Thành Phố Vô Tận

Chương 65

Sáng sớm hôm sau khi tỉnh lại, quả nhiên liếc mắt nhìn đã thấy khuôn mặt Từ Thiếu Khiêm, được hắn dịu dàng ôm vào trong ngực, cả một đêm ngủ đặc biệt ngon giấc, tỉnh lại cũng thấy tinh thần đặc biệt tốt, An Nham tâm tình tốt lại gần hôn lên mặt Từ Thiếu Khiêm, cười nói: “Sớm.”

 

Từ Thiếu Khiêm cũng mỉm cười một cái, dịu dàng nói: “Ngủ đủ chưa, nếu chưa đủ thì ngủ tiếp lát nữa.”

 

An Nham nói: “Không cần, ngủ no lắm rồi.”

 

Xốc chăn lên đứng dậy, thấy trên người nơi nơi phủ đầy dấu hôn, An Nham không nhịn được hơi hơi đỏ tai. Tối hôm qua hiển nhiên đã được Từ Thiếu Khiêm cẩn thận thu dọn, đằng sau hình như còn bôi thuốc, cảm giác rất là nhẹ nhàng khoan khoái. Thân thể không có quá nhiều không thoải mái, chỉ là bị hắn lấy tư thế quỳ sấp đòi hỏi rất lâu, phần eo bủn rủn vô cùng.

 

An Nham vừa vươn tay muốn bóp bóp eo một cái, Từ Thiếu Khiêm liền chủ động ngồi dậy, nhẹ nhàng sờ sờ tóc An Nham, thấp giọng nói: “Lại đây, tôi giúp cậu mát xa một lúc.”

 

An Nham cũng không khách khí, ghé vào trong lòng hắn, để hắn nhẹ nhàng mát xa phần eo.

 

Bàn tay Từ Thiếu Khiêm nắm giữ độ mạnh yếu đặc biệt tốt, cơ thịt cứng ngắc ở eo dưới động tác mát xa dịu dàng của hắn chậm rãi thả lỏng, An Nham được mát xa rất là thoải mái, nheo mắt lại như con mèo lười ghé vào trong lòng Từ Thiếu Khiêm không chịu đứng lên.

 

Từ Thiếu Khiêm khẽ cười cười, tựa như vuốt lông nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của hắn, thấp giọng nói: “Đằng sau còn đau không?”

 

Đôi tai An Nham càng đỏ, trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Vẫn tốt... không quá đau.”

 

Từ Thiếu Khiêm nói: “Ừ, xem ra cường độ như tối qua, cậu vẫn là có thể tiếp nhận?”

 

An Nham sửng sốt một cái, ngẩng đầu nhìn Từ Thiếu Khiêm nói: “Chẳng lẽ cậu còn có cường độ cao hơn?”

 

Từ Thiếu Khiêm nghiêm túc nói: “Cậu dù sao cũng là lần đầu tiên ở trạng thái thanh tỉnh, tối hôm qua tôi đã thu liễm lắm rồi.”

 

An Nham trừng Từ Thiếu Khiêm nói: “Đây mà gọi là thu liễm?! Vậy cậu lúc không thu liễm là muốn thế nào?”

 

Từ Thiếu Khiêm nhẹ nhàng đẩy mắt kính trên sống mũi, mỉm cười nói: “Về sau cậu sẽ biết.”

 

“......” An Nham nhất thời có chút hối hận. Tại sao lại cảm thấy mình đang tự đào hố chôn mình?

 

Dù sao, An Nham cũng không hối hận được, hôm nay hắn bị Từ Thiếu Khiêm ép buộc đến căn bản không có sức lực xuống giường, ngày kế vừa có thể xuống giường đi lại, kết quả Từ Thiếu Khiêm đột nhiên từ trong túi áo rút ra hai tấm vé máy bay, nói: “An Nham, theo tôi đi New York một chuyến đi.”

 

An Nham nghi hoặc nói: “Cậu đi New York làm gì?”

 

Từ Thiếu Khiêm nghiêm túc nói: “Tôi muốn qua chi nhánh công ty bên kia xử lý công việc, có lẽ phải ở lại bên kia ít nhất một tháng, tôi muốn cậu đi cùng với tôi.” Nói xong lại nhẹ nhàng cúi đầu hôn xuống trán An Nham, “Tôi muốn ngày nào cũng có thể nhìn thấy cậu.”

