Thịnh thế đích phi

Chương 46: Cuộc sống tân hôn bi thảm của Diệp Oánh


Edit: Mặc Mặc Beta: Sakura
“Lê Vương và Lê Vương phi cũng ở đây? Lão thần bái kiến Vương gia
Vương phi.” Hoa lão quốc công liếc mắt đảo qua mọi người trong sảnh, hơi dừng một chút trên người Diệp Ly rồi mới chào Mặc Cảnh Lê và Diệp Oánh

Mặc Cảnh Lê gật gật đầu, dời ánh mắt đến trên người Mặc Tu Nghiêu sau lưng Hoa quốc công, cau mày nói: “Lão quốc công đây là?”

Hoa quốc công vuốt vuốt râu bạc trắng, vô cùng đắc ý cười nói: “Lão
phu vội tới làm mối cho Tu Nghiêu, mang sính lễ đến. Diệp lão phu nhân,
mau đến xem xem sính lễ này Diệp phủ còn chỗ nào không hài lòng không?
Tam tiểu thư cũng đến xem, thiếu cái gì chúng ta lập tức gọi người bổ
sung.” Diệp lão phu nhân vốn đã xem qua danh sách sính lễ một lần, ở đâu còn dám nói có gì không hài lòng. Vội vàng tươi cười đầy mặt mà nói:
“Lão quốc công và Tô lão tiên sinh tự mình xử lý, sao có thể có gì sai
lầm.” Thuận tay giao danh sách cho Diệp Ly, Diệp Ly cũng chỉ tùy ý nhìn
thoáng qua, quay người đưa cho Thanh Loan bên cạnh, cười yếu ớt nói:
“Làm phiền Quốc công cùng với Tô lão rồi.”

Hoa quốc công đánh giá Diệp Ly một phen, quay lại gật đầu với Mặc Tu
Nghiêu cười nói: “Diệp gia quả nhiên dạy dỗ cô nương tốt, Tu Nghiêu thật có phúc.”

Mặc Tu Nghiêu liếc nhìn Diệp Ly, mỉm cười không nói.

Tô Triết cũng rất đồng ý cười nói: “Lão quốc công nói không sai, Tam
tiểu thư thi thư họa đều có thể nói là nhân tài kiệt xuất trong khuê tú
kinh thành. gia giáo Diệp gia thật tốt.”

Lại là một phen tán thưởng khiêm tốn, Hoa lão phu nhân dùng lý do bồi dưỡng cảm tình trước hôn nhân sai hai vị nhân vật chính ra ngoài. Đứng
bên ngoài Vinh Nhạc đường, Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu không khỏi hai mặt
nhìn nhau cuối cùng hóa thành một nét cười yếu ớt.

“Để ta.” Diệp ly đến sau lưng Mặc Tu Nghiêu tiếp nhận vị trí của A
Cẩn, A Cẩn do dự một chút cũng không lập tức buông tay. Mặc Tu Nghiêu
giơ tay lên nói: “A Cẩn, ngươi lui xuống trước đi .” Thiếu niên nhìn về
phía Diệp Ly, trên mặt nhiều hơn một chút kinh ngạc, sau đó càng nhiều
thêm một ít kính ý vốn không có, cung kính giao xe lăn cho Diệp Ly, quay người nhảy lên biến mất trước mắt hai người.

Diệp Ly chậm chạp đẩy xe lăn dọc theo con đường nhỏ bằng phẳng đi về
hướng hoa viên, Mặc Tu Nghiêu hơi nghiêng đầu nói khẽ: “Nếu như mỏi mệt
có thể dừng lại, kỳ thật. . . ta có thể tự làm.”

“Ta biết, nhưng ngươi cũng biết ta không phải tiểu thư khuê các yếu
đuối.” Diệp Ly cười nói. Xe lăn rõ ràng được chế tạo tỉ mỉ, đẩy cũng
không cần phí quá nhiều sức. Diệp Ly hoàn toàn tin tưởng cho dù không có người đẩy xe lăn Mặc Tu Nghiêu tuyệt đối có thể hành động tự nhiên, nếu không hắn nhất định sẽ không sai tâm phúc bên người đi. Nghe lời nói
của Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu dường như nhớ ra điều gì đó ho nhẹ một tiếng, cúi đầu bật cười, “Gần đây cẩn thận một chút. Cảnh Lê người này tật xấu khác còn dễ nói, nhưng cứ thích mang thù, có thể nói là có thù tất báo. Gần đây thua lớn vài lần trong tay nàng, hắn sẽ không từ bỏ ý đồ đâu.”

Diệp Ly gật đầu, có chút bất đắc dĩ nói: “Ta vẫn không rõ ta rốt cuộc chọc tới hắn chỗ nào.”

Mặc Tu Nghiêu cười nhạt trong mắt có chút ý tứ trào phúng hàm xúc,
“Nếu như sau khi nàng bị từ hôn biểu hiện thất vọng một ít, thất lạc một ít, thậm chí tìm chết một phen…, chắc hắn ta sẽ không nhằm vào nàng làm gì. Thậm chí. . . còn có thể bởi vì chút nguyên nhân mà đền bù cho nàng mấy thứ.” Diệp Ly im lặng, “Cho nên, sở dĩ hắn đối với ta như vậy cũng
là bởi vì biểu hiện của ta không như ý hắn?”

“Đúng.”

“…” Thật sự là thiếu ăn đòn!

Đi đến bàn đá bên cạnh ao sen Diệp Ly ngừng lại, cười nói: ” Nghỉ ở
chỗ này một lát.” Đúng là thời tiết đầu tháng năm, trong ao sen chỉ có
một màu xanh biếc, lại làm cho người cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái vui
vẻ. Xa xa bọn nha đầu theo sát lanh lợi đưa lên trà bánh liền lập tức
cáo lui, chỉ để lại mấy người Thanh Sương đứng ở một chỗ không xa không
gần chờ sai khiến. Mặc Tu Nghiêu lại cười nói: “Người bên cạnh nàng đều
rất tốt. nha đầu kia chính là người ngoài thành đêm đó? Công phu không
tồi.”

Diệp Ly quay đầu lại nhìn Thanh Loan đang nói chuyện cùng Thanh
Sương, có chút vô ý mà nói: “Thanh Loan và Thanh Ngọc đều là từ chỗ cậu
cả tới. Chỉ có Thanh Sương vẫn đi theo ta.” Nàng cũng không nói tỉ mỉ ai là Thanh Ngọc ai là Thanh Sương, tin tưởng đối với người bên cạnh nàng
Mặc Tu Nghiêu đều biết đại khái. Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Thì ra là
người Từ gia, khó trách. ánh mắt A Ly cũng rất tốt. Như vậy về sau đến
Định vương phủ thì ta cũng không cần lo lắng rồi.”

