Thứ Nữ Vợ Kế

Chương 5: Tự biết

Lưu Uyển Nguyệt nhìn Lưu Uyển Thanh đi sau lưng Lưu lão phu nhân, Lưu lão phu nhân còn mở miệng nói cháu ngoan đi chậm thôi rồi cho người bế nàng đi theo... Trong mắt hiện lên sự ghen ghét... Còn Lưu Nhị phu nhân tất nhiên là hận thấu xương nhưng trên mặt vẫn là bộ dạng cung kính, chỉ có bàn tay nắm chặt đến nỗi móng tay đã đâm vào thịt rồi. Về phần Lưu Nhị lão gia thì rất vui mừng, dù sao thì Lưu Uyển Thanh cũng là con ruột của mình nếu như được Lưu lão phu nhân cưng chiều thì đối với ông chỉ trăm lợi không hại, không chừng ngày nào đó có thể giúp được mình. Với lại bây giờ Hầu phủ vẫn do lão phu nhân trông coi, đến một ngày lão phu nhân quy tiên thì với lòng dạ của chị dâu thì nhất định mình phải tách nhà. Từ xưa, con thứ tách ra cũng được đồ nhưng mà thật quá ít... Huống chi bây giờ mình ở phủ tốt hơn những huynh đệ rất nhiều, nếu như Thanh nhi có được lòng của Lưu lão phu nhân thì chắc chắn tương lai sẽ tốt hơn nhiều. Nghĩ thế, nụ cười trên mặt Lưu Nhị lão gia càng rực rỡ, vội vàng chắp tay, khom người một cái: “Mẫu thân, nhi tử đến sớm không biết có làm phiền người dùng bữa không?”. Sau đó nói với Lưu Uyển Thanh sau lưng Lưu lão phu nhân: “Đêm qua Thanh nhi có làm phiền người nghỉ ngơi không?”.

Lưu lão phu nhân được Lý ma ma và Tử Mộng đỡ xuống ghế chủ vị: “Thanh nhi rất ngoan, giúp bà lão ta đây giải buồn đâu có làm phiền ta”. Nói xong vẫy tay với Lưu Uyển Thanh: “Ngồi cạnh bà nội”.

Lưu Uyển Thanh cúi người thỉnh an Lưu Nhị lão gia, Lưu Nhị phu nhân, giọng nói non nớt thanh thúy nói: “Thanh Thanh thỉnh an phụ thân, mẫu thân, tỷ tỷ buổi sáng khỏe”. Nói xong lại vội vàng chạy chậm chạp về phía Lưu lão phu nhân: “Ôi chao... Cháu ngoan của bà, chạy chậm một chút, cẩn thận ngã dập đầu sẽ đau mình đó”. Lưu lão phu nhân đau lòng nói, Tử Mộng bước lên mấy bước đỡ lấy Lưu Uyển Thanh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lưu Uyển Thanh hơi ngượng ngùng, len lén lè lưỡi... Tha thứ cho nàng việc giả bộ khoe mẽ đi, nàng chỉ muốn cho Lưu lão phu nhân yêu chiều thôi. Động tác này đúng là làm cho Lưu lão phu nhân vui vẻ, cười cũng tươi hơn. Lưu Uyển Nguyệt đứng bên nhìn thấy vậy thì vặn chiếc khăn trong tay, nhìn chòng chọc vào Lưu Uyển Thanh, bộ dáng như muốn tiến lên cắn nàng vài cái. Lưu Uyển Thanh phối hợp rụt đầu vào người Lưu lão phu nhân... trên mặt lộ vẻ lo sợ. Lưu lão phu nhân nhíu mày, mắt lạnh nhìn Lưu Nhị phu nhân, vợ của con thứ dù là dòng chính nữ thì làm sao? Không có mắt gì cả, sao có thể dạy cho đích nữ như thế này, lòng ghen ghét biểu hiện ra ngoài rõ ràng, sau này ra ngoài làm sao có thể trụ được. Hơn nữa bây giờ Lưu lão phu nhân rất có hảo cảm với Lưu Uyển Thanh nên lòng tất nhiên có thiên vị, Lưu Uyển Nguyệt cũng không giống người làm tỷ tỷ, càng không thuận mắt bà, vừa định khoát tay cho bọn họ lui xuống thì thấy Lưu Nhị phu nhân lườm Lưu Uyển Nguyệt rồi tươi cười nói với Lưu lão phu nhân: “Mẫu thân, con dâu thấy ngài dạy con cháu rất tốt, Thanh nhi mới đi theo ngài một buổi tối đã biết thỉnh an chúng con, chào hỏi đích tỷ, về sau con dâu sẽ học tập theo ngài”.