 

“......” Vừa nghĩ đến sẽ phải tách hắn ra tròn một tháng, An Nham cũng có chút không nỡ, may mà hiện tại là tháng mười hai cuối năm, hoạt động năm nay cơ bản đã kết thúc, công ty theo thường lệ cho hắn nghỉ đến sau Tết âm lịch, Tết âm lịch đầu tiên hai người ở bên nhau, cùng Thiếu Khiêm ra nước ngoài đón tết, có vẻ cũng không tệ.

 

An Nham hạ quyết tâm, “Được rồi, tôi đi với cậu! Nhưng mà tôi phải nói một tiếng với anh hai bọn họ.”

 

Kỳ thật hiện tại An Lạc và An Trạch đã chuyển ra ngoài ở, ông nội lại thích ở trong viện an dưỡng cả ngày đáng bài chơi cờ với các ông các bà, lười về An gia quản lý, tất niên gì đó, An Nham có về nhà hay không thật đúng là cũng không có gì khác nhau.

 

Quả nhiên, An Trạch vừa nghe An Nham muốn đi Mỹ với Thiếu Khiêm, liền trực tiếp gật đầu đồng ý, thấp giọng nói: “Về trước tháng hai là được, ngày nghỉ tết âm lịch tùy anh sắp xếp.”

 

“Rõ thưa An tổng!” An Nham cúp điện thoại, cười nhìn về phía Từ Thiếu Khiêm nói, “An Trạch nhà tôi thật sự là càng ngày càng có khí thế ông chủ.”

 

An Trạch vất vả Từ Thiếu Khiêm đồng cảm vô cùng, phải tiếp quản công ty to như vậy, lại còn quản lý công ty đến gọn gàng ngăn nắp cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nếu giao An gia vào tay tiểu hỗn đản An Nham này, không quá một tháng chắc chắn là đã có thể đóng cửa.

 

Nghĩ đến đây, ánh mắt Từ Thiếu Khiêm nhìn về phía An Nham không khỏi càng thêm dịu dàng hơn chút, “An Trạch bọn họ tự có chuẩn bị cho năm mới, cậu theo tôi đi Mỹ, tết âm lịch năm nay chúng ta hai người đón riêng.”

 

“Được!” An Nham gật gật đầu, lại hỏi: “Đúng rồi, chuyến bay mấy giờ chiều?” Mắt nhìn thời gian trên vé máy bay, An Nham lập tức đẩy Từ Thiếu Khiêm ra ngoài cửa, “Chỉ còn hai tiếng rưỡi, mau đi thu dọn hành lý đi... Nhanh lên!”

 

Từ Thiếu Khiêm bị An Nham đuổi ra khỏi phòng, An Nham cũng bắt đầu tay chân lanh lẹ thu dọn hành lý, hộ chiếu chứng minh thư thẻ tín dụng, quần áo để thay... Thời điểm lục tung lên, thuận tay lôi ra một chiếc khăn quàng cổ, nhìn họa tiết quen thuộc trên chiếc khăn, là cái Từ Thiếu Khiêm tặng mình khi sinh nhật kia, An Nham trong lòng ấm áp, vội vàng quàng chiếc khăn này lên quanh cổ.

 

Hai người cùng nhau đến sân bay, đang muốn qua cửa an ninh, trong đám người đột nhiên một trận rối loạn, chỉ thấy vài phóng viên vác máy quay vọt tới trước mặt hai người, thi nhau hỏi: “An Nham, anh đang muốn cùng Từ Thiếu Khiêm ra nước ngoài à?” “Các anh thực sự ở bên nhau?” “Các anh là đang xuất ngoại nghỉ phép sao?”

 

An Nham đeo kính râm rất lớn, khuôn mặt trắng nõn bị mắt kính che đi hơn phân nửa, chỉ để lộ đường cằm xinh đẹp và đôi môi nhạt màu, rất có phong độ nói với mấy phóng viên: “Đúng vậy, tôi muốn theo người yêu đi nước ngoài hưởng tuần trăng mật, chúng tôi ở bên nhau rất hạnh phúc, cảm ơn mọi người quan tâm, chúc mọi người tết âm lịch vui vẻ trước.”

