Thần Điêu Hiệp Lữ

Chương 25: Hoạt tử nhân mộ

Dương Quá lăn xuống khe, rơi vào đám cỏ dày trong rừng, rồi ngất lịm đi. Không biết bao lâu sau, bỗng cảm thấy thân thể đau buốt, mở mắt ra, thấy vô số những con ong trắng bay quanh nó, trong tai chỉ toàn nghe tiếng vo vo vù vù, toàn thân phát ngứa lạ lùng, trước mắt mờ mờ ảo ảo, rồi lại ngất đi.

 

Khi tỉnh lại, chỉ thấy có một thứ nước ngọt, thơm và mát lạnh, từ từ chảy vào cổ họng, nó mơ mơ màng màng nuốt xuống bụng, thấy dễ chịu vô cùng, bèn he hé mắt, thì thấy cách hai thước có một bộ mặt xấu xí, mọc đầy mụn cơm, đang chăm chú nhìn nó. Dương Quá sợ quá, suýt nữa lại ngất đi. Người kia dùng tay trái cậy hàm dưới của nó, tay phải cầm một cái chén, rót nước ngọt vào miệng nó.

 

Dương Quá cảm thấy cái ngứa dị thường trong người đã bớt, lại phát hiện mình đang nằm trên giường, biết là người kia cứu chữa cho nó, bèn mỉm cười, tỏ ý cảm tạ. Người kia cũng cười, rót nước ngọt vào miệng nó xong, đặt cái chén xuống bàn. Dương Quá thấy nụ cười của người phụ nữ ấy vô cùng xấu xí, nhưng lại hàm chứa một sự hiền từ ôn nhu, thì nó cảm thấy ấm lòng, nói:

 

- Bà bà ơi, đừng để sư phụ đến bắt điệt nhi.

 

Xú kiểm lão phụ (Bà già mặt mũi xấu xí) dịu dàng hỏi:

 

- Hài tử ngoan, sư phụ của con là ai thế?

 

Dương Quá đã lâu lắm không được nghe giọng nói dịu dàng quan thiết như thế, ngực nó bỗng bồi hồi ấm áp, bất giác nó khóc òa lên. Lão phụ tay trái cầm tay nó, không khuyên nhủ gì, chỉ hơi mỉm cười, nghiêng đầu nhìn nó, ánh mắt đầy vẻ âu yếm, tay phải vỗ vỗ nhẹ lưng nó, chờ nó khóc một hồi, mới nói:

 

- Con đã dễ chịu hơn chưa?

 

Dương Quá nghe giọng nói hiền hòa, bất giác lại khóc òa lên. Lão phụ lấy khăn lau nước mắt cho nó, an ủi:

 

- Hài tử ngoan, đừng khóc, đừng khóc, chỉ lát nữa sẽ hết đau thôi.

 

Lão phụ càng dỗ, Dương Quá càng khóc nức nở.

 

Bỗng bên ngoài tấm màn cửa có một giọng trong trẻo vang lên:

 

- Tôn bà bà, hài tử đó cứ khóc mãi không nín, thì làm thế nào?

 

Dương Quá ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một bàn tay trắng như ngọc vén tấm màn che, rồi một thiếu nữ bước vào. Thiếu nữ ấy mặc bộ đồ lụa trắng, tưởng như thân hình ở trong lớp sương mù, trạc mười bảy, mười tám tuổi, trừ mái tóc đen, toàn thân trắng như tuyết, khuôn mặt tú mỹ tuyệt vời, có điều là da dẻ trắng xanh, thiếu màu hồng. Dương Quá đỏ mặt, vội nín bặt, cúi đầu xấu hổ, nhưng vẫn đưa mắt nhìn trộm thiếu nữ một cái, thấy nàng đang nhìn mình, nó vội cúi mặt xuống.

 

Tôn bà bà cười, nói:

 

- Ta hết cách rồi, nàng lại dỗ nó vậy.

 

Thiếu nữ tới bên giường, xem vết ong đốt trên đầu Dương Quá, đưa tay sờ sờ góc trán, xem nó có bị sốt hay không. Bàn tay nàng vừa chạm vào trán, Dương Quá lập tức cảm thấy lạnh giá lạ thường, bất giác nó run cầm cập. Thiếu nữ nói:

 

- Không sao, ngươi đã uống mật ong, nửa ngày thì khỏi. Ngươi chạy vào rừng làm gì vậy?