Lưu Nhị phu nhân nói lời này nghe như khen Lưu Uyển Thanh hiểu chuyện, lại nịnh nọt Lưu láo phu nhân biết dạy người nhưng thật ra thì nói với Lưu lão phu nhân là Lưu Uyển Thanh trước đây không hiểu tôn kính trưởng bối, không hề thỉnh an; cũng không hề biết tôn trọng đích tỷ, không chào hỏi đích tỷ. Lưu Nhị phu nhân muốn ám chỉ cho Lưu lão phu nhân biết sau đó Lưu lão phu nhân sẽ không thích. Lưu lão phu nhân nghe hiểu nhưng đáng tiếc, Lưu lão phu nhân thấy thủ đoạn này mà Lưu Nhị phu nhân cũng dùng đến. Lúc Lưu lão phu nhân gả đến Hầu phủ thì Hầu phủ vẫn rất thịnh, hoàng ân mênh mông, người muốn quyến rũ lão gia và muốn mưu hại lão phu nhân không thiếu, Lưu lão phu nhân làm đương gia chủ mẫu đã mấy chục năm sao có thể không nhìn ra ám chỉ của Lưu Nhị phu nhân, trên mặt bà càng lộ vẻ không vui. Con người ta phải tự biết mình thì mới được quý trọng, nhưng mà tiếc là Lưu Nhị phu nhân lại không biết. Thấy mặt Lưu lão phu nhân không vui thì cười càng tươi hơn, đắc chí tưởng rằng lão phu nhân đã nghe lời của mình, lôi Lưu Uyển Nguyệt nói: “Còn đứng đó làm gì, nhìn muội muội con kìa, thỉnh an bà nội đi”.



Lưu Uyển Nguyệt rất cung kính, làm bộ tiểu thư khuê các thỉnh an trưởng bối, chỉ hận không thể giống như đúc. Lưu Uyển Thanh nhìn trong lòng cũng thấy khổ cho đích tỷ mới sáu tuổi đã phải chịu tội học đại gia khuê tú gì đó. Lưu lão phu nhân khoát tay chỉ nói hai chữ: “Đứng dậy”. Lời vừa dứt, Lưu Uyển Nguyệt động tác chậm chạp, gương mặt lộ vẻ không thể tin và uất ức, tròng mắt đỏ lên nhìn như sắp khóc đến nơi. Điều này càng làm cho Lưu lão phu nhân nhíu mày không vui, mới sáng sớm đã làm khóc lóc xúi quẩy? Mặt lạnh nói: “Được rồi, thỉnh an cũng thỉnh rồi, bà lão ta lớn tuổi, các con cũng lui xuống đi”, rồi như nhớ ra cái gì, ồ lên một tiếng. “Ta già rồi, ham náo nhiệt, Thanh nhi cũng rất được lòng ta, để nó ở đây với ta”. Lời này nói với Lưu Nhị lão gia, không phải hỏi thăm mà là thông báo thôi. Lưu Nhị lão gia đang tức giận chuyện Lưu Uyển Nguyệt làm lão phu nhân không vui, nghe được lời này của Lưu lão phu nhân thì vui mừng định mở miệng đồng ý thì Lưu Nhị phu nhân mở miệng nói trước: “Mẫu thân, Thanh nhi còn nhỏ sợ làm phiền người. Nếu như người thấy buồn bực thì để Nguyệt nhi đến bồi người, Nguyệt nhi là trưởng nữ của lão gia, lại lớn hơn Thanh nhi ba tuổi, còn có thể chăm sóc người. Hôm qua Nguyệt nhi còn nói phải thêu một bức hoành để hiếu kính với người... Mẫu thân... người....”.

Không để cho Lưu Nhị phu nhân nói xong, Lưu lão phu nhân ngắt lời: “Được rồi, ta nói Thanh nhi thì là Thanh nhi, ngươi cũng đã nói, Nguyệt nhi là trưởng nữ, trưởng nữ thì không nên rời khỏi ngươi”. Thấy Lưu Nhị phu nhân muốn nói chuyện thì lạnh lùng liếc một cái: “Sao? Các ngươi sợ bà lão ta đối xử không tốt với cháu gái, uất ức Thanh nhi hay là lời nói của ta ở Hầu phủ này không còn hữu dụng rồi? Ta nói cũng không nghe hả?”.

Lưu Nhị lão gia thấy Lưu lão phu nhân nổi giận thì vội vàng nói: “Cái phụ nhân này, cút sang một bên, lời của mẫu thân nói ngươi còn dám chen miệng?”. Sau đó quay sang cười nói với Lưu lão phu nhân: “Mẫu thân, Thanh nhi có thể ở bên cạnh người là phúc khí của Thanh nhi, nhi tử vui còn không kịp sao có thể không đồng ý được. Huệ Lan không hiểu chuyện, người đừng tức giận mà ảnh hưởng đến sức khỏe”.

Lưu lão phu nhân thấy Lưu Nhị lão gia nói vậy thì sắc mặt mới hòa hoãn, hừ một tiếng mới nói với Lưu Nhị lão gia: “Con cũng không phải do ta sinh ra, chuyện của nhà con ta cũng không can thiệp quá sâu, thường ngày con bận việc nhưng cái gì sai nên dạy dỗ thì cũng phải làm, đừng để ra ngoài rồi mất mặt Hầu phủ chúng ta”.

