, thứ nhất, người hắn chiêu mộ chính là những người dân lưu lạc tha hương. Quê hương bọn họ đều bị địch quân chiếm giữ, cuối cùng kẻ thì thành trộm cắp, kẻ đi làm cái bang. Nhưng có ai muốn phiêu bạt như vậy? Ai lại không muốn được trở về nhà? Ai không thù hằn những kẻ cướp đoạt đất đai tổ tiên để lại? Đây là lý do tại sao trong một thời gian ngắn, Bắc Phủ Binh có thể đồng lòng như vậy”.
Hắn gật đầu tán thành, “Đúng vậy, hiện nay Thát Lỗ xâm lược biên cương, nạn dân lưu lạc khắp chốn, những người đó cũng có thể trở thành binh sĩ”. Tốt lắm, biết học hỏi, không phải đồ ngốc.
Ta lại nhấc ngón tay, “Thứ hai, ở trong triều hắn có người đứng sau hỗ trợ. Tể tướng Tạ An là chỗ dựa vững chắc, triều đình vì sẵn lòng cấp lương hỗ trợ Bắc Phủ Binh mà cắt giảm một nửa chức quan, bổng lộc quan viên cũng giảm xuống phân nửa.
Hắn nói: “Vương triều ta vẫn chưa đến tình trạng này”. Hắn đưa mắt thoáng liếc qua Hữu Sinh, tiếp theo nói: “Huống hồ một khi tân binh thành lập, quân đội vốn có còn có thể giảm bớt, có thể tiết kiệm được nhiều thứ”.
Ta nói tiếp: “Thứ ba là vũ khí trang bị phải thuộc loại tốt nhất, không được bớt xén nguyên vật liệu. Nuôi quân không cần nhiều, tinh binh dũng mạnh mới là thượng sách. So với một đội quân khổng lồ nhưng trang bị không tốt, thì một đội quân ít người mà không gì phá nổi lại là đội quân thép!”
Trình Viễn Đồ vỗ bàn, “Được! Vậy ta lập tức đi gây dựng một đội quân mới, tên của họ sẽ là Thiết Quân! Vân Khởi, làm một ly!” Hắn uống một hơi cạn sạch, còn ta chỉ dám nhấp một ngụm.
Hắn lại nhìn ta nói: “Vân Khởi đệ có tài nhìn xa trông rộng, suy nghĩ thâm sâu có lý như vậy, vì sao không vào triều làm quan mà đền đáp ơn quốc gia dưỡng dục?” (đồ đần, bởi vì ta là nữ!)
Ta vội xua tay: “Vân Khởi xưa nay vốn thô tục không chịu nổi, tính tình bất hảo, nếu vào triều làm quan, lại không có ai tương trợ, nhất định ngày đầu tiên sẽ bị người đạp chết”.
Hắn ho nhẹ, “Trong triều không người tương trợ sao ….” Nói xong lại liếc nhìn sang phía Hữu Sinh. Hắn vẫn im lặng, tầm mắt hạ thấp không nói chuyện, nâng tay cầm ấm trà tự rót cho mình, cũng rót cho ta một chén. Vẻ mặt Trình Viễn Đồ tràn đầy ngạc nhiên cùng khó hiểu.
Ta bỗng nhiên nhớ tới một bộ phim tài liệu ngày xưa, lại mở miệng nói: “Đáng tiếc Vân Khởi chưa từng nghiên cứu qua vũ khí (Hữu Sinh: thì ra ngươi cũng có cái không hiểu), nhưng ở quê hương ta từng lưu truyền một phương pháp có thể giảm bớt thương vong cho binh lính, chính là cho binh lính mặc tơ lụa bên dưới lớp áo giáp. Như vậy nếu có bị trúng tên, nhờ tơ lụa mềm mại có thể cản lại mũi tên, tránh cho móc câu trên mũi tên gây tổn thương đến thân thể, thời gian khép miệng vết thương cũng nhanh hơn. Nội y bằng tơ lụa này muốn chế tạo rất dễ, không cần dùng lụa là thượng đẳng, chỉ cần loại hạ đẳng là được. Mấy chục lớp tơ lụa nếu được cắt may đồng loạt có thể tiết kiệm được thời gian, giá cả cũng rẻ hơn nhiều. Việc chế tạo nội trang cho binh sĩ này, đại ca có hứng chứ?” Ha ha, tự nhiên có mối kiếm được tiền.