 

Dương Quá ngẩng mặt lên, gặp ánh mắt của nàng, cảm thấy thiếu nữ thanh lệ tú nhã, càng nhìn càng ưa, song thần sắc lạnh lùng, đúng là thanh khiết như băng tuyết, cũng giá lạnh như băng tuyết, thật chẳng biết nàng mừng hay giận, buồn hay vui, tự dưng nó cảm thấy sờ sợ, nghĩ thầm: "Cô nương này là pha lê, hay là người tuyết? Rốt cuộc là người hay ma? Hay là thần đạo tiên nữ?" Nghe lời nói kiều nhu uyển chuyển, nhưng giọng nói tựa hồ không một chút ấm áp, thì nó ngẩn ngơ, không trả lời.

 

Tôn bà bà cười, nói:

 

- Vị Long tỷ tỷ là chủ nhân ở đây, Long tỷ tỷ vừa hỏi gì, sao ngươi không đáp?

 

Bạch y thiếu nữ tú mỹ này hóa ra là Tiểu Long Nữ, chủ nhân của "Hoạt tử nhân mộ". Nàng đã mười tám tuổi, có điều sống lâu trong nhà mộ, không có ánh nắng, nội công tu luyện lại theo con đường khắc chế tâm ý, nên trông trẻ hơn các thiếu nữ cùng trang lứa tới mấy tuổi. Tôn bà bà là a hoàn của sư phụ nàng, từ ngày sư phụ qua đời, hai người cùng ở trong nhà mộ với nhau. Hôm nay nghe tiếng ong, biết có kẻ xông vào cánh rừng bên ngoài nhà mộ, Tôn bà bà đi ra xem sao, thấy Dương Quá đã trúng độc ngất lịm, bèn cứu nó. Lẽ ra, theo quy củ ở đây bất cứ người ngoài là ai, cũng không được vào trong nhà mộ nửa bước, nam giới bước vào càng phạm đại kỵ, nhưng Dương Quá còn nhỏ, hơn nữa người đầy thương tích, Tôn bà bà không nỡ, nên phá lệ cứu nó.

 

Dương Quá ngồi dậy, từ trên giường đá nhảy xuống đất khấu đầu với Tôn bà bà và Tiểu Long Nữ, nói:

 

- Đệ tử Dương Quá, bái kiến bà bà, bái kiến Long cô cô.

 

Tôn bà bà tươi cười vội đỡ nó dậy, nói:

 

- À, vậy là Dương Quá, khỏi cần đa lễ.

 

Tôn bà bà sống trong nhà mồ đã mấy chục năm, không giao thiệp với người ngoài, lúc này thấy Dương Quá diện mạo tuấn tú, cứ chỉ lễ độ, thì trong bụng rất vui thích. Còn Tiểu Long Nữ chỉ hơi gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh giường. Tôn bà bà nói:

 

- Sao ngươi lại tới đây? Tại sao lại bị thương? Kẻ nào đánh ngươi đến mức tệ hại thế này?

 

Tôn bà bà hỏi dồn dập, không đợi Dương Quá trả lời, bước ra, mang vào mấy cái bánh, luôn miệng giục nó ăn.

 

Dương Quá ăn hết mấy cái bánh, rồi đem thân thế của mình ra kể một mạch từ đầu chí cuối. Nó vốn khéo mồm khéo miệng, kể về cảnh ngộ của mình khiến người nghe phải mủi lòng. Tôn bà bà không ngớt thở dài, chốc ốc xen vào vài lời, toàn là bênh Dương Quá, nào bảo Hoàng Dung thiên vị con gái, hành sự bất công, nào chê Triệu Chí Kính lòng dạ hẹp hòi, hiếp đáp con trẻ. Tiểu Long Nữ không biểu lộ thanh sắc, chỉ thản nhiên ngồi nghe, khi Dương Quá nhắc đến Lý Mạc Sầu, nàng đưa mắt nhìn Tôn bà bà.

 

Tôn bà bà nghe Dương Quá kể xong, kéo nó vào lòng, nói:

 

- Tội nghiệp cho con!

