Thịnh thế đích phi

Chương 445: Phiên ngoại 11: Khuynh Thành vũ (Thượng)



Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Lúc Dao Cơ trở thành vũ cơ chỉ vừa mới mười tuổi, trước mười tuổi mặc dù nàng không tính là kim tôn ngọc quý gì, nhưng cũng là con gái của quan viên tứ phẩm, cũng coi như một thiên kim danh môn không lớn không nhỏ. Chỉ là các loại đấu đá trong triều đình, sau khi cha nàng phạm phải trọng tội, cả nhà thì bị xét nhà, mà nàng thì lại giáo phường (nơi dạy dỗ những con gái của tội thần nhảy múa mua vui cho khách, tựa như kỹ viện), nàng liền không muốn ở nhắc tới cái tên trước kia của mình nữa.

Mười ba tuổi, Dao Cơ chính thức tiếp khách. Một điệu múa khuynh thành trong Khuynh Thành phường, từ đó trở thành vũ cơ đệ nhất Sở kinh. Cũng ngay trong ngày này, Dao Cơ quen biết Mộc Dương.

Thiếu nữ mười ba mười bốn tuổi chính là độ tuổi của mối tình đầu, cho dù là đang ở trong một nơi như Khuynh Thành phường này. Mặc dù vừa mới bắt đầu gặp khách, nhưng Dao Cơ cũng đã sống trong Khuynh Thành phường hơn hai năm, nên tất nhiên cũng đã nhìn đủ bộ dáng các tỷ muội ruột gan đứt thành từng khúc vì nam tử. Vì vậy lần đầu tiên nhìn thấy Mộc Dương, Dao Cơ cũng không động lòng.

Lúc đó, Mộc Dương cũng chỉ mới mười tám tuổi. Áo trắng, trẻ tuổi, khí phách phong lưu, chính là lúc “Kỵ mã ỷ tà kiều, mãn lâu hồng tụ chiêu”. Ngày hôm đó, sau khi mới múa xong, Dao Cơ hơi thở dốc và lo lắng không yên. Hôm nay là ngày đầu tiên nàng lên sân khấu, cũng là lúc quan hệ đến cuốc sống trong mấy năm tới của nàng. Thành công, nàng sẽ trở thành vũ cơ tân tú của Khuynh Thành phường, từ đây làm một thanh quan nhân (Chỉ những cô gái vẫn còn trong trắng chỉ bán nghệ không bán thân trong các giáo phường, kỹ viện) trong trắng cao cao tại thượng được mọi người nâng. Thất bại, thì cho dù dung mạo của nàng có như thiên tiên đi nữa, cũng chỉ có thể đi làm việc buôn bán da thịt hạ đẳng như rất nhiều tỷ muội không có tên tuổi kia. Con gái luôn đặc biệt ngây thơ và chấp nhất trong phương diện này, đã biết rõ đến cuối cùng cũng giống nhau, nhưng lại vẫn cứ muốn bắt được thời gian trong mấy năm này. Có lẽ… Sẽ khác thì sao?

“Cô nương, cô nương không sao chứ?” Trong tiếng ủng hộ, Dao Cơ vội vã xuống đài rồi liền đi thẳng về nơi ở của mình ở hậu viện. Bởi vì quá vội, nên đã đụng phải một nam tử đi sát qua bên người nhất thời không đứng vững suýt nữa đụng trúng vào tường. Ngay tại lúc Dao Cơ cho là khuôn mặt của mình sắp bị hủy, thì một cánh tay đã vòng qua eo của nàng, kéo nàng lại, thấp giọng hỏi.

Dao Cơ ngẩn ra, vừa ngẩng đầu liền thấy nam tử trước mắt mặc một bộ áo dài màu trắng phiêu động, phong thần tuấn lãng, khí độ phi phàm. Nhìn nụ cười thản nhiên trong đôi mắt đang nhìn mình, nhưng lại không mang theo thần sắc làm cho người ta phiền chán giống như rất nhiều khách khác, mà chỉ có lo lắng và ấm áp ẩn hiện.

“Ta không sao, đa tạ công tử đã ra tay giúp đỡ.” Dao Cơ đẩy tay hắn ta ra, mỉm cười thản nhiên nói.

“Tại hạ Mộc Dương, cô nương múa thật đẹp.” Nam tử cười nói.

