Tam cứu nhân duyên

Chương 37: Thân thuộc 3

Mười ngày kế tiếp, có lẽ do ta ở bên đốc thúc ăn cơm, hoặc do ngày ngày luyện võ cùng Tấn Bá, Hữu Sinh đã thay đổi gần như thành một người khác.
Sắc mặt hắn tràn trề sức sống, vui tươi khỏe mạnh, màu da vàng vọt trở lại trắng trong, trơn bóng như trân châu bạch ngọc, đôi mắt long lanh có thần sáng ngời, hàng lông mi đen sẫm ánh lên sắc thái kỳ dị, cặp môi tái nhợt lại hồng hào nhẵn nhụi. Hắn bắt đầu nói nói cười cười, ứng đối ta hết câu này đến câu khác, lời lẽ nói năng sắc bén, tuy là mềm mỏng nhưng đã mang vài phần kiên định, thần thái sáng láng, thong dong tự nhiên.
Có đôi khi nhìn thấy hắn, ta không thể ngăn mình trợn mắt há hốc mồm, tinh thần hoảng hốt, tâm tính không yên, ngay cả công phu mồm mép cũng chẳng có đất dụng võ, rõ ràng trong lòng có chủ kiến, nhưng lại hồn nhiên quên mất.
Lúc đầu, hắn chỉ nghiêng mặt, cố giấu đi nụ cười tủm tỉm. Về sau, hắn thấy ta không chuyển biến tốt đẹp, đành phải kéo ta đến trước mặt hắn, chủ động hôn ta, nhăn nhó cười rồi nhẹ giọng nói: “Vân Khởi, làm gì đến mức này….”
Tim ta đập loạn, tay chân mềm nhũn, trong đầu chỉ nghĩ đến bốn chữ “Tú sắc khả xan”[1], lung linh tươi đẹp chiếu sáng nhân gian linh tinh gì đó, lại càng xấu hổ không dám ngước mắt nhìn hắn. Ta biết chuyện trong doanh trướng khi trước quyết không thể tái diễn, thậm chí không thể chủ động, lúc nào cũng gắng kiềm chế bản thân, thỉnh thoảng lại lảm nhảm một mình, luôn luôn lo sợ có ngày chính mình mất kiểm soát, tâm trạng vì thế lại càng nặng nề.
[1] Tú sắc: mỹ nữ hoặc dung mạo hoặc cảnh vật tự nhiên đẹp, khả: có thể, xan: ăn. Ban đầu dùng để hình dung mỹ mạo của nữ nhân, sau cũng để chỉ cảnh vật tú lệ.
Cũng may công việc của ta bắt đầu bề bộn, nếu không chẳng sớm thì muộn chính ta cũng bị nghẹn mà chết!
Ba ngày sau khi thư được gửi đi, người từ các nơi bắt đầu kéo tới gặp ta. Hữu Sinh cho người sửa sang lại căn phòng kề bên làm thư phòng riêng của hắn, mỗi lần cùng ta rời phòng, hắn đều tới phòng bên chờ ta, sau đó cả hai lại cùng nhau trở về. Bất luận là ban ngày ta có bận rộn đến đâu, đến giờ cơm trưa đều phải ăn cùng hắn, bởi vì nếu ta không có mặt, hắn sẽ ăn không ngon, hoàn toàn không như ta tự ép mình vào khuôn khổ.
Hai gian phòng thông nhau qua một cánh cửa, chỉ cần ta lớn tiếng nói chuyện, hắn đều nghe được rõ ràng không thiếu một câu. Chỉ là ta luôn luôn nói to hết cỡ, bởi vì ta luôn cảm giác đối phương nghe không hiểu.
“Nhâm đầu lĩnh (ta không cho phép bọn họ gọi ta là lão bản, bởi mỗi lần nghe ta đều cảm thấy chính mình mọc ra một chòm râu to tướng, ta cũng không muốn gọi Nhâm tiên sinh, bởi vì làm ta chột dạ, nhớ ra bản thân chỉ là nữ giả nam. Mà chỉ có người thân cận mới được gọi thẳng tên Vân Khởi. Nhớ lại lúc Cứng Đầu mới gặp đám người Tứ Thiếu, nghe bọn họ cũng gọi ta Vân Khởi, hắn thiếu chút nữa là nổi điên xông lên gây gổ với họ. Cho nên ta bảo bọn họ gọi ta là Nhâm đầu mục, Nhâm đầu lĩnh, hoặc là Nhâm lão đại! Nếu muốn có thể bỏ chữ Nhâm đi cũng được), chúng ta phát hiện có người cũng làm bồn cầu vệ sinh, dùng vật liệu kém làm thùng chứa cùng ống xả, giá cũng rẻ hơn chúng ta rất nhiều. Ngài xem chúng ta có nên hạ giá sản phẩm?
Ta phất tay: “Ngươi đem công xưởng giao cho bọn hắn là được! Còn giảm giá làm gì?!”
Người kia sửng sốt: “Đem công xưởng giao cho bọn họ?! Vậy bọn họ sẽ….”
Ta nói: “Còn chưa đủ? Vậy đầu óc ngươi cũng vứt cho họ là xong!”
Hắn a lên một tiếng, vội mời ta nói tiếp.
Ta nói: “Chúng ta sẽ không giảm giá! Cùng lắm là khuyến mại phục vụ sau đó. Nếu bọn họ dùng vật liệu chất lượng thấp, như vậy chỉ cần tìm thời cơ phanh phui, phơi bày ra sáng là được”.
Người kia nói: “Làm thế nào?”
Ta thở dài: “Ta đây rõ ràng đi làm việc hộ ngươi, còn nói nữa thì để tiền lương tháng lại đây!”
“Đừng, đừng…. Để ta suy nghĩ….” Nửa ngày…..
Ta: “Giờ là tháng tám rồi nhỉ? Tiền thưởng cuối năm xem ngươi lấy ra thế nào?”
“Đang cố, đang cố….” Lại nửa ngày….
Ta: “Cố gắng cái gì?! Ngươi còn nghĩ nữa thì trời tối mất! Phơi bày ra ánh sáng có nghĩa là làm cho mọi người đều biết cái gì là sản phẩm kém chất lượng! Xem xem nhà nào dùng đồ bọn họ bán ra, nếu bị nổ, lập tức gọi người đến xem!”
“Ha ha! Đúng vậy! Chỉ cần thùng chứa bị vỡ, nước bẩn sẽ lênh láng ngập ngụa đầy đất, nền nhà sau đó lúc nào cũng sẽ bốc mùi, khách hàng mà thấy….”
Ta: “Dừng lại! Ta đang sắp ăn cơm! Mấy ý nghĩ dơ bẩn đó ngươi giữ lấy mà dùng! Mà nhớ nói trước với khách hàng….”
“Ta hiểu rồi! Nghĩa là không cần biết bọn họ đã ăn cơm hay chưa, trước khi giao hàng phải chỉ cho bọn họ thấy rõ hậu quả. Bọn họ đã biết được như thế, tự nhiên sẽ không ham đồ rẻ! Nhâm đầu lĩnh, ngài quá mức thông minh! (tiếng la rung trời)!”
Ta: “Ngươi hét to nữa lên, ngoài mười dặm người ta còn chưa nghe thấy đâu!
“Không vấn đề! Đầu lĩnh, ngài….”
Ta: “Được rồi! Ngậm miệng lại đi”.
“Ta lập tức đi ngay!”
Ta: “Không được, ngươi ăn cơm rồi hãy đi. Ra ngoài có ai hỏi thì nhớ nói, ngươi muốn ăn liền có đồ ăn. À, mấy lời vừa rồi cũng phải thông báo cho các phân xưởng khác, đừng để ta nói thêm lần nữa!”
“Đầu lĩnh yên tâm, mỗi lời ngài dạy bảo đều được ghi thành sách, mọi người cùng nhau học tập, đầu óc không ngừng mở mang….”
Ta: “Cái gì mà mở mang, mấy người các ngươi cũng nên động não nhiều một chút, đầu mọc ở trên vai không phải để chơi đập tường đâu!”