 

Tiểu Long Nữ thong thả đứng dậy, nói:

 

- Thương thế của ngươi không sao cả, Tôn bà bà hãy đưa nó sang bên đó!

 

Tôn bà bà và Dương Quá cùng sững sờ. Dương Quá kêu to:

 

- Đệ tử không về, chết cũng không trở về bên đó.

 

Tôn bà bà nói:

 

- Cô nương, đứa bé này nếu trở về cung Trùng Dương, sư phụ của nó sẽ gây khó dễ với nó.

 

Tiểu Long Nữ nói:

 

- Bà bà đưa nó sang, bảo sư phụ của nó đừng gây khó dễ cho nó.

 

Tôn bà bà nói:

 

- Ôi, chuyện của môn phái bên đó, chúng ta chẳng quản được đâu.

 

Tiểu Long Nữ nói:

 

- Bà bà mang theo một bình mật ong sang, rồi nói thế, lão đạo sĩ sẽ không thể trái lời.

 

Giọng nói của nàng rất uy nghiêm, khiến người ta khó bề phản kháng. Tôn bà bà thở dài, đã biết tính nàng, có nói thêm cũng vô ích, chỉ nhìn Dương Quá, ánh mắt đầy vẻ thương hại.

 

Dương Quá đứng phắt dậy, vái hai người một vái nói:

 

- Đa tạ bà bà và cô cô trị thương, đệ tử đi đây!

 

Tôn bà bà nói:

 

- Ngươi đi đâu thế?

 

Dương Quá ngẩn người giây lát, rồi nói:

 

- Thiên hạ rộng lớn, đi đâu mà chẳng được.

 

Trong bụng quả thật nó chưa biết nên đi đâu, nên sắc mặt bất giác lộ vẻ bối rối. Tôn bà bà nói:

 

- Hài tử, không phải cô nương của chúng ta không cho ngươi ở lại, mà là nơi này có nghiêm quy, không cho người ngoài bước vào, ngươi đừng buồn.

 

Dương Quá hiên ngang nói:

 

- Bà bà nói gì vậy? Chúng ta sau này sẽ còn gặp nhau mà.

 

Thằng bé bắt chước lối nói năng của người lớn, nhưng giọng nói thì còn của trẻ con, Tôn bà bà nghe vừa tức cười vừa thương hại. Thấy nó nước mắt lưng tròng, đang cố không khóc, thì Tôn bà bà quay sang nói với Tiểu Long Nữ:

 

- Cô nương, giữa đêm hôm thế này, hay là để sáng mai nó đi?

 

Tiểu Long Nữ khẽ lắc đầu, nói:

 

- Bà bà không lẽ đã quên quy củ của sư phụ rồi sao?

 

Tôn bà bà thở dài, đứng dậy, nói nhỏ với Dương Quá:

 

- Lại đây, hài tử, ta cho con một thứ đồ chơi.

 

Dương Quá đưa mu bàn tay chùi mắt, cúi đầu đi ra cửa, nói:

 

- Đệ tử không cần, đệ tử có chết cũng không về chỗ bọn đạo sĩ thối tha.

 

Tôn bà bà lắc đầu, nói:

 

- Ngươi không biết đường, để ta dẫn đi cho.

 

Tôn bà bà đi ra, cầm tay nó. Vừa ra tới cửa buồng, Dương Quá thấy trước mắt tối mò mò, nó phải để Tôn bà bà dắt đi, chỉ biết là vòng hai chỗ quành, không hiểu Tôn bà bà trong bóng tối làm cách nào nhận biết các chỗ rẽ.

 

Nguyên "Hoạt tử nhân mộ" tuy gọi là mộ phần, nhưng thực ra là một cái nhà kho rất lớn ngầm dưới lòng đất. Trước khi nổi dậy chống Kim, Vương Trùng Dương đã điều động mấy ngàn nhân lực xây dựng mấy năm mới xong, cất giấu ở đây khí giới, lương thực, làm căn bản cho một dải Sơn - Thiểm, bên ngoài có hình dạng một ngôi mộ, để che tai mắt của quân Kim. Lại sợ quân Kim tấn công vào, nên bên trong bố trí vô số cơ quan xảo diệu để chống ngoại địch. Sau khi nghĩa binh thất bại, Vương Trùng Dương lui về đây ẩn cư. Vì bên trong mộ có rất nhiều phòng, lối đi lắt léo, người ngoài vào trong, dẫu bốn phía đèn đuốc sáng rực, cũng dễ bị lạc lối, nói chi trong bóng tối bưng lấy mắt như thế này.