Diệp Ly nhíu nhíu mày, “Ngươi không phải đang nói với ta về sự vụ sau này của Định vương phủ chứ?” Để nàng trông coi một đám bộ đội đặc chủng thân thủ bất phàm thì không có vấn đề, thậm chí trông coi một đoàn quân nàng cũng có thể đảm nhiệm. Nhưng lại để cho nàng đi quản lý sự vụ của
một cái vương phủ cùng với sản nghiệp, dù cho có những ngày này học tập
và luyện tập, trong lòng ít nhiều vẫn còn có chút lo lắng. biểu hiện
xoắn xuýt của Diệp Ly hiển nhiên vừa lòng Mặc Tu Nghiêu, ý cười trong
mắt càng nhiều, nói: “Nàng là đương gia chủ mẫu tương lai của Định quốc
vương phủ, sự tình của vương phủ sớm nói cho nàng, tránh cho đến lúc đó
luống cuống tay chân. Có gì không đúng sao?”

“Không có.” Diệp Ly lắc đầu, nàng vẫn hiểu được đạo lý thân tại kỳ vị tựu yếu mưu kỳ chính*(thân ở vị trí nào thì chịu trách nhiệm với nó),
“Hi vọng ta sẽ không làm vương phủ rối loạn.”

“Ta có lòng tin với A Ly.” Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nói.

Diệp Ly bất đắc dĩ nhướn mày, “Vì lòng tin của ngươi, hình như ta
cũng không có lý do thoái thác.” Trong thâm tâm Diệp Ly rất thích loại
cảm giác này, kỳ thật nàng ở chung với Mặc Tu Nghiêu không quá giống vị
hôn phu thê, nhưng càng giống bằng hữu. Đều hiểu rõ tâm tư của nhau,
cũng rõ ràng điểm mấu chốt của nhau. Hiện tại có lẽ tình cảm không sâu,
nhưng ở chung so với vị hôn phu thê chính thức càng thêm tự tại. Có lẽ
bọn hắn cả đời chỉ có thể có tình cảm bằng hữu, cũng có lẽ có một ngày bọn hắn sẽ trở thành người nhà của nhau, nhưng chuyện tương lai ai có
thể nói chắc đâu? Chỉ có thể chờ mong, không phải sao?

” Tình hình của ta bây giờ, không quá thích hợp đi tiếp Từ tiên sinh
và Từ đại nhân. Mong hai vị trưởng bối đừng nên trách.” Mặc Tu Nghiêu bỏ chén trà trong tay lên bàn, nhìn Diệp Ly, có chút áy náy mà nói.

“Đại cữu cữu đã biết rõ tình trạng hiện tại của Định quốc vương phủ,
bọn hắn cũng không phải người quá chú ý những… nghi thức xã giao kia.
Nhưng mà. . . lần trước hình như đại ca nói là đã ghé qua Định quốc
vương phủ?” Diệp Ly tò mò nhìn hắn, trong lòng thật sự có chút tò mò Từ
Thanh Trần, một công tử văn nhã như vậy sẽ biểu đạt bắt bẻ và bất mãn
đối với muội phu tương lai như thế nào.

Mặc Tu Nghiêu bất đắc dĩ nhàn nhạt cười khổ, “Nhiều năm không thấy,
phong thái Từ công tử vẫn khiến cho người ta cực kỳ hâm mộ như trước.”

“Bái kiến Lê Vương, bái kiến Lê Vương phi.” Giao lộ cách đó không xa, Thanh Loan Thanh Sương song song chặn đường.

Mặc Cảnh Lê cười lạnh một tiếng, “Như thế nào? Đường này bổn vương không được đi?”



Thanh Loan và Thanh Sương liếc nhau, con đường nhỏ này chỉ đến ao
sen, phía trước căn bản không có đường khác. Lê Vương rõ ràng thấy tiểu
thư nhà mình ở cùng Định Vương lúc này còn cố ý đi về phía trước, không
phải là bới móc sao? Thanh Sương đang muốn nói chuyện thì bên kia Mặc Tu Nghiêu đã mở miệng nói: “Mời Lê Vương và Lê Vương phi tới đi.” Hai
người lúc này mới cúi đầu cung kính nói: “Vương gia, Vương phi mời.”

Mặc Cảnh Lê hừ lạnh một tiếng, bước nhanh về hướng một đôi bích nhân
ngồi yên lặng bên cạnh ao sen. Diệp Oánh đi theo sau hắn, u oán cắn môi.

Mặc Cảnh Lê đứng bên cạnh bàn, từ trên cao nhìn xuống Diệp Ly. Diệp
Ly nhíu nhíu mày, đối với ánh mắt không kiêng nể như vậy của Mặc Cảnh Lê thì đã vô cùng không thích.

“Cảnh Lê, ngồi đi.” Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói, một mặt vươn tay về phía Diệp Ly. Diệp Ly rất phối hợp cầm chặt tay của hắn đứng dậy ngồi
xuống bên người Mặc Tu Nghiêu, tặng vị trí đối diện cho Mặc Cảnh Lê và
Diệp Oánh. Mặc Cảnh Lê không nói một lời ngồi xuống, Diệp Oánh có chút
thở dốc mới đi tới trước mặt ba người. Hiển nhiên bước chân Mặc Cảnh Lê
không hề cố kỵ như vậy không phải nữ tử có thân thể mảnh mai như Diệp
Oánh có thể theo kịp.

“Tam tỷ tỷ, Định Vương.” Diệp Oánh nói khẽ.

Diệp Ly gật đầu, mỉm cười nói: “Tứ muội, ngồi xuống đi. Mấy ngày nay tốt chứ?”

Diệp Oánh hơi rũ mắt, nói khẽ: “Phiền Tam tỷ quan tâm, muội muội mọi chuyện đều tốt.”

Diệp Ly gật gật đầu, thấy Diệp Oánh nói như thế cũng không hỏi nhiều. Tuy nhiên bộ dạng Diệp Oánh thật sự nhìn không ra mọi chuyện đều tốt,
nhưng nàng cũng không phải thật sự tại quan tâm nàng ta. Nếu như Diệp
Oánh thật sự tố khổ với nàng, ngược lại nàng không biết nên làm sao bây
giờ. Mặc Cảnh Lê hừ nhẹ một tiếng, nói: ” Đương nhiên Oánh nhi rất khỏe
mạnh, không biết Ly nhi mấy ngày nay có ổn không?” Diệp Ly nhướn mày,
nghiêng đầu liếc Mặc Tu Nghiêu, mới cười nói: “Đa tạ vương gia quan tâm, mấy ngày nay trừ có chút bận rộn, mọi chuyện đều tốt.”

Sắc mặt Mặc Cảnh Lê lạnh lẽo, ánh mắt âm trầm chằm chằm Diệp Ly hồi
lâu, mới nói với Mặc Tu Nghiêu: “Bổn vương có mấy lời muốn nói riêng với Diệp Tam tiểu thư.”