Trình Viễn Đồ kêu to: “Ý kiến hay! Vân Khởi đệ cứ việc làm, ngươi làm bao nhiêu, ta lấy bấy nhiêu. Cạn chén!” Lần này muốn trốn cũng không được, đành phải cố uống cho xong. Hữu Sinh giương mắt nhìn ta, có lẽ cảm thấy phục ta gian thương thành bản tính, có tiền để kiếm mới uống rượu.
Uống xong chén đầu tiên, ta tiếp chén thứ hai, rồi cứ liên tục không dừng lại được. Ta cùng họ Trình chén tạc chén thù (hắn 4 ta 1), nói chuyện ngày càng hưng phấn. Binh thư đã nói, ngồi im giữ thành không bằng chủ động tiến công, trong bốn mùa thì thu đông là thời điểm tấn công tốt nhất (bởi vì vào mùa xuân hạ, dân du mục thường đi khắp nơi tìm đồng cỏ), vậy nên cứ từ từ. Ta nói liên tục không ngừng nghỉ, nói đến mức nước miếng văng tung tóe, khoa tay múa chân vẫn không ngừng. Ở một bên Hữu Sinh lẳng lặng thưởng trà, không nói chen vào một câu. Hừ! Hôm nay ta phải trị ngươi.
Uống được một lúc, ta đã bắt đầu choáng váng, cảm thấy căn phòng trở nên thấp bé, bốn phía chật chội, Trình Viễn Đồ đề nghị chúng ta ra ngoài uống tiếp! Ta khẳng khái đáp ứng, lại cầm một vò rượu đặt vào lòng Hữu Sinh, sau đó bước cao bước thấp đẩy hắn cùng Trình Viễn Đồ hướng về phía bờ sông.
Trăng sáng mới lên, nước sông trong xanh phẳng lặng, gió nhẹ phất qua da thịt thật thoải mái. Đến bờ sông, ta lại cầm vò rượu uống vào một ngụm lớn, Trình Viễn Đồ cũng đón lấy, uống tiếp vài ngụm. Ta mơ hồ cảm thấy Hữu Sinh cơ hồ muốn ngừng thở, có lẽ hắn lo cho ta.
Ta đứng bên cạnh Hữu Sinh, nhìn lên không trung thở dài: “Có rượu phải có ca, để ta xướng một khúc!” Nói xong liền xướng lên “Nam nhi tự cường”
Ngạo khí đối mặt muôn trùng sóng, nhiệt huyết tựa mặt trời đỏ chói chang, gan như sắt xương như thép, trí tuệ cao hơn ngàn trượng, ánh mắt xa hơn vạn dặm ….
Trình Viễn Đồ thả vò rượu trên mặt đất, đi đến mép nước nói: “Để ta múa kiếm giúp vui!” Nói xong rút kiếm khỏi bao, bên bờ sông, ngay dưới vầng trăng sáng, hắn theo tiếng hát của ta mà đi tường đường kiếm. Kiếm quang sắc nhọn chợt hiện chợt tắt hòa cùng tư thế mạnh mẽ của hắn.
Một bài ca hát lại mấy lần, ta phá lên cười ha ha, Trình Viễn Đồ tra kiếm vào vỏ, rồi lại đi về phía ta, thân hình có hơi lảo đảo, đến cách ta vài bước lại ôm quyền vái dài, “Ta Trình Viễn Đồ ngày trước là bằng hữu thân cận bên Cửu Vương gia, hôm nay gặp được Vân Khởi, lại thêm được một người tri kỷ. Cùng Vân Khởi trò chuyện, lòng ta cũng rộng mở trong sáng. Kẻ mạnh không phải kẻ vô địch, thắng hay bại đều ở tại lòng ta! Sau này phải đi quan ải cách xa ngàn dặm, ta nhất định sẽ không phụ lòng kì vọng, lập một phen công trạng! Mong Vân Khởi đệ một ngày nào đó có thể không từ gian khổ mà bôn ba, đến biên quan hội ngộ cùng vi huynh, cũng coi như đi thăm thú phong cảnh!”