 

Hai người ra khỏi tòa cổ mộ, đang đi trong cánh rừng, bỗng nghe bên ngoài có tiếng nói to:

 

- Môn hạ đệ tử phái Toàn Chân Doãn Chí Bình phụng mệnh sư phụ bái kiến Long cô nương.

 

Âm thanh ở xa, rõ ràng là từ bên ngoài cấm địa truyền vào. Tôn bà bà nói:

 

- Ngoài kia có người tìm ngươi đó, hượm hãy ra.

 

Dương Quá vừa sợ vừa tức, người run lên, nói:

 

- Bà bà khỏi cần lo cho đệ tử, dám làm thì dám chịu, đệ tử đã lỡ tay đánh chết người thì cứ để người ta giết đệ tử đền mạng.

 

Nói đoạn nó sải bước mà đi. Tôn bà bà nói:

 

- Ta cùng đi với ngươi.

 

Tôn bà bà cầm tay Dương Quá dắt đi qua cánh rừng, tới chỗ bìa rừng trống trải. Dưới ánh trăng đã thấy sáu, bảy đạo sĩ đứng thành một hàng, lại có bốn đạo sĩ hỏa công khiêng hai người bị thương là Triệu Chí Kính và Lộc Thanh Đốc. Các đạo sĩ thấy Dương Quá thì không hẹn mà cùng tiến lên mấy bước.

 

Dương Quá gỡ tay Tôn bà bà ra, bước lên, nói to:

 

- Ta đây, các người muốn băm muốn vằm thế nào thì cứ việc.

 

Các đạo sĩ không ngờ một đứa bé lại cương ngạnh như thế. Một đạo sĩ tiến lại túm cổ Dương Quá lôi đi. nguồn TruyệnFULL.vn

 

Dương Quá cười khẩy, nói:

 

- Ta có chạy đâu mà ngươi phải cuống lên thế?

 

Đạo sĩ đó là đại đệ tử của Triệu Chí Kính, sư phụ của y vì Dương Quá mà bị ong đốt, đau đớn chết đi sống lại, chưa biết có giữ được tính mạng hay không. Y vốn thập phần ngưỡng mộ sư phụ, nghĩ rằng là đồ đệ mà ngỗ nghịch với sư phụ như Dương Quá, thật là cực kỳ vô pháp vô thiên, nghe Dương Quá nói cứng, y đấm luôn một quyền vào đầu nó.

 

Tôn bà bà vốn định nói chuyện tử tế với các đạo sĩ, thấy Dương Quá bị người ta lôi đi xềnh xệch, đã rất khó chịu, đột nhiên lại thấy nó bị đánh, thì cả giận, nén sao nổi? Tôn bà bà bèn sấn tới, phất tay áo một cái, gã đạo sĩ kia chỉ thấy cổ tay đau nhói, đành buông Dương Quá ra, định hỏi vì sao, thì Tôn bà bà đã ôm Dương Quá quay lưng bước đi.

 

Cứ tưởng Tôn bà bà là một lão phụ yếu ớt, nào ngờ xuất thủ đoạt người quá mau lẹ, các đạo sĩ còn đang ngẩn ra, thì Tôn bà bà đã mang Dương Quá đi ra xa hơn một trượng. Ba đạo sĩ chạy theo, quát:

 

- Để người lại!

 

Tôn bà bà dừng chân, ngoảnh đầu, cười khẩy:

 

- Các ngươi muốn gì?

 

Doãn Chí Bình biết các nhân vật của "Hoạt tử nhân mộ" có mối quan hệ sâu xa với sư môn, không dám đắc tội, vội quát các đạo sĩ:

 

- Các ngươi lui lại, không được vô lễ trước mặt tiền bối.

 

Rồi y bước tới, cúi đầu hành lễ, nói:

 

- Đệ tử Doãn Chí Bình bái kiến tiền bối.

 

Tôn bà bà nói:

 

- Để làm gì?