 

“......” Mấy phóng viên nhất thời ngây như phỗng.

 

An Nham nhân cơ hội giữ chặt tay Từ Thiếu Khiêm, nhanh chóng đi vào cửa kiểm tra an ninh, mãi cho đến khi qua cửa đăng ký kiểm tra an ninh đến phòng nghỉ, An Nham mới nhẹ nhàng thở ra một hơi thật dài, hơi buồn bực nói: “Ài, nhóm chó săn này thật phiền á, đi đến đâu cũng có thể bị bọn họ bắt được, cứ như bị người theo dõi giám sát ấy, thật khó chịu.”

 

Nhìn dáng vẻ hơi cau mày của An Nham, Từ Thiếu Khiêm nhịn không được nhẹ nhàng cầm tay hắn, thấp giọng an ủi nói: “Giới giải trí chính là như vậy, không cần để ý đến bọn họ.” Câu nói ứng phó phóng viên vừa rồi kia của An Nham khiến tâm tình Từ Thiếu Khiêm thực sự rất sung sướng... Tôi muốn theo người yêu đi nước ngoài hưởng tuần trăng mật... Hắn dùng từ “người yêu” này. Từ Thiếu Khiêm rất thích, rất vừa lòng xưng hô như vậy.

 

An Nham cúi đầu trầm mặc một lát, một ý định nào đó dưới đáy lòng, dần dần càng trở nên kiên định.

 

Rất nhanh, trong radio liền thông báo đăng ký, hai người một trước một sau lên máy bay, An Nham ở trên máy bay ngủ một mạch, lúc tỉnh lại cư nhiên đã đến New York.

 

Từ sân bay đi ra, tiếp đón lại là Từ Thiếu Bạch, đưa mắt nhìn An Nham, lễ phép vươn tay: “An Nham, đã lâu không gặp.”

 

An Nham bắt tay cậu ta một cái, trước kia luôn cảm thấy Từ Thiếu Bạch hình như có một loại địch ý kỳ quái với mình, nhưng lần này, An Nham đột nhiên cảm thấy Từ Thiếu Bạch có vẻ như hữu hảo hơn không ít với mình?

 

Từ Thiếu Bạch đưa hai người đến một nhà hàng Tây, mời bọn họ một bữa, sau đó mới lái xe đưa hai người đến một biệt thự tư nhân.

 

Thấy Từ Thiếu Khiêm lấy chìa khóa ra, An Nham không nhịn được kinh ngạc nói: “Đây là nhà của cậu?”

 

Từ Thiếu Khiêm gật gật đầu: “Lúc trước vốn quyết định đến chi nhánh công ty bên Mỹ không về nước nữa, cho nên tôi nhờ Quốc Nguyên mua giúp ngôi nhà này.”

 

“À...” An Nham có chút xấu hổ, lúc trước Từ Thiếu Khiêm muốn đi Mỹ không trở về nữa, chính là do một câu “Đồng tính luyến ái ghê tởm” của hắn đuổi đi, sao có thể dự đoán được hôm nay, mình cư nhiên cũng yêu hắn, cũng bởi vì hắn mà biến thành đồng tính luyến ái, quả nhiên là nói không thể nói lung tung, tự làm bậy không thể sống.

 

Từ Thiếu đỗ xe ở gara, sau đó mới xoay người trở lại, đưa chìa khóa xe và giấy chứng nhận cho Từ Thiếu Khiêm: “Anh, anh ở New York cứ lái chiếc xe này đi, đây là chìa khóa và giấy phép lái xe, trong xe có hệ thống định hướng mới nhất.”

 

Từ Thiếu Khiêm gật gật đầu, “Cảm ơn.”

 

Từ Thiếu liếc mắt nhìn An Nham, mỉm cười nói: “Vậy em về trước, hai vị cứ tự nhiên.”

 

Chờ cậu ta đi xong, An Nham mới hiếu kỳ nói: “Em trai cậu hình như thay đổi rất nhiều a, tôi rốt cục cảm thấy cậu ấy một chút cũng không giống tiểu Thiếu Bạch yếu ớt lắm bệnh trước đây...”