Ta cũng ôm quyền đáp lại: “Trình đại ca lần này ra đi, chính là đi trên con đường trở thành danh tướng phi phàm, công trạng sánh ngang với trời cao. Đại ca văn thao võ lược, chí khí hào hùng ngàn năm có một, từ đây rong ruổi sa trường, đánh đâu thắng đó, không gì cản được! Vì nước lập công, hậu nhân đời đời tán thưởng. Cổ nhân có một câu thơ, ta xin lấy ra tặng đại ca – mạc sầu tiền trình vô tri kỷ, thiên hạ thùy nhân bất thức quân[2]! Ta Vân Khởi nhất định gấp rút chế tạo nội trang bảo hộ cho binh lính, đến lúc đó sẽ tự mình đến biên quan, gặp lại đại ca, bàn luận lịch sử, tán chuyện non sông! Vân Khởi ở đây chờ tin chiến thắng của đại ca!”
“Vân Khởi đệ!” Hắn cực kì kích động, mắt ngấn lệ nhìn ta.
“Trình đại ca!” Ta tươi cười đầy mặt nhìn lại hắn.
Hắn tiến lên vài bước, ta cũng từng bước tiến lên, chúng ta cùng ôm nhau thân thiết …..
Đột nhiên Hữu Sinh đứng dậy, ôm lấy thắt lưng của ta, kéo ta ngồi lên đùi hắn, hai tay vòng quanh thân như một sợi dây, ôm chặt ta vào trong lòng. Trình Viễn Đồ theo đà ôm tới khoảng không, lập tức trượt chân ngã sấp xuống, lại nhanh chóng lật người nằm ngửa thẳng cẳng rồi cười lên ha hả.
Ta cuộn người trong lòng Hữu Sinh, ngả đầu cười ngặt nghẽo, chính hắn giới thiệu ta với người kia, vậy mà còn bày ra bộ mặt ghen tuông đó, thật là hiếm khi thấy hắn ăn dấm chua nha!
Chợt nghe Trình Viễn Đồ nói năng linh tinh lộn xộn, “Vân Khởi đệ cũng thật hoàn mỹ! Mắt ngọc mày ngài, một cái liếc mắt đã khiến người nảy sinh hảo cảm, đáng tiếc không phải nữ tử, nếu không ta …. Cả đời cũng không tiếc ….”
Ta dừng cười, đưa ánh mắt say sưa nhìn về phía Hữu Sinh, đáp lại ta là đôi mắt trong veo của hắn. Dưới ánh trăng, vẻ mặt hắn đầy bi thương, nhưng vẫn phẳng lặng như trước. Ta chợt nhớ lại đại nội cao thủ là thầy dạy của hắn, lại mường tượng ra bộ dạng hắn múa kiếm dưới ánh trăng, bóng dáng mờ ảo lướt qua. Ta vừa nghĩ vừa chậm rãi nhắm mắt, tựa đầu vào bờ vai của hắn, một bàn tay đặt lên ngực hắn, chậm rãi vuốt qua vuốt lại, lắng nghe tiếng thở của hắn, hai vai thả lỏng.
Lại mở mắt nhìn, vẻ bi thương kia đã biến mất, ánh mắt hắn lại tràn ngập sự quan tâm khó nói được thành lời. Ta mượn rượu say, tự cho mình lớn mật hơn ngày thường, đưa tay miết nhẹ hai hàng lông mi của hắn, lại lướt qua sống mũi, chạm đến bờ môi. Tay ta phất qua một bên thái dương, miêu tả toàn bộ khuôn mặt hắn. Hữu Sinh vẫn chăm chú nhìn ta, thân mình không hề động, ánh mắt dịu dàng hơi lay động.
Mi mắt ta dần dần nặng, ta buông lỏng hai cánh tay, thân mình kề sát lồng ngực hắn, tựa đầu vào bả vai, nghe tiếng trái tim hắn đập từng hồi, thì thào mà nói: “Hữu Sinh, ta rất nhớ ngươi, mỗi khi ngươi không ở bên người ta đều nhớ ngươi … Ngươi cũng thật xa a, ta ở bên ngươi vẫn thấy ngươi quá xa ….”
Hắn ôm ta chặt chẽ, ta ngủ, đêm nay trời lại mưa.

back top