Thật Giả Thiếu Gia

Chương 9

 

Lại một lần nữa nằm ác mộng,Đỗ Diệu Phù bừng tỉnh trong mắt vẫn lưu lại mấy phần kinh hoàng,hồi lâu mới từ từ trấn định xuống .

 

Nàng nhắm mắt cảm thấy đầu có chút choáng váng, ngồi dậy,gian phòng mờ mịt không có đốt đèn đập vào mắt là một mảnh hắc ám.

 

Nàng ngủ bao lâu? Hiện tại là lúc nào?

 

Tay nhỏ bé nhấc màn che,đang muốn mở miệng kêu to,cổ tay lại đột nhiên bị chế trụ, thân ảnh cao lớn như núi xuất hiện ở trước giường.

 

Đỗ Diệu Phù bị dù dọa theo bản năng muốn phát ra tiếng thét chói tai,một cái bàn tay to che lại miệngnàng,áp đảo nàng, thân thể cao to rắn chắc phủ trên người nàng.

 

Thân thể nháy mắt cứng ngắc,nàng sững sờ nhìn chằm chằm phía trên.

 

Trong bóng đêm,Đỗ Diệu Phù lại có thể dễ dàng nhận ra cặp con ngươi kia,cho dù cách biệt một năm nhưng nhiệt độ ôn hòa của cơ thể hắn vẫn là quen thuộc như vậy, quen thuộc đến làm cho nàng đau lòng.

 

Bàn tay che cánh môi chậm rãi dời đi, môi của nàng khẽ run,“Ngươi, ngươi là ai? Muốn làm cái gì?” Nàng thát gan lựa chọn giả ngu.

 

“Ta là ai? Muốn làm cái gì?” Thanh âm lãnh thuần lặp lại lời của nàng, hơi thở cực nóng gần sát khuôn mặt nhỏ nhắn bàn tay xoa môi của nàng.“Nàng không biết, không hiểu sao?”

 

Năm ngón tay chậm rãi buộc chặt giống như đang trừng phạt,hung hăng nắm lấy kiều nhũ no đủ.

 

“A!” Đau đớn làm cho nàng thở gấp,thân thể run rẩy.

 

“Nói lại một lần nữa,nàng nói ta là ai? Muốn làm cái gì?” Lần này thanh âm của hắn dịu dàng, giống như tình nhân nỉ non bên gối.

 

Ngón tay buông ra nụ hoa,đầu ngón tay vẹt áo mỏng . Ngón tay nhẹ nhàng vẽ lên mỗi một tấc da thịt cảm nhận nàng run rẩy.

 

Con ngươi trong vắt nhìn chăm chú vào hắn có sợ hãi,có bối rối nhưng không có một tia lưu luyến làm người ta tức giận!

 

Con ngươi đen bao phủ giận giữ,đem phẫn nộ đặt lên môi mềm dùng sức cắn, thật mạnh cắn,máu chảy ra trong môi,nàng phát ra nức nở sợ hãi.

 

Khóc cái gì! Nàng dựa vào cái gì khóc?

 

Khi biết nàng rơi xuống vực tim của hắn đau đến cơ hồ vỡ ra, khi biết được nàng có khả năng còn sống hắn cơ hồ khóc rống. Một năm này ngày qua ngày đêm đêm tìm kiếm nàng, trăm phương nghìn kế muốn tra tung tích của nàng nhưng bị cản trở, có người không cho hắn tìm được nàng.

 

Là ai?

 

Hắn phẫn nộ lại sốt ruột, nàng ở đâu? Không ngờ người không tim không phổi xuất hiện ở trước mặt hắn,thậm chí còn làm bộ như không biết hắn.

 

Được,nàng đủ tàn nhẫn! Nàng không yêuhắn, khôngyêu hoàn toàn!

 

Tần Diệu Đường thô bạo tiến vào nàng,nàng đau khóc,loại xử nữ chặc trất thật sâu hút lấy hắn,đẩy hắn muốn cho hắn rời khỏi.

 

Nàng đừng mơ!

 

Không để ý nàng đau,bỏ qua tơ máu tràn ra u hoa,hắn thật sâu tiến vào,rút ra lại tiến vào, một lần lại một lần chiếm lĩnh.

 

Nàng tốt nhất nên đau, tốt nhất nên đau, hắn muốn nàng nhớ rõ sự tồn tại của hắn, không cho nàng quên đi hắn.

 

“Hu……” Tiếng khóc bị hắn nuốt vào,cánh môi tê dại đau đến như không phải của mình, thân thể bị hắn thật mạnh xoa nắn, toàn thân Đỗ Diệu Phù đều thấy thật là đau.

 

Hắn nóng bỏng xỏ xuyên qua nàng,nàng đau đến run rẩy,nhưng càng sâu cảm nhận được của hắn tồn tại,mỗi một lần xâm nhập, linh hồn của nàng tựa như cũng bị chiếm cứ.

 

Nàng sợ hãi, hắn như vậy thật đáng sợ……

 

Nước mắt không nén được rơi xuống,run rẩy nàng như đóa hoa vỡ nát lại kháng cự không được dã thú cắn xé, chất lỏng đỏ tươi tràn ra hắn hung hăng cắn nuốt, chất lỏng nóng rực nhanh tiến vào chỗ sâu trong người nàng.