 

Từ Thiếu Khiêm cười cười nói: “Nó tốt nghiệp đại học, đã bắt đầu đi làm, đương nhiên sẽ thành thục hơn rất nhiều.” Nói rồi xoa xoa tóc An Nham, “Đừng tò mò, vào nhà đi.”

 

Hai người vào trong nhà, An Nham lúc này mới phát hiện, bố trí ngôi biệt thự này cư nhiên giống căn của mình trong nước kia như đúc.

 

Thiếu Khiêm bố trí nơi này thành dáng vẻ kia, hiển nhiên là lúc trước thời điểm chuân bị đi Mỹ đã tính toán muốn ở lại đây lâu dài.

 

Tâm tình An Nham nhất thời có chút phức tạp, đi dạo một vào trong nhà, quay đầu đi đến trước mặt Từ Thiếu Khiêm nói: “Thiếu Khiêm, nói thật, biệt thự tôi mua lúc trước kia... trang trí bên trong, có phải do cậu mời người đến làm?”

 

Từ Thiếu Khiêm thấp giọng nói: “Là tôi dựa theo sở thích của cậu, tự mình thiết kế.”

 

“......” Quả thế!

 

An Nham nhất thời cực kỳ cảm động. Sự thấu hiểu của nam nhân trước mặt này đối với hắn, thậm chí so với bản thân hắn còn sâu sắc hơn, hình thước gia cụ yêu thích, màu sắc tấm rèm... Thiếu Khiêm đều biết hết tất cả, toàn bộ trang trí trong ngôi nhà khiến An Nham vô cùng yêu thích, cư nhiên là danh tác hắn tự mình thiết kế?!

 

An Nham đi tới ôm chặt lấy Từ Thiếu Khiêm, dùng đầu cọ cọ cằm hắn.

 

Động tác thận mật giống như làm nũng này, khiến dục hỏa trong lòng Từ Thiếu Khiêm phừng một phát bùng lên, ôm chặt eo An Nham, hạ giọng nói: “Cậu ở trên máy bay ngủ lâu như vậy, giờ không quá buồn ngủ nữa đúng không?”

 

An Nham một chút cũng không nhận thấy được nguy hiểm nghiêm túc gật gật đầu, nói: “Ừ, trên máy bay ngủ nhiều lắm rồi, tôi một chút cũng không buồn ngủ.”

 

Từ Thiếu Khiêm mỉm cười: “Thế thì chúng ta làm chuyện khác đi...”

 

An Nham còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn trực tiếp kéo vào phòng ngủ.

 

“Ây, Thiếu Khiêm...”

 

An Nham muốn đứng dậy, lại bị Từ Thiếu Khiêm dùng sức áp về lại trên giường, Từ Thiếu Khiêm nhanh chóng cởi chiếc khăn choàng quen thuộc trên cổ An Nham xuống, bắt chéo hai tay hắn với nhau, gắt gao trói chặt.

 

“...” An Nham nhất thời hối hận muốn chết!

 

Lúc ra khỏi cửa cố ý đeo chiếc khăn mà hắn tặng, kết quả bị hắn ngay tại hiện trường tháo xuống dùng làm đạo cụ! Quả nhiên là tự làm bậy không thể sống! An Nham chống cự một chút, phát hiện chiếc khăn này buộc thật sự có kỹ xảo, cổ tay cũng không đau, nhưng thế nào cũng không giãy ra được.

 

An Nham có chút hoảng hốt nói: “Thiếu Khiêm, buông, cậu, cậu làm cái gì vậy?”

 

“Đã sớm muốn làm vậy với cậu, trước kia cũng thường xuyên mơ thấy cảnh tượng như vậy.” Từ Thiếu Khiêm ghé sát lại, thấp giọng nói, “Cậu giúp tôi làm tròn giấc mộng nhé? Được chứ?”

 

Hắn cư nhiên thường xuyên ở trong mộng... làm vậy với mình?

 

Mặt An Nham đột nhiên đỏ bừng lên, đối diện với ánh mắt thâm thúy chứa đựng dục vọng chiếm hữu mãnh liệt của nam nhân, nhớ tới điên cuồng tối hôm trước của người này, thậm chí ngay đến lưng cũng không khỏi run rẩy, nơi bên trong cơ thể từng bị hắn hung ác đâm xuyên, thậm chí có chút mong chờ xấu hổ.