“Không, không phải để đập tường, chỉ thỉnh thoảng đụng đầu mà thôi”.
Ta: “Các ngươi đây là muốn làm ta tức chết sao! Đụng chết luôn đi!”
“Không dám, không dám, tạm biệt, Nhâm đầu lĩnh bảo trọng”.
Ta mệt mỏi trở về phòng Hữu Sinh, hắn cười cười nhìn ta đến gần, tựa mình vào lòng hắn, hai tay vòng quanh bờ vai hắn, gò má dán lên mặt hắn. Hắn buông cuốn sách trong tay, cũng vòng tay ôm ta vào ngực, nhẹ giọng nói: “Vân Khởi, ta mặc dù không biết, người bình thường nói chuyện với đầy tớ gia đinh thế nào, nhưng nghe nàng mắng mỏ bọn họ, ta nghĩ, có lẽ không khác nhau là mấy…. làm ta lại nghĩ đến, câu chuyện nàng kể trước kia…..”
Ta cười giòn, hỏi lại: “Ngươi nói ta đối xử với họ như người ở? Vậy ta đây thành địa chủ? Phải chăng ngươi ngồi không, chờ mãi sốt ruột, cho nên bực mình quay sang thóa mạ ta?”
Hắn nhẹ nhàng hôn môi ta (tốt, chủ động hơn rồi đó), chậm rãi nhắm mắt, thở dài nói: “Ta sao có thể mất kiên nhẫn? Sao có thể bực tức? Ta từng muốn nghe người khác, kể lại chuyện nàng làm…. Về sau, ngay cả như vậy cũng không thỏa mãn. Chỉ có thể, ngày ngày ngồi một chỗ, nhớ lại chuyện của nàng, về những ngày chúng ta lưu lạc bên ngoài…. Nhưng bây giờ, có thể trò chuyện với nàng, thực sự là quá tốt…..”
Lòng ta quặn thắt, đau nhói lên một chút, chỉ biết hôn môi hắn, cảm giác thật dễ chịu. Dần dần, cảm giác khô nóng kì lạ dâng lên khắp thân thể, cả hắn dường như cũng tương tự…. Bỗng nhiên hắn ngưng lại, cúi đầu tránh né, khuôn mặt có chút ửng hồng…. Tim ta hơi hơi co rút, âm thầm chửi rủa ả đàn bà rắn rết ghê tởm! Nhưng ta cũng không thể nào…. Chỉ giả bộ không nhìn ra, giấu kín khuôn mặt sau vai hắn, từ từ nhắm mắt, nhẹ giọng nói: “Ta chính là nhớ ngươi, cho dù chỉ cách nhau một vách tường, nhưng lòng vẫn thấp thỏm không thôi….”
Đến lúc này ta mới hiểu được, đêm đó hắn nghĩ gì! Một khi đã có lòng, sẽ không có phán xét, không có chỉ trích, không có do dự, chỉ có yêu, chỉ có thương tiếc! Nếu chính mình hy sinh có thể làm cho hắn quên đi bóng ma dai dẳng từ quá khứ, vậy thì có gì để hối tiếc.
Thời gian trôi qua dài như một thế kỷ, cả hai vẫn triền miên thân mật hôn môi, cho đến khi đất trời điên đảo, hắn lại thẹn thùng mà ngừng lại, ta cũng không lộ ra có gì không ổn, chỉ nói một vài lời tình cảm nhẹ nhàng, nhìn hắn vơi dần lo lắng, thoải mái thả lỏng, vui vẻ nói nói cười cười.
Tháng tám ngày mười lăm, mọi người đều ra ngoài chơi hội, ăn tết Trung Thu. Ta không có việc gì, chỉ ở trong thư phòng xem qua đủ loại thư sách, thỉnh thoảng vung tay múa chân bình luận, người xem xưa nay vẫn là Hữu Sinh. Khi ta nói đến đoạn gay cấn, dáng điệu hiên ngang, không thèm liếc hắn, chỉ nhìn chòng chọc ra ngoài cửa sổ, rất từ từ mà nói, còn hắn chỉ nhẹ nhàng cười rộ lên. Đồ ngốc tử chỉ biết đốt lửa, không biết dập lửa! Hiện giờ ta không có cách nào trừng trị hắn, chỉ có thể nhân nhượng tạm thời vì toàn cục, tự bảo vệ mình trước mà thôi.
Ta tắm rửa xong, buộc tóc, khoác lên tấm áo dài sắc xanh nhạt vốn thuộc về hắn, thực sự là rất đẹp (ta đang nói y phục). Hắn cũng vừa tắm rửa, ta giúp hắn chải đầu, giúp hắn búi tóc, cũng mặc một bộ y phục xanh sẫm, đặt bên cạnh y phục của ta vô cùng xứng đôi, trong lòng âm thầm tán thưởng hắn…. A, không nhìn không nghĩ nữa! Nếu không ta sẽ biến thành đại sắc lang!
Người hầu dọn cơm tối ngay trước sân viện, chỉ một cái bàn nhỏ, mấy món thức ăn đơn giản cùng bánh mì. Ta và hắn đều không quá câu nệ, khẩu vị cũng không quá mức kén chọn, nhà giàu làm vậy xem ra cũng có phần lãng phí. Hắn tựa lưng trên ghế dài, mình phủ chăn gấm, một tay vẫn nắm lấy ta, đưa mắt ngắm vầng trăng tròn vành vạnh, ngập ngừng lấp ló trên đầu cành đại thụ. Trong lúc trò chuyện, ta lại không nhịn được mà thao thao bất tuyệt, nói chuyện cuộc sống trước kia.
Có một năm, cũng đúng tiết Trung thu, ta cùng một người bạn thân, nửa đêm chuồn ra ngoài ký túc xá, lén lút đạp xe đi tới quảng trường. Bên ngoài ngoại trừ cảnh vệ, không có người khác, chúng ta vừa định đi khỏi thì thấy một đôi bạn hữu, đều là nam sinh, cũng tới quảng trường tản bộ. Cả hội nhanh chóng làm quen, hỏi ra mới biết, thì ra bọn họ đều là sinh viên, lại từ đại học Q ở lân cận đến chơi, chúng ta cảm thấy, đi khắp thiên hạ cũng khó tìm được những người bạn hữu tri âm tri kỷ như họ! Bốn người dựng xe bên lề đường, dưới ánh trăng, cùng nhau tán dóc đủ thứ chuyện trên trời dưới bể. Hàng dài cảnh vệ đứng thẳng nghiêm trang, có lẽ chẳng có tên khủng bố nào ngốc đến mức đi khiêu chiến xã hội chủ nghĩa! Trời sáng, hai bên vui vẻ chào từ biệt, không để lại danh tính địa chỉ, cả đời cũng không có cơ may gặp lại, coi như là vui thì đến, vui hết thì đi, đêm hôm đó tiếng cười đùa vang khắp con phố vắng vẻ, sau này mỗi lần nhớ lại, ta đều không khỏi mỉm cười
…..
Ta chậm rãi ngâm nga Thủy điều ca đầu, hỏi trăng sáng có tự bao giờ[2],thong thả nhấn nhá Xuân giang hoa dạ nguyệt, sông xuân triều dậy mặt biển bằng, vầng trăng tỏ dâng lên cùng nước[3]…. Lại thêm bảy tám bài thơ vịnh nguyệt đơn giản dễ thuộc, coi như là biểu diễn tiết mục ngâm thơ diễn cảm. Ta cũng không giấu diếm hắn, nói cho hắn tác giả mấy bài thơ trên, còn bản thân ta văn chương có hạn, chỉ biết nguệch ngoạc đôi ba chữ mà thôi.
Hắn nắm chặt tay ta, hồi lâu không có ý buông tay, tựa như lo lắng buông tay sẽ biến mất. Ta nói chuyện với hắn, cho hắn ăn giúp hắn uống, nuông chiều hắn làm cho hắn sinh thói ỷ lại! Khó trách sao hắn không ngừng cười, có mấy lần khóe mắt còn giàn giụa nước, đều là do cười nhiều quá mà ra.