 

Hắn thở gấp nàng khóc nức nở, thân thể hai người chặt chẽ tương hợp,hắn còn đang trong cơ thể nàng, hơi thở nồng đậm vây quanh nàng.

 

Thân thể cường tráng lại động –

 

“Đừng mà……” Nghĩ đến hắn lại ngược đại mình,Đỗ Diệu Phù sợ đến lui vai.

 

Hắn rời khỏi thân thể nàng, bước xuống giường,chỉ chốc lát sau lại trở về.

 

Nàng hoảng sợ nhìn hắn,hai chân bị vặn bung ra, một chút ấm áp chạm vào nhụy hoa non nớt sưng đỏ,nàng khẽ run,theo bản năng giãy dụa.

 

“Đừng nhúc nhích.”

 

Đỗ Diệu Phù lập tức dừng lại, ủy khuất cắn môi bị thương.

 

Mảnh vải ấm áp ẩm ướt nhẹ nhàng lau đi chất lỏng trên đóa hoa , dịu dàng mơn trớn cánh hoa trơn mịn sưng đỏ, lau đi dấu vết hắn thô lỗ lưu lại.

 

Nàng hoảng sợ nhìn hắn,trong bóng đêm nàng nhìn không thấy vẻ mặt của hắn nhưng có thể cảm nhận được tay hắn dịu dàng,hoàn toàn khác với thô bạo ban nãy.

 

Nàng không hiểu hắn nhưng cũng không hiểu chính mình.

 

Hắn thô bạo làm cho nàng sợ hãi,nhưng dịu dàng của hắn làm cho nàng không muốn xa rời.

 

Tần Diệu Đường nâng mâu bắt lấy ánh mắt của nàng, lại không ngoài ý muốn nàng né tránh hắn,hắn than nhẹ bỏ mảnh vải ẩm ướt xuống,đưa tay ôm lấy nàng.

 

Không thấy nàng cứng ngắc hắn nằm lên trên giường để cho nàng gục vào trên người, bàn tay thâm nhập mái tóc mềm mại, nhẹ nhàng vuốt ve qua lại giống như cưng chiều con mèo nhỏ bị thương.

 

Đỗ Diệu Phù nằm sấp trên người hắn ,ngay từ đầu thân thể vẫn cứng ngắc nhưng khi hắn dịu dàng xoa nhẹ, thân thể nàng dần dần mềm nhũn dựa vào trên người hắn,lỗ tai dán ngực của hắn,nghe tim đập của hắn.

 

Thình thịch,thình thịch…… tiếng tim đập trầm ổn làm cho nàng dần dần thả lỏng sợ hãi,bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng dán lồng ngực của hắn,trong mũi là hương vị quen thuộc của hắn.

 

Không biết vì sao nàng lại cảm thấy có chút muốn khóc.

 

Mà nàng cũng quả thật khóc, giọt nước mắt ấm áp rơi xuống ngực,một giọt lại một giọt làm cho hắn nhẹ nhàng thở dài.

 

“Không bắt nạt nàng cũng khóc.” Thanh âm khàn khàn có chút không biết làm sao.

 

Nàng không nói chỉ khóc.

 

Tần Diệu Đường xoay người áp đảo nàng, nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn,nhẹ nhàng hôn lên nước mắt của nàng. Nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt như bươm bướm, cuối cùng phủ lên môi mềm,khẽ liếm cánh môi bị hắn cắn nát,hắn tinh tế mút triền miên thâm nhập vào trong miệng.

 

Dục vọng lại cương cứng nhẹ nhàng đâm vào kiều hoa, nhẹ nhàng chậm chạp,từ từ tiến vào nàng,thâm nhập sâu vào dũng đạo.

 

“Ưm……” Tinh tế rên rỉ lâu dài mà ngọt lịm, hai chân thon dài hoàn trụ hắn, lưỡi khéo léo dây dưa cùng hắn,bởi vì hắn dịu dàng ra vào mà than nhẹ.

 

Bàn tay mơn trớn tuyết nhũ,đưa đẩy ôm trọn, xoa đầu vú xinh xắn,hắn vuốt ve nàng, khiêu khích mỗi một nơi mẫn cảm của nàng làm cho nàng càng ướt át, mật hoa theo cứng ngắc của hắn chảy ra, tràn ra triền miên ngọt hương.

 

Nàng phát ra ưm ngượng ngùng, Tần Diệu Đường thích nghe nhất thanh âm nàng rên rỉ,buông môi ra hắn khẽ cắn vai mảnh khảnh.

 

“Gọi ra,ta thích nghe.”

 

Đỗ Diệu Phù cắn môi, cảm thấy rất ngượng ngùng, hắn lại đâm sau vào một cái.

 

“A!” Yêu kiều theo cánh môi tràn ra.

 

“Thật là dễ nghe.” Tần Diệu Đường kéo nàng để cho nàng giạng chân ngồi ở trên người hắn,như vậy nhiệt thiết có thể đi vào càng sâu, mà tư thế này làm cho vú nàng đối diện hắn, hắn há miệng là có thể ngậm vú nhỏ ngon miệng.

 

Mút lấy nhũ thịt tỉ mỉ,bàn tay to chế trụ eo nhỏ hắn dùng lực đính lên trên,đảo nhập nhụy hoa yếu ớt muốn cho nàng phát ra thanh âm dễ nghe.

 

Thân thể mềm mại như nhạc khí tốt nhất,khi hắn ngậm mút sẽ tấu ra thanh âm mê người, thanh âm này là hắn độc hưởng.

 

Khi hắn tiến công Đỗ Diệu Phù rốt cuộc nén không được thanh âm, ngửa đầu tóc đen tán loạn,tay nhỏ bé hoàn gáy của hắn,hai vú bị hắn liếm mút,mà hoa bị dưới thân bị hắn giữ lấy,một lần lại một lần xỏ xuyên qua.

 

Chất lỏng ẩm ướt chảy ra nhiễm ướt hạ thân hai người, lại càng câu động dục vọng của hắn, ngón tay nắm nụ hoa xoa bóp thật mạnh.

 

Nàng run rẩy thân thể phiếm hồng, nháy mắt hoa huyệt buộc chặt ẩm ướt nhỏ từng giọt làm cho Tần Diệu Đường điên cuồng.

 

Hắn thật mạnh đỉnh lên trên hưởng thụ vẻ đẹp chặc trất của nàng,lưỡi cuốn lấy một đầu vú thật mạnh ngậm mút,bụng dưới cũng cuồng mãnh tiến vào,đem dịch nóng sái ra.

 

Cảm nhận được của hắn nóng rực,hơi thở Đỗ Diệu Phù mảnh mai, mềm nhũn dựa vào lồng ngực ẩm mồ hôi.Tần Diệu Đường cúi đầu khẽ hôn lên trán phiếm mỏng mồ hôi,ôm nàng nằm xuống hắn vẫn chôn ở trong cơ thể nàng,luyến tiếc rời đi.

 

Hai người hô hấp nhẹ nhàng,hắn triền miên vỗ về mái tóc mềm khẽ hôn đôi môi xinh đẹp,hôn mỗi một tấc trên khuôn mặt nhỏ nhắn, cuối cùng dừng ở cánh môi.

 

Nhẹ nhàng hôn, một chút lại một chút giống như hôn thế nào cũng không đủ.

 

Đỗ Diệu Phù hơi thở rối loạn nhìn hắn, cánh môi bị hắn hôn sưng đỏ,tê dại đau, miệng đều là hương vị của hắn.

 

Nàng muốn mở miệng lại không biết nên nói cái gì, sợ phá hư yên tĩnh ngọt ngào của lúc này.

 

Nhìn ra suy nghĩ nàng Tần Diệu Đường than nhẹ, đem mặt nàng vùi vào trong lòng,dịu dàng ôm nàng.“Ngủ đi!” Có lẽ hắn cũng sợ phá hư bình thản lúc này,cũng giống như nàng tạm thời lựa chọn trốn tránh.

 

Đỗ Diệu Phù trừng mắt nhìn,hít hơi thở dễ ngửi, mỏi mệt tập thượng chỉ chốc lát sau liền ngủ say.

 

Mà hắn nghe hô hấp an ổn của nàng, ngón tay vẫn không thôi vỗ về tóc của nàng, cánh tay giữ lấy nàng kéo vào trong ngực.

 

Rốt cục lại ôm chặt nàng……

 

Lần này mặc kệ nàng muốn hay không, có nguyện ý hay không, hắn cũng sẽ không buông tay.

 

………………

 

Tiếng bước chân nôn nóng từ ngoài cửa vang lên, Tần Diệu Đường mở mắt ra nhìn người ngủ ở trong lòng, con ngươi đen phiếm dịu dàng,khóe môi chưa gợi lên cửa phòng đã bị người dùng sức đẩy ra.

 

“Đỗ Diệu Phù,cậu……”

 

Kế tiếp là trầm mặc,người tới trừng lớn mắt nhìn nam nhân xuất hiện ở trên giường cộng với hương vị trong phòng,xanh đen trên mặt Giang Sơ Vi lần lượt thay đổi, lập tức phát ra gào thét.“Chết tiệt! Tên vương bát đản này là ai?”

 

Gào thét thật lớn ở sáng sớm yên tĩnh vang tận mây xanh,chỉ chốc lát sau chung quanh liền phát ra bối rối tiếng bước chân.

 

“Làm sao vậy? Làm sao vậy? Tỷ, phát sinh chuyện gì?” Cùng ở một viện Giang Hạo Thừa ngay cả ngoại sam cũng không kịp mặc,nhanh chân lao tới.

 

Nói giỡn! Lão tỷ có thai không thể xảy ra cái gì ngoài ý muốn.

 

Giang Hạo Thừa chạy đến bên người Giang Sơ Vi, theo ánh mắt lão tỷ nhìn vào trong phòng ,hắn nhanh chóng mở lớn miệng.

 

“Đại, đại, đại cữu tử……” Tình hình này là sao đây?

 

Tần Diệu Đường trong miệng hắn là đại cữu tử, là đại sư huynh Cổ Vân Bảo cũng là đệ tử đầu tiên của nhạc phụ, cá tính lãnh đạm trầm mặc, bất quá cũng là người khiêm tốn. Mà “Quân tử” này giờ cả người trần trụi nằm trên giường Diệu Diệu,nhìn giường xốc xếch,y phục vứt đầy trên mặt đất, còn hương vị ham muốn trong phòng, người sáng suốt vừa thấy đã biết xảy ra chuyện gì.

 

Giang Hạo Thừa mở lớn miệng, quả thực không thể tin được hai mắt của mình.

 

“Có gì vậy? Có gì vậy?”

 

Trúc viện xôn xao cũng đưa tới một đống người. Nói giỡn, đây chính là biệt viện của hoàng hậu và công chúa vào ở, xảy ra chuyện gì Cổ Vân Bảo bọn họ bồi thường không nổi nha!

 

“Ack…… Đại sư huynh?” Các sư huynh đệ Cổ Vân Bảo vẻ mặt giống như đúc Giang Hạo Thừa.

 

Trời ơi! Khi nào thì đại sư huynh lại thành hái hoa tặc nha? Hơn nữa hoa gì không hái, lại hái đóa hoa Phù Dung công chúa này, còn bị người bắt quả tang,cái này xong đời!

 

“Diệu Đường ca?” Tống Điệp Nhi cũng kinh ngạc trợn to mắt, đây,đây,đây không phải phòng ở của công chúa sao? Vậy,vậy trong chăn bông là ……

 

“Hết thảy đi ra ngoài cho ta!” Từ lúc có người xông tới, Tần Diệu Đường đã dùng chăn che kín Đỗ Diệu Phù,không cho nàng bị nhìn miếng nào. Hắn lạnh lùng nhìn mọi người,“Đi ra ngoài!”

 

Mọi người bị ánh mắt của hắn dọa sợ tới mức không dám lại nhìn, vội vàng rời khỏi bất quá không bao gồm Giang nữ vương.

 

“Ngươi là ai vậy? Tại sao ở trên giường Diệu Diệu? Dựa vào cái gì! Ngươi không phải là tên dã nam nhân bắt nạt Diệu Diệu chứ?” Càng nhìn càng thấy có thể, Giang Sơ Vi muốn xông lên đè dẹp nhân.

 

Giang Hạo Thừa vội vàng kéo lão tỷ ,sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra,“Tỷ, đừng kích động,tỷ đừng quên tỷ hiện tại là phụ nữ có thai!” Nói nửa đại cữu tử cũng không thể trêu vào đâu!

 

Đúng,nàng là phụ nữ có thai. Giang Sơ Vi đưa một ngón tay.”A Hạo, lên!”

 

Lên? Giang Hạo Thừa đổ mồ hôi, hắn làm sao đánh thắng được đại cữu tử? Đành phải nhìn cầu cứu lão bà bên cạnh.“Lão bà……”

 

“Không cần khiêu chiến tính nhẫn nại của ta.” Con ngươi Tần Diệu Đường lãnh hạ,cho dù người trước mắt là đương kim hoàng hậu hắn cũng không để vào mắt.

 

Giang Hạo Thừa nhanh kéo lão tỷ đi.

 

“Kéo cái gì?” Giang Sơ Vi hất ra đệ đệ, nàng trừng mắt Tần Diệu Đường không hề sợ đôi mắt lạnh lùng kia.

 

“Nói cho ngươi biết, tính nhẫn nại của lão nương cũng có hạn,ta chỉ cho các ngươi thời gian mặt tốt y phục.” Nói xong nàng bước khỏi cửa phòng,dùng sức đóng cửa lại.

 

Trải qua một màn nháo như vậy, Đỗ Diệu Phù cũng tỉnh,nàng đỏ mặt, xấu hổ cúi thấp mặt.

 

Tần Diệu Đường xuống giường mặc y phục, thấy nàng bất động cúi đầu ngồi ở trên giường,hắn đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.“Nàng ta tại sao gọi nàng là Diệu Diệu?”

 

“Bởi vì ta không phải Bùi Thiệu Thanh.” Đỗ Diệu Phù nhìn chăm chú vào hắn, con ngươi chớp động.

 

Tần Diệu Đường nhíu mày lại, đang muốn nói cái gì thì cửa phòng lại bị người thô lỗ dùng chân đá văng ra.

 

“A! Y phục mặc xong chưa?” Giang Sơ Vi không kiên nhẫn.

 

“Tỷ,tỷ đang có thai! Xin tỷ đừng quá thô lỗ.” Đây là thanh âm kinh hãi của Giang Hạo Thừa

 

Tần Diệu Đường nhíu mày lạnh lùng nhìn chăm chú cửa phòng, có xúc động muốn phong lại miệng hoàng hậu.

 

“Đến đây, trước mặc y phục vào.” Hắn lấy y phục đưa cho Đỗ Diệu Phù.

 

“Ừm!” Đỗ Diệu Phù ngoan ngoãn mặc xong y phục.

 

Lông mày Tần Diệu Đường nhăn lại càng chặt, trong lòng dâng lên một chút quái dị.

 

Đỗ Diệu Phù vừa mới cầm y phục,cửa đã bị đá văng ra.

 

Giang Sơ Vi vọt vào phòng, trực tiếp nhằm phía Đỗ Diệu Phù,kéo nàng ra phía sau để mình che trở,ngẩng đầu trừng Tần Diệu Đường.“Ngươi, tên gọi là gì?”

 

“Tần Diệu Đường.” Tần Diệu Đường trả lời, ánh mắt vẫn dừng ở trên người Đỗ Diệu Phù.

 

“Ngươi là ai? Có quan hệ gì với Diệu Diệu? Một năm trước hại Diệu Diệu rơi xuống vực có phải là ngươi hay không?” Giang Sơ Vi luân phiên ép hỏi.

 

Mặc kệ Diệu Diệu trong miệng nàng là ai, Tần Diệu Đường chỉ nói:“Nàng là nữ nhân của ta. Về phần chuyện rơi xuống vực,ta nghĩ cô hẳn là nên hỏi nàng.” Nghĩ đến chuyện nàng trốn khỏi hắn,hắn vẫn còn phẫn nộ.

 

Giang Sơ Vi nhíu mày quay đầu nhìn về phía Đỗ Diệu Phù, lôi nàng ra phía trước.“Diệu Diệu,cậu nói xem, có phải người này hại cậu rơi xuống vực không?”

 

Đỗ Diệu Phù cắn môi nhìn Giang Sơ Vi, lại nhìn về phía Tần Diệu Đường,cuối cùng chậm rãi lắc đầu.“Không phải, Sơ Vi,không liên quan đến hắn.”

 

“Thực sự?” Giang Sơ Vi không tin.

 

“Ừm!” Đỗ Diệu Phù mỉm cười lại nhìn về phía Tần Diệu Đường, trong mắt phiếm dịu dàng.“Ừm, không liên quan đến hắn.”

 

Tần Diệu Đường lại lạnh lùng dùng sức bắt lấy Đỗ Diệu Phù,kéo nàng đến trước người.

 

Không nghĩ tới họ Tần kia đột nhiên động thủ, Giang Sơ Vi rống giận.“A! Ngươi làm cái gì?”

 

“Ngươi là ai?” Tần Diệu Đường trừng mắt nhìn Đỗ Diệu Phù,nắm chặt cổ tay phải, trong mắt là kinh nghi và nghiêm nghị.“Ngươi không phải nàng, ngươi là ai?”

 

“Đau quá, buông!” Đỗ Diệu Phù cầm lấy cổ tay phải, khuôn mặt nhỏ nhắn đau đến nhíu lại, hốc mắt mơ hồ phiếm lệ.

 

Giang Sơ Vi lập tức muốn lên phía trước cứu người.“A!Tên hỗn đản này muốn làm sao…… A!” Bị thô lỗ đẩy ra, may mắn Giang Hạo Thừa bảo vệ nàng.

 

Nhìn thấy lão tỷ bị ức hiếp,Giang Hạo Thừa cũng nổi giận, mặc kệ trước mắt là đại cữu tử võ công cao cường như thế nào,“Chết tiệt! Ngươi dám động tỷ của ta?”

 

“Đợi chút.” Giang Sơ Vi lại đột nhiên ngăn lại đệ đệ, hoài nghi nhìn Đỗ Diệu Phù.

 

Tần Diệu Đường không để ý tới bọn họ, lãnh mâu nhìn thẳng Đỗ Diệu Phù.“Ngươi là ai?” Không phải nàng, người trước mắt không phải nàng!

 

Rõ ràng dung mạo giống nhau, rõ ràng nàng tối hôm qua vẫn ngủ ở trong lòng hắn,nhưng tỉnh lại không thấy nàng, người trước mắt này là ai vậy?

 

“Ngươi đang nói cái gì?” Đỗ Diệu Phù rưng rưng lắc đầu, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, nàng quay đầu nhìn về phía Giang Sơ Vi.“Sơ Vi, cứu ta!”

 

Lông mày Giang Sơ Vi nhíu chặt lại,một đôi mắt thẳng trừng Đỗ Diệu Phù.

 

“Cái gì! Ngươi là ai?” Giang Hạo Thừa lại mở miệng đầu tiên,kinh ngạc nhìn Đỗ Diệu Phù.“Tỷ, nàng không phải Diệu Diệu, tuyệt đối không phải!”

 

Hắn biết Đỗ Diệu Phù không phải như vậy, nàng tuyệt không cầu cứu người khác, cũng tuyệt không lộ ra bộ dáng nhu nhược.

 

“Ngươi là ai?” Giang Sơ Vi rốt cục mở miệng, hung hăng trừng nữ nhân trước mắt.“Diệu Diệu đâu?”

 

Đỗ Diệu Phù gục đầu xuống, bả vai run rẩy, sau đó là nhỏ vụn thanh âm,cuối cùng chuyển thành tiếng cười to. Nàng ngẩng đầu nhìn mọi người, lúc này trên mặt không có một tia nhu nhược, mặt lộ vẻ hung dữ và giễu cợt.“Diệu Diệu? Cái gì Diệu Diệu? Các ngươi là nói kẻ trộm chiếm lấy thân thể ta sao? Ha ha…… Các ngươi đừng nghĩ đến nàng, ta đã trở về, thân thể này là của ta! Ta là Bùi Thiệu Thanh!”

 

Nàng lại nhìn về phía Tần Diệu Đường, sắc mặt chuyển vì ôn nhu, thân thể tựa vào hắn.

 

Tần Diệu Đường lại lui ra phía sau, khinh thường bỏ tay nàng ra.

 

Bùi Thiệu Thanh lập tức giận tái mặt, hung hăng trừng mắt hắn, tiện đà chê cười.“Ngươi bài xích ta? Ha ha! Ngươi đã quên sao? Tối hôm qua hai người chúng ta hoan ái, ngươi không phải ôm ta rất chặc sao……”

 

“Người ta ôm không phải ngươi.” Cùng khuôn mặt nhưng ánh mắt người trước mặt lại giống độc xà, cho dù nàng che giấu cỡ nào hắn vẫn có thể cảm giác được, nàng không phải nàng ta.

 

Nàng kia ánh mắt kiên nghị và chân thành. Nàng có lẽ có chút gian trá, có chút thông minh nhưng ánh mắt của nàng luôn trong suốt giống ngọc lưu ly dưới ánh mặt trời, thật sâu hấp dẫn hắn.

 

“Có cái gì không giống? Không phải đều là cơ thể của ta sao?” Bùi Thiệu Thanh xông lên phía trước, cố chấp nhìn Tần Diệu Đường.“Ngươi có thể yêu nàng, tại sao không thể yêu ta?”

 

Nàng yêu hắn nha!

 

Từ nhỏ đến lớn nàng vẫn nhìn hắn, không có người nào so với nàng hiểu hắn, tại sao hắn luôn coi thường nàng, không xem nàng tồn tại?

 

Mà Đỗ Diệu Phù kia lại dựa vào cái gì có hắn? Dựa vào cái gì?

 

“Ngươi là của ta! Là của ta! Là của ta!” Bùi Thiệu Thanh điên cuồng hô to, mắt đỏ lên cùng vẻ mặt âm lệ làm cho người ta sợ hãi.

 

“Ta không thuộc về ngươi.” Tần Diệu Đường vẫn lãnh đạm,ánh mắt nhìn nàng không chứa một tia cảm tình.“Trả lại nàng cho ta.”

 

“Nàng? Ha ha ha ha……” Bùi Thiệu Thanh cười to, từ từ nhìn chung quanh mọi người,“Các ngươi đều muốn nàng? Đều muốn nàng?” Nàng chỉ vào tỷ đệ Giang gia, lại nhìn hướng Tần Diệu Đường, trong mắt là tàn nhẫn.

 

“Đừng mơ!” Bùi Thiệu Thanh xông về phía bàn trang điểm, cầm lấy một cây kéo nhỏ đặt ngay cổ.

 

“Ngươi làm cái gì?” Giang Sơ Vi tiến lên.

 

“Đừng tới đây!” Bùi Thiệu Thanh đỏ mắt gào thét, cây kéo sắc bén rơi vào da thịt, máu tươi chảy xuống,“Đừng ép ta, bằng không ta liền chết chung với nàng.”

 

Giang Sơ Vi ngừng lại cước bộ, không dám đi lên phía trước.

 

Bùi Thiệu Thanh nhìn về phía Tần Diệu Đường,nở nụ cười dịu dàng.“Ngươi muốn gặp nàng sao?Lấy ta, ta sẽ cho ngươi thấy nàng, bằng không ta sẽ khiến cho nàng vĩnh viễn biến mất.”

 

Tần Diệu Đường nhìn nàng không nói.

 

“Như thế nào?” Bùi Thiệu Thanh dùng sức, máu tươi chảy ra càng nhiều,“Ngươi không quan tâm nàng bị thương sao? Hửm?”

 

Ánh mắt Tần Diệu Đường lạnh như băng, cánh tay hiện lên gân xanh.“Được……”

 

“Không!” Bùi Thiệu Thanh đột nhiên buông tay, cây kéo rơi xuống mặt đất,“Ngươi còn dám xuất hiện? Ta không cho phép! Cút! Cút!” Nàng ôm đầu điên cuồng hét lên.

 

Đột nhiên biến hóa làm cho mọi người kinh ngạc.

 

“A a a –” Bùi Thiệu Thanh đột nhiên lăn lộn trên mặt đất, cuối cùng chậm rãi ngừng lại. Chỉ chốc lát sau thân thể ngã xuống thân mình đột nhiên bò dậy,nàng ngẩng đầu, mở đôi mắt mệt mỏi.

 

Mắt Tần Diệu Đường sáng lên, nhanh chóng tiến lên ôm lấy nàng,thân thể mơ hồ run rẩy, bàn tay to che vết thương ngay cổ nàng.

 

Nàng vô lực nằm ở trong lòng hắn, hô hấp mỏng manh, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra mạch máu xanh trắng.

 

“Diệu Diệu!” Nhận ra là Đỗ Diệu Phù, Giang Sơ Vi nhanh chóng ngồi xổm người xuống.“Diệu Diệu,cậu thế nào?”

 

“Sơ, Sơ Vi……” Đỗ Diệu Phù muốn nặng ra nụ cười,nhưng nàng mệt mỏi quá mệt mỏi quá, trước mắt đột nhiên một mảnh tối đen, nàng mềm nhũn ngất đi.

 

……………..

 

Ánh sáng yếu ớt nhẹ nhàng lóe ra.

 

Tần Diệu Đường ngồi ở bên giường nắm bàn tay nhỏ bé, tròng mắt đen sâu thẳm nhìn chăm chú nàng ngủ say. Sắc mặt của nàng vẫn trắng như tuyết, ngay cả môi cũng không có một tia huyết sắc.

 

Buổi sáng xảy ra chuyện đó làm cho bọn họ kinh hãi,còn nàng mê man cả một ngày,bọn họ lại sợ tỉnh lại vẫn là Bùi Thiệu Thanh.

 

Sự tình tại sao như vậy? Hắn hỏi Giang Sơ Vi.

 

Còn hỏi Diệu Diệu trong miệng bọn họ là ai? Thân thể này tại sao lại có hai linh hồn?

 

Sắc mặt Giang Sơ Vi cũng nặng nề,nàng nhìnTần Diệu Đường chỉ bỏ lại một câu.“Muốn biết thì hỏi Diệu Diệu.” Sau đó rời khỏi đi.

 

Những người khác đối với tình huống quỷ dị này tìm không được đầu mối nhưng cũng biết tình thế nghiêm trọng cho nên không ai dám quấy rầy,để cho Tần Diệu Đường canh giữ ở trong phòng.

 

Tần Diệu Đường vẫn nhìn nàng, trong lòng ngưng trọng khi nhìn thấy nàng ngủ say mắt tiệp run rẩy, trái tim của hắn không khỏi co rút,ngừng lại hô hấp.

 

Khi nhìn đến con mắt trong suốt quyến luyến,Tần Diệu Đường đưa tay nhẹ vỗ về mặtnàng.“Tỉnh à?”

 

Đỗ Diệu Phù nhẹ nhàng chớp mắt, nhận ra đây là phòng nàng ở Cổ Vân Bảo,“Chàng……” tại sao ở đây?

 

“Đến uống nước trước.” Tần Diệu Đường nâng nàng dậy,để cho nàng nằm ở trong lòng,đem chén trà đặt lên môi khô nứt.

 

Đỗ Diệu Phù quả thật cũng khát,hé miệng uống nước.

 

Chờ nàng uống xong nước, Tần Diệu Đường đặt nàng xuống, đi đến bên cạnh bàn bỏ chén trà xuống lại cầm lấy chén cháo đặt ở trên lò lửa nhỏ.

 

“Ngủ cả một ngày nàng chắc đói bụng rồi?” Múc một muỗng cháo, hắn nhẹ nhàng thổi lạnh,đưa tới bên môi nàng.

 

Đỗ Diệu Phù nhìn hắn,hé miệng ăn cháo. Cháo ngọt phiếm hương thơm do ninh lâu mà hạt gạo mềm non,nhẹ nhàng trượt vào tròng miệng ấm lòng nàng.

 

Hắn đút,nàng ăn, hai người không nói một lời, không khí cũng là ấm áp ngọt ngào.

 

Nàng ăn xong cháo,Tần Diệu Đường buông bát,cầm khăn lau miệng giúp nàng, cánh tay dịu dàng ôm nàng vào trong lòng, bàn tay to nhẹ vuốt ve mái tóc mềm mại.

 

Đỗ Diệu Phù tựa trong ngực nghe tiếng tim đập của hắn, đôi mắt khẽ chớp.“Ta không phải Bùi Thiệu Thanh.” Nàng nhẹ nhàng mở miệng.

 

“Ừ!” Hắn đáp nhẹ.

 

“Ta tên là Đỗ Diệu Phù, ta không phải người thế giới này……” Nàng đem chuyện xảy ra ở trên người nàng nhất nhất nói cho hắn nghe.

 

Mà hắn nghe tuy rằng có chút thần kỳ nhưng hắn tin tưởng nàng.

 

“Thân thể này quả thật của Bùi Thiệu Thanh, nàng muốn lấy trở về hẳn là.” Lời này vừa ra,cánh tay ôm nàng càng buộc chặt.

 

“Cho nên nàng muốn đem thân thể trả lại cho nàng sao?” Hắn thấp giọng hỏi.

 

“Ta……” Đỗ Diệu Phù không biết, nơi này có Sơ Vi, có A Hạo, có hoàng đế ca ca, có thái hậu mẫu thân…… Nàng luyến tiếc, nàng muốn sống tiếp ở đây.

 

Hơn nữa…… Nàng nhìn hắn, nàng cũng luyến tiếc hắn.

 

“Chàng…… Vì sao nhận được ta?” Vì sao có thể nhận ra nàng và Bùi Thiệu Thanh ?

 

Tần Diệu Đường cúi đầu nhìn nàng, đầu ngón tay mơn trớn mắt của nàng,“ Nữ nhân của ta ta làm sao nhận không được?” Ngữ khí của hắn khẳng định không chút do dự.

 

Đỗ Diệu Phù lại nghe đến bên tai phiếm hồng,khuôn mặt tái nhợt mơ hồ nổi lên đỏ ửng.“Ai là nữ nhân của ngươi? Ngươi rõ ràng có Điệp Nhi, còn thành thân……”

 

“Ta không thành thân với Điệp Nhi.” Tần Diệu Đường cắt đứt lời nàng.“Người Điệp Nhi thích là nhị sư đệ của ta, nửa năm trước nàng thành thân là gả cho nhị sư đệ.” Hắn dừng một chút,rồi mới nói tiếp,“Một năm trước nàng xuất hiện ở Tương thành là vì nhị sư đệ ở Tương thành.”

 

Đỗ Diệu Phù nghe sửng sốt, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch.

 

“Còn gì nửa ? Nàng còn muốn biết cái gì?” Tần Diệu Đường nhìn nàng, trong mắt sủng nịch làm cho tâm hồ rung động, đưa tới dũng khí.

 

“Chàng tại sao hư hỏng đối với ta như vậy? Vì sao khi dễ ta? Ngươi…… Đem ta làm cái gì?”

 

“Bởi vì ta chỉ biết có phương pháp này.” Tần Diệu Đường không được tự nhiên ngừng vuốt tóc, thanh âm có chút thô ráp.

 

“Ngay từ đầu chỉ cảm thấy Bùi Thiệu Thanh thay đổi thật thú vị, ai biết cuối cùng ánh mắt lại càng lúc càng rời không được nàng,nhưng trong mắt nàng không có ta,nàng luôn muốn chạy trốn,trốn khỏi ta.”

 

Cho nên hắn chán nản,chỉ có thể dùng phương pháp bỉ ổi,muốn cho nàng chú ý hắn đặt hắn trong lòng,cho dù chán ghét cũng được ít nhất trong lòng có hắn.

 

“Cho nên chàng bắt nạt ta, phá hư ta,đối với ta làm nhiều chuyện ác liệt như vậy,chẳng qua muốn ta chú ý chàng?” Đỗ Diệu Phù không hiểu nhìn hắn.

 

Tần Diệu Đường xấu hổ gật đầu, khuôn mặt tuấn mỹ hơi hơi ngả hồng.

 

“Quá đáng! Trứng thối này!” Đỗ Diệu Phù trừng hắn nhưng khóe miệng lại hơi hơi nhếch lên, hắn ngốc làm cho nàng cảm thấy buồn cười.

 

Thật là,người bị hại rõ ràng là nàng,nàng bị hắn ức hiếp thật thảm nhưng khi nghe hắn nói như vậy lại nhịn không được mềm lòng tha thứ hắn.

 

“Đần! Xuẩn! Ngốc!” Nàng mắng hắn nhưng nụ cười trên mặt lại càng lúc càng lớn.

 

Tần Diệu Đường thẹn quá thành giận đang muốn phản kích,nhưng đập vào mắt cũng là tươi cười của nàng,đây tựa hồ là lần đầu tiên nàng thật lòng cười với hắn.

 

Ngực thoáng chốc phiếm nồng đậm vui sướng,“Đúng, ta đần, ta xuẩn, ta khờ.” Nàng nhìn hắn cười, hắn để cho nàng mắng.

 

“Ngươi……” Đỗ Diệu Phù cắn môi, mắng không nổi nữa.

 

Tần Diệu Đường hôn nhẹ mắt của nàng.“Đừng rời khỏi ta nửa có được không? Cho dù chán ghét ta cũng không nên làm chuyện nguy hiểm như vậy được không?” Chuyện nàng rơi xuống vực vẫn là nổi đau trong lòng hắn.

 

Đỗ Diệu Phù nhẹ nhàng gật đầu,tiến sát vào lòng hắn.

 

“Ta không trốn.” Nàng thừa nhận, lòng của nàng đặt ở trên người hắn,không biết bắt đầu khi nào trong mắt của nàng có hắn.

 

Chẳng qua tự ti trong lòng làm cho nàng không dám đối mặt, bởi vậy nàng nhát gan trốn đi, nhưng mà chạy trốn một năm vẫn quên không được hắn.

 

Tần Diệu Đường ôm chặt nàng.“Vĩnh viễn ở bên người ta,được không?”

 

Đỗ Diệu Phù muốn gật đầu nhưng lại do dự.“Nhưng còn Bùi Thiệu Thanh……” Nàng sợ, sợ Bùi Thiệu Thanh sẽ không bỏ qua cho nàng.

 

Chuyện ban ngày nàng thấy rõ ràng,khi đó rõ ràng ở trong thân thể nhưng tay chân lại bị bóng tối vô hình nhốt lại,nàng giãy dụa nhưng bóng tối càng trói buộc nàng chặt hơn làm cho nàng bó tay không còn biện pháp nào, chỉ có thể khẩn trương nhìn nhất cử nhất động của Bùi Thiệu Thanh.

 

Khi Bùi Thiệu Thanh tổn thương chính mình uy hiếp hắn, nàng muốn ngăn cản lại tìm không được phương pháp thoát khỏi,đang lúc nàng không biết làm như thế nào cho phải, lại nghe đến nàng ta mở miệng nói.

 

Khi đó nàng nôn nóng phẫn nộ, liều mạng gào thét không muốn, bất chấp tất cả không để ý đau đớn phản kháng mảnh tối đen kia, trong lòng thầm nghĩ . Không thể để cho Bùi Thiệu Thanh thực hiện được?

 

Không được! Tuyệt đối không được! Bùi Thiệu Thanh! Ta không cho cô làm như vậy –

 

Nàng phẫn nộ rống to, mảnh tối đen nháy mắt tan đi, nàng kinh hỉ phát hiện mình có thể cử động.

 

Nàng rốt cục lấy lại quyền sở hữu thân thể, lý trí cũng hiểu được đây là tạm thời, Bùi Thiệu Thanh sẽ không dễ dàng buông tha.

 

Nghĩ đến Bùi Thiệu Thanh cố chấp như vậy, trong lòng Đỗ Diệu Phù không khỏi dâng lên sợ hãi.

 

Nàng ở trong thân thể tận mắt thấy Bùi Thiệu Thanh điên cuồng, không tiếc thương tổn chính mình cũng muốn được tất cả,cố chấp như vậy làm cho người ta cảm thấy đáng sợ.

 

“Đừng sợ, ta sẽ nghĩ biện pháp.” Biết nàng lo lắng, Tần Diệu Đường trấn an nàng.

 

Hắn sẽ không cho nàng biến mất, tuyệt không cho!

back top