 

Từ Thiếu Khiêm ghé sát lại, mỉm cười nói: “Cậu hôm nay lúc ứng phó phóng viên, không phải đã nói muốn theo tôi ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật à? Chúng ta hưởng thụ thật tốt... tuần trăng mật đi.”

 

An Nham nghe thanh âm trầm thấp của hắn, chỉ cảm thấy da đầu một đợt run lên, khẩn trương nói: “Tuần, tuần trăng mật? Tôi, tôi chỉ là thuận miệng nói bừa... Đám phóng viên này rất đáng ghét, tôi lung tung bịa cớ thôi... A......”

 

An Nham nói năng lộn xộn muốn đáng lạc hướng, lại bị Từ Thiếu Khiêm trực tiếp cởi quần, cúi người ngậm lấy nơi mẫn cảm.

 

Hai chân bại lộ trong không khí, trang phục nửa người trên vẫn kín kẽ hoàn chỉnh, tay lại bị khăn quàng cổ buộc lại, tư thế như vậy khiến An Nham vô cùng xấu hổ, bị Từ Thiếu Khiêm dùng miệng liếm mút, mặt hắn nhanh chóng đỏ lên, hai chân cũng bắt đầu hơi hơi phát run.

 

“Thiếu Khiêm... Đừng, đừng như vậy... Ngô ưm......”

 

Cảm giác được khoang miệng ấm áp bao bọc quả thực là như lên thiên đường!

 

Nuốt phun đầy kỹ xảo của Từ Thiếu Khiêm khiến cho cảm quan toàn thân An Nham nháy mắt bị kéo lên tới đỉnh điểm, An Nham xấu hổ không để đâu cho hết, hai tay bị trói lên đỉnh đầu nhanh chóng nắm lấy mép khăn, hé miệng hổn hển thở dốc.

 

“Ngô... ưm a......”

 

Dưới sự ra sức của Từ Thiếu Khiêm, An Nham rốt cục buông vũ khí đầu hàng, chất lỏng nóng hổi bắn hết vào trong miệng hắn, nhìn chất lỏng màu trắng lưu lại bên môi Từ Thiếu Khiêm, An Nham toàn thân đều đỏ bừng lên vì xấu hổ.

 

Từ Thiếu Khiêm vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm liếm khóe môi, cúi người nói thầm bên tai An Nham: “Chúng mình cùng hưởng mấy ngày tuần trăng mật đi.”

 

“...” An Nham đỏ mặt nói, “Cậu, cậu muốn hưởng như thế nào?”

 

Từ Thiếu Khiêm mỉm cười: “Đương nhiên là ngọt ngào thế nào thì hưởng thế ấy.” Nói xong liền mở ngăn kéo bên cạnh lấy ra tuýp thuốc bôi trơn, bôi một lượng lớn vào phía sau An Nham, kiên nhẫn trượt trượt vài cái, sau đó mới cởi quần, đem phân thân đã sớm sưng to không chịu nổi dùng sức sáp nhập.

 

“Ví như, hiện tại...” Từ Thiếu Khiêm hơi thở bất ổn nói, hơi hơi điều chỉnh phần eo một chút, nhẹ nhàng rời khỏi, sau đó đâm vào càng sâu, “Có thể ôm cậu như vậy... Tôi đã cảm thấy thật hạnh phúc... An Nham.”

 

Cảm giác quen thuộc trong cơ thể trỗi dậy, An Nham đỏ mặt, hai chân run nhè nhẹ kẹp lấy eo hắn, không để ý xấu hổ hé miệng nhẹ nhàng thở dốc.

 

“Ưm... Thiếu Khiêm... Sâu, sâu quá......”

 

An Nham căn bản không biết bản thân đang kêu loạn cái gì, Từ Thiếu Khiêm nhiệt tình tra tấn làm hắn gần như muốn hỏng mất.

 

Bởi vì biết rõ người này sẽ không thương tổn mình, cho nên dù bị hắn trói hai tay lại, cũng không có một chút sợ hãi, thủ đoạn tình thú nho nhỏ như này, thế nhưng lại khiến An Nham vô cùng mẫn cảm, trong hồi hộp không hiểu sao sinh ra một loại cảm giác run rẩy kỳ quái.