Đêm đã về khuya, hắn bỗng nhiên nói: “Vân Khởi, ta muốn cho nàng xem, nơi ta thích tới nhất….” ta nói: “Tốt quá, đi thôi!”
Hắn ra hiệu gọi Tấn Bá đến gần, muốn ông ấy đẩy xe, ta muốn tới giúp lại bị hắn từ chối, chỉ đưa tay phải giữ lấy ta, sau đó quay sang Tấn Bá, “Đến bờ ao”.
Hắn dẫn ta đi theo một con đường nhỏ, lối đi này ta chưa từng đặt chân tới. Ở phía sau Tấn Bá lẳng lặng đẩy xe, còn ta vừa đi vừa nhòm ngó, cảm giác giống như đi giữa những bụi hoa rậm rạp. Ta vẫn trò chuyện với hắn, nhưng hắn dường như ngày càng lặng lẽ, không nói không cười, khi chúng ta đến bờ nước, bàn tay hắn đã lạnh như băng.
Mặt hồ thu trăng soi diễm lệ phi thường! Nước hồ đen phản chiếu từng lùm cây bụi cỏ, chính giữa hồ là một mặt trăng tròn vành vạnh. Không khí tươi mát, hơi nước tràn ngập, ánh trăng sáng rực dưới bầu trời đêm xa xôi vạn dặm.
Ta không khỏi xúc động mà khen ngợi: “Cảnh vật tươi đẹp như vậy, có thể nào thiếu được tiếng ca!”
Xoay người nhìn về hướng mặt hồ, cất cao giọng hát “Biển cả một tiếng cười”[4]. Ta thích phong cách La Văn, nhẹ nhàng êm dịu, từ từ lên cao, ẩn chứa cái phong lưu tiêu diêu tự tại, cũng rất dễ hát theo: “Biển xanh một tiếng cười, cuồn cuộn triều dân, chìm nổi theo sóng chỉ cần biết hôm nay”. Giọng hát truyền ra bốn phía, lập tức có tiếng vang vọng lại, lanh lảnh trong vắt, càng khiến ta thỏa sức ca vang: “Trời xanh cười, sôi nổi như sóng triều, ai thắng ai thua có trời cao biết rõ”. Chữ trời có hơi lên cao một chút. “Giang sơn cười, mưa bụi xa”, vần luật thật là dễ nghe, ta nghiêng mặt cười với Hữu Sinh, gương mặt hắn ánh lên bóng trăng nhu hòa như nước, vẻ mặt như vui mà cũng như buồn. Ta quay về phía hồ nước, tiếp tục xướng: “Sóng triều quét đi biết bao hồng trần thế tục, gió mát cười, lại càng trống vắng, hào hùng còn sót lại, một vạt áo chiều tà!” Cảm thấy chưa đã, lại hát lại từ đầu, phía sau lại có tiếng vỗ tay….
Ta hát xong, lắng nghe dư âm tiếng ca còn vang vọng trên mặt nước, xa xa văng vẳng tiếng tiêu lặng lẽ hòa điệu.
Ta nhìn Hữu Sinh, bàn tay hắn vẫn ấm áp như thường, mỉm cười mê say nhìn ta, trong mắt loang loáng thủy quang, khiến cho người đối diện không khỏi tâm tình nhộn nhạo. Ta cười hỏi hắn: “Ta hát nghe được chứ?” Hắn chân thành đáp lại: “Hay, rất hay”. Ta vui vẻ không thôi, nói tiếp: “Vậy tối nay ta sẽ xướng thêm một khúc! Người hát bài này tên Vũ Tuyền, nhưng hiện tại là Nhâm Vân Khởi!”
Ta xoay người đối mặt hắn, cất giọng hát “Đẹp nhất”[5]. Ca từ tươi đẹp, tựa như là vì hắn mà làm ra. “Ngươi mỹ lệ, lặng yên vô hình, khiến cho ta bất giác đi theo”. Ta nắm tay hắn nhưng chân lại bước theo giai điệu, đi vòng quanh ghế hắn ngồi, chậm rãi nhịp bước, quay người lại rồi trở về: “Người yêu dấu, lần này tình yêu nảy nở, do dự băn khoăn, lung túng thất thần nhưng ta không hối hận”. Ta cười, tiến đến trước mặt hắn, lại quay đi, tránh xa hai bước, chuyển bàn tay hắn sang tay kia, dạo qua một vòng, từng lọn tóc bay lên theo gió, vạt áo rộng mở tung bay, dưới ánh trăng bóng áo lam họa lên mặt đất từng hình thù diễm lệ. Tiêu thanh du dương uốn lượn, vờn quanh trong không trung, lưu luyến không rời hòa điệu theo từng bước chân, say mê triền miên dưới vầng trăng….
Nhẹ nhàng dạo bước trở lại trước mặt hắn, tiếp tục nhìn hắn, miệng không ngừng lời ca: “Ở trong mắt ta ngươi luôn đẹp nhất, mỗi nụ cười đều khiến ta say mê, từng cái hôn luôn khiến ta điên đảo (hắn không có phá hư), khi ngươi an giấc khóe môi cong cong thật đẹp (hắn không có thời gian phát giận)”. Ta vừa cười vừa đi tới đi lui, y phục lam nhạt bay múa, tự do buông thả. Tiếng tiêu dìu dặt làm ta như say như túy, lâng lâng như đi dạo giữa chốn mây bay….
Ta tiến đến trước mặt hắn, yêu thương nhìn hắn, “Ở trong lòng ta ngươi là đẹp nhất, chỉ có người đang yêu mới hiểu được. Ngươi hiểu được ta cũng hiểu được, cái tư vị tuyệt vời nhất chốn nhân gian”. Hát xong, mỉm cười, nhíu mày đáp lại ánh mắt hắn. Tiếng tiêu kia lượn lờ không dứt, lướt qua lùm cây bụi cỏ, đón lấy ánh trăng, bay lên tận trời.
Hắn vẫn ngồi đó, tựa như pho tượng bạch ngọc cao quý, lặng yên đẹp đẽ, nhưng ánh mắt ẩn chứa thâm tình nồng đậm, như sóng triều không ngừng kích động. Ta nhẹ giọng hỏi: “Ngươi thích không?” Hắn không đáp lại, hồi lâu sau mới nói: “Thích, rất thích”. Ta lẳng lặng nhìn sâu vào đáy mắt hắn, thấp giọng nói: “Hữu Sinh, ta nghe được, cực kỳ đẹp, ta thực sự rất thích”.
Hữu Sinh nhìn ta, đôi mắt trong trẻo tràn ngập ánh trăng, chậm rãi gật đầu.
Ta cố mỉm cười, nhưng một giọt nước mắt vẫn rơi, vạch qua nụ cười quá nhiều gắng sức.
Hữu Sinh nắm chặt tay ta, giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng cất lên: “Vân Khởi, chúng ta trở về đi”. Ta gật đầu đứng dậy, bỗng nhiên cảm thấy vạn vật xung quanh đều sáng bừng kỳ lạ.
——————–
Chú thích:
[2] Thủy điệu ca đầu – Tô Đông Pha.
Tết trung thu năm Bính Thìn, Tô Thức uống rượu vui đến sáng, nhớ đến em là Tử Do (tức Tô Triệt), làm bài từ này (MT: mờ ám quá đê)
Hán Việt:
Minh nguyệt kỷ thời hữu ?
Bả tửu vấn thanh thiên.
Bất tri thiên thượng cung khuyết,
Kim tịch thị hà niên.
Ngã dục thừa phong quy khứ,
Hựu khủng quỳnh lâu ngọc vũ,
Cao xứ bất thắng hàn.
Khởi vũ lộng thanh ảnh,
Hà tự tại nhân gian.
Chuyển chu các,
Đê ỷ hộ,
Chiếu vô miên.
Bất ưng hữu hận,
Hà sự trường hướng biệt thời viên.
Nhân hữu bi, hoan, ly, hợp,
Nguyệt hữu âm, tình, viên, khuyết,
Thử sự cổ nan toàn.
Đán nguyện nhân trường cửu,
Thiên lý cộng thiền quyên.
Dịch nghĩa:
Trăng sáng có từ bao giờ,
Cầm chén rượu hỏi trời xanh.