“Vâng, vâng, Nhi tử nghe lời dạy bảo của mẫu thân”.

Lưu lão phu nhân ừ một tiếng: “Được rồi, được rồi, lui xuống cả đi”.

Lưu nhị lão gia gật đầu đồng ý, quay sang nói với Lưu Uyển Thanh: “Thanh nhi phải nghe lời bà nội, đừng có hư để bà nội không vui, biết không?”.


Lưu Uyển Thanh vội vàng gật đầu: “Thanh Thanh biết, phụ thân yên tâm, Thanh Thanh sẽ rất hiểu thuận với bà nội”. Lưu lão phu nhân ôm Lưu Uyển Thanh cười ha ha nói: “Xem này, bộ dạng người lớn, thật là đáng yêu”.

“Mẹ, người có gì mà vui mừng vậy? Để nhi tử cùng vui với người”.

“Đúng vậy mẹ, con dâu vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng mẹ cười rồi? A, nhị đệ, nhị đệ muội đến thỉnh an mẹ, bây giờ về sao?”.

Lưu Nhị lão gia vội nói: “Vâng, đại tẩu”. Rồi chào hỏi Lưu Đại lão gia: “Đại ca”. Lưu Đại lão gia nghiêm túc ừ một tiếng. Lưu Đại phu nhân cười một tiếng: “Vậy thì không trễ nải nhị đệ với đệ muội”.

Lưu Nhị lão gia không cam lòng kéo Lưu Nhị phu nhân ra ngoài, Lưu Uyển Nguyệt cũng được ma ma bế theo, Lưu Uyển Nguyệt quay đầu nhìn vào trong thấy Lưu Uyển Thanh tựa trong ngực Lưu lão phu nhân... Lưu Uyển Nguyệt âm thầm nắm chặt nắm đấm, đó là vị trí của ta, ngươi chỉ một thứ nữ, sẽ có một ngày ta sẽ cho ngươi biết thứ nữ không bao giờ bằng chính nữ được. Lưu Nhị lão gia kéo Lưu Nhị phu nhân ra khỏi cửa còn loáng thoáng nghe được Lưu Đại phu nhân oán trách: “Nguyệt nhi cũng đã sáu tuổi vậy mà nhìn thấy đại bá và bá mẫu cũng không vấn an... haizz... hôm nào phải nói chuyện với đệ muội một chút...”.

“Được rồi, mẹ còn đang đợi trong phòng...”. Sau đó Lưu Nhị lão gia cũng không nghe rõ, nhưng những lời vừa rồi cũng đủ để Lưu Nhị lão gia xanh mặt, trợn mắt nhìn Lưu Uyển Nguyệt. Lưu lão phu nhân cười ha hả nói: “Điểm tâm chuẩn bị xong chưa? Bây giờ Hầu phủ phải do con chống đỡ, không thể ăn uống qua loa”. Nói xong quay qua nói với Tử Mộng: “Xuống phòng bếp mang Phù Dung cao cho Đại lão gia nếm thử”. Tử Mộng cúi người rồi bước ra ngoài, Lưu Đại lão gia vội vàng liếc qua bóng lưng mảnh khảnh, việc này Lưu lão phu nhân cũng nhìn thấy. “Mẹ, nhi tử lớn như thế còn nhọc công mẹ quan tâm như thế, là nhi tử bất hiếu”.



“Dù có lớn hơn nữa thì lão gia trong lòng mẹ vẫn như xưa thôi, ha ha...”. Lưu Đại phu nhân nói rồi liếc nhìn Lưu Uyển Thanh: “Đây là Thanh nhi sao, mấy hôm không gặp con, mấy hôm trước nghe nói con gặp mưa, có khỏe không?”.

Lưu lão phu nhân sờ sờ đầu Lưu Uyển Thanh: “Đến thỉnh an bá phụ bá mẫu”.

Lưu Uyển Thanh khéo léo thỉnh an, Lưu Đại phu nhân tươi cười kéo tay Lưu Uyển Thanh: “Thanh nhi thật ngoan không trách được mẹ lại yêu thích như vậy, con dâu cũng mong có con gái nhưng mà tiếc là có những ba tiểu tử, không trông cậy được gì, mẹ, người để cho Thanh nhi ở với con dâu mấy ngày được không?”.

Lưu lão phu nhân hiểu Lưu Đại phu nhân lấy lòng bà, nhưng cũng cười tươi chỉ vào nàng, trêu ghẹo: “Nhìn xem kìa, nó như là thổ phỉ thấy cái gì tốt cũng muốn cướp, ta vừa mới thân thiết với Thanh nhi một chút mà nó đã muốn đưa người đi rồi”.

Lý ma ma cũng tiếp lời: “Tiểu thư cứ giữ cho chắc, mà Đại nãi nãi của chúng ta vẫn còn trẻ, muốn có con gái cũng có thể mà”.

“Lời này cũng có lý, con ấy, phải nỗ lực vào”. Trêu Đại phu nhân đỏ bừng mặt, cả phòng hòa thuận vui vẻ.

back top