 

Từ Thiếu Khiêm trên máy bay cũng đã ngủ đủ, hơn nữa còn thay đổi múi giờ, ban đêm ngủ không yên, vừa lúc có thể làm một chút chuyện. Vì thế, buổi tối hôm nay, hai người thay đổi tư thế lăn giường mấy lần. Mãi đến cuối cùng cả hai đều trong tình trạng kiệt sức mới chịu ngừng lại.

 

Hai người sóng vai nằm trên giường, Từ Thiếu Khiêm tháo bỏ hai tay An Nham, nhìn đường vết hơi hơi phiếm hồng nơi cổ tay, không nhịn được đau lòng kéo tay hắn đến bên môi, tinh tế liếm hôn chỗ bị hằn đỏ: “Đau không?”

 

An Nham bị hắn hôn phát ngượng, nhẹ giọng nói: “Không đau.”

 

Muốn rút tay về, lại bị hắn giữ chặt không buông, Từ Thiếu Khiêm từ trong ngăn kéo tủ đầu giường lấy ra một chiếc hộp tinh xảo, mở ra đưa đến trước mặt An Nham, nghiêm túc nói: “An Nham... Chúng mình kết hôn đi?”

 

“...” An Nham khiếp sợ nhìn hắn, chiếc nhẫn cầm trong lòng bàn tay lòe lòe tỏa sáng, biểu tình trên mặt Từ Thiếu Khiêm cũng hoàn toàn nghiêm túc, An Nham chỉ càm thấy trong nháy mắt có thứ gì đó lấp đầy lồng ngực, tầm mắt một trận mơ hồ, một câu cũng không nói nên lời.

 

Từ Thiếu Khiêm ngữ khí dịu dàng nói: “Tôi yêu cậu, là kiểu yêu muốn cùng cậu nắm tay nhau đến già... Lần này đưa cậu đến Mỹ, căn bản không phải đi họp gì hết, mục đích chân chính, kỳ thực là muốn cầu hôn cậu. Nếu cậu đồng ý, chúng ta liền đăng ký kết hôn ngay tại đây.”

 

“...”

 

“Về sau, cậu chỉ có tôi, tôi cũng chỉ có cậu... Chúng ta vĩnh viễn không phản bội nhau, được không?”

 

Nghe âm thanh ôn nhu của Từ Thiếu Khiêm, đáy lòng An Nham đột nhiên cảm động tới tột đỉnh, không ngờ Từ Thiếu Khiêm đã suy tính lâu dài như vậy, lo lắng chu đáo như vậy, mình mới chỉ ao ước được ở bên cạnh hắn, chứ còn chưa nghĩ đến chuyện hai người có thể chính thức kết hôn...

 

Kết hôn? Quá tốt a!

 

Có thể cùng người mình yêu nhất quang minh chính đại kết hôn, mình có lý do gì mà không đáp ứng cơ chứ?

 

An Nham nhìn chiếc Từ Thiếu Khiêm nắm trong lòng bàn tay, cười cười nói: “Được, chúng mình kết hôn!”

 

Từ Thiếu Khiêm kích động gắt gao ôm chặt hắn vào trong ngực, thời điểm đeo nhẫn lên tay An Nham, ngón tay thậm chí còn hơi hơi phát run.

 

Vốn đã làm tốt chuẩn bị ép hôn, nào ngờ An Nham sẽ đáp ứng rõ ràng như vậy.

 

An Nham vừa mới qua cao trào, trên người có loại hơi thở lười biếng khác biệt, toàn thân trải đầy dấu hôn mà mình lưu lại, trên tay còn đeo chiếc nhẫn khắc một chữ “Khiêm”... Từ Thiếu Khiêm biết, An Nham mà hắn đã yêu suốt nhiều năm, từ hôm nay trở đi, rốt cục triệt triệt để để, hoàn hoàn toàn toàn thuộc về mình.

 

Đương nhiên, hắn cũng thuộc về An Nham.

 

Bọn họ chỉ thuộc thuộc về nhau, bọn họ là duy nhất của nhau.

 

Cảm giác được hai tay An Nham nhẹ nhàng ôm trả, đáy lòng Từ Thiếu Khiêm, rốt cục bị cảm giác hạnh phúc hoàn toàn tràn ngập.

back top