Trong lòng Diệp Ly không nhịn được mà cảm thấy buồn cười. Kỳ thật từ
lần đầu khi nhìn thấy Mặc Tu Nghiêu thì nàng đã phát hiện ra, Mặc Cảnh
Lê đặc biệt thích tự cao tự đại trước mặt Mặc Tu Nghiêu. Ví dụ như có
Mặc Tu Nghiêu ở đây, Mặc Cảnh Lê nhất định càng thích hất cằm bày ra vẻ
mặt khinh miệt nhìn người hơn so với bình thường. Kỳ thật Diệp Ly rất
muốn nói cho hắn biết, phần lớn thời gian Mặc Tu Nghiêu ngồi trên xe lăn sẽ chỉ thấy mũi của hắn. Cho nên Mặc Tu Nghiêu kỳ thật rất ít ngẩng đầu nhìn hắn. Còn có chỉ cần nói chuyện cùng Mặc Tu Nghiêu, hắn nhất định
sẽ tự xưng bổn vương. Giống như nói như vậy có thể tài trí hơn người.
Trên thực tế mọi người đều biết, tuy Mặc Cảnh Lê là con của tiên hoàng,
đệ đệ của đương kim hoàng đế nhưng trừ phi hắn tiêu diệt ca ca hắn, tự
mình làm hoàng đế, nếu không tước vị của hắn cả đời này đều ở dưới Định
quốc thân vương siêu nhất phẩm.

“Oánh nhi xin được cáo lui trước, Vương gia và tỷ tỷ từ từ trò
chuyện.” Diệp Oánh là người đầu tiên đứng dậy hưởng ứng lời của Mặc Cảnh Lê…, tuy nhiên ánh mắt của nàng nhìn Diệp Ly đã u oán đến mức có thể
tiết ra độc rồi. Nhìn bóng dáng Diệp Oánh mang theo lưu luyến cùng
không cam lòng rời khỏi tầm mắt, trong lòng Diệp Ly khẽ thở dài một
tiếng. Ngắn ngủn hai ba ngày, Diệp Oánh đã từ một thiên kim khuê các
kiêu ngạo biến thành một oán phụ hào phú rồi? Như vậy xem ra, Mặc Cảnh
Lê cũng chưa chắc đã thích Diệp Oánh như trong truyền thuyết, đã như
vậy, lúc trước Mặc Cảnh Lê rốt cuộc vì cái gì mà thà vi phạm di mệnh
tiên hoàng cũng muốn lấy Diệp Oánh làm vợ? Thật sự chỉ là khí phách nhất thời?

“Mặc Tu Nghiêu!” Thấy Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đều tỏ vẻ thờ ơ với lời của mình, Mặc Cảnh Lê tức giận gầm nhẹ.

“Cảnh Lê! Ngươi thực sự nên học lại quy củ cho tốt!” Mặc Tu Nghiêu
nhàn nhạt nhìn chằm chằm vào gương mặt âm trầm của Mặc Cảnh Lê, trong
lúc đó một loại uy áp vô hình khiến Mặc Cảnh Lê không nhịn được bị kiềm
hãm, “Là Hoàng Thượng cho phép ngươi nói chuyện cùng Bổn vương như vậy
hay sao? Hả?” So với gương mặt âm trầm lãnh khốc của Mặc Cảnh Lê thì
thần sắc lạnh nhạt của Mặc Tu Nghiêu dù mang theo mặt nạ cũng không biết thân thiết hơn gấp bao nhiêu lần, nhưng ngay cả như vậy, Mặc Cảnh Lê
vẫn kinh sợ phát hiện mình lại sinh ra chút sợ hãi bí ẩn đối với nam tử
trước mắt. Điều này làm cho hắn vừa tức giận vừa xấu hổ, càng thêm không thể tin được. Ấn tượng cuối cùng của hắn đối với Mặc Tu Nghiêu đã là
chuyện tám chín năm trước. Khi đó thân phận của bọn hắn rất giống nhau,
bọn hắn xuất thân gia tộc tôn quý nhất Đại Sở, bọn hắn đều có huynh
trưởng. Ca ca của hắn là hoàng đế, ca ca Mặc Tu Nghiêu là Định quốc
vương gia. Bọn hắn không cần kế thừa tước vị, không có bất kỳ gánh nặng
gì, cho dù ăn uống miễn phí cũng có thể cẩm y ngọc thực cả đời. Chỉ
trừ Mặc Tu Nghiêu bất kể làm gì đều ưu tú hơn hắn! Cho nên hắn từ nhỏ đã nhìn Mặc Tu Nghiêu không vừa mắt, tại thời điểm hắn vùi đầu khổ đọc
muốn đạt được sự khen ngợi của phụ hoàng, Mặc Tu Nghiêu đã đạt được ánh
mắt tán thưởng của tất cả mọi người kể cả phụ hoàng, thời điểm hắn vì võ nghệ cao siêu của mình mà âm thầm đắc ý thì Mặc Tu Nghiêu đã tung hoành sa trường, tăng thêm càng nhiều huy hoàng cho danh dự Chiến Thần bất
bại của Định quốc vương phủ. thời Thiếu niên, hắn chán ghét Mặc Tu
Nghiêu, nhưng không sợ hắn. Xem không vừa mắt thì đánh một trận, coi như thua cũng không sao, một ngày nào đó hắn sẽ đánh thắng. Nhưng. . . Hắn
thế nào cũng không nghĩ tới, sau tám năm hắn phân loại hắn ta là phế
vật, hắn —— lại biết sợ hắn ta!

Vô cùng nhục nhã!

“Lê Vương điện hạ.” Diệp Ly nhíu mày nhìn thần sắc âm tàn dữ tợn của
Mặc Cảnh Lê, không chút hoài nghi nếu như đổi chỗ, đổi người, Mặc Cảnh Lê lúc này chắc chắn đã xé nát người đối diện rồi, “Vương gia có
chuyện gì nói thẳng là được. Ta và Tu Nghiêu cũng không có chuyện gì
không thể nói rõ.”

“Không có chuyện không thể nói rõ?” Mặc Cảnh Lê rất nhanh tỉnh táo lại, đổi lại thần sắc trào phúng, “Diệp Ly, ngươi xác định?”

Diệp Ly khó hiểu nhìn hắn, hiển nhiên Mặc Cảnh Lê lại cho là mình bắt được điểm yếu của Diệp Ly, “Như vậy muốn nói chuyện một đêm trước đại
hôn hay nói chuyện xảy ra cùng ngày đại hôn của Bổn vương?”

Diệp Ly có chút đồng tình nhìn hắn, tên này tuyệt đối không biết đại
hôn ngày đó hắn té xỉu tại chỗ mất mặt như vậy không thể thiếu một phần
lực của Mặc Tu Nghiêu, ” Cùng ngày Đại hôn? Chuyện Vương gia nói là
chuyện ngươi té xỉu tại chỗ làm trễ nải bái đường sao? Lúc này. . . Diệp Ly biểu lộ vẻ tiếc nuối thật sâu và đồng tình.

“Diệp Ly!” Mặc Cảnh Lê nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn nữ nhân
đối diện vẻ mặt vô tội cùng đồng tình, “Bổn vương không thể bái đường lẽ nào không phải như ý ngươi?”

