Thế Giới Có Chút Ngọt

Chương 74: Chúng con muốn, chúng con muốn sống bên nhau (2)

Chương 74: Chúng con muốn, chúng con muốn ở bên nhau (2)

 

"Đủ rồi, con làm như vậy là tốt cho mọi người sao? Con chỉ biết nói dì, vậy con tốt hơn dì ở chỗ nào đây? Con không phải là cũng ích kỷ đó sao? Không để ý tổn thương Mạc Tạp, cố ý muốn cùng sống bên cạnh nó. Con là con, Mạc Tạp là Mạc Tạp. Mạc Tạp so với con yếu hơn rất nhiều. Hai đứa cũng đã như vậy mấy năm rồi, muốn chịu đựng bao nhiêu lâu nữa? Con căn bản chỉ nghĩ cho bản thân mình thôi. Nếu có một ngày, Mạc Tạp không chịu nổi nữa, chẳng phải lúc đó cũng đã quá muộn rồi sao? Tất cả mọi người đều biết nó là một đứa đồng tính luyến ái, muốn bắt đầu lại cũng không có biện pháp."

 

"Dì à, dì nghe con nói, nếu như có một ngày, con phát hiện Mạc Tạp thống khổ khi sống cùng con, con sẽ buông tay."

 

"Người nào sẽ tin chuyện hoang đường này chứ!" Cung Dung có chút giễu cợt.

 

Thần Cách cũng không để ý, chăm chú nhìn Cung Dung: "Có tin hay không là ở dì. Có lẽ rời xa cậu ấy, con sẽ rất khó chịu. Nhưng con sao có thể nhẫn tâm nhìn cậu ấy bởi vì sống chung với con mà thống khổ được? Dì à, con đã giác ngộ được chuyện này, còn dì? Để cho cậu ấy bất lực sống ở trong thống khổ là dì. Chẳng qua là cậu ấy muốn an ủi dì, để cho dì không lo lắng chuyện này nữa. Có lẽ đúng như lời dì nói, con là một đứa trẻ, cho nên thật sự không hiểu phương thức yêu của người lớn các người." Thần Cách thẳng tắp nhìn Cung Dung, ánh mắt thậm chí có chút lửa đốt cháy người: "Dì à, yêu, không phải là muốn cho người mình quan tâm vui vẻ sao? Nếu Mạc Tạp vui vẻ, dì cần chi phải quan tâm đến hình thức vui vẻ của cậu ấy?"

 

Cung Dung đứng lên: "Xem ra chúng ta đã không còn gì để nói. Mạc Tạp, mẹ cũng không muốn dài dòng với con nữa, cũng không muốn ép con nữa, tránh cho có người nói mẹ ác độc. Những lời tốt đẹp mẹ đã nói hết. Mẹ cho con hai lựa chọn, nếu như con chọn Thần Cách, con lập tức dọn đồ rời khỏi cái nhà này; nếu như trong lòng con còn có người mẹ nuôi con khôn lớn này, con hãy cắt đứt quan hệ với Thần Cách."

 

"Mẹ, mẹ nói mẹ không ép con, nhưng lời của mẹ nói có chữ nào là không cưỡng bách con đâu chứ! Con sẽ không lựa chọn. Mẹ là mẹ con, mẹ ruột, con làm sao có thể không cần mẹ. Con là con trai mẹ, con ruột, mẹ nuôi con lớn như vậy, con có báo đáp cả đời cũng không đủ. Tất cả mọi chuyện con có thể nghe lời mẹ, nhưng duy nhất chỉ có chuyện này là không thể." Mạc Tạp bắt tay của Thần Cách lại: "Mẹ, bất kể mẹ có thích hay không, có nguyện ý thấy hay không, có lẽ con đã làm cho mẹ mất thể diện, làm cho mẹ đau lòng, nhưng mà con và Thần Cách, chúng con muốn, chúng con ở bên nhau. Cho dù một ngày kia, cậu ấy chán nản con, không cần con nữa, con cũng sẽ không vì những gì mình đã nói hôm nay mà hối hận."

 

Cung Dung hạ bả vai xuống, cười lạnh, vô lực nói: "Nói cho cùng, con không chọn, lại còn chứng minh cho mẹ thấy tình yêu quan trọng hơn tình thân. Thật là khờ, mẹ thật là uổng công nuôi con. Mạc Tạp, dòng máu đang chảy trong người con là dòng máu của mẹ."

 

Mạc Tạp cúi đầu, cậu không muốn nhìn dáng vẻ của Cung Dung. Trong lòng cậu khó chịu. Cho tới bây giờ cậu đều nghe lời của Cung Dung, chính là vì cố gắng khiến cho bà vui vẻ. Mà bây giờ, vui vẻ của cậu lại bị vui vẻ của Cung Dung lôi kéo, làm cậu thở không thông. Bị buộc phải ích kỷ, cậu chỉ biết tự trách mình. Trong tình cảnh phức tạp này không cách nào không ích kỷ, giống như thân thể giữa ao đầm.

 

"Dì à!" Thần Cách lên tiếng gọi Cung Dung. Tầm mắt của Cung Dung hướng về Thần Cách. Thần Cách đưa tay nâng càm Mạc Tạp lên: "Nhìn thấy không? Gương mặt này của con trai dì. Mạc Tạp bò lên khỏi vực sâu của ba mình, lại lâm vào vực sâu của dì. Cho tới bây giờ, cậu ấy đều nghe lời dì. Dì bảo cậu ấy làm gì, cậu ấy làm cái đó. Cậu ấy không thích đi học, dì bảo cậu ấy đi, cậu ấy liền đi. Cậu ấy không thích học ngành luật pháp, dì bảo cậu ấy học, cậu ấy không dám từ chối. Cậu ấy đem tuổi thanh xuân của mình giao phó cho dì. Ý nghĩ của cậu ấy rất đơn giản, muốn cho dì vui vẻ. Đúng vậy, dì vui vẻ nhưng dì lại không thấy được cậu ấy rất khổ sở gánh trên lưng kỳ vọng nặng nề, dầy cộm của dì. Mà bây giờ, cậu ấy muốn vì mình mà làm trái ý dì một lần, dì lại không cam lòng. Cậu ấy thương yêu dì như vậy, cậu ấy làm trái ý dì, dì liền tổn thương cậu ấy. Dì rốt cuộc có đứng trên lập trường của cậu ấy mà suy nghĩ chưa? Đồng tính luyến ái rốt cuộc ở trong lòng dì đáng xấu hổ lắm sao? Đáng xấu hổ đến mức dì tình nguyện hy sinh hạnh phúc con trai của mình sao?"

 

Cung Dung lắc đầu: "Không, căn bản không giống như những gì con nói. Dì đây là vì tốt cho nó." Thần Cách tiếp tục, ngay cả Mạc Tạp cũng muốn bảo Thần Cách đừng nói nữa.

 

"Vì tốt cho cậu ấy? Vậy cậu ấy tốt chưa?"

 

"Đủ rồi, câm miệng cho tôi!" Cung Dung không cách nào khắc chế, mắng, cầm ly nước trước mặt mình lên, hất nước về phía Thần Cách. Mạc Tạp muốn đỡ cho Thần Cách nhưng bị Thần Cách đẩy ra. Nước còn hơi nóng văng vào trên người của Thần Cách, làm ướt tóc và quần áo của Thần Cách. Thần Cách chẳng qua là cười cười, lơ đễnh.

 

"Cậu làm gì thế? Sao lại không tránh?" Mạc Tạp rút khăn giấy bên cạnh ra.

 

Thần Cách cũng không trả lời vấn đề của Mạc Tạp. Giọt nước chậm rãi rơi xuống từ trên tóc. Hắn nhìn Cung Dung: "Bây giờ trong lòng dì thoải mái hơn một chút nào chưa?" Lời này khiến cho Cung Dung không thể tin nhìn chằm chằm Thần Cách. Tại sao, Thần Cách, người mà mình nghĩ rằng vẫn còn là một đứa trẻ non nớt, lại suy nghĩ thấu hơn mình? Từ khi bắt đầu biết chuyện này, bà một mực không ngừng đè nén tức giận và bi ai của mình xuống. Rõ ràng Thần Cách có thể lấy phương thức nhẹ nhàng hơn để nói chuyện với mình, nhưng Thần Cách lại cố ý một mực chọc giận mình, chỉ là vì muốn mình trút hết bực tức, giận dữ váo trên người nó. Chính bà quả thật trong lòng cũng tốt hơn một chút.

 

"Chẳng lẽ, các người không sợ sao?"

 

Mạc Tạp vừa giúp Thần Cách lau nước trên người, vừa nói: "Nói không sợ, đó là giả dối. Lời nói, biểu cảm của người khác khi nhìn thấy chúng con sống bên nhau, con rất sợ. Nhưng mà con càng sợ không có Thần Cách hơn. Nỗi sợ này đè nỗi sợ khác lại, cuối cùng con cảm thấy như nỗi sợ nào cũng giảm đi đáng kể."

 

Cung Dung nhìn Mạc Tạp đang không ngừng giúp Thần Cách lau khô quần áo, sau đó lại nhìn Thần Cách một chút. Bà hiểu, lúc cuộc chiến tranh này còn chưa bắt đầu đánh, bà đã sớm thua. Bà không thắng được Mạc Tạp, càng không thể nào thắng được một người đàn ông giống như Thần Cách.

 

Thần Cách đứng lên, cúi đầu, giống như một đứa ngoan hiền, lễ phép. Đây là lần đầu tiên Mạc Tạp thấy tư thái như vậy của Thần Cách. Thần Cách nói:" Dì, dì không cần lập tức đồng ý. Con sẽ chờ dì. Những lời cảm động bảo đảm con sẽ không nói. Con chỉ có thể nói cho dì biết, cậu ấy khó chịu, con cũng không thể vui vẻ được. Cho nên, con sẽ không cướp Mạc Tạp đi khỏi dì, chẳng qua là thỉnh thoảng dì cũng nên cho con mượn cậu ấy một chút thôi."

 

Cung Dung vặn mi. Cậu ấy khó chịu, con cũng không thể vui vẻ được. Lời này tựa hồ tháng trước Mạc Tạp đã từng nói với mình. Hai người này, lại dùng vẻ mặt giống như nhau, quyết tâm giống nhau, vô tình lời vừa nói cũng giống nhau. Bà vô lực phất tay một cái: "Đầu tôi đau, không muốn tiếp tục nữa, về phòng ngủ trước." Cung Dung đi về phòng, bỏ lại hai đứa trẻ trong phòng khách.

 

"Này, cậu hồ đồ quá. Nước rất nóng, có bị gì hay không?"

 

"Không bị sao hết!"

 

"Cái gì mà không có sao, để tôi xem một chút."

 

"Thôi đi, không cần. Tôi đi trước, cậu ở lại chăm sóc dì đi!"

 

"Hừ, biết rồi, vậy vào buổi tối cậu nhớ gọi điện thoại cho tôi. Đúng rồi, cậu chờ một chút." Mạc Tạp chạy về phòng, lấy một xấp dầy tiền trong túi ra. Cậu không cần xếp tiền ngay ngắn lại, nhét vào trong ngực Thần Cách: "Đây là tiền lương mấy ngày thực tập của tôi. Mặc dù có dùng một ít, nhưng mà còn dư lại cũng nhiều. Tôi cũng không có dùng đến số tiền dư này, cậy cầm lấy đi!"

 

Thần Cách cau mày nhìn chằm chằm số tiền kia: "Để làm gì?"

 

"Cái gì mà làm gì. Này, Thần Cách, cùng nhau để dành tiền đi, sau đó ở cùng nhau. Cậu thật đúng là hẹp hòi, muốn giúp tôi thực hiện nguyện vọng cũng không nói cho tôi biết. Vậy tôi cũng không cần nói cho cậu biết, nhưng mà mỗi một nguyện vọng của tôi đều có cậu trong đó."

 

"Ngu ngốc!" Thần Cách đưa tay xoa xoa đầu của Mạc Tạp, sau đó cúi người hôn chóp mũi Mạc Tạp một cái.

 

"Hôn nữa đi!"

 

Thần Cách hôn lên trán Mạc Tạp.

 

"Hôn mắt nữa!"

 

"Hôn má nữa!"

 

"Hôn miệng nữa!" Mạc Tạp nhón chân lên, hai tay nắm cánh tay của Thần Cách. Thật lâu, Mạc Tạp bị buông ra có chút thở không nổi, cậu chậm rãi nói: "Tôi không cần cậu lời ngon tiếng ngọt. Mới vừa bị cậu hôn mắt, má, miệng, bây giờ tôi có thể cảm thụ tình yêu này rõ ràng rồi."

 

We can easily forgive a child who is afraid of the dark; the real tragedy of life is when men are afraid of the light. - Plato -

 

(Chúng ta có thể dễ dàng tha thứ cho một đứa trẻ sợ bóng tối; bi kịch thực sự của cuộc sống là những người sợ ánh sáng. - Plato - )

back top