 

Doãn Chí Bình nói:

 

- Hài tử này là đệ tử của phái Toàn Chân, thỉnh tiền bối giao lại cho.

 

Tôn bà bà cau mày, gằn giọng:

 

- Trước mặt ta, các ngươi còn đánh đập nó như thế, thử hỏi về đến đạo quán, các ngươi sẽ còn hành hạ nó như thế nào? Muốn ta giao lại, đừng hòng!

 

Doãn Chí Bình nén giận, nói:

 

- Đứa bé này ngang bướng hết sức, khi sư diệt tổ, đại hoại môn quy, người trong võ lâm lấy việc kính trọng sư trưởng làm đầu, tệ giáo có trách phạt nó cũng là việc cần làm.

 

Tôn bà bà tức giận, nói:

 

- Cái gì mà khi sư diệt tổ, chỉ mới nghe một phía.

 

Rồi chỉ Lộc Thanh Đốc đang nằm trên cáng, nói:

 

- Thằng nhỏ tỷ thí với tên đạo sĩ mập kia, là quy củ của riêng phái Toàn Chân các người. Nó vốn không muốn tỷ thí, các người bắt nó phải tỷ thí. Đã tỷ thí, tất nhiên có người thắng kẻ thua, tên đạo sĩ mập vô dụng như thế, còn trách ai kia chứ?

 

Tôn bà bà tướng mạo vốn xấu xí, lúc giận dữ mặt mày trông càng đáng sợ hơn.

 

Trong lúc đang nói, lại có thêm hơn mười đạo sĩ nữa tới, đều đứng sau Doãn Chí Bình, họ to nhỏ với nhau, không biết bà bà lớn tiếng kia là ai.

 

Doãn Chí Bình nghĩ thầm việc đả thương Lộc Thanh Đốc vốn không thể trách Dương Quá, nhưng trước mặt người ngoài không thể để mất uy phong, bèn nói:

 

- Chuyện này đúng sai thế nào, chúng đệ tử tất sẽ bẩm cáo rõ với sư phụ chưởng giáo, tùy lão nhân gia công bằng xử trí. Thỉnh tiền bối hãy giao lại hài tử kia cho đệ tử.

 

Tôn bà bà cười khẩy:

 

- Chưởng giáo của các người mà lại xử công bằng ư? Phái Toàn Chân từ Vương Trùng Dương trở đi, chẳng có lấy một người tử tế. Nếu không, tại sao đôi bên ở sát bên nhau, mà không hề lai vãng?

 

Doãn Chí Bình nghĩ thầm: "Đấy là các người không chịu lai vãng với bọn ta, sao lại trách cứ phái Toàn Chân? Lời mụ vừa nói dám nhục mạ cả Chân Nhân sáng lập phái Toàn Chân, thật quá ư vô lễ". Nhưng không muốn vì chuyện này mà tranh cãi làm tổn thương hòa khí đôi bên, chỉ nói:

 

- Thỉnh tiền bối thành toàn, tệ giáo nếu có chỗ nào đắc tội, chưởng giáo bên chúng đệ tử sẽ sang tạ tội với tiền bối.

 

Dương Quá ghé tai nói nhỏ với Tôn bà bà:

 

- Gã đạo sĩ ấy có rất nhiều quỷ kế, bà bà đừng để gã đánh lừa.

 

Tôn bà bà mười tám năm qua nuôi dưỡng Tiểu Long Nữ trưởng thành, trong thâm tâm chỉ mong được nuôi dưỡng một nam hài nhi, lúc này thấy Dương Quá thân thiết với mình, thì hết sức cao hứng, thế là tâm ý đã quyết: "Gì thì gì cũng không để bọn chúng đem thằng bé đi", bèn cao giọng nói:

 

- Ngươi định mang đứa bé về là để hành hạ nó chứ gì?

 

Doãn Chí Bình ngẩn người, nói:

 

- Đệ tử có tình đồng môn với vong phụ của đứa bé này, không khi nào gây khó dễ với cô nhi của vong hữu, mong lão tiền bối cứ yên tâm.

 

Tôn bà bà lắc đầu, nói:

 

- Lão bà tử không quen nghe những lời hứa suông của người ngoài. Ta đi thôi.

 

Nói đoạn đi vào rừng.

back top