Dao Cơ liền chợt hiểu ra, cái tên Mộc Dương này tất nhiên nàng đã nghe nói đến. Thế tử phủ Mộc Dương hầu, cũng là đệ tử thế gia rất có danh khí lại luôn biết vươn lên trong kinh thành. Mặc dù các tỷ muội trong Khuynh Thành phường thường xuyên nhắc tới nhưng cũng chỉ được nghe tên mà thôi, bởi vì cho tới bây giờ Mộc Dương căn bản không tiếp xúc với nơi bướm hoa, nên tất nhiên Dao Cơ cũng không nghĩ đến sẽ nhìn thấy hắn ta ở loại địa phương này. Nhìn nam tử tuấn dật trước mắt, Dao Cơ khẽ nhíu mày, mặc dù rất nhiều người đều là danh tiếng không tương xứng với sự thật, nhưng một thiếu niên thoạt nhìn như trăng sáng trên trời cao thế này cũng là khách quen của nơi bướm hoa, thì luôn khiến cho người ta thất vọng nhiều hơn mấy phần.

Tựa hồ hiểu ánh mắt của Dao Cơ, nên nụ cười của Mộc Dương hơi phát khổ, nói: “Cùng đến với mấy vị bằng hữu, Khuynh Thành phường này quả nhiên không nhỏ, không biết Thường Vân các ở đâu?”



Thường Vân các là chỗ ở của Thường Vân cô nương – hoa khôi nổi danh nhất trong Khuynh Thành phường, Dao Cơ gật đầu chỉ đường cho hắn ta. Vì sao Mộc Dương tới đây căn bản không liên quan gì đến nàng, thần sắc biến hóa trong nháy mắt đó của nàng cũng chỉ là bởi vì tin tức nghe được khác với thực tế nên hơi kinh ngạc mà thôi.

“Ơ… Đây không phải là Mộc Thế tử của chúng ta sao?” Một giọng nam êm ái mang theo chút ít cà lơ phất phơ chế nhạo vang lên ở phía sau. Hai người quay đầu lại, liền thấy một nam tử mặc áo đỏ đang bước thong thả đến.

“Phượng Tam công tử.” Mộc Dương còn trẻ tuổi nhưng tính tình lại không xấu, đặc biệt có tu dưỡng chào hỏi nam tử mặc áo đỏ. Phượng Tam công tử là khách quen của đất phong trần, mặc dù Dao Cơ chưa từng nhìn thấy hắn ta nhưng cũng đã nghe danh từ lâu. Phượng Tam là thứ tử của thủ phủ trong Sở kinh, mà Mộc Dương lại là Thế tử của phủ Mộc Dương hầu, lấy thân phận của Mộc Dương mà có thể chủ động chào hỏi Phượng Tam thì cũng đã tuyệt đối được coi như hữu lễ. Nhưng hiểm nhiên Phượng Tam lại không lĩnh tình này, mày kiếm nhếch lên, cười như có như không nhìn Mộc Dương nói: “Thật hiếm có ah, không nghĩ tới Mộc Thế tử cũng có nhã hứng như vậy. Đây không phải là… Dao Cơ cô nương sao? Cô nương đã múa một điệu khuynh thành, Phượng Tam thật sự hết sức ngưỡng mộ.”

Phượng Tam nói xong lời này còn hơi nhướng mày, nhưng một nơi như thế này thì trái lại cũng không quá đáng. Vốn Mộc Dương đã coi như là mỹ nam tử phong lưu phóng khoáng, nhưng dung mạo Phượng Tam lại càng tuấn mỹ vô trù hơn hắn ta mấy phần, khóe môi lại mang theo một nụ cười vừa giống như vui vẻ lại tựa như giễu cợt, càng làm cho hắn ta càng có thêm mấy phần ngang ngạnh. Không biết là vì dung mạo của Phượng Tam hay vì nguyên nhân gì khác, mà mặc dù trong lúc nói chuyện hắn ta cố tình hơi nhướng mày nhưng Dao Cơ cũng không cảm thấy chán ghét. Phượng Tam công tử mặc áo đỏ phiêu động đúng là một người rất khó khiến cho người ta chán ghét nổi.

Mộc Dương cũng không tranh luận với Phượng Chi Dao, mà chỉ mỉm cười nói: “Tại hạ còn có việc, xin cáo từ trước. Dao Cơ cô nương, cáo từ.”

“Thế tử đi thong thả.” Dao Cơ thản nhiên nói, nhìn thoáng qua thân ảnh Mộc Dương đi về hướng Thường Vân các, rồi xoay người ném đến sau ót.

Sau hôm đó, Dao Cơ và Mộc Dương cũng không có giao thiệp gì nữa, nhưng trái lại lại dần dần trở nên quen thuộc với Phượng Chi Dao. Bản thân đang ở trong Khuynh Thành phường rất khó không quen thuộc với Phượng Tam. Bởi vì mỗi tháng thì có gần như ít nhất nửa tháng Phượng Tam công tử đều ở tại Khuynh Thành phường. Thậm chí trong Khuynh Thành phường còn đặc biệt chừa ra một căn phòng dành riêng cho Phượng Tam công tử, mà những căn phòng như thế này ở những nơi khác trong kinh thành cũng không ít. Tiếp xúc nhiều với Phượng Tam hơn, Dao Cơ cũng dần dần hiểu, kỳ thật Phượng Tam công tử cũng không giống một kẻ chỉ biết ăn chơi, hay sắc quỷ trong mắt người ngoài. Bởi vì những lúc nói chuyện riêng tư, ánh mắt Phượng Chi Dao nhìn nàng luôn là tỉnh táo mà bình tĩnh, không có một gợn sóng.

Bởi vì Phượng Tam công tử thường xuyên ủng hộ, cũng bởi vì kỹ thuật múa của Dao Cơ chính xác là tuyệt vời nhất kinh thành, nên chỉ qua hai tháng, Dao Cơ liền ngồi vững vàng trên danh hiệu hoa khôi đệ nhất Sở kinh, trong nháy mắt, danh tiếng lớn không đếm xuể.

Lúc gặp lại Mộc Dương một lần nữa thì cũng đã là chuyện của đầu năm sau. Khi đó Mộc Dương vẫn là Thế tử đáng giá kiêu ngạo nhất của phủ Mộc Dương hầu, mà Dao Cơ thì đã là vũ cơ nổi tiếng nhất Sở kinh. Thậm chí ngay cả rất nhiều Vương phủ tôn thất quyền quý trong kinh thành đều xếp hàng mời nàng đến trình diễn, muốn gặp riêng nàng một lần thì lại càng phải vung tiền như rác.

Gặp lại Mộc Dương là một chuyện ngoài ý muốn, Dao Cơ trở thành hoa khôi đệ nhất Sở kinh, nên tất nhiên liền đoạt danh tiếng vốn có của hoa khôi Thường Vân trong Khuynh Thành phường, bị ghen ghét cũng là chuyện không thể tránh được. Cho nên xưa nay Dao Cơ đều hết sức cẩn thận. Với xuất thân như các nàng thì căn bản đều không có tư cách đơn thuần, nhưng Dao Cơ lại chưa từng nghĩ đến Thường Vân lại sẽ chọn ngay vào lúc các cô nương trong Khuynh Thành phường cùng nhau đi ra ngoài đạp thanh hợp mưu với người khác có ý đồ phá hư trong sạch của nàng.

Cái thứ trong sạch này, với những người như các nàng người thì nhìn như là một chuyện cười nhưng lại cực kỳ quan trọng. Hôm nay nàng có thể là hoa khôi cao cao tại thượng, tâm sự trò chuyện với người khác đều đáng giá ngàn vàng, nhưng một khi mất đi thứ này, thì rất nhanh sẽ biến thành tình cảnh giống như các cô gái phong trần khác.


Đương nhiên Dao Cơ không muốn như vậy, cho nên trước khi nhận thấy thân thể khó chịu, nàng liền cố chịu đựng sự khó chịu trốn đi.

“Cô nương, cô nương không sao chứ?” Giọng nói bình thản, mang theo một tia lo lắng có chút quen thuộc vang lên ở sau núi giả mà nàng đang ẩn núp. Nhưng phần quan hệ này vào bây giờ lại không khác gì kịch độc thạch tín với nàng.

“Ta không sao!” Không nhìn người phía sau, Dao Cơ trực tiếp đứng dậy lảo đảo đi tới phía trước.

“Dao Cơ cô nương….” Mộc Dương hơi lo lắng kéo Dao Cơ lại, khi nhìn đến gương mặt đang ửng hồng của nàng ấy thì mới bừng tỉnh hiểu ra, “Cô nương bị… Cô nương bị sao vậy? Ta kêu người mời đại phu tới đây?”

Vốn Dao Cơ đã lung la lung lay có chút đứng không vững, bị Mộc Dương kéo liền trực tiếp ngã vào trong lòng hắn ta. Dao Cơ chỉ cảm thấy trong đầu đều là một mảnh hỗn loạn, một phát bắt được cánh tay của Mộc Dương, cắn răng cố hết sức giữ vững tia tỉnh táo cuối cùng, nói: “Không còn kịp nữa… Không còn kịp nữa rồi. Ta nhớ phía trước có một hồ nước, ngài ném ta vào đó đi!”

“Nhưng mà…” Mộc Dương cau mày, hiện tại mặc dù đã là đầu mùa xuân nhưng cũng vẫn đang là cuối tháng hai, ngâm mình trong hồ nước, ngay cả nam tử cũng cảm thấy hơi lạnh, lại càng không cần phải nói đến nữ tử.

“Không sao, ta biết bơi! Van ngài……”

Mộc Dương cũng là đệ tử thế gia, thủ đoạn hạ đẳng cũng không phải chưa từng thấy, thấy Dao Cơ kiên trì như thế thì chỉ đành phải gật đầu nói: “Đã như vậy, đắc tội.”

Ngày hôm đó, hoa khôi Dao Cơ của Khuynh Thành phường ngã xuống hồ được Thế tử Mộc Dương hầu phủ cứu, bị bệnh gần hết cả tháng. Nhưng cũng từ đó, Dao Cơ liền để ý đến người thiếu niên ôn hòa, cởi mở này. Hắn ta… Không chỉ giúp nàng, mà lại còn cứu mạng của nàng.

Mấy năm sau, danh tiếng của Dao Cơ càng ngày càng thịnh. Có Phượng Tam công tử, Thế tử Mộc Dương hầu và một đám đệ tử quyền quý trong kinh thành ủng hộ, cũng không có ai dám gây chuyện ở Khuynh Thành phường. Khi Dao Cơ hai mươi tuổi, nàng chính thức trở thành chủ nhân của Khuynh Thành phường, từ đây không cần tiếp khách nữa. Chỉ thỉnh thoảng biểu diễn vào lúc các quyền quý trong kinh thành, thậm chí ở trong cung cần, những lúc còn lại thì luôn ngồi một mình trên lầu hai của Khuynh Thành phường, lơ đễnh nhìn phồn hoa nhộn nhịp dưới lầu.

“Cô nương, Mộc Thế tử tới.” Ngoài cửa, tiểu nha đầu thấp giọng bẩm báo.


Dao Cơ quay đầu lại, trên dung nhan xinh đẹp mỹ lệ hiện lên sự mệt mỏi nhàn nhạt, nói: “Mời Thế tử về đi. Dao Cơ không tiếp khách.” Nhìn tiểu nha đầu hơi kinh ngạc cáo lui, Dao Cơ hơi cười khổ. Trong nháy mắt vậy mà đã quen biết nhau gần mười năm rồi, Dao Cơ đã không nhớ nổi rốt cuộc bọn họ đã bắt đầu từ khi nào. Nhưng lại nhớ Phượng Chi Dao từng mỉm cười thở dài nói với mình: “Dao Cơ, yêu một người như Mộc Dương, ngươi quả thật là tự mình chuốc lấy đau khổ, về tình về lý, ngươi cũng nên chọn Bản công tử mới đúng ah.”

Lúc đó Dao Cơ chỉ mỉm cười, sao nàng lại không biết lấy thân phận của Mộc Dương thì hai người căn bản là sẽ không có kết quả gì, mà ngược lại Phượng Chi Dao với xuất thân thứ tử phú thương thì áp lực sẽ nhỏ hơn chứ? Nhưng đối mặt Phượng Tam công tử tuấn mỹ hơn người, nàng lại chưa bao giờ có cảm giác động tâm. Bởi vì nàng biết thật ra trong lòng Phượng Tam công tử đã sớm có người. Mà trong mắt Mộc Dương… Lại chỉ có mình nàng.

Nhưng cuộc sống như vậy lại không có cách nào trường cửu, Mộc Dương đã qua hai mươi lại không chịu lập gia đình, nhưng vào hai tháng trước rốt cuộc vẫn phải không chịu nổi ắp lực của Mộc gia nên đã đính hôn với tiểu thư Tôn gia. Mà sau đó, thân là vị hôn thê, chuyện Tôn tiểu thư tìm tới tận cửa như vậy, Dao Cơ cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Nhớ tới lời nói của vị Định Vương phi kia ở Phong Nhã lâu hôm qua, trên dung nhan tuyệt diễm hơi cười khổ của Dao Cơ lóe lên một tia sáng kiên nghị. Mặc dù chỉ mới gặp Định Vương phi hai lần, nhưng Dao Cơ lại không thể không thừa nhận bất luận trên phương diện nào, vị Vương phi đó đều là đối tượng khiến cho nàng hâm mộ. Xuất thân cao quý, trượng phu toàn tâm toàn ý có thể che gió che mưa cho nàng ấy, còn có tâm tính rộng lượng cùng với năng lực và sự thông tuệ không giống với các cô gái khác.

Khi nên buông tay thì buông tay… Có lẽ, thật nên rời đi…

Dao Cơ cúi đầu, vuốt ve bụng vẫn còn bằng phẳng như cũ mỉm cười. Định Vương phi nói rất đúng, chỉ cần muốn sống thật tốt, thì có thể trôi qua thật tốt, huống chi hiện tại nàng cũng không phải một mình.

“Dao Cơ!” Ngoài cửa vang lên một loạt tiếng bước chân vội vàng, rất nhanh, Mộc Dương liền xuất hiện ở cửa phòng, thần sắc hơi khó coi nhìn nàng. Hạ nhân Khuynh Thành phường lo lắng đi theo sau Mộc Dương, hiển nhiên cũng không dám ra tay ngăn cản vị Thế tử phủ Mộc Dương hầu này.

Dao Cơ phất tay một cái cho hạ nhân lui ra, mới quay lại nhìn Mộc Dương mỉm cười nói: “Thế tử có ý gì? Mặc dù Khuynh Thành phường là nơi bướm hoa, nhưng đã nhiều năm Dao Cơ không tiếp khách rồi.”

“Dao Cơ! Nàng còn chưa gây đủ chuyện sao?” Chuyện ngày hôm qua ở Phong Nhã lâu khiến cho Mộc Dương rất tức giận, nhưng tình cảm với Dao Cơ nhiều năm như vậy cũng không phải là giả, cho nên vừa bình tĩnh hắn liền lập tức chạy tới Khuynh Thành phường tìm người, nhưng không nghĩ tới lại bị từ chối ở ngoài cửa.

Dao Cơ cười giễu một tiếng, nói: “Gây đủ rồi, cũng xin Thế tử sau này đừng tới Khuynh Thành phường nữa. Tránh cho lúc nào đó lại vô tình gặp phải Tôn phu nhân và Tôn tiểu thư trên đường.”

“Nàng nói vậy là sao?” Mộc Dương cau mày nói.

Dao Cơ khoát khoát tay lắc đầu nói: “Không có gì. Thế tử, mời về đi.”

Nhìn thần sắc bình tĩnh của Dao Cơ, Mộc Dương hơi bất đắc dĩ thở dài, nói: “Dao Cơ, ta cũng là vì tương lai của chúng ta. Nàng cũng biết… Phủ Mộc Dương hầu… Căn bản không thể nào để cho ta cưới nàng làm chính thất. Chẳng lẽ nàng không thể nhượng bộ vì ta một chút sao?” Dao Cơ bình tĩnh nhìn hắn ta nói: “Dao Cơ không có thói quen bắt mình nhượng bộ, Thế tử cũng không cần tự nhượng bộ. Kính xin Thế tử nhìn trên giao tình nhiều năm giữa ta và ngài, chúng ta đã bắt đầu vui vẻ vậy liền kết thúc vui vẻ đi.”

“Nàng…” Biết rõ tính tình của Dao Cơ, muốn khuyên nhủ trong một giây một phút thì căn bản là không thể nào. Mộc Dương chỉ đành phải thở dài thấp giọng nói: “Ta đi về trước, một mình nàng suy nghĩ thật kỹ đi.”



Nhìn bóng lưng hắn ta đang xoay người, Dao Cơ đột nhiên mở miệng nói: “Mộc lang, nhiều năm như vậy… Thật ra chúng ta đều đã thay đổi. Sau này đừng gặp lại nữa.” Ngươi đã không còn là người thiếu niên vẫn luôn ôn văn cởi mở năm xưa nữa, ta cũng không còn là thiếu nữ xuân xanh chỉ một lòng muốn lưỡng tình lưu luyến năm đó nữa. Chúng ta đều đã lớn, tất cả cũng thay đổi….