Diệp Ly mờ mịt, ” Lời này của Vương gia ngươi là có ý gì? tuy bình
thường Diệp Ly cùng với Tứ muội có chút không thoải mái, nhưng cũng
không ác độc đến mức hi vọng muội ấy bái không thành a. Vương gia vu oan Diệp Ly như vậy, bảo ta. . . bảo ta còn có mặt mũi nào gặp Tứ muội?”
Muốn hãm hại nàng để Mặc Tu Nghiêu hiểu lầm? Cấp bậc của Mặc Cảnh Lê
hiển nhiên còn chưa đủ. Diệp Ly mang vẻ oan uổng nhàn nhạt, quật cường
trừng mắt nhìn Mặc Cảnh Lê, diễn tả nhân vật thiên kim tiểu thư bị oan

uổng một cách hoàn mỹ.

Vốn còn định mở miệng giải vây cho Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu thanh thản
nhìn thiếu nữ thanh lệ trước mắt, cho dù là hắn cũng không nhịn được
muốn ủng hộ màn biểu diễn đặc sắc của nàng. Xem ra Diệp Ly thực sự không cần hắn chỉ điểm nàng cái gì, chính nàng đã có thể xử lý đại đa số sự
tình còn tốt hơn trong dự liệu của hắn. Suy nghĩ một chút, ngay tại thời điểm Mặc Cảnh Lê phát giận lần nữa Mặc Tu Nghiêu mới mở miệng nói: “A
Ly không cần như thế, bất kể người khác nói gì, Bản vương vẫn tin tưởng A Ly.”

Diệp Ly rũ mắt xuống, nói khẽ: “Tu Nghiêu có thể tin tưởng ta, thật sự là quá tốt. Bằng không thì. . . Ta thật không biết nên làm gì bây
giờ.”

“Diệp Ly! Ngươi được lắm!” Mặc Cảnh Lê rốt cục vứt ra một câu, như một trận gió gào thét mà đi.

Diệp Ly bất đắc dĩ nhún nhún vai khẽ thở dài một hơi, loại người như
Mặc Cảnh Lê ngươi hơi chút đắc tội hắn, hắn có thể mang thù đến chết.
Trừ phi ngươi nguyện ý tự dẫm mình xuống bùn đưa lên cửa chịu nhận lỗi
với hắn, mặc hắn làm nhục đủ, chỉ là nhượng bộ bình thường tuyệt đối
không đủ. Hết lần này tới lần khác người này còn có chỗ dựa cực kỳ cường đại, đương kim Hoàng Thượng và đương kim Thái Hậu, ” Hình như ta đã gây thù hằn cho ngươi rồi hả?”

“Không, hắn và ta cho tới bây giờ cũng không có quan hệ tốt.” Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói.

Diệp Ly nháy mắt, “Có thể nói một chút không?”

“Khi còn nhỏ hắn giấu công khóa của ta, hại ta bị phụ vương đánh một
trận. Ta trả lại cho hắn một trận đánh của tiên hoàng. lúc Thiếu niên
hắn hoài nghi ta dụ dỗ người trong lòng của hắn, lại để cho người ta hạ
dược trong rượu trên yến hội, cuối cùng cái chén rượu kia bị chính hắn
uống. Có một lần luận võ ta không cẩn thận đá hắn xuống lôi đài, ngày
hôm sau ta bị mười mấy cao thủ đại nội đánh đến khó chịu, mười ngày sau
ta và Phượng Chi Dao treo hắn trên cây liễu to trong kinh thành. Ừ. . .
Vừa lúc bị người trong lòng của hắn thấy được.”

“Quả nhiên là. . . thù sâu như biển.” Diệp Ly im lặng. Tuy đã sớm
nghe người ta nói Mặc Tu Nghiêu lúc thiếu niên thần thái phấn chấn như
thế nào, nhưng nhìn thấy nam tử ôn nhuận yên lặng hôm nay Diệp Ly rất
khó tưởng tượng ra Mặc Tu Nghiêu cũng có thời nghịch ngợm gây sự đùa
dai.

“Phượng Chi Dao nói cho ta biết, ngày đó đại hôn hắn nhặt được Lê
Vương điện hạ hôn mê sau hòn non bộ trong hoa viên Lê vương phủ.” Thiếu
người vướng víu, Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nhìn Diệp Ly nói.

Diệp Ly cười vẻ mặt thanh khiết tự nhiên, “Xem ra Mặc Cảnh Lê quả
nhiên đắc tội rất nhiều người.” Nàng tuyệt đối có thể cam đoan không có
bất kỳ ai thấy nàng động thủ với Mặc Cảnh Lê, cho dù là Phượng Chi Dao
cũng chỉ có thể là đoán ra thôi. trong mắt Mặc Tu Nghiêu hiện lên vui
vẻ, gật đầu nói: “Đúng là như thế. Chỉ là. . . Cảnh Lê tuy trước sau như một không có đầu óc, nhưng hai vị trong nội cung kia còn có Hiền Chiêu
thái phi lại không phải là người không có đầu óc đâu. Cho nên…”

Diệp Ly rất nghiêm túc gật đầu, “Ta hiểu được.” Hai vị trong nội cung kia còn có Hiền Chiêu thái phi có thể nói là giết ra đường máu từ trong mười mấy vị phi tử, mười vị nhi tử trước đây. Tự nhiên không phải Mặc
Cảnh Lê, vị Vương gia được bảo hộ quá tốt này, có thể so bì. Quá mức
chọc vào mắt các bà tuyệt đối là có hại vô ích. Cúi đầu nghĩ nghĩ, Diệp
Ly nói: “Ta chỉ sợ. . . đã bị người theo dõi.”

Mặc Tu Nghiêu như có điều suy nghĩ nhìn lướt qua mấy nha đầu đứng hầu cách đó không xa, khẽ gật đầu nói: “Bất kể là ai, bọn hắn đều không yên tâm. Cũng không phải nhằm vào nàng, chỉ có điều, nàng càng dễ làm cho
các nàng chú ý mà thôi. trước Đại hôn, trong nội cung có lẽ sẽ kiếm cớ triệu kiến nàng một lần. Đến lúc đó. . . mang nha đầu Thanh Ngọc của
nàng cùng đi.” Diệp Ly nghi hoặc nhìn hắn, Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng giải
thích nói: “Từ đại công tử đã nói với ta, dường như y thuật của nha đầu
kia không tồi.”

Diệp Ly hiểu rõ, đưa tay day nhẹ mi tâm, có chút đau đầu. Mặc Tu
Nghiêu mỉm cười rót chén trà nóng cho nàng, cười nói: “Đau đầu rồi hả?”

Diệp Ly thành thực gật đầu, “Ta cảm thấy đại khái vẫn không am hiểu
những… thứ này.” Những…lục đục tính toán tâm cơ với nhau này, thật sự
khiến đầu đau nhức. Những người này chẳng lẽ không biết mệt mỏi sao?

“Thật xin lỗi.” Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt nhìn nàng.