Không biết là cung điện trên trời,
Đêm nay là năm nào ?
Ta muốn cưỡi gió đi,
Lại sợ trên lầu quỳnh điện ngọc,
Nơi cao rét không chịu nổi.
Đứng lên múa, bóng trăng theo người,
Gì vui hơn ở dưới cõi đời.
Soi khắp gác tía,
Ta tà xuống cửa che màn gấm,
Soi cả đến người có bầu tâm sự không ngủ.
Trăng giận gì người,
Tại sao cứ tròn trong những giờ ly biệt.
Người có lúc buồn, vui, tan, hợp,
Trăng có đêm tối, sáng, tròn, khuyết,
Việc này xưa nay khó bề trọn vẹn.
Những mong người lâu dài,
Ngàn dặm cùng chung vẻ đẹp của trăng.
[3] Xuân giang hoa nguyệt dạ – Trương Nhược Hư
“Xuân giang hoa nguyệt dạ” là bài thơ trữ tình nổi tiếng trong lịch sử văn học Trung Quốc, thể hiện nỗi nhớ của người du tử đối với người khuê phụ. Tựa đề “Xuân giang hoa nguyệt dạ” có nghĩa là “Đêm hoa trăng trên sông xuân” nhưng cũng là tên một khúc nhạc phủ thuộc “Thanh thương ca khúc”, khúc điệu được sáng tác vào đời Trần Hậu Chủ, do đó tựa đề cũng có thể không cần dịch nghĩa.
Hán Việt:
Xuân giang triều thuỷ liên hải bình,
Hải thượng minh nguyệt cộng triều sinh.
Diễm diễm tuỳ ba thiên vạn lý,
Hà xứ xuân giang vô nguyệt minh.
Giang lưu uyển chuyển nhiễu phương điện,
Nguyệt chiếu hoa lâm giai tự tiển.
Không lý lưu sương bất giác phi,
Đinh thượng bạch sa khan bất kiến.
Giang thiên nhất sắc vô tiêm trần,
Hạo hạo không trung cô nguyệt luân.
Giang bạn hà nhân sơ kiến nguyệt ?
Giang nguyệt hà niên sơ chiếu nhân ?
Nhân sinh đại đại vô cùng dĩ,
Giang nguyệt niên niên chỉ tương tự.
Bất tri giang nguyệt đãi hà nhân,
Đãn kiến trường giang tống lưu thuỷ.
Bạch vân nhất phiến khứ du du,
Thanh phong phố thượng bất thăng sầu.
Thuỳ gia kim dạ thiên chu tử,
Hà xứ tương tư minh nguyệt lâu ?
Khả liên lâu thượng nguyệt bồi hồi,
Ưng chiếu ly nhân trang kính đài.
Ngọc hộ liêm trung quyển bất khứ,
Đảo y châm thượng phất hoàn lai.
Thử thời tương vọng bất tương văn,

Nguyện trục nguyệt hoa lưu chiếu quân.
Hồng nhạn trường phi quang bất độ,
Ngư long tiềm dược thuỷ thành văn.
Tạc dạ nhàn đàm mộng lạc hoa,
Khả liên xuân bán bất hoàn gia.
Giang thuỷ lưu xuân khứ dục tận,
Giang đàm lạc nguyệt phục tây tà.
Tà nguyệt trầm trầm tàng hải vụ,
Kiệt Thạch, Tiêu Tương vô hạn lộ.
Bất tri thừa nguyệt kỷ nhân quy,
Lạc nguyệt dao tình mãn giang thụ.
Dịch nghĩa:
Thuỷ triều lên, mặt sông xuân ngang mặt bể,
Trên bể, trăng sáng cùng lên với thuỷ triều.
Lấp loáng theo sóng trôi muôn ngàn dặm,
Có nơi nào trên sông xuân là không sáng trăng ?
Dòng sông lượn vòng khu cồn hương thơm,
Trăng chiếu rừng hoa ngời như hạt tuyết.
Trên sông sương trôi tưởng như không bay
Bãi sông cát trắng, nhìn chẳng nhận ra
Sông và trời, một màu không mảy bụi,
Ngời sáng trong không, vầng trăng trơ trọi
Người bên sông, ai kẻ đầu tiên thấy trăng ?
Trăng trên sông, năm nào đầu tiên rọi xuống người ?
Người sinh đời đời không bao giờ ngừng
Trăng trên sông năm năm ngắm vẵn y nguyên
Chẳng biết trăng trên sông chiếu sáng những ai
Chỉ thấy sông dài đưa dòng nước chảy
Mây trắng một dải, vẩn vơ bay
Cây phong biếc xanh trên bờ buồn khôn xiết
Người nhà ai đêm nay dong con thuyền nhỏ
Người nơi nao trên lầu trăng sáng đương tương tư ?
Đáng thương cho trên lầu vầng trăng bồi hồi
Phải chiếu sáng đài gương người biệt ly
Rèm nhà ngọc cuốn lên rồi, trăng vẫn không đi
Phiến đá đập áo lau đi rồi, trăng vẫn cứ lại
Giờ đây cùng ngắm trăng mà không cùng nghe tiếng nhau
Nguyện theo ánh đẹp vầng trăng trôi tới chiếu sáng bên người
Chim hồng nhạn bay dài không thể mang trăng đi
Cá rồng lặn nhảy, chỉ khiến làn nước gợn sóng
Đêm qua thanh vắng, mơ thấy hoa rơi,
Đáng thương cho người đã nửa mùa xuân chưa về nhà
Nước sông trôi xuôi, xuân đi sắp hết
Trăng lặn trên bãi sông, trăng xế về tây
Trăng xế chìm dần lẩn trong sương mù mặt bể
Núi Kiệt Thạch, sông Tiêu Tương đường thẳm không cùng
Chẳng biết nhân ánh trăng đã mấy người về
Trăng lặn, rung rinh mối tình, những cây đầy sông.
Chúng ta cùng nhau trở về, cùng nhau nói cười, cùng nhau dắt tay dưới bóng cây lắc lư theo gió, dưới ánh trăng tĩnh lặng.
Đến trước cửa phòng, Tấn Bá lại ôm Hữu Sinh đứng dậy, trong lúc vô tình, ta nhận ra vạt áo trước của ông đã thấm ướt một mảng, là chảy nước miếng sao?
Đợi hắn tắm rửa xong xuôi, Tấn Bá lại ôm hắn lên giường, ta cũng quay về phòng gột rửa thân mình, sau đó quay lại bên hắn. Hắn đã y phục ngay ngắn ngồi trong giường đợi ta, hơi cúi đầu, không dám ngước mắt nhìn ta. Trong lòng ta một tiếng chuông lanh lảnh ngân lên, ta biết giờ phút động phòng đã đến, trong thâm tâm không khỏi run sợ, lại tự nhắc nhở bản thân phải biết tuân theo pháp luật, nhất định không thể sơ suất!
Ta mỉm cười ngồi xuống trước mặt hắn, hắn dường như ngưng thở trong giây lát. Hai chúng ta cứ im lặng một hồi, nhìn hắn tĩnh tọa thật sự vô cùng khả ái, làm cho ta cơ hồ muốn phát điên…. Ta bỗng nhiên nghĩ thầm, nếu như tiếp tục ngồi như vậy, rất có khả năng chuyện trong doanh trướng ngày trước sẽ tái diễn. Không được, ta phải cứu rỗi chính mình, cũng phải cứu vớt mọi người!
Ta, cáo già đội lốt thỏ non, hơi hơi cúi mặt, cố giấu giếm vẻ mặt tà ác đáng sợ không để hắn nhìn thấy, cố hạ giọng mà nói: “Hữu Sinh, ngươi có muốn, chơi một trò chơi không?”
Hắn hơi giật mình run sợ, lại cố đè nén không dám thở mạnh, chậm rãi nói: “Muốn”.