Thân thể Mộc Dương dừng một chút, rồi im lặng rời đi.

“Cô nương……” Ngoài cửa, tiểu nha đầu hầu hạ lo lắng nhìn Dao Cơ đang thất thần. Dao Cơ phục hồi tinh thần lại mỉm cười nói: “Sửa soạn một chút, ta muốn đi ra ngoài.”

“Cô nương muốn đi đâu?”

“Định Vương phủ.”

Ra khỏi Định Vương phủ, Dao Cơ thật sự thở phào nhẹ nhỏm một hơi. Bán Khuynh Thành phường cho Định Vương phi, Dao Cơ không biết việc này có tính là trong một phút xúc động hay không, nhưng khi nàng chân chính làm thì cũng không lưu luyến như trong tưởng tượng. Mang theo tiền tiết kiệm trong những năm qua và tiền bán Khuynh Thành phường, đủ để nàng cẩm y ngọc thực cả đời. Tìm một địa phương an tĩnh, sinh con ra, tận tình nuôi lớn, có lẽ nhân sinh của nàng có thể tìm được sự vui vẻ không giống như trước nữa, đây chẳng phải là cuộc sống bình tĩnh mà mình vẫn chờ đợi từ trước sao?

“Cô nương đi thong thả.” Nam tử đi theo sau Dao Cơ đưa tiễn nàng trầm giọng nói.

Giọng nói của nam tử trầm thấp, nghe vào hết sức êm tai, chỉ là hắn ta lại nói lời cáo biệt với mình trái lại khiến cho Dao Cơ hơi kinh ngạc. Nam tử này, nàng đã gặp hai lần bên cạnh Định Vương phi, cũng không phải là một thị vệ tầm thường, thoạt nhìn thân phận cũng không thấp. Người như vậy, không phải vẫn luôn cực kỳ khinh thường những người có thân phận như nàng sao? Hay nên nói người bên cạnh Định Vương phi quả nhiên khác với người khác?

“Đa tạ…” Dao Cơ hơi ngừng một chút, nàng cũng không biết tên họ của nam tử này, “Đa tạ các hạ.” Đứng ở trước mặt nam tử trầm mặc này, Dao Cơ phát hiện dường như kinh nghiệm giao tiếp của mình trong những năm qua ở Khuynh Thành phường đều hoàn toàn không thi triển ra, thậm chí ngay cả nụ cười trên mặt nàng cũng không nở ra được, mà chỉ đành phải lúng ta lúng túng nói câu tạ ơn.

Nam tử bình tĩnh nhìn nàng nói: “Tại hạ Tần Phong. Cô nương… Thân thể không tốt, nếu muốn đi xa tốt nhất vẫn nên chờ một thời gian nữa rồi hãy nói.”

Dao Cơ ngẩn người, mới gật đầu nói: “Đa tạ Tần thống lĩnh nhắc nhở, Dao Cơ cáo từ.”

“Không tiễn.” Tần Phong thản nhiên nói.

Dao Cơ cười khẽ một tiếng, tiêu sái xoay người đi. Lời nhắc nhở và sự quan tâm của Tần Phong đương nhiên nàng hiểu, bởi vì chuyện này mà tâm tình hơi tối tăm trong mấy ngày nay cũng khá hơn rất nhiều. Một người xa lạ không quen biết đều có thể quan tâm một tiếng, trên đời này vẫn luôn có rất nhiều người tốt. Rời khỏi Sở kinh cũng chưa chắc vất vả cỡ nào. Ít nhất, từ nay về sau… Nàng không còn là vũ cơ nữa, mà là một người bình thường. Việc này… Thật ra thì mới là nàng vẫn muốn không phải sao? Bán Khuynh Thành phường cho Định Vương phi, đồng thời, Định Vương phi cũng dùng thế lực của Định Vương phủ sửa đổi hộ tịch cho nàng, từ nay hộ tịch vũ cơ vẫn luôn làm cho nàng canh cánh trong lòng đã không còn tồn tại nữa, Dao Cơ nàng… Chỉ là một người mẹ đơn thân nuôi con mà thôi.





back top