Diệp Ly khoát khoát tay, không để ý mà nói: “Ta đoán cho dù Hoàng
Thượng không chỉ hôn ta cho ngươi cũng sẽ chỉ hôn cho người hắn xem
không vừa mắt.” Bối cảnh Từ gia quá mức đặc biệt, chỉ hôn nàng cho ai
Hoàng Đế cũng sẽ không buông tâm. Tựa như mấy vị công tử Từ gia, Từ
Thanh Trần đã hai mươi hai rồi, lại không thấy kết hôn cũng không có
hôn ước, Hoàng Đế cho tới bây giờ không nghĩ đến chuyện chỉ hôn cho hắn. Nàng thậm chí hoài nghi Hoàng Đế ước gì Từ Thanh Trần đời này đều không kết hôn, cho dù kết hôn tốt nhất cũng giống như Từ Thanh Trạch lấy
một nữ tử mà gia tộc không có thanh danh cũng không có bất kỳ quyền lợi
nào. Bằng không, lấy công chúa là được rồi. Nghĩ tới đây, Diệp Ly
ngẩng đầu hỏi: “Hiện nay trong nội cung còn có công chúa chưa xuất giá?”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: ” Công chúa nhỏ nhất của Tiên hoàng Lâm
Lang công chúa, còn có Đại công chúa của đương kim hoàng thượng, Phương
Phỉ công chúa năm nay đều mười hai tuổi. thế nào?”

Diệp Ly lắc đầu, hi vọng chính mình nghĩ nhiều. Từ Thanh Trần không
có khả năng lấy một tiểu nha đầu mười hai tuổi a. Nhưng còn có Từ Thanh Bách và Từ Thanh Viêm…

Vừa nhìn vẻ mặt của Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu đã đoán được nàng suy nghĩ cái gì rồi. Gật đầu nói: “Năm đó Hoàng Thượng thậm chí là tiên hoàng
thực sự đều đã từng ám chỉ muốn gả công chúa cho Từ Thanh Trần, chỉ là
bị Thanh Vân tiên sinh cự tuyệt.” Từ gia không cưới nữ tử hoàng thất
cũng là một ví dụ kỳ lạ trong thế gia vọng tộc, hào phú Đại Sở. Phải
biết rằng, tuy lấy một người nghĩa là từ nay về sau không có quan hệ
với triều đình cùng quyền thế, chỉ có thể treo một cái hư chức phò mã,
trải qua sinh hoạt cẩm y ngọc thực. Cái này đối với đệ tử hào phú có chí khí có dã tâm mà nói tuyệt đối là ác mộng. Nhưng rất nhiều đại tộc hào
phú thế gia quyền quý vẫn thích để đích thứ tử không có quyền kế thừa
của bọn hắn lấy về một vị công chúa. Dù sao cái này ý nghĩa huyết mạch
gia tộc từ nay về sau tương dung cùng hoàng thất, ý nghĩa ân sủng của
hoàng đế và vinh quang. Nhưng Từ gia trải qua truyền thừa hai triều
trong lịch sử mấy trăm năm ít nhất có năm vị đệ tử cự tuyệt cưới vợ công chúa. Trăm năm trước gia chủ Từ gia càng lập gia quy đệ tử Từ gia không được có quan hệ thông gia cùng hoàng thất, coi như là con vợ kế cũng
không thể. Bởi vậy, hoàng thất cũng không thể tự làm mất mặt nhắc lại
chuyện gả công chúa đến Từ gia rồi.


“Trong nội cung có lẽ đã biết chuyện Đại cữu cữu bọn hắn vào kinh a.” Diệp Ly hỏi.

Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Mặc dù nói là lén vào kinh, nhưng Hồng Vũ tiên sinh cũng không tận lực che dấu hành tung. Loại chuyện này thật ra muốn tra cũng không giấu được, Diệp Thượng thư đối với đương kim hoàng
thượng một mảnh chân thành trung tâm. Giấu giấu diếm diếm ngược lại
khiến người hoài nghi.”

Diệp Ly cười nói: “Nói có lý. Trở lại ta vẫn cần thỉnh an đại cữu cữu, vừa vặn cũng có nhiều sự tình muốn thỉnh giáo ông ấy.”

” Vấn an Hồng Vũ tiên sinh Thay ta.”

Trong Phương Nghi viện của Vương thị, Diệp Oánh nằm trong ngực Vương
thị khóc nức nở nghẹn ngào rất thê thảm. Vương thị vẫy lui nha đầu trong phòng, đau lòng ôm con gái trấn an, “Oánh nhi, đây là làm sao vậy? Lúc
này mới vừa kết hôn đang tốt mà, làm sao lại như vậy? Chẳng lẽ lê Vương bạc đãi ngươi?” Diệp Oánh ngẩng đầu lên nhìn gương mặt lo lắng trìu mến của mẫu thân, bi thương từ đó dâng lên, khóc càng thêm bi thống, “Ô ô. . . Mẹ, Oánh nhi thật khổ ah. . .”

“Rốt cuộc là làm sao vậy? Chẳng lẽ Lê Vương thực sự đối xử không tốt
với con? Con gái ngoan đừng sợ, lát nữa chúng ta nói cho phụ thân con
biết. Cha con hiểu con nhất, nhất định sẽ ra mặt vì con.” Vương thị vội
vàng nói.

Diệp Oánh lau nước mắt khóc ròng nói: “Phụ thân còn thể có làm được
gì? Ông ấy dám làm gì với Lê vương phủ? Lúc trước sính lễ của Lê vương
phủ tùy ý như vậy ông ấy còn không phải cái gì cũng không nói! Phụ thân
căn bản là không thương con.”

Vương thị không nói cái gì đúng, nói sính lễ của Lê vương phủ chênh
lệch cũng chỉ là so ra không long trọng bằng Định vương phủ thôi. Có
Hiền Chiêu thái phi tự mình quản lý sính lễ, thế nào cũng không thể làm
mất mặt Lê vương phủ, huống chi lúc ấy Diệp Oánh cũng rất hài lòng. Chỉ
là bây giờ nhìn thấy chuyện lạ Định vương phủ trịnh trọng xin Hoa quốc
công cùng Tô lão đại nhân mang sính lễ đến như vậy, lại làm cho Diệp
Oánh cảm thấy kém Diệp Ly, không có mặt mũi mà thôi. Trong lòng Vương
thị tuy ít nhiều không thoải mái, nhưng vẫn biết nặng nhẹ. Vỗ nhè nhẹ
Diệp Oánh đang khóc, có chút nghẹn ngào nói: “Đứa nhỏ ngốc, chuyện này
sao có thể trách cha con? Lúc trước sính lễ của Lê vương phủ cũng không
có gì không đúng, chính con cũng rõ ràng không phải sao? Nếu thật sự có chỗ không đúng cha con cùng tổ mẫu làm sao có thể để con gả đi như vậy? Chỉ là hôn kỳ của nha đầu Diệp Ly kia định sau con, Định vương phủ cho
dù vì giữ mặt mũi cũng phải cho nó sính lễ dày hơn một ít so với con
mới đúng. Nhưng con suy nghĩ thật kỹ, ngoài sính lễ ra thì nó còn có
cái gì? Lê Vương là thân đệ đệ của hoàng thượng, văn võ song toàn dung
mạo cũng là số một số hai trong kinh thành. Định Vương kia hiện nay chỉ
là một Vương gia nhàn tản không quyền không thế, còn ngồi xe lăn, lại
hủy dung. Nói như thế nào con cũng tốt hơn nó nhiều lắm, không phải
sao?”

Diệp Oánh ủy khuất cắn môi anh đào, thấp giọng nói: “Thế nhưng mà. . . trong phủ hắn còn có mấy tiểu thiếp ah.”

Vương thị sững sờ, lập tức cười thông suốt, ôm Diệp Oánh cười nói: ”
Con gái ngốc à, nam nhân nào trong phòng không có mấy nữ nhân? Con phải
nhớ kỹ con mới là chính phi của Lê Vương. Con nhìn xem trong nhà chúng
ta cũng có nhiều nữ nhân, như vậy thì có sao? Còn không phải là bị mẹ
trị đến dễ bảo hay sao? Đến, con nói rõ với mẹ một câu, mấy ngày nay
con rốt cuộc sống thế nào?”

Nhắc tới cuộc sống tân hôn của Diệp Oánh, quả thực không phải hai chữ khổ sở có thể hình dung. Không nói ngày Đại hôn đón dâu bỏ qua giờ
lành, lúc bái đường thì chú rể té xỉu, sau khi Mặc Cảnh Lê té xỉu bị đưa về tân phòng, xin thuốc của thái y nhưng vẫn không tỉnh lại. Mà thân là thê tử mới cưới, Diệp Oánh lại chỉ có thể tự mình vạch khăn hồng, sau đó bụng đói chiếu cố trượng phu đang ngủ mê mệt. Đợi đến lúc Mặc Cảnh
Lê tỉnh lại thì đã gần canh năm, đừng nói là động phòng, Diệp Oánh cả
nghỉ ngơi một chút cũng không kịp, vội vàng rửa mặt ăn mặc tốt rồi đi
thỉnh an Hiền Chiêu thái phi. Bản thân Hiền Chiêu thái phi đã không hài
lòng với con dâu này, lại nhìn Diệp Oánh cho dù trang điểm đậm cũng
không lấn át được sắc mặt khó coi, liền nổi giận tại chỗ, phê bình Diệp
Oánh từ cách quần áo, ăn mặc đến cử chỉ hành vi cái gì cũng sai, để cho
nhất nàng khó có thể chịu được là bị Hiền Chiêu thái phi lấy ra so sánh
với Diệp Ly mà Diệp Oánh ghét nhất. Diệp Oánh vốn tự tin với chính mình, dần dần qua thời gian nghe Hiền Chiêu thái phi lẩm bẩm ngày hôm qua khi thấy Diệp Ly, đối phương cử chỉ cao nhã đoan trang thế nào, mà Diệp
Oánh lỗ mãng vô lễ thế nào. Diệp Ly ăn nói khéo léo thế nào, mà Diệp
Oánh thì không chừng mực thế nào, Diệp Oánh rốt cục không nhịn được bạo
phát, cãi lại. Sau đó chọc cho Hiền Chiêu thái phi giận tím mặt, lúc
kính trà để cho Diệp Oánh quỳ trọn vẹn nửa khắc đồng hồ. Sau cùng vẫn do Mặc Cảnh Lê không kiên nhẫn chờ được nữa mới cho Diệp Oánh đứng lên.
Nếu Diệp Ly có thể nói…, nhất định sẽ nói với Diệp Oánh: hài tử đáng
thương, ngươi trúng kế Hiền Chiêu thái phi rồi. Bà ta cố ý giày vò
ngươi đấy. Hiền Chiêu thái phi ở trong thâm cung vài thập niên như cá
gặp nước, làm sao có thể thật sự dễ dàng tức giận như vậy? Rõ ràng là cố ý chọn nhược điểm của Diệp Oánh mà đâm thật mạnh, dễ dàng mượn cơ hội
này phát giận với Diệp Oánh. Cũng có thể nói là muốn hạ uy phong của
nàng ta.

Nếu như chuyện xui xẻo dừng ở đây, Diệp Oánh còn không đến mức như
thế. Nhưng thật vất vả hầu hạ Thái phi dùng đồ ăn sáng xong, lúc trở lại trong sân của mình, chứng kiến bốn năm nữ tử ăn mặc ngăn nắp diễm lệ,
dung mạo mỗi người mỗi vẻ chờ đã lâu, Diệp Oánh suýt nữa phun ra một
ngụm máu trong lòng. Nàng cho tới bây giờ cũng không biết, từ trước khi
đại hôn Mặc Cảnh Lê đã có năm tiểu thiếp. Hơn nữa nàng không thể làm gì
đối với mấy tiểu thiếp này, bởi vì bọn họ không phải là Thái phi ban
thưởng cũng là Thái hậu ban cho. Không phải đích nữ của tiểu quan lại,
thì là thứ nữ của quan lớn. Diệp Oánh không ngừng nhớ lại lời dạy bảo
của tổ mẫu đối với mình, dùng hết khí lực toàn thân đè nén cơn giận, ứng phó hết những nữ nhân kia. Trở lại trong phòng chờ đợi nàng không phải
là trượng phu ôn nhu mới cưới, mà là tổng quản và quản sự trong phủ đang cầm sổ sách lạnh như băng. Diệp Oánh chân chính là tài nữ cầm kỳ thư
họa mọi thứ tinh thông, nhưng cũng không có nghĩa là nàng am hiểu quản
lý gia đình và tính toán sổ sách. Nàng đã từng ghét bỏ những thứ… tục
khí này, sẽ làm bẩn khí chất thanh nhã phiêu dật của mình. Nhưng ở trước dáng vẻ nhíu mày bĩu môi của Thái phi và các quản sự, lần đầu tiên nàng cảm thấy mình là đồ đần. Hai ngày sau, khi nàng còn chưa hiểu rõ sổ
sách phảng phất vĩnh viễn không xem hết kia, Hiền Chiêu thái phi lạnh
như băng nói cho nàng biết, những… khoản này về sau không cần nàng xen
vào nữa. Diệp Oánh nhẹ nhàng thở ra đồng thời thực sự rõ ràng, nàng đã
mất đi quyền lợi quản lý lê vương phủ.

Nghe xong lời của Diệp Oánh…, sắc mặt Vương thị cũng không nhịn được
trở nên khó coi. Nếu như Diệp Oánh không có quyền lợi quản lý vương phủ, như vậy nàng, Lê Vương phi này hoàn toàn là thứ bài trí. Lần đầu tiên
Vương thị hối hận chính mình quá mức sủng ái và phóng túng đối với đứa
con gái này rồi, nếu lúc trước dạy nàng nhiều một ít, cũng không đến
mức gặp phải vấn đề như vậy. Nhưng Vương thị không hiểu, so với Hiền
Chiêu thái phi, đừng nói là dạy nhiều một ít, coi như chính bà ta tự
mình đi cũng không có tác dụng gì. Từ lúc bắt đầu, Diệp Oánh đã nhất
định không chiếm được một quyền lợi nào xứng đáng với vị trí chủ mẫu
vương phủ.