“Được, vậy chúng ta chơi kéo, búa, bao….” Ta khoa chân múa tay giải thích cho hắn luật chơi, giải thích phải thế nào mới hạ được người kia…. Sau đó ngừng một chút, thầm nghĩ, thôi được, đi bước nào tính bước nấy đi! Ta cắn răng, lại cúi đầu (có người sẽ cho là e thẹn, nhưng thực tế chỉ là để che giấu bản chất sài lang), nhỏ giọng nói: “Chúng ta cùng lúc ra tay, người thua, phải cởi một món đồ trên người….”
Vừa nói xong ta liền kinh hãi, liệu hắn có cho rằng ta đang ép buộc hắn?! Hay là hắn vốn dĩ không muốn cởi quần áo! Hay là ta nên nói, người thua phải nằm xuống…. A, cái đó càng không được!
Hắn bật cười, nhưng không tỏ ra quá lộ liễu, thoải mái ngồi thẳng, nhìn ta cười nói: “Được…” Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, hắn lại cúi đầu tránh né. Ta cũng không dám nhìn thẳng hắn, nắm tay phải giơ lên, hắn cũng bắt chước làm theo, ta nói: “Ngươi hô 1,2,3, đếm đến 3 chúng ta cùng nhau ra tay”. Hắn nhẹ giọng nói: “1,2,3” rất chậm rãi, làm cho cả hai ra tay cũng thong thả. Ta nghĩ hắn mới chơi lần đầu, có lẽ sẽ không thay đổi, cho nên ra kéo. Quả nhiên! Ta thua, trong lòng âm thầm thở dài, suy nghĩ nếu như hắn thua, mà không chịu cởi áo, vậy trò chơi này không thể tiếp tục, hiện giờ ít nhất đã qua được bước đầu tiên, con đường vạn lý trường chinh vẫn chờ ta đi tiếp…. Hhm? Vạn lý trường chinh?! Bước đầu tiên?! Giờ ta nên làm gì tiếp đây?
Ta không nói chuyện, chỉ cởi áo khoác đặt ở cuối giường. Tiếp tục chơi, lần này hắn thua, trong lòng hồi hộp không thôi, hắn sẽ cởi hay không đây? Ta nhìn Hữu Sinh, hắn từ từ đưa tay, đầu hơi cúi, cũng cởi áo khoác đặt xuống một bên…. Ta thiếu chút nữa, chỉ chút ít nữa thôi, là nhào tới đè hắn xuống, đem toàn bộ y phục trên người hắn xé tung thành từng mảnh nhỏ! Nhưng cuối cùng vẫn tự biết kiềm chế, không nhìn tới hắn. Không ngờ người như ta lại có thể bình tĩnh được như thế!
Những lượt sau lại càng dễ hơn, hai chúng ta thắng thua tương đương, không qua bao lâu đã cởi bỏ hết một lớp áo. Chơi thêm một lát, hắn dường như chơi không nổi nữa, tay cũng không buồn nâng lên, mà y phục trên người đã mỏng đi hẳn một tầng….
Đột nhiên hắn nhẹ giọng nói: “Ta muốn ra, bao…” Âm thanh rất nhỏ, nhưng nghe vào tai ta rõ ràng từng chữ. Ta hiểu, cậu bé con đã bắt đầu lớn lên, muốn đem số phận nắm chặt ở trong lòng bàn tay, còn muốn ta phải chịu trách nhiệm… cho nên cũng hạ giọng nói: “Ta, ra búa….” Nhưng nói xong, ta không có động thủ.
Tựa hồ đợi rất lâu, hắn nhẹ thở dài, nghiêng mình tiến về phía ta, vươn tay muốn giúp ta cởi bỏ quần áo. Tay hắn chạm đến bờ vai, làm cho ta run lên nhè nhẹ, trong lòng căng thẳng không dám thở mạnh! Từ từ chậm rãi, hắn nhẹ nhàng giúp ta cởi áo. Ta không dám ngẩng đầu, chỉ biết cúi mặt run lên theo từng cử động của hắn. Ta đã có ba năm yêu đương…. Nhưng lúc này lại hồi hộp như tiểu cô nương mới lớn!
Nhìn lại chính mình, ta vốn không phải loại nữ tử mềm mại thướt tha, mình hạc xương mai, mà thân hình luyện tập nhiều năm vốn săn chắc khỏe mạnh. Rất nhiều người nói ta giống như giáo viên hướng dẫn tập luyện thể hình, chỗ nào cũng đều có da có thịt, chắc nịch rắn rỏi…. Liệu hắn có mất hứng hay không? Hắn chưa từng nhìn thấy thân thể ta, chỉ có ta đem hắn săm soi khắp lượt…. Nghĩ đến đó tim lại đập nhanh, làm cho ta nhất thời nghẹn thở….
Hắn nhìn ta rất lâu, cuối cùng cất giọng nhẹ như gió thoảng mà nói: “Vân Khởi, nàng thật đẹp….” Ta thở phào nhẹ nhõm, lệ trong mắt chỉ chút nữa thôi là rơi xuống.
Hắn cũng cởi áo, cúi người ôm lấy ta. Giữa chúng ta đã không còn gì ngăn cách, da thịt tiếp xúc với da thịt, hắn cũng có thể cảm nhận được ta run rẩy vì hồi hộp. Từng đợt xúc cảm mát rượi từ cơ thể hắn truyền qua ta, khơi lên dục vọng tràn ngập trong lòng, làm cho ta vô cùng vô tận khoái cảm cùng vui sướng! Ta không dám nhìn hắn, cũng không dám động tay chân. Hắn ôm ta, cũng có chút căng thẳng, hạ giọng hỏi: “Sao vậy, Vân Khởi?” Ta đột nhiên òa khóc: “Hữu Sinh, ta cũng không biết nữa, ta chỉ biết ta rất, rất thích chàng…” Ta nghẹn ngào nói, nước mắt thấm ướt bờ vai hắn, hắn gắt gao ôm ta vào lòng, làm cho ta dần dần bình yên trở lại.
Hắn đặt môi hôn lên từng giọt nước vương trên khóe mắt, ta vòng tay ôm ghì lấy hắn, dâng lên đôi môi đáp lại hắn, rất lâu sau cũng không tách rời… Từng cái hôn nhẹ như những chiếc lông vũ vuốt qua da thịt, đầu tiên là cổ, rồi đến vai, tới trước ngực, khiến ta gần như muốn phát điên, mỗi lần đụng chạm đều đưa đến từng cơn run rẩy.
Hắn nhẹ nhàng cuốn lấy một bên, chậm rãi gậm cắn, cảm giác như hàng vạn con kiến bò trên da, làm cho ta run rẩy không thôi. Thân thể không nghe theo sai bảo, chỉ cần hắn khẽ đưa đầu lưỡi chạm nhẹ, ta liền thốt ra một tiếng rên khe khẽ. Dần dà hắn càng thêm táo bạo, ta cũng hô hấp khó khăn, không thể khống chế từng âm thanh vô định phát ra từ trong ngực. Ta nhắm mắt lại, mặc cho hai hàng lệ buông rơi. Hắn ngừng lại, đổi sang bên kia, lại càng khơi lên từng đợt run rẩy kịch liệt! Ta không ngừng rên rỉ thổn thức…. Khoảnh khắc này ta đã từng mong chờ không biết bao lâu, lại bao nhiêu lần không dám nghĩ tới! Ta từng nghĩ tuổi thanh xuân của mình đã mất đi, tất cả đều là giấc mơ không thể vãn hồi! Lại nhớ xưa kia bao nhiêu đêm ta trốn tránh trong tuyệt vọng, bi thương, tưởng niệm, ngay cả liều mạng đánh cược sinh mệnh nơi vách núi đen cũng không thể lấp đầy chỗ trống, không thể thỏa mãn khao khát trong lòng!
Hắn ôm ta nằm xuống, rút đi chỗ y phục cuối cùng trên người ta. Ta lặng im nhắm nghiền hai mắt, hơi thở nặng nề căng thẳng. Tay hắn dò dẫm tìm tới, nơi đó đã ướt đẫm, hắn cẩn thận hé mở…. Tiếng rên khẽ lại bật ra theo phản xạ…. Không ngờ hắn lại có thể nhẫn tâm như vậy, tàn nhẫn dày vò dằn vặt ta! Lặp đi lặp lại, chậm rãi thăm dò tìm kiếm. Hai bàn tay ta siết chặt đến phát đau, cứng ngắc đặt ở hai bên người, không dám giãy dụa, lồng ngực phồng lên rồi xẹp xuống, không ngừng thở dốc, nước mắt xuyên qua rèm mi chậm rãi lăn đi, biến mất sau vành tai…. Ta cố ngăn mình không gào thét, cũng cố ngăn bản thân nói ra ngàn vạn lời tâm tình với hắn….
Hắn rốt cục cũng dừng lại, tự cởi bỏ quần áo che thân, từ từ cúi xuống, dùng thân mình bao phủ lấy ta. Hắn ở giữa hai chân ta, cọ nhẹ bên ngoài nơi đó, ta thở phào nhẹ nhõm, vươn hai tay ôm lấy thân thể hắn.
Khuôn mặt hắn kề bên ta, lây dính nước mắt ta, giọng nói thoảng lướt qua bên tai: “Vân Khởi, nói cho ta….”
Ta khóc, nức nở thốt lên hết thảy tâm can: “Hữu Sinh, ta yêu chàng, chính là yêu, là thích, không cách nào kiềm chế, yêu muốn chết, ta không biết làm sao, ta chính là, yêu chàng, làm ơn, giúp ta….”
Hắn tiến nhập cơ thể ta, lúc ban đầu chỉ là nhẹ nhàng hết sức, từ từ đến rồi lại đi, nhưng ta không thể chịu được loại kích thích đó, lại bắt đầu cất giọng rên xiết…. Hắn dần dần gia tăng lực đạo, rốt cuộc đi tới chỗ sâu nhất! A! Cảm giác này thật sự tốt quá! Hắn tới khiến cho ta đầy đủ, bù lại cho ta vạn năm chờ đợi, hắn đi liền khiến ta khuyết thiếu, làm cho ta thèm khát! Dù cho chỉ là chốc lát, ta cũng không thể nhẫn nại! Ta không buông tay hắn, mỗi lần hắn trở lại đều mang theo những tiếng than thở nhẹ nhàng! Ta không khỏi mỉm cười, khóc lóc biến thành rên rỉ sung sướng. Hắn thật là tốt, thật là tốt! Làm cho ta muốn cười thật to!
Bỗng nhiên có một loại cảm giác, tuy xa xôi, nhưng không là gì khác ngoài vui sướng, mơ hồ xuất hiện từ nơi sâu thẳm. Mỗi khi hắn đưa đẩy đều mang theo một đợt sóng triều vui sướng, không ngừng đánh úp tới. Ta không ngừng ôm siết hắn, lớn tiếng gào thét: “Đừng đi, đừng đi, Hữu Sinh, ta muốn chàng, đừng đi, đừng bỏ lại ta!” giống như đang kêu gọi. Hắn càng gia tăng sức lực, ta nghĩ lục phủ ngũ tạng đều sắp bị nghiền nát! Toàn bộ tâm trí đều bị đánh bay, không thể phân rõ thiên địa trời đất, chỉ có khoái cảm cùng ham muốn hắn tiến vào, chỉ có say mê nghênh đón hắn! Động tác của hắn gần như điên cuồng, khiến ta điên đảo dữ dội, không nhịn được mà la lên vui sướng! Hắn cũng đến cao trào, từng đợt cuồng phong ào ào dội tới, cuốn ta bay lên chín tầng mây, chìm trong cầu vồng bảy sắc…. Tứ chi quấn chặt lấy hắn, sau đó, Thái Sơn khuynh đảo, bách xuyên đông khứ… (MT: núi Thái Sơn nghiêng ngả, trăm sông đều đổ về phía đông).
Hắn tê liệt, đổ gục trên người ta. Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫn ôm hắn không buông, cảm thấy hắn vẫn đang khẽ động, một chút lại một chút…. Ta tìm đến bên môi hắn, đặt lên một cái hôn dài, nước mắt lúc trước vẫn chưa kịp khô đi, nhưng ta đã sung sướng không gì so sánh được.
Cái hôn triền miên kéo dài cho đến khi hắn bình tĩnh trở lại, lúc đó mới nhận ra, cả hai đều ướt đẫm mồ hôi. Tim ta điên cuồng đập mạnh, như muốn đáp lại nhịp đập trái tim hắn. Chúng ta nhìn nhau hồi lâu, không nói chuyện, cuối cùng hắn nhẹ hít thở sâu, vùi mặt giấu sau cần cổ ta, tham lam ve vuốt mái tóc dày đậm, nhẹ giọng nói: “Vân Khởi…” rồi lại ngừng, không hề cất tiếng. Ta ôm chặt hắn, đáp lại: “Hữu Sinh, ta rất thích chàng, rất thích, chàng thật tốt, tốt nhất, tốt đến mức làm cho ta không thể không yêu, có Hữu Sinh, ta thật may mắn!” Hắn cười rộ lên, chầm chậm nói, từng từ một rõ ràng: “Ta, rất, yêu nàng….” Nói rồi lại ngừng, lại mỉm cười rồi hạ giọng nói: “Nàng đêm nay…. Ta thích!” Nói xong, hắn lập tức quay mặt đi, điều chỉnh tư thế một chút, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Ta nghĩ tới vết thương của hắn, da mặt lại nóng lên, nhất định là đỏ như gấc chín. Ta vươn tay lần về phía giường trong, kéo một tấm chăn mỏng trùm lên cả hai, lại vòng tay ôm ngang lưng hắn, mắt vừa khép liền ngủ. Không buồn đứng lên tắt đèn.
Đến hừng đông, trong lúc mơ ngủ, ta cảm giác tay hắn ở trên người…. Vì thế lại…. Trước mặt hắn, ta không hề có một chút ít sức kháng cự, chỉ một chút… liền…. Đến khi mặt trời đã lên đển đỉnh ngọn cây, chúng ta mới tỉnh lại, nhìn nhau cười khúc khích, rồi lại vừa ôm vừa hôn, tình cảm quyến luyến không thôi. Hữu Sinh nói hắn muốn đi tắm, cũng tiện thể thay đổi đệm giường. Dù sao cũng đã mất mặt, còn gì phải sợ chứ?! Chúng ta đi ra cửa phòng, thẳng hướng phòng tắm mà đi, gia đinh người hầu không ai dám ngẩng đầu, Tấn Bá tự mình ôm Hữu Sinh, nhưng trên mặt vẫn y nguyên nụ cười tươi. Hữu Sinh vẫn bình tĩnh như thường, một chút ý tứ ngượng ngùng cũng không có.
Tấn Bá dìu hắn ngồi vào bồn tắm, sau đó lui ra ngoài, ta cởi y phục, cũng vào ngồi cùng hắn. Hữu Sinh cười nói: “Nếu biết có ngày này, ta đã cho người làm to một chút, cũng dễ…” Ta nói: “Cũng chưa muộn lắm, sau này còn có….” Hữu Sinh nói: “Tám mươi năm phải không?” Ta cười phá lên, hắn cũng cười theo, chỉ chốc lát sau lại tẩu hỏa nhập ma…. Nước trong bồn tắm tràn ra ngoài hơn phân nửa, cả một căn phòng tràn trề lênh láng nước.
Trở về phòng, cả hai đều mỏi mệt rã rời, chỉ nếm qua loa một chút đồ ăn lót dạ rồi tiếp tục đi ngủ, đến khi tỉnh, lại kìm lòng không được, cuối cùng….
Ta vốn nghĩ động phòng chỉ có một đêm, nhưng khi phát hiện ra, đã là đêm ngày thứ ba! Mà cho dù ngày hay đêm, hai chúng ta đều cuộn mình trong chăn, hàn huyên tâm sự.
Lòng ta ấm áp, nhưng cũng nhức nhối, chỉ biết hung hăng ôm ghì lấy hắn, tưởng như muốn đem hắn dung nhập vào cơ thể. Hắn nhẹ hôn bên tai ta, nhẹ giọng nói: “Ta bây giờ, sắp không thở được nữa, nhưng mà, không có đau chút nào….”
Ngươi nói xem, hắn có phải là thích bị…. Ta tự nhiên muốn…. không ngờ hắn cũng có ý này….
……
Chúng ta cùng nhau đàm luận một chút thi văn.
Ta nói: “Hữu Sinh, có một người tên gọi Đào Uyên Minh, viết bài thơ ‘Nhàn tình phú’, nhưng chỉ có câu đầu tiên là tốt, còn sau đó đều là chính mình không vượt qua được….”
Hữu Sinh cười khẽ nói: “Thật giống như, ai đó, đã từng….”
Ta cười nói: “Chàng muốn nghe hay không?”
Hữu Sinh: “Muốn, từ trước đến giờ, ta vẫn muốn nghe….”
Ta nói: “Hắn viết: Nguyện tại y nhi vi lĩnh, nguyện tại thường nhi vi đái (MT: nguyện làm cổ áo, nguyện làm đai trên váy),… Nguyện tại hoàn nhi vi tịch, nguyện tại ti nhi vi lý…. Hữu Sinh, đây là, mong được làm chiếu trên giường, để người nằm lên, mong được trở thành hài dưới chân, cho người ăn mặc….”
Hắn trầm ngâm nói: “Thực sự là… thơ hay….”
Ta nói: “Ta biết, rất giống nhau, nhưng nên ngẫm lại cấu tứ, vì sao phải làm chiếu? Lại nên nằm ra sao? Vì sao phải….”
Hữu Sinh nói: “Đúng vậy,….”
Cuối cùng, chúng ta lại thử….
……
Về chuyện nhớ nhung thế nào, tưởng niệm ra sao.
Ta nói: “Hữu Sinh, ta nhớ chàng đến phát điên, nhớ đến mức tim muốn vỡ thành ngàn mảnh, đau đến nỗi chết đi sống lại…”
Hữu Sinh: “Đã có ta ở đây yêu thương nàng….”
Ta nói: “Ta chỉ nghĩ tới, liền run sợ không thôi, chàng nói đi, nói với ta đây không phải giấc mộng!”
Hữu Sinh: “Ta cũng nghĩ mà sợ, nhưng, đây không phải mộng, bởi vì ở trong mộng, ta không có vui vẻ như vậy”.
Ta nói: “Ta phải kiểm tra một chút, xem có đúng là mộng hay không….”
Ta lại ôm chặt hắn, thân thể hai ta quấn liền một chỗ, mặt đối mặt, mắt đối mắt, ta nói: “Đây không phải mộng, bởi vì trong mộng, ta không thể ở gần chàng như vậy….”
Hắn cười, khóe môi hơi hé mở, ta nói: “Hữu Sinh, chàng hé môi như vậy, thật sự quá gợi cảm, làm tim ta, không ngừng đập loạn, chỉ muốn há mồm nuốt vào bụng”. Hắn không nhưng không rũ mắt, trái lại chỉ khép môi, ánh mắt vẫn khóa chặt ta không rời, thân thể cũng dần dần có phản ứng. Ta cùng hắn dõi mắt nhìn nhau, không hề chớp mắt, chỉ cảm thấy hắn cử động, chậm rãi mà mạnh bạo tiến vào cơ thể ta, tiến vào cánh cửa dường như đã mở sẵn từ trước…. nhưng ánh mắt vẫn không mảy may di động… Hắn từ từ đưa đẩy, tựa như không hề quan tâm, như có như không…. Ta bắt đầu thở dốc, vẫn nhìn thẳng ánh mắt hắn, trong đầu chỉ có tình yêu dành cho hắn, dào dạt lấn tới như ánh dương quang xuyên qua mặt nước trong…. Ta mỉm cười, cảm thấy hắn nhanh hơn một chút, chỉ có vậy nhưng đủ làm ta tan vỡ, ánh mắt ta dần dần vô định, đê mê khép hờ, khóe mắt vẫn thấy được lại một ý cười nhàn nhạt, đọng lại trên khóe môi hắn. Ta hé môi, khẽ khàng mà nói: “Hữu Sinh, ta ăn xong rồi, còn chưa được sao?”, nói xong nhắm mắt lại, hắn cười rộ lên khe khẽ, hôn lên môi ta, tràn ngập ta bằng tình yêu đẹp hơn hết thảy mộng mị….
Mỗi ngày của chúng ta đều là ăn, ngủ, trò chuyện cười đùa, sau đó là vận động….Vô số lần thay đổi đệm chăn, bao nhiêu lần sàn nhà ngập nước. Hắn cùng ta ngủ cùng một giường cho đến khi trời tối mịt, không thể đọc bất kì một cuốn sách nào tiêu khiển. Ta cùng hắn đắp chung một tấm chăn, không màng đến chuyện kinh doanh buôn bán, sống qua ngày nhờ đồ ăn thức uống vương phủ chu cấp. Người ngoài đều nói Nhâm Vân Khởi đang bàn chuyện đại sự cùng Vương gia, không thể quấy nhiễu!
Chuyện cứ thế tiếp diễn, cho đến khi mắt hắn nổi quầng thâm, còn ta bước đi không nổi, chân vừa chạm đất liền lảo đảo, ngay cả lưng cũng không thể đứng thẳng, cả hai mới nhất trí ngừng lại, không dám sa đọa, phải nghỉ ngơi, nhưng cuối cùng thì… Đến lúc ai cũng không nhấc được nổi một ngón tay, mới nằm yên trên giường, thảo luận xem nên gọi ai vào cho chúng ta ăn cơm, nếu không chúng ta sẽ chết đói, bởi vì cả người đã tê liệt. (Hữu Sinh nói, chỉ có Tấn Bá là được. Ta cũng đành chấp thuận, vì không nghĩ được ai khác)
Hữu Sinh hiện tại khác hẳn ngày xưa, từ thỏ non lột xác thành lão hổ, bất kì lúc nào cũng kéo ta lên giường; từ cừu hóa thành sói, xứng đôi với ta làm một cặp sói già gian ác! Hắn không hề biết ngượng, mỗi lần ra khỏi cửa đều mang theo một bộ mặt thản nhiên vô sự, cứ như thể ta chưa từng làm cho vương phủ rung động một phen. Còn ta thì trái ngược, đầu lúc nào cũng cúi gằm, giống như kẻ có tật giật mình.
Rốt cục cũng đến lúc phải tiết chế, đến khi thể lực dần dần khôi phục lại, chúng ta mới có thể ngồi ăn (trước đó một ngày một đêm còn phải nằm mà ăn). Trong cung phái người đến hỏi Hữu Sinh bao giờ mới dẫn Nhâm Vân Khởi vào cung. Hắn liếc nhìn tay ta vì căng thẳng mà run nhẹ, nói ba ngày sau sẽ tới.
Người đi rồi, hắn liền hỏi ta muốn mặc y phục thế nào, ta âm thầm nghĩ, đương nhiên không thể mặc hỉ phục, làm cho hắn lại nhớ đến một người khác. Ta lại nghĩ tới áo cưới cô dâu màu trắng, nhưng lại gạt đi, điều này sao có thể, cuối cùng nói với hắn, ta muốn một bộ y phục của hắn, tất nhiên là màu trắng. Hắn mỉm cười, gọi người đi chuẩn bị.
Nghĩ đến Hoàng Thượng, ta có chút thiếu tự tin, liền hỏi hắn: “Đại ca chàng sao lại muốn gặp chúng ta, phải chăng ông ấy biết được chúng ta….”
Hữu Sinh bình thản đáp lại: “Thì có sao, huynh ấy đâu phải không biết….”
Ta trầm tư nói: “Cũng đúng, (lại nghĩ đến hậu cung muôn hồng ngàn tía) chàng nói ông ta muốn nhiều người như vậy làm gì?”
Hữu Sinh liếc mắt nhìn ta, mỉm cười, “Có lẽ, nhiều người như vậy, cũng không so được một mình nàng…”
Ngươi còn dám nói thế nữa?! Ta hung hăng chồm tới, hắn đã dang tay thoải mái chờ ta, vừa ôm vào lòng, liền chàng chàng thiếp thiếp, thân thân mật mật….
Ta ngắm nhìn khuôn mặt hắn, nghe tiếng thở nhè nhẹ của hắn, biết hắn đã ngủ. Vẻ mặt hắn bình tĩnh an tường, đôi mày thoải mái giãn rộng, môi mỏng mềm ấm, hơi cong lên như hình cánh cung… Ta nhớ lại trước kia, trên đống gạch vụn, chúng ta gặp nhau khi hắn thê thảm nhất, tay hắn, mặt hắn, chân hắn, tất cả đau khổ trên người hắn…. Chúng ta ly biệt rồi lại tương phùng, chính là hắn dẫn ta tới được ngày này…. Ta đã có được tình yêu, chỉ mong có thể dùng cả cuộc đời, mang lại hạnh phúc cho hắn, làm cho hắn cười vui… Ta nghĩ đến quầng sáng đem ta đến thế giới này, tin tưởng rằng sinh mệnh sẽ không chỉ ở một đời này, chỉ cầu mong tình yêu có thể vượt qua thời không, tồn tại vĩnh viễn bên cạnh linh hồn. Ta nhẹ giọng nói: “Hữu Sinh, cả đời vẫn là quá ngắn, ta muốn là vĩnh viễn”. Hắn mở mắt, tỉnh táo trả lời: “Ta đáp ứng nàng, Vân Khởi”. Ta bị hắn hù dọa, sợ hãi hỏi: “Không phải chàng đang ngủ sao?” Hắn nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, nhưng lời nàng nói, ta vẫn nghe thấy….” Ta vòng tay ôm hắn, không đáp lại, bởi vì ta biết hắn hiểu ta, luôn luôn là vậy.
Ngày vào cung gặp mặt Hoàng Thượng, ta mặc lên người một bộ y phục cũ của hắn, tuy là cũ, nhưng so với băng tuyết chỉ có hơn chứ không kém, trắng tinh mà thanh khiết, phóng khoáng mà tao nhã, rất có cảm giác tu thành chính quả, đắc đạo thành tiên. Ta quấn ngang đầu một dai băng trắng, bên hông thắt một chiếc đai lưng đồng màu. Hữu Sinh vận trường bào sắc xanh, thâm trầm như hải, đai áo cũng cùng một màu, càng làm tôn thêm dung mạo thanh nhã tốt đẹp của hắn, còn thêm vài phần sáng láng rực rỡ.
Tấn Bá đẩy xe cho Hữu Sinh, còn ta nắm tay hắn cùng nhau ra cửa, hành lang dài đông đặc những gia đinh nô bộc trong nhà, ai nấy đều tủm tỉm cười mờ ám. Hữu Sinh kéo tay ta, bình thản đi qua, không hề ngượng nghịu. Ta cũng chỉ nhìn thẳng phía trước, mỉm cười bước tới.
Đến trước cửa cung, Hoàng Thượng đã cho người chuẩn bị xa liễn (MT: loại xe người kéo chuyên chở nhà vua). Nhìn bên trong xe bức bí ngột ngạt, ta liền xin được đi ngựa. Mọi người nghe vậy đều kinh sợ[1], nhưng Hữu Sinh nói có thể. Bọn họ lại về báo với Hoàng Thượng, cuối cùng ta được phép cưỡi ngựa.
[1] Ngày xưa có luật ở trong cung không được phép đi ngựa.
Ta cưỡi ngựa sóng bước cùng xe kéo đi vào hoàng cung, nơi này đương nhiên thua kém Tử Cấm Thành, nhưng lầu gác cũng chỉnh tề, đường lối bằng phẳng. Tới trước cửa đại điện, ta nhảy xuống ngựa, đi tới trước xa liễn, ta vén mành vươn tay về phía Hữu Sinh, hắn dường như ngập ngừng một chút, sau mới cầm lấy. Ta cười vui vẻ, nắm lấy tay hắn lôi ra, tay kia nhanh nhẹn bắt được tay hắn. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, chỉ có điều ánh mắt lộ ra tâm trạng ngổn ngang trăm mối.
Hai tiểu thái giám khiêng tới một cỗ kiệu (MT: loại kiệu bên trên chỉ gắn một chiếc ghế), Hữu Sinh một tay buông lỏng, nhưng tay kia vẫn giữ chặt tay ta, Tấn Bá lại tới nhấc hắn đặt lên ghế. Ta theo hắn đi tới, đứng bên cạnh cỗ kiệu, ánh mắt hắn không rời ta một phút, khiến lòng ta mềm hóa, thành một mặt nước hồ phẳng lặng, hòa vào sâu trong ánh mắt kia, thấm nhập vào lòng hắn. Tấn Bá cũng nhìn theo chúng ta, đôi mắt già nua ngân ngấn lệ…
Ta cười, Hữu Sinh cũng cười, rạng rỡ như ánh dương quang đột nhiên chói lọi, rải khắp bốn phương.
Hắn ra hiệu cho mấy tiểu thái giám lui đi, sau đó cùng ta bước vào đại điện. Lúc này tiết trời đang vào đầu thu, trời trong gió nhẹ, ta sải bước đi lên phía trước, mang theo vạt áo tung bay.
Trong lòng ta chợt nảy lên một suy nghĩ, cười vui nói: “Hữu Sinh, ta biết cách cho chàng có thể đứng lên! Ta có thể làm một cái chân giả, tuy là khó chịu, nhưng chàng có thể tự mình bước đi! Cứ chờ xem, ta có thể cắt chân của chàng, cũng có thể làm cho chàng một cái khác!” Hắn nhìn ta, ánh mắt không dám tin tưởng, ta chỉ cười đáp lại hắn: “Ta có bao giờ thất thủ chưa?” Hắn nở nụ cười, nói: “Nàng thật sự, không có việc gì không dám làm….”
Ta nhìn hắn nói: “Hữu Sinh, có chàng ở đây, ta còn gì phải sợ nữa đâu! Vị trí của mình trên đời ta đã tìm được, đó chính là ở bên cạnh chàng, làm bất cứ việc gì ta thích!”
Hắn nhìn ta, ánh mắt long lanh vui sướng vô hạn, “Vân Khởi, vị trí của ta, cũng là túc trực bên cạnh nàng”.
Ta cười to sung sướng, tiếng cười truyền đi rất xa, ngửa mặt lên trời, ta vung tay hướng thẳng bầu trời mà nói: “YES! Ta đến đây! Hữu Sinh! Ta! Yêu! Chàng!” Xa xa ở phía chân trời, một đàn chim nhạn vỗ cánh bay.
Trong lòng ta bừng bừng phấn chấn, muốn đem tất cả thế gian chinh phục ở dưới chân, bởi vì có Hữu Sinh một lòng ở bên ta đến cuối đời.
……
Bởi vì phải giấu kín thân phận của ta, cho nên hôn lễ chỉ tổ chức bí mật. Trong đại điện sáng sủa vắng lặng, ngoại trừ Tấn Bá, Hoàng Thượng cùng hai tên thái giám thì không còn ai khác. Nhưng ta lại nghĩ trời xanh sẽ phù hộ chúng ta, hoàn thành tâm nguyện của chúng ta, tất cả thần linh cùng những người thân thiết đều ở đây để chúc phúc cho đôi ta.
Hữu Sinh dắt tay ta đi đến trước mặt Hoàng Thượng, nói: “Hoàng huynh!” Ta cũng giơ tay chào thăm hỏi ông ta, vui vẻ nói: “Chào Hoàng đại ca!”
Hoàng đế cười, nhìn Hữu Sinh, trong ánh mắt tràn đầy tình yêu thương vô hạn.
Hữu Sinh nói với ông ta: “Hoàng huynh, ta nguyện cùng Vân Khởi, vĩnh viễn làm bạn, quyết không chia lìa!”
Hoàng đế nhìn về phía ta, đón lấy ánh mắt ta nhìn thẳng về phía hắn, “Hoàng đại ca, ta nguyện cùng Hữu Sinh, sống chết có nhau, mãi mãi sóng đôi!”
Hắn gật đầu, đôi mắt từng trải nhòa lệ.
Ta nhìn Hữu Sinh, hắn cũng nhìn về phía ta, cả hai đều mỉm cười hạnh phúc.

back top