“Vậy. . . Lê Vương có ý gì?” Vương thị kéo diệp oánh hỏi.

Diệp Oánh rơi lệ nói: “Vương gia nói Thái phi thương tiếc con còn trẻ tuổi mới giúp con quản lý vương phủ. Chờ thêm hai năm nữa có con rồi ,
con học hỏi kinh nghiệm quản lí ổn, nhận tới tay cũng không muộn.”

Vương thị linh quang lóe lên, “Đúng rồi, trẻ con. Vương gia nói không sai, Oánh nhi con thực sự nên mau chóng sinh hạ trưởng tử vì Vương gia. Con phải nhớ kỹ, là trưởng tử. Tuyệt không thể để cho những nữ nhân kia sinh hạ con nối dõi cho Lê Vương trước con.” Diệp Oánh cả kinh, có chút do dự nhìn Vương thị, Vương thị nói khẽ: ” Con ngoan, đừng sợ. Mẹ sẽ
nói cho con biết nên làm thế nào. Con là chính thê của Lê Vương, sinh hạ con trai trưởng vì Lê Vương là chuyện đương nhiên. Cho nên những nữ
nhân kia tuyệt đối không thể mang thai trước con được. Hiểu chưa?” Nhìn
hàn quang trong mắt Vương thị, Diệp Oánh nhanh chóng nhẹ gật đầu. Vương
thị lúc này mới thoả mãn lộ ra dáng vẻ tươi cười, kéo Diệp Oánh ngồi
xuống nói tỉ mỉ.

Hai mẹ con một người dạy một người học, tại thời điểm nói đến nhập thần, nha đầu hầu hạ ngoài cửa bẩm báo lão gia đến rồi.

Vương thị mừng rỡ, kéo Diệp Oánh cười nói: “Con nhìn xem, cha con vẫn quan tâm con đấy.” Vội vàng kéo Diệp Oánh cùng nhau đứng dậy nghênh đón Diệp Thượng thư. Diệp Thượng thư tiến vào nhìn thấy Diệp Oánh khẽ giật
mình, mới nói: ” Sao Oánh nhi lại ở đây?” Diệp Oánh u oán cúi thấp đầu
nói: “Oánh nhi lại mặt, đương nhiên là đến chỗ mẫu thân nói chuyện. Phụ
thân cho rằng con gái ở nơi nào?” Diệp Thượng thư khẽ nhíu mày, không
nhịn được liếc nhìn Diệp Oánh nhiều hơn. cảm thấy đứa con gái này vài
ngày không thấy hình như có chút không giống với lúc trước. Nhưng lại bị ông quy kết rất nhanh là do con gái gả cho người đã trưởng thành, không hề hỏi nhiều.

Đợi đến lúc Diệp Thượng thư ngồi xuống dâng nước trà, Vương thị mới
hỏi nói: “Lão gia không tiếp Hoa quốc công và Tô lão đại nhân, đúng lúc


này tới là?”

Diệp Thượng thư nói: “Lão quốc công và Tô lão đại nhân ăn xong tiệc
rượu đã trở về, ta đến thương lượng với bà một chút về chuyện đồ cưới
của Ly nhi.” Trong lòng Vương thị dâng lên một ít dự cảm không tốt, ” Đồ cưới của Ly nhi? Không phải đã chuẩn bị thỏa đáng sao? Lão gia cảm thấy còn có vấn đề gì?” Diệp Thượng thư gật gật đầu, nhìn thoáng qua Diệp
Oánh ngồi ở một bên nói: “Ta đã thương lượng với mẫu thân một chút,
trong đồ cưới Ly nhi thêm hai cái thôn trang, một viện nhỏ, hai gian cửa hàng cùng với tám ngàn lượng bạc.”

“Cái gì? !” Vương thị không nhịn được thét lên, suýt nữa đánh đổ chén trà trước mặt. Vẻ mặt Diệp Oánh cũng không dám tin nhìn Diệp Thượng
thư.

Diệp Thượng thư bất mãn cau mày, nói: “Đây là ý của Lão phu nhân.”

Vương thị cố hết sức không để mình thét lên, đỏ mắt nhìn Diệp Thượng
thư nói: “Vì cái gì? Nguyệt nhi và Oánh nhi cũng là đích nữ của lão gia, cháu gái ruột của Lão phu nhân a. Lão phu nhân không khỏi quá mức nặng
bên này nhẹ bên kia rồi. Nguyệt nhi trong cung thì thôi, nhưng chuyện
này để Oánh nhi về sau đặt chân (*có chỗ đứng để sinh sống) thế nào ở Lê vương phủ?” Diệp Thượng thư không kiên nhẫn nói: “Bà đang nói bậy bạ gì đó? Đồ cưới của Oánh nhi xảy ra chuyện gì trong lòng bà rõ ràng. Rốt
cuộc bà cầm bao nhiêu bù vào, bà cho rằng ta cùng Lão phu nhân không
biết?” Vương thị có chút không cam lòng nói khẽ: “Ly nhi chẳng lẽ không
có cái khác bù vào? Thời điểm Đại cô nương xuất giá năm đó đồ cưới còn
chưa bằng số lẻ của nàng.”

Diệp Thượng thư lạnh lùng nói: ” Đồ cưới quý giá mẹ Ly nhi lưu lại
cho nó đi đâu lẽ nào bà không biết? Còn có, đồ cưới của Ly nhi nhiều ra
chính là do mẹ nó lưu lại cho nó, là Từ gia lấy ra. Đồ cưới của Oánh nhi nhiều hơn đều là từ Diệp gia đấy!”

“Lão gia. . .” Vương thị mặt mũi tràn đầy bi thương nhìn Diệp Thượng
thư, thân thể cũng là bộ dáng lung lay sắp đổ, “Ta biết ngay. . . Lão
gia vẫn luôn khinh thường ta. Cũng bởi vì xuất thân nhà mẹ ta bần hàn
không bằng tỷ tỷ xuất thân hiển quý. . .” Còn chưa nói xong, Vương thị
đã khóc đến nước mắt rơi lã chã, “Ô ô. . . Biết sớm như vậy, còn liên
lụy nữ nhi của ta bị lão gia coi khinh, ta. . . ta lúc đầu còn không
bằng chết đi cho xong…”

“Bà đang nói bậy bạ gì đó? !” Nhìn bộ dáng thê tử bi thương như thế,
trong lòng Diệp Thượng thư mềm nhũn. Nhớ tới chính mình những ngày này
vì Triệu thị vẫn luôn có chút vắng vẻ bà ấy, bất đắc dĩ nói.

Vương thị nén nước mắt, ai oán nhìn Diệp Thượng thư, “Chẳng lẽ lão gia không khinh thường ta sao?”

Diệp Thượng thư nói: “Đừng suy nghĩ lung tung, ta khi nào khinh thường bà?”

Vương thị lúc này mới ngưng được nước mắt, cảm động nhìn Diệp Thượng
thư, “Bích Nhi biết lão gia nhất định sẽ vĩnh viễn đối tốt với Bích
Nhi.”

Diệp Thượng thư nhìn nhìn Diệp Oánh, có chút không được tự nhiên ừ
một tiếng. Diệp Oánh ngồi một bên cũng như có điều suy nghĩ, đối với thủ đoạn lung lạc phụ thân của mẫu thân, nàng vẫn hết sức kinh ngạc. Tuy
nàng tại chỗ xem cảm thấy mẫu thân làm ra dáng dấp thiếu nữ ngượng ngùng này rất khiến người ta cảm thấy có chút không chịu được, nhưng phụ thân rõ ràng cam chịu một dạng này. Đại phu nhân năm đó nàng cũng nhớ rõ. Có thể nói, Diệp Oánh từ nhỏ đã lấy nữ tử như Đại phu nhân làm mục tiêu
nỗ lực. Cho nên nàng kỳ thật vẫn luôn không biết, vì cái gì phụ thân sẽ
vứt bỏ Đại phu nhân, nữ tử xinh đẹp ưu nhã tài hoa hơn người như vậy mà
càng thêm coi trọng mẹ ruột của mình. Có một lần nàng thậm chí có chút
hoài nghi mình có phải thật sự cố gắng sai phương hướng rồi hay không.
Nhưng về sau lớn lên giữa khuê tú kinh thành, ánh mắt khen ngợi và hâm
mộ của nam tử lại khiến cho nàng hiểu, nàng cũng không sai.

“Lão gia, chuyện kia. . . đồ cưới của Ly nhi…”

Diệp Thượng thư cau mày nói: “Đây là chuyện Lão phu nhân quyết định.
Nếu bà còn có ý kiến thì đi nói với Lão phu nhân.” Diệp Thượng thư mặc
dù việc tư trong phòng mình có chút lẫn lộn không rõ, nhưng trên chính
sự còn không tính là quá choáng váng. Lập tức đẩy Diệp lão phu nhân ra
làm tấm mộc.

Vương thị đương nhiên không dám đi hỏi Diệp lão phu nhân, nếu bà dám
khiêu chiến với Diệp lão phu nhân, những năm này đã sớm nghĩ biện pháp
hạ độc chết lão phu nhân luôn dùng lỗ mũi xem mình còn thích khoa tay
múa chân kia rồi.

Thấy thê tử và con gái đều có dáng vẻ tủi thân lại không dám nói,
Diệp Thượng thư thở dài: “Bà cũng biết sính lễ Định vương phủ đưa đến là cái dạng gì rồi đấy. Mặc dù có mẹ Ly nhi lưu lại đồ cưới cho nàng,
người ngoài không nhìn ra cái gì. Nhưng quyền quý kinh thành nhà ai
không hiểu? Nếu truyền ra lời hiềm khích gì, Diệp gia chúng ta cũng
không cần ở kinh thành làm người rồi.” Tham sính lễ phong phú của con
rể gia, lại không đưa ra hồi môn tương ứng sẽ bị người đâm cột sống chỉ
trỏ đấy.

Vương thị nhớ tới danh sách sính lễ thật dài kia của Định vương phủ,
không thể không thừa nhận Định quốc vương phủ dù cho xuống dốc cũng vẫn
là nhà lớn nghiệp lớn, của cải nhiều.

“Việc này truyền đi, mất mặt cũng không phải Định quốc vương phủ và
Ly nhi. Mà là Diệp gia chúng ta, còn có Chiêu Nghi nương nương trong nội cung.” Diệp Thượng thư tiếp tục nói.

Nhắc tới khởi Diệp Chiêu nghi trong nội cung, thần sắc Vương thị càng dao động. Chỉ là nhớ tới thoáng cái lại cho ra hết vài vạn lượng bạc,
trong lòng lại co rút một hồi. Tự định giá một phen, mới buồn bã nói:
“Lão gia và Lão phu nhân cân nhắc chu toàn, là ta nhất thời nghĩ sai
rồi. Kính xin lão gia đừng nên trách, xử lý theo lời lão gia, hiện nay
ta cũng không có tâm tư quản những chuyện này.”

Diệp Thượng thư nghe xong, kinh ngạc nhìn nàng, “Sao vậy? Oánh nhi xảy ra chuyện gì?”

Vương thị lôi kéo Diệp Oánh, đem chuyện trong Lê vương phủ tỉ mỉ nói
một lần. Nghe xong, Diệp Thượng thư cũng không nhịn được tức giận tăng
vọt. Diệp Oánh có lẽ nhìn không ra Hiền Chiêu thái phi cố ý muốn thu
quyền lợi quản gia của nàng, Vương thị và Diệp Thượng thư thế nào lại
nhìn không ra? Có ai nghe nói qua tân nương tử vào cửa ngày đầu tiên
phải quản gia, tính toán sổ sách sao? Hơn nữa còn là hai ngày sau trực
tiếp kết luận Diệp Oánh không thích hợp quản gia? Coi như là bà bà hung
dữ hà khắc nhất cũng không như vậy.

“Khinh người quá đáng! Ta đi tìm Lê Vương, nhất định phải hắn cho Diệp gia ta một câu trả lời!” Diệp Thượng thư cả giận nói.

Diệp Oánh vội vàng kéo Diệp Thượng thư không cho ôngđi, Diệp Thượng
thư cau mày nói: “Oánh nhi, con làm gì vậy?” Diệp Oánh thấp giọng nói:
“Phụ thân, chuyện này trước hoãn một chút a. Vương gia đã đáp ứng Thái
phi rồi, hiện tại cho dù đi nói cũng sẽ chỉ làm Vương gia mất hứng.”
Khóc một hồi, lại có Vương thị khuyên, Diệp Oánh rất rõ ràng chỗ dựa duy nhất của mình bây giờ đã là Mặc Cảnh Lê, cho nên tuyệt đối với không
thể để hắn mất hứng.

“Chẳng lẽ cứ như vậy là được?” Diệp Thượng thư nói, so với một Mặc Tu Nghiêu tao nhã lễ độ, Mặc Cảnh Lê mắt cao hơn đầu, Diệp Thượng thư đối
với con rể này càng thêm không hài lòng. Vì cái gì hết lần này tới lần
khác Định Vương là tình cảnh thân phận như vậy? Diệp Thượng thư không
khỏi tiếc nuối nghĩ.

“Oánh nhi sẽ nghĩ biện pháp, nếu vẫn không được lại cầu phụ thân làm chủ.”

Diệp Thượng thư than nhẹ một tiếng, thương tiếc nói với con gái:
“Được rồi, Lê Vương tuy là con ruột Thái Hậu nhưng chúng ta cũng không
cần sợ hắn như vậy. Hoàng Thượng cũng không phải là người không phân rõ
phải trái, nếu thật sự không được chúng ta cầu Hoàng Thượng làm chủ là
được. Lát nữa chuẩn bị cho Oánh nhi một ít ngân lượng dự bị.”

“Vâng, thiếp thân thay Oánh nhi tạ ơn lão